
Sương mù vùng ngoại ô thành phố vào những ngày cuối đông không chỉ trắng đục mà còn mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, đặc biệt là khi nó luồn lách qua những rặng thông già cỗi vây quanh Viện bảo tàng âm nhạc tư nhân Bell & Stave. Tòa nhà này vốn là một biệt thự cổ kiểu Gothic được cải tạo lại từ thập niên 90, nằm biệt lập trên một ngọn đồi thấp, cách xa sự ồn ào và náo nhiệt của phố thị.
Bên trong phòng trưng bày chính ở tầng trệt, ánh đèn vàng hắt hiu từ những chân nến điện tử chỉ đủ rọi sáng một góc không gian bày biện các hiện vật quý hiếm từ thế kỷ 19. Đứng lặng lẽ trước chiếc tủ kính cường lực chống đạn ở chính giữa phòng là Minh. Anh mặc một chiếc áo khoác dạ tối màu, trên tay cầm một thiết bị phân tích phổ âm thanh cầm tay nhỏ gọn. Màn hình LED xanh ngắt trên thiết bị đang hiển thị những đường sóng dao động đều đặn, ghi nhận thứ tạp âm môi trường gần như tuyệt đối tĩnh lặng của căn phòng.
Bên cạnh anh, An Nhiên đang cẩn thận dùng một chiếc kính lúp chuyên dụng và nhíp sợi carbon để kiểm tra các khớp nối bằng gỗ gụ của một chiếc hộp âm nhạc cổ đặt bên trong tủ kính. Ánh mắt cô sắc sảo, tập trung cao độ vào từng nét chạm khắc hoa văn tinh xảo trên thân hộp—một tuyệt tác của nghệ nhân chế tác người Áo từ năm 1870.
"Anh có chắc là thiết bị của anh không bị lỗi kỹ thuật không, Minh?" An Nhiên cất giọng trầm khẽ, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. "Từ lúc chúng ta bước vào đây lúc nửa đêm theo lời mời của lão giám tuyển, tôi cứ có cảm giác không gian này đang bị bóp nghẹt bởi một thứ áp lực vô hình nào đó."
Minh không rời mắt khỏi màn hình, ngón tay cái khẽ gạt nút tăng độ nhạy của micro thu âm. "Không có lỗi nào cả, An Nhiên. Hệ thống cách âm ba lớp của căn phòng này đạt chuẩn tuyệt đối, triệt tiêu đến chín mươi chín phần trăm tạp âm ngoại vi. Nhưng..." Anh ngập ngừng một nhịp, đôi mày hơi nhíu lại. "...chính cái sự 'tĩnh lặng tuyệt đối' đó lại đang có vấn đề. Trực giác của một kỹ sư âm thanh cho tôi biết, có một tần số cực thấp đang âm thầm cộng hưởng trong cấu trúc tường."
Trước khi An Nhiên kịp đáp lời, một âm thanh khẽ khàng vang lên.
Cót két...
Không phải từ bên trong phòng trưng bày, mà vọng lại từ căn phòng làm việc của giám tuyển ở tầng trên. Đó là tiếng bước chân dồn dập, theo sau là một tiếng va đập khô khốc giống như một chiếc ghế đổ nhào xuống sàn gỗ.
Minh và An Nhiên lập tức ngẩng đầu lên nhìn nhau. Bản năng nghề nghiệp và sự nhạy bén của hai con người từng trải qua nhiều vụ việc bất thường khiến họ không chần chừ thêm một giây. Minh cất vội thiết bị vào túi áo khoác, ra hiệu cho An Nhiên bám sát phía sau, rồi sải bước nhanh về phía hành lang dẫn cầu thang lên tầng hai.
Cánh cửa phòng làm việc của giám tuyển Đỗ Trọng đang khép hờ. Ánh đèn bàn bên trong chiếu rọi một vệt sáng dài hắt ra ngoài hành lang tối mịt.
"Ông Trọng?" Minh cất tiếng gọi, giơ tay đẩy mạnh cánh cửa gỗ.
Không có tiếng trả lời.
Đập vào mắt họ là một khung cảnh hoàn toàn tĩnh lặng đến rợn ngợp. Ông Đỗ Trọng – người đàn ông đã bước sang tuổi lục tuần, nổi tiếng là một chuyên gia tận tụy với lịch sử âm nhạc – đang ngồi gục người về phía trước bàn làm việc. Đầu ông tựa sát lên mặt kính của chiếc bàn gỗ, hai tay buông thõng xuống sàn. Gương mặt ông tái nhợt, đôi mắt mở trừng trừng hướng về phía trước với một vẻ hoảng loạn tột độ bị đóng băng vĩnh viễn.
An Nhiên bước chậm rãi vào phòng, cẩn trọng quan sát xung quanh. Không có dấu hiệu của sự vật lộn. Không có vết máu, không có vết thương vật lý nào trên cơ thể nạn nhân. Cửa sổ phòng đóng kín mít từ bên trong bằng chốt cài chắc chắn, rèm cửa nhung dày bịt kín mọi ngả ánh sáng tự nhiên.
"Kiểm tra mạch đi," An Nhiên khẽ nói, giọng run nhẹ dù cô luôn cố giữ vẻ bình tĩnh.
Minh bước đến gần, quỳ một chân xuống bên cạnh chiếc ghế xoay, đặt hai ngón tay lên động mạch cảnh của ông Trọng. Cảm giác lạnh ngắt truyền qua đầu ngón tay. Anh lắc đầu chậm rãi: "Đã ngưng đập từ lâu. Cơ thể đã bắt đầu cứng lại."
"Nhưng nguyên nhân tử vong là gì?" An Nhiên bước lại gần chiếc bàn làm việc, ánh mắt sắc sảo đảo qua các tài liệu đang bày bừa bộn. Bỗng ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc máy ghi âm cổ điển đang đặt cạnh tay nạn nhân, băng từ bên trong vẫn đang quay vòng đều đặn không phát ra tiếng động. "Nhìn kìa..."
Minh đứng dậy, tiến lại gần chiếc bàn. Anh cúi xuống quan sát kỹ chiếc máy ghi âm, đồng thời vô tình liếc thấy màn hình máy tính cá nhân của nạn nhân vẫn đang bật sáng. Trên màn hình là một phần mềm chỉnh sửa phổ âm thanh (audio spectrum) chuyên dụng. Đoạn sóng âm cuối cùng hiển thị trên màn hình không phải là tiếng nói hay giai điệu thông thường, mà là một đường biên độ dao động cực kỳ quái dị, vươn cao vút ở ngưỡng tần số hạ âm (infrasound) dưới 20Hz—ngưỡng âm thanh thấp hơn khả năng tai người nghe thấy nhưng đủ sức làm chấn động màng nhĩ và rối loạn nhịp tim nếu phát ở cường độ cao.
Đúng lúc đó, từ chiếc máy ghi âm cổ điển bên cạnh bỗng vang lên một tiếng lách cách nhỏ, rồi một đoạn âm thanh méo mó bắt đầu phát ra:
Ké... re... ré...
Đó không phải là giọng nói của con người. Đó là một đoạn âm thanh được tổng hợp từ tiếng gảy dây đàn piano bị chùng xuống cực độ, kết hợp với tiếng cọ xát cơ khí lạnh lẽo, tạo thành một giai điệu ma quái vang vọng khắp căn phòng kín.
Minh lập tức nhận ra sự bất thường. Anh đưa tay chộp lấy chiếc máy phân tích âm thanh trong túi áo, bật nguồn hướng về phía chiếc máy ghi âm. Màn hình thiết bị lập tức bùng lên một cảnh báo màu đỏ rực, vạch biên độ nhảy vọt lên mức đỉnh điểm nguy hiểm.
"An Nhiên, lùi lại!" Minh hét lớn, kéo giật tay cô ra phía cửa phòng.
Cùng lúc đó, một áp lực không khí bất ngờ dội mạnh xuống căn phòng làm việc, giống như thể toàn bộ cấu trúc kiến trúc của tòa biệt thự đang cộng hưởng và phóng đại một tần số âm thanh khổng lồ từ dưới lòng đất dội lên. Chiếc ly thủy tinh đựng nước trên bàn làm việc của ông Trọng đột nhiên rung lên bần bật, rồi choảng một tiếng vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ sắc lẹm.
An Nhiên hoảng hốt bám tay vào vai Minh, lùi ra sát mép hành lang, sắc mặt tái nhợt khi nhìn chằm chằm vào cái xác đang ngồi bất động bên bàn làm việc. Bản án tử hình đối với ông giám tuyển tội nghiệp không đến từ dao găm hay thuốc độc, mà đến từ một thứ vũ khí hoàn toàn vô hình: những bước sóng âm thanh chết chóc được tính toán thời gian chuẩn xác đến từng giây.
"Ông ấy không phải chết vì tuổi già hay đau tim," Minh cất giọng trầm đục, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính vẫn đang nhấp nháy dòng code âm thanh lạ. "Ông ấy bị hạ sát bằng chính thứ âm nhạc mà cả đời mình tôn sùng."
Màn sương mù bên ngoài cửa sổ dường như dày đặc hơn, nuốt chửng lấy ánh đèn yếu ớt của khu vườn thông. Trò chơi âm thanh rợn ngợp giữa sự sống và cái chết đã chính thức gióng lên hồi chuông khai màn.