

Trên đời này, những kẻ sinh ra đã ở sẵn vạch đích thường có hai loại: một loại lấy sự kiêu ngạo làm áo giáp để che giấu sự trống rỗng, và loại còn lại là Cáp Dĩ Thần — kẻ biến sự kiêu ngạo thành luật lệ vận hành của cả thế giới xung quanh mình. Sở hữu tập đoàn tài chính đa quốc gia vươn tầm ảnh hưởng ra toàn cầu, Cáp Dĩ Thần chưa từng biết đến hai chữ "thất bại", càng chưa từng biết đến cảm giác muốn một thứ gì đó mà không thể có được bằng tiền. Nhưng quy luật bá đạo ấy đã hoàn toàn sụp đổ vào cái ngày anh chạm chán Đàm Cảnh Ngôn — thiếu gia nhà họ Đàm, người đang nỗ lực gánh vác tập đoàn xuất nhập khẩu đang trên đà sa sút của gia đình. Đàm Cảnh Ngôn mang vẻ đẹp thanh tú nhưng gai góc của một cây trúc xanh giữa bão tuyết. Đối với cậu, thứ tình cảm săn đón nồng nhiệt xen lẫn tính chiếm hữu ngột ngạt của Cáp Dĩ Thần không phải là ân huệ, mà là một thảm họa tồi tệ. Càng bị Cáp Dĩ Thần dùng tiền bạc và quyền lực bủa văng, Cảnh Ngôn càng cự tuyệt quyết liệt, biến mối quan hệ của họ thành một cuộc rượt đuổi oan gia cay đắng và đầy mâu thuẫn. Khi mùa đông tàn nhẫn tràn về thành phố, cái lạnh thấu xương cắt da cắt thịt không làm dịu đi cái đầu nóng của vị tổng tài bá đạo. Nhìn thấy người mình yêu vất vả dầm mưa tuyết, chạy đôn chạy đáo ngược xuôi để cứu vãn từng hợp đồng nhỏ lẻ cho tập đoàn Đàm Thị, trái tim Cáp Dĩ Thần vừa xót xa vừa bực bội. Và rồi, trong một buổi sáng mùa đông lạnh giá, khi nhìn thấy Đàm Cảnh Ngôn đôi môi tái nhạt vì rét nhưng vẫn kiên quyết từ chối chiếc áo lông vũ đắt giá của mình để tiếp tục lao vào gió lạnh đi làm, Cáp Dĩ Thần đã đưa ra một quyết định điên rồ và chấn động nhất giới kinh doanh: "Trời lạnh rồi, cho Đàm Thị phá sản đi." Đó không phải là một lời đe dọa nông nổi, mà là khởi đầu cho một chiến dịch "thu phục" bằng sức mạnh tài chính tuyệt đối, một ván cờ tình yêu vừa nghẹt thở, vừa giằng xé nhưng cũng đầy ấm áp giữa hai tâm hồn hoàn toàn trái ngược.


Năm mươi mốt tuổi, Lâm Thấm Nhược từ một thiên kim tiểu thư cành vàng lá ngọc của tập đoàn truyền thông Lâm Thị rơi xuống vực sâu bùn lầy sau biến cố gia đình phá sản, bố qua đời, mẹ mang bệnh nặng. Vì số tiền viện phí đắt đỏ chạy thận mỗi tuần, cô chấp nhận mặc lên mình bộ đồng phục lau dọn màu xám xịt, sống ẩn mình dưới đáy xã hội tại tòa nhà Tập đoàn Tài chính Thịnh Thế. Cứ ngỡ cuộc đời sẽ mãi chìm trong tăm tối và tủi hờn, cô không ngờ vị Chủ tịch mới nhậm chức cao cao tại thượng vừa trở về từ Phố Wall lại chính là Phó Cảnh Sâm — người bạn thân năm xưa từng ngồi cùng bàn và thầm yêu cô tha thiết. Gặp lại người con gái mình tìm kiếm suốt năm năm trong bộ dạng khắc khổ, Phó Cảnh Sâm dùng mọi thủ đoạn bá đạo lẫn sự dịu dàng nguyên vẹn để giăng lưới tình, từng bước kéo cô ra khỏi vực sâu và đưa cô trở lại vị trí nữ hoàng duy nhất trong cuộc đời anh.


Rãnh mảng địa chất Mariana ở độ sâu 4.000 mét dưới mực nước biển là một thế giới hoàn toàn tách biệt với ánh sáng mặt trời. Tại nơi này, áp suất nước lên đến hơn 400 atmosphere — một lực nén khủng khiếp đủ sức nghiền nát một chiếc xe thiết giáp thành đĩa dẹt chỉ trong vài phần nghìn giây nếu có bất kỳ khe hở nào xuất hiện. Nằm kiên cố trên thềm đá vôi ngầm là "Trạm Nghiên Cứu Hải Dương Hải Thần" (Neptune-09), một công trình phức hợp trị giá hàng tỷ USD được gia cố bằng hợp kim Titanium và kính cường lực đa tầng. Nơi đây tập trung những bộ óc kiệt xuất nhất thế giới về địa chất và sinh học biển sâu để khai thác các mẫu địa chất cổ đại. Lâm Bách — thợ lặn cứu hộ kỹ thuật cấp cao với mười năm kinh nghiệm sinh tồn trong những môi trường khắc nghiệt nhất — luôn tự hào về bản năng di chuyển trong làn nước đen thẫm và khả năng giữ đầu óc lạnh như băng trước mọi sự cố. Đối lập hoàn toàn với sự gai góc, kiêu hãnh của anh là Hàn Thiệu — vị chuyên gia sinh học hải dương trầm lặng, ít nói, người sở hữu kho tàng kiến thức sâu sắc về những sinh vật tiền sử nhưng lại có nội tâm kín kẽ đến mức bí ẩn. Mọi chuyện bắt đầu sụp đổ khi một trận động đất kích phát vệt nứt địa chất ngầm, thức giấc một quần thể sinh vật cổ đại chưa từng được ghi nhận trong lịch sử nhân loại — Abyssal Leviathan. Chúng là những sinh vật săn mòn bằng sóng âm, sở hữu lớp giáp sừng phản quang và xúc tua mang độc tố làm hoại tử tế bào trong vài giây. Sự tấn công cuồng bạo của chúng làm vỡ nát hệ thống vách ngăn áp suất, đẩy Trạm Hải Thần vào thảm họa diệt vong. Để sống sót, Lâm Bách và Hàn Thiệu phải gạt bỏ những bất đồng trong phong cách sống, nương tựa lẫn nhau để thực hiện hành trình sinh tồn kinh hoàng: Leo ngược 4.000 mét lên mặt nước thông qua hệ thống ống dẫn cứu hộ cũ kỹ từ thập niên 90 — một cấu trúc sắt thép đang rạn nứt và sụp đổ từng phút dưới sức ép của đại dương và sự truy quét của loài quái vật cổ đại.


Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ tĩnh lặng ở quận cũ, tiệm bánh ngọt "Nắng Ban Mai" của Lục Kính Hạ lúc nào cũng ngập tràn ánh nắng dịu nhẹ và mùi thơm ngọt ngào của bơ tươi, vani cùng bột mì mới nướng. Lục Kính Hạ năm nay hai mươi lăm tuổi, sở hữu nụ cười ấm áp như nắng mùa thu và đôi bàn tay khéo léo có thể nhào nặn ra những chiếc bánh ngọt mang lại niềm vui cho bất kỳ ai thưởng thức. Đối với Kính Hạ, làm bánh không đơn thuần là một nghề kiếm sống, mà là cách anh gửi gắm tình yêu thương và sự chữa lành đến từng vị khách ghé tiệm. Thế nhưng, thế giới bình yên của Lục Kính Hạ hoàn toàn bị xới tung khi tập chí ẩm thực hàng đầu đăng tải bài viết đánh giá khắt khe của Mộc Dịch Nhiên — chuyên gia ẩm thực cấp Michelin lừng lẫy, người sở hữu chiếc lưỡi vàng được coi là "tiêu chuẩn vàng" của giới ẩm thực cao cấp. Trong bài viết, Mộc Dịch Nhiên không ngần ngại gọi những chiếc bánh của "Nắng Ban Mai" là "thứ sản phẩm cảm tính rẻ tiền, thiếu sót trầm trọng về mặt kỹ thuật, không đáng nhận dù chỉ một nửa ngôi sao". Không chấp nhận để tâm huyết của mình bị chà đạp bởi một kẻ kiêu ngạo, Lục Kính Hạ quyết tâm thực hiện một kế hoạch táo bạo: Mỗi sáng sớm, anh sẽ tự tay mang đến tận nhà Mộc Dịch Nhiên một phần bánh ngọt mới nướng, dùng chính hương vị chân thành để chinh phục vị giám khảo khó tính. Thế nhưng, trong quá trình tiếp cận người đàn ông lạnh lùng ấy, Kính Hạ đột nhiên phát hiện ra một bí mật kinh hoàng đằng sau sự khắt khe nghiệt dã của Mộc Dịch Nhiên: Vị giám khảo Michelin lừng danh thực chất đã hoàn toàn mất đi vị giác từ ba năm trước sau một tai nạn nghiêm trọng. Mỗi lời nhận xét của anh chỉ là sự suy luận kỹ thuật khô khốc dựa trên khói bóc và cấu trúc bột. Từ vị trí hai kẻ oan gia ngõ hẹp, một hành trình chữa lành đặc biệt bằng hương vị, sự kiên trì và tình yêu dịu dàng chính thức bắt đầu giữa lòng thành phố nhộn nhịp.


Chén rượu độc mang hương hoa mận đỏ rực rỡ hạ xuống trong đêm tuyết lạnh giá của năm Cảnh An thứ mười tám. Thái hậu Lý Dung Lăng — người phụ nữ đã dành trọn cả tuổi trẻ, trí tuệ và dòng máu của gia tộc để đưa một đứa trẻ không mẫu thân lên ngai vàng — lặng lẽ nhìn hai kẻ đang đứng trước mặt mình. Một là Hoàng đế do chính tay cô nuôi dưỡng từ năm ba tuổi, hai là Nhàn Thái phi, kẻ kiếp này luôn tỏ ra nhu thuận nhưng lại giấu đao sau nụ cười. Chiếc cén ngọc rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Lý Dung Lăng trút hơi thở cuối cùng trong nỗi đau xé rách tâm cang và sự phản bội ê chề. Cô tự hứa với lòng mình, nếu có kiếp sau, cô nhất định sẽ không bao giờ làm một người tốt hiền lành, nhẫn nhịn. Cô sẽ biến hậu cung này thành một bàn cờ, và chính mình sẽ là người nắm giữ từng nước đi sinh sát. Khi mở mắt ra một lần nữa, tiếng chuông đồng vang vọng trong không gian ngập tràn hương trầm thơm nhẹ. Lý Dung Lăng nhìn vào chiếc gương đồng mờ ảo. Gương mặt trong phản chiếu không còn những vết nhăn của thời gian hay sự mệt mỏi của vị Thái hậu quyền lực, mà là làn da trắng mịn, đôi mắt trong veo của thiếu nữ mười sáu tuổi. Năm Cảnh An thứ nhất, ngày đầu tiên cô bước chân vào hoàng cung với phong hiệu Thần phi. Trò chơi sinh tồn rực rỡ và đẫm máu chính thức bắt đầu lại từ đầu. Lần này, không còn sự bao dung hay tình nghĩa mẫu tử giả tạo, chỉ có sự tính toán lạnh lùng và những đòn đáp trả tàn nhẫn nhất.


Xiêm La dưới triều đại Ayutthaya thịnh trị vương giả, bóng tối chưa bao giờ thực sự rút lui khỏi những mái đao cong vút của hoàng cung. Sau lưng vẻ nguy nga tráng lệ của các điện thờ mạ vàng, dòng sông Chao Phraya đỏ ngầu phù sa vẫn âm thầm chảy qua những mưu đồ tiếm quyền, những bản án oan khuất và những giọt máu chảy thầm trong đêm. Người dân vương quốc truyền tai nhau về hai cái tên gợi lên sự uy nghiêm lẫn kinh hãi. Một là Tạ Lăng — Nhiếp chính vương quyền biến, tàn nhẫn, người nắm giữ binh quyền và triều chính trong tay khi vị quốc vương trẻ tuổi chưa đủ sức trị quốc. Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi phía Bắc, nụ cười nhàn nhạt giấu sau tay áo gấm luôn là điềm báo cho sự sụp đổ của một gia tộc. Người ta bảo tim hắn làm bằng đá, chỉ biết đến quyền lực và sự thống trị tuyệt đối. Người còn lại là Thẩm Tiêu — Vị Đại tướng quân từng kinh qua hàng trăm trận mạc, bảo vệ bờ cõi Xiêm La trước quân ngoại xâm. Thế nhưng, một trận phục kích bí ẩn tại biên giới phía Tây đã biến vị anh hùng vương quốc thành "kẻ phản quốc" tra tay vào còng số 8. Quân gươm tuốt khỏi bao, gia tộc bị tịch thu tài sản, Thẩm Tiêu trở thành cái gai trong mắt toàn bộ triều đình. Khi bản án tử hình tưởng chừng đã định sẵn, Nhiếp chính vương Tạ Lăng lại đưa ra một quyết định chấn động: Giữ lại mạng sống cho Thẩm Tiêu, nhưng giam lỏng hắn ngay tại Vương phủ — sống chung dưới một mái nhà, chịu sự giám sát tuyệt đối. Ban ngày, tại triều đình Ayutthaya, họ là hai kẻ thù không đội trời chung. Mỗi lời nói, mỗi bước đi trên sàn điện mạ vàng đều là một cạm bẫy sinh tử, nơi một sơ hở nhỏ cũng đủ trả giá bằng đầu rơi máu chảy. Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, che khuất những tai mắt của các thế lực ngầm, ranh giới giữa thù hận và sinh tồn bắt đầu mờ xờ. Trong những căn phòng mật ngập tràn mùi trầm hương và bóng tối, hai kẻ kiêu hãnh buộc phải tựa lưng vào nhau, giải mã bức thư máu và những vụ ám sát bí ẩn đe dọa sự tồn vong của cả vương quốc. Giữa âm mưu chồng chất, lòng trung trinh và hận thù giao thoa, một thứ tình cảm nguy hiểm, cấm đoạt nhưng sâu thẳm dần nảy mầm trong bóng tối...

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.


