

Trong giới hào môn, Lục Tư Thừa chính là bóng ma quyền lực khiến ai nấy đều phải kiềng dè - một người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một gia tộc lớn, lạnh lùng, tàn nhẫn và gần như cấm dục tuyệt đối. Chẳng ai ngờ, vị ông trùm sắt đá ấy lại dành trọn sự nuông chiều vô pháp vô thiên cho một chú mèo nhỏ tên Miên Miên. Chú mèo Ragdoll có bộ lông mượt mà như thảm lụa, đôi mắt màu xanh lam tựa ngọc quý, tính cách kiêu kỳ và dính người đến mức bẩm sinh. Thế nhưng, đó không phải là một chú mèo bình thường. Linh hồn bên trong nó chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn - một thiếu niên nghèo khó, yếu ớt vừa trải qua chuỗi ngày bị gia đình ruồng bỏ và hắt hủi. Từ những tổn thương sâu sắc ở quá khứ, Nhuyễn Nhuyễn trong thân xác mèo nhỏ đã tìm thấy bến đỗ an toàn nhất cuộc đời mình. Câu chuyện là hành trình chữa lành nhẹ nhàng đầy sủng ái, nơi ông trùm hào môn dùng đôi bàn tay ấm áp để vuốt ve, ôm ấp và cưng nựng chú mèo nhỏ, sưởi ấm cho một linh hồn từng bị tổn thương bằng tình yêu thương vô điều kiện.


Trong giới thượng lưu và ngành dệt may cao cấp, cái tên Cố Thành chính là biểu tượng của sự lạnh lùng, kỷ luật và cấm dục đến mức đáng sợ. Một người đàn ông luôn xuất hiện với những bộ complet ba mảnh phẳng phiu, cài kín đến chiếc cúc áo sơ mi cao nhất trên cổ, sở hữu ánh mắt sắc lẹm có thể khiến các giám đốc cấp cao phải run rẩy trong phòng họp trực tuyến bách tỷ. Thế nhưng, chẳng một ai biết được rằng, phía sau cánh cửa khép kín của căn penthouse xa hoa bậc nhất thành phố, vị tổng tài sắt đá ấy lại hoàn toàn bị xỏ mũi bởi một con mèo lười điệu đà, lẳng lơ tên Lục Vy Sương. Là một influencer mảng thời trang có tiếng với khung xương mềm mại như không xương và chất giọng nhừa nhựa dính người như rót mật, Vy Sương biến căn nhà của anh thành sàn diễn của riêng mình, nơi vũ khí tối thượng của cô chỉ đơn giản là những chiếc áo sơ mi bản giới hạn của Cố Thành được mặc hờ hững làm váy ngủ. Cuộc sống của họ không có chỗ cho drama hay những hiểu lầm trắc trở, mà chỉ ngập ngụa trong sự dung túng vô pháp vô thiên, nơi một tổng tài cấm dục tự nguyện biến thành chiếc máy làm ấm giường trung thành nhất, sẵn sàng ôm ấp, xoa bóp và cưng nựng ả đàn bà điệu chảy nước của đời mình ngay cả khi đang thao túng thị trường tài chính toàn cầu.


Một cái chạm vô tình nơi không gian tịch mịch của bảo tàng cổ vật đã kéo Lục Vy Sương - cô gái hiện đại mang xương cốt lả lướt, dung mạo câu dẫn và chất giọng nhừa nhựa như rót mật - rơi thẳng vào hố sâu của vương triều Đại Ung đại loạn. Xuyên vào thân xác một tội nữ đang bị giam lỏng nơi lãnh cung lạnh lẽo, đối mặt với chiếc thòng lọng ban chết cận kề, vũ khí duy nhất của cô không phải là trí tuệ thâm sâu, mà là sự trơ trẽn tột cùng và bản năng câu dẫn của một con hồ ly tinh bẩm sinh. Đêm mưa tầm tã nơi đại điện hoang phế, trước một Nhiếp chính vương Tiêu Mộ Diễm tàn nhẫn, tà mị và nắm trọn vương quyền trong tay, Vy Sương đã dùng chính chiếc váy lụa mỏng manh xốc xếch và những cái chạm da thịt đầy ám muội để thực hiện một canh bạc sinh tử. Cuộc đối đầu giữa một kẻ điên quyền lực và một ả điên lẳng lơ sẽ biến cung đình rực lửa thành một sàn diễn của dục vọng, nơi mỗi bước đi đều ngập tràn sự khiêu khích chết người.


Khi lòng tham của đàn ông gặp phải sự đưa đẩy lơi lả của một con hồ ly tinh bẩm sinh, chiếc mặt nạ hôn nhân hạnh phúc sẽ lập tức bị xé toạc bằng những vệt máu và nước mắt. Lục Vy Sương - cô trợ lý mới mang dung mạo câu dẫn, giọng nói nhừa nhựa như rót mật và những chiếc váy lụa hai dây mướt mát, đã dùng những cái chạm xác thịt trần trụi để từng bước kéo Cố Thành- vị kiến trúc sư trưởng tài hoa nhưng đầy tra tính. Thế nhưng, Minh Thư - người vợ chính thất thanh cao, kẻ đã cùng anh ta gầy dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, không phải là một người đàn bà dễ dàng chịu nhục. Cuộc đụng độ nghẹt thở trong phòng VIP của quán bar không đơn thuần là một màn cào cấu tầm thường, mà là một trận chiến tâm lý đẫm máu, nơi sự trơ trẽn đến gai người của kẻ thứ ba đối đầu trực diện với sự tàn nhẫn, dứt khoát của một người vợ bị phản bội, biến vụ đánh ghen thành một show diễn lột trần mọi góc khuất đê tiện nhất của dục vọng.


Giữa chốn giang sơn vạn dặm đầy rẫy mưu mô và đao kiếm, có một y quán nhỏ nằm im lìm ven dòng sông Thu Diệp quanh năm khói sương mờ ảo. Thẩm Thanh Sơ — vị đại phu mù mang dung mạo thoát tục như nhành lan sương, chọn cách gửi đời mình nơi bến vắng, dùng đôi bàn tay mát lạnh và thính giác nhạy bén để cứu người độ thế. Cuộc sống tĩnh lặng như mặt hồ lập tức bị xé toạc vào một đêm mưa bão, khi Hạ Hầu Trầm — vị chiến tướng hoàng gia lãnh mật lệnh, mang theo cơ thể vạm vỡ đầy máu và sát khí ngã gục trước hiên nhà. Một người mù lòa ôm giữ tâm can tịch mịch, một kẻ bước ra từ biển máu mang hơi thở nóng bỏng, thô ráp. Giữa mùi thuốc đắng chát và ánh nến hoa đăng lấp lánh trên sông đêm, những cái chạm da thịt trần trụi, những cái siết eo thầm lặng và hơi thở hòa quyện đã nhen nhóm nên một đoạn tình duyên khắc cốt ghi tâm. Trải qua 5000 chữ của bản hòa tấu xúc giác này, vuốt sắc của mãnh thú được thu lại trước sự dịu dàng của đóa lan, chứng minh rằng nguyện ước lớn nhất đời người đôi khi chẳng phải giang sơn đại nghiệp, mà chỉ là được làm đôi mắt cho một người, ôm chặt một vòng eo suốt kiếp bình yên.


Sâu trong những cánh rừng rậm rạp sương mù miền Bắc Thái Lan, bộ tộc cổ Chiang Khong vẫn duy trì một luật tục hiến tế tàn bạo: Cứ mỗi mùa trăng đỏ, họ phải dâng một thiếu nữ thuần khiết cho thần rừng để đổi lấy sự bình yên. Lalisa, cô gái mang một nửa dòng máu ngoại bang, chính là vật hiến tế tiếp theo bị đẩy vào cõi chết. Thế nhưng, tại hang đá ngập mùi tử khí, thứ đón đợi nàng không phải là hàm răng xé xác của một con ác thú, mà là một sinh vật nhân thú nửa người nửa hổ vĩ đại — Phục Hổ Vương, kẻ mang nỗi oán hận ngàn năm với loài người. Đứng trước sự lựa chọn giữa việc làm miếng mồi rách da nát thịt hay ký kết một giao kèo thể xác và linh hồn đầy cấm kỵ với dã thú, Lalisa đã chọn phản bội đồng loại, mượn sức mạnh hoang dã để quay lại huyết tẩy những kẻ đã đẩy nàng vào chỗ chết.

Trong giới hào môn, Lục Tư Thừa chính là bóng ma quyền lực khiến ai nấy đều phải kiềng dè - một người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một gia tộc lớn, lạnh lùng, tàn nhẫn và gần như cấm dục tuyệt đối. Chẳng ai ngờ, vị ông trùm sắt đá ấy lại dành trọn sự nuông chiều vô pháp vô thiên cho một chú mèo nhỏ tên Miên Miên. Chú mèo Ragdoll có bộ lông mượt mà như thảm lụa, đôi mắt màu xanh lam tựa ngọc quý, tính cách kiêu kỳ và dính người đến mức bẩm sinh. Thế nhưng, đó không phải là một chú mèo bình thường. Linh hồn bên trong nó chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn - một thiếu niên nghèo khó, yếu ớt vừa trải qua chuỗi ngày bị gia đình ruồng bỏ và hắt hủi. Từ những tổn thương sâu sắc ở quá khứ, Nhuyễn Nhuyễn trong thân xác mèo nhỏ đã tìm thấy bến đỗ an toàn nhất cuộc đời mình. Câu chuyện là hành trình chữa lành nhẹ nhàng đầy sủng ái, nơi ông trùm hào môn dùng đôi bàn tay ấm áp để vuốt ve, ôm ấp và cưng nựng chú mèo nhỏ, sưởi ấm cho một linh hồn từng bị tổn thương bằng tình yêu thương vô điều kiện.
📄 Truyện ngắnTrong giới thượng lưu và ngành dệt may cao cấp, cái tên Cố Thành chính là biểu tượng của sự lạnh lùng, kỷ luật và cấm dục đến mức đáng sợ. Một người đàn ông luôn xuất hiện với những bộ complet ba mảnh phẳng phiu, cài kín đến chiếc cúc áo sơ mi cao nhất trên cổ, sở hữu ánh mắt sắc lẹm có thể khiến các giám đốc cấp cao phải run rẩy trong phòng họp trực tuyến bách tỷ. Thế nhưng, chẳng một ai biết được rằng, phía sau cánh cửa khép kín của căn penthouse xa hoa bậc nhất thành phố, vị tổng tài sắt đá ấy lại hoàn toàn bị xỏ mũi bởi một con mèo lười điệu đà, lẳng lơ tên Lục Vy Sương. Là một influencer mảng thời trang có tiếng với khung xương mềm mại như không xương và chất giọng nhừa nhựa dính người như rót mật, Vy Sương biến căn nhà của anh thành sàn diễn của riêng mình, nơi vũ khí tối thượng của cô chỉ đơn giản là những chiếc áo sơ mi bản giới hạn của Cố Thành được mặc hờ hững làm váy ngủ. Cuộc sống của họ không có chỗ cho drama hay những hiểu lầm trắc trở, mà chỉ ngập ngụa trong sự dung túng vô pháp vô thiên, nơi một tổng tài cấm dục tự nguyện biến thành chiếc máy làm ấm giường trung thành nhất, sẵn sàng ôm ấp, xoa bóp và cưng nựng ả đàn bà điệu chảy nước của đời mình ngay cả khi đang thao túng thị trường tài chính toàn cầu.

Một cái chạm vô tình nơi không gian tịch mịch của bảo tàng cổ vật đã kéo Lục Vy Sương - cô gái hiện đại mang xương cốt lả lướt, dung mạo câu dẫn và chất giọng nhừa nhựa như rót mật - rơi thẳng vào hố sâu của vương triều Đại Ung đại loạn. Xuyên vào thân xác một tội nữ đang bị giam lỏng nơi lãnh cung lạnh lẽo, đối mặt với chiếc thòng lọng ban chết cận kề, vũ khí duy nhất của cô không phải là trí tuệ thâm sâu, mà là sự trơ trẽn tột cùng và bản năng câu dẫn của một con hồ ly tinh bẩm sinh. Đêm mưa tầm tã nơi đại điện hoang phế, trước một Nhiếp chính vương Tiêu Mộ Diễm tàn nhẫn, tà mị và nắm trọn vương quyền trong tay, Vy Sương đã dùng chính chiếc váy lụa mỏng manh xốc xếch và những cái chạm da thịt đầy ám muội để thực hiện một canh bạc sinh tử. Cuộc đối đầu giữa một kẻ điên quyền lực và một ả điên lẳng lơ sẽ biến cung đình rực lửa thành một sàn diễn của dục vọng, nơi mỗi bước đi đều ngập tràn sự khiêu khích chết người.

Khi lòng tham của đàn ông gặp phải sự đưa đẩy lơi lả của một con hồ ly tinh bẩm sinh, chiếc mặt nạ hôn nhân hạnh phúc sẽ lập tức bị xé toạc bằng những vệt máu và nước mắt. Lục Vy Sương - cô trợ lý mới mang dung mạo câu dẫn, giọng nói nhừa nhựa như rót mật và những chiếc váy lụa hai dây mướt mát, đã dùng những cái chạm xác thịt trần trụi để từng bước kéo Cố Thành- vị kiến trúc sư trưởng tài hoa nhưng đầy tra tính. Thế nhưng, Minh Thư - người vợ chính thất thanh cao, kẻ đã cùng anh ta gầy dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, không phải là một người đàn bà dễ dàng chịu nhục. Cuộc đụng độ nghẹt thở trong phòng VIP của quán bar không đơn thuần là một màn cào cấu tầm thường, mà là một trận chiến tâm lý đẫm máu, nơi sự trơ trẽn đến gai người của kẻ thứ ba đối đầu trực diện với sự tàn nhẫn, dứt khoát của một người vợ bị phản bội, biến vụ đánh ghen thành một show diễn lột trần mọi góc khuất đê tiện nhất của dục vọng.

Giữa chốn giang sơn vạn dặm đầy rẫy mưu mô và đao kiếm, có một y quán nhỏ nằm im lìm ven dòng sông Thu Diệp quanh năm khói sương mờ ảo. Thẩm Thanh Sơ — vị đại phu mù mang dung mạo thoát tục như nhành lan sương, chọn cách gửi đời mình nơi bến vắng, dùng đôi bàn tay mát lạnh và thính giác nhạy bén để cứu người độ thế. Cuộc sống tĩnh lặng như mặt hồ lập tức bị xé toạc vào một đêm mưa bão, khi Hạ Hầu Trầm — vị chiến tướng hoàng gia lãnh mật lệnh, mang theo cơ thể vạm vỡ đầy máu và sát khí ngã gục trước hiên nhà. Một người mù lòa ôm giữ tâm can tịch mịch, một kẻ bước ra từ biển máu mang hơi thở nóng bỏng, thô ráp. Giữa mùi thuốc đắng chát và ánh nến hoa đăng lấp lánh trên sông đêm, những cái chạm da thịt trần trụi, những cái siết eo thầm lặng và hơi thở hòa quyện đã nhen nhóm nên một đoạn tình duyên khắc cốt ghi tâm. Trải qua 5000 chữ của bản hòa tấu xúc giác này, vuốt sắc của mãnh thú được thu lại trước sự dịu dàng của đóa lan, chứng minh rằng nguyện ước lớn nhất đời người đôi khi chẳng phải giang sơn đại nghiệp, mà chỉ là được làm đôi mắt cho một người, ôm chặt một vòng eo suốt kiếp bình yên.
📄 Truyện ngắnSâu trong những cánh rừng rậm rạp sương mù miền Bắc Thái Lan, bộ tộc cổ Chiang Khong vẫn duy trì một luật tục hiến tế tàn bạo: Cứ mỗi mùa trăng đỏ, họ phải dâng một thiếu nữ thuần khiết cho thần rừng để đổi lấy sự bình yên. Lalisa, cô gái mang một nửa dòng máu ngoại bang, chính là vật hiến tế tiếp theo bị đẩy vào cõi chết. Thế nhưng, tại hang đá ngập mùi tử khí, thứ đón đợi nàng không phải là hàm răng xé xác của một con ác thú, mà là một sinh vật nhân thú nửa người nửa hổ vĩ đại — Phục Hổ Vương, kẻ mang nỗi oán hận ngàn năm với loài người. Đứng trước sự lựa chọn giữa việc làm miếng mồi rách da nát thịt hay ký kết một giao kèo thể xác và linh hồn đầy cấm kỵ với dã thú, Lalisa đã chọn phản bội đồng loại, mượn sức mạnh hoang dã để quay lại huyết tẩy những kẻ đã đẩy nàng vào chỗ chết.

Thời niên thiếu, Thẩm Trì Chi là bóng ma trong hành lang trường học, là kẻ khiến tôi nín thở mỗi khi nghe tiếng bước chân. Tôi từng ước mình có thể biến mất khỏi thế giới của hắn, xóa sạch mọi dấu vết của những lần bị lăng mạ, bị dồn vào góc tường tối tăm. Vậy mà, mười năm sau, tôi lại đeo lên tay chiếc nhẫn hắn trao, đứng trước lễ đường của những kẻ điên cuồng. Họ gọi đây là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, còn tôi gọi đây là sự giam cầm vĩnh viễn trong lồng kính của một con sói đã trưởng thành.

Một chuỗi vụ án nữ sinh mất tích hàng loạt. Những bộ phận cơ thể đẹp nhất bị bóc tách hoàn hảo, ngâm trong những lọ dung dịch thủy tinh dưới tầng hầm bí mật. Hàn Vũ - nam thần thủ khoa vạn người mê, hóa ra lại là gã sát nhân biến thái mang vỏ bọc thiên nga trắng.

Khi lòng tham của đàn ông gặp phải sự đưa đẩy lơi lả của một con hồ ly tinh bẩm sinh, chiếc mặt nạ hôn nhân hạnh phúc sẽ lập tức bị xé toạc bằng những vệt máu và nước mắt. Lục Vy Sương - cô trợ lý mới mang dung mạo câu dẫn, giọng nói nhừa nhựa như rót mật và những chiếc váy lụa hai dây mướt mát, đã dùng những cái chạm xác thịt trần trụi để từng bước kéo Cố Thành- vị kiến trúc sư trưởng tài hoa nhưng đầy tra tính. Thế nhưng, Minh Thư - người vợ chính thất thanh cao, kẻ đã cùng anh ta gầy dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, không phải là một người đàn bà dễ dàng chịu nhục. Cuộc đụng độ nghẹt thở trong phòng VIP của quán bar không đơn thuần là một màn cào cấu tầm thường, mà là một trận chiến tâm lý đẫm máu, nơi sự trơ trẽn đến gai người của kẻ thứ ba đối đầu trực diện với sự tàn nhẫn, dứt khoát của một người vợ bị phản bội, biến vụ đánh ghen thành một show diễn lột trần mọi góc khuất đê tiện nhất của dục vọng.

Ở thế giới hiện đại, tu tiên là một hệ thống giáo dục quốc dân tàn khốc, nơi linh khí cạn kiệt và con người phải liều mạng thi cử để giành một suất... công chức tu tiên. Trần Mạc Bạch - một học sinh nghèo với tiềm năng đỗ đạt chỉ 10%, vô tình sở hữu một bảo vật cổ xưa cho phép hắn xuyên không tới Thiên Hà Giới, một thế giới tu tiên cổ đại hoang sơ, nguy hiểm nhưng ngập tràn tài nguyên chưa ai khai phá. Từ một kẻ dưới đáy xã hội hiện đại, hắn bắt đầu trò chơi "hack game" bằng cách mang tri thức, công nghệ bùa chú tinh vi sang outplay những lão quái vật cổ xưa, rồi lại vác linh dược, mỏ linh thạch cổ đại về vả mặt những thiên tài công tử ở hiện đại.

Lục Phong trọng sinh về ngày đầu tiên tựa game thực tế ảo mang tính cách mạng "Thần Thoại" chính thức mở máy chủ trên toàn cầu. Mang theo ký ức của mười năm lăn lộn ở kiếp trước, anh biết rõ vị trí của tất cả các rương báu ẩn, các nhiệm vụ ẩn cấp Thần và cách thức đánh bại những con Boss bất khả chiến bại. Trong khi các bang hội lớn của các tài phiệt còn đang loay hoay đánh quái cấp thấp, Lục Phong đã một mình quét sạch phó bản cấp địa ngục, sở hữu bộ trang bị Hoàng Kim độc nhất vô nhị. Anh biến mình thành một vị thần trị vì thế giới ảo, thao túng toàn bộ nền kinh tế trong game và vung tiền vả mặt các thế lực đời thực.

Trong tình yêu, đàn ông tệ không hẳn vì họ thiếu bản năng, mà vì họ thiếu... giáo trình huấn luyện phù hợp. Sau hai năm hôn nhân ngột ngạt với Thẩm Kính Niên - một tổng tài lạnh lùng, nghiện công việc và vô tâm đến mức coi vợ như một bình hoa trang trí, Khương Dao quyết định ký vào đơn ly hôn, mang theo sự tự do và một nụ cười ngạo nghễ. Nhưng cô không trốn chạy. Là một chuyên gia tâm lý hành vi xuất sắc, Khương Dao quyết định biến gã chồng cũ kiêu ngạo thành "đối tượng thí nghiệm" cho một dự án cá nhân: Huấn luyện lại từ đầu. Không có màn khóc lóc, không có tranh giành tài sản, chỉ có những cái bẫy tâm lý được giăng ra một cách hoàn hảo, ép Thẩm Kính Niên phải nếm trải cảm giác điên cuồng theo đuổi lại vợ cũ.
📄 Truyện ngắnĐoàn tàu K-317 băng qua màn đêm lạnh lẽo của vùng Đông Bắc Trung Quốc, lầm lũi tiến về phía Thẩm Quyến. Tại toa VIP số 5 cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, một vụ án mạng kinh hoàng đã xảy ra trong phòng kín: đại phú hào ngành quặng mỏ Ngô Khắc Kỷ bị sát hại bằng một nhát dao chí mạng ngay giữa ngực, trên môi vẫn vẹn nguyên nụ cười mãn nguyện đến gai người. Khi cựu thanh tra Trần Phong tiến hành phong tỏa hiện trường, anh đối mặt với một bài toán hóc búa chưa từng có trong lịch sử ngành hình sự: tất cả ba hành khách có mặt trên toa đều sở hữu những bằng chứng ngoại phạm bằng công nghệ, y học và nhân chứng sắt đá đến mức không thể xê dịch. Kẻ duy nhất không có bằng chứng ngoại phạm lại chính là nạn nhân — người dường như đã tự tay lên kế hoạch cho cái chết của chính mình. Giữa không gian kín của toa tàu đang chạy với vận tốc 80km/h, một cuộc đấu trí nghẹt thở bùng nổ, bóc trần sự thật về năm phút tăm tối trong lòng đường hầm xuyên núi cô độc, nơi một kế hoạch "trợ tử" điên rồ đã bị tương kế tựu kế biến thành một vụ mưu sát hoàn hảo nhằm chiếm đoạt khối tài sản trăm tỷ.
📄 Truyện ngắnTrong giới thượng lưu và ngành dệt may cao cấp, cái tên Cố Thành chính là biểu tượng của sự lạnh lùng, kỷ luật và cấm dục đến mức đáng sợ. Một người đàn ông luôn xuất hiện với những bộ complet ba mảnh phẳng phiu, cài kín đến chiếc cúc áo sơ mi cao nhất trên cổ, sở hữu ánh mắt sắc lẹm có thể khiến các giám đốc cấp cao phải run rẩy trong phòng họp trực tuyến bách tỷ. Thế nhưng, chẳng một ai biết được rằng, phía sau cánh cửa khép kín của căn penthouse xa hoa bậc nhất thành phố, vị tổng tài sắt đá ấy lại hoàn toàn bị xỏ mũi bởi một con mèo lười điệu đà, lẳng lơ tên Lục Vy Sương. Là một influencer mảng thời trang có tiếng với khung xương mềm mại như không xương và chất giọng nhừa nhựa dính người như rót mật, Vy Sương biến căn nhà của anh thành sàn diễn của riêng mình, nơi vũ khí tối thượng của cô chỉ đơn giản là những chiếc áo sơ mi bản giới hạn của Cố Thành được mặc hờ hững làm váy ngủ. Cuộc sống của họ không có chỗ cho drama hay những hiểu lầm trắc trở, mà chỉ ngập ngụa trong sự dung túng vô pháp vô thiên, nơi một tổng tài cấm dục tự nguyện biến thành chiếc máy làm ấm giường trung thành nhất, sẵn sàng ôm ấp, xoa bóp và cưng nựng ả đàn bà điệu chảy nước của đời mình ngay cả khi đang thao túng thị trường tài chính toàn cầu.
📄 Truyện ngắnKhi cán cân công lý của pháp luật xuất hiện những kẽ hở, bóng tối sẽ tự sinh ra một thứ trật tự tàn bạo của riêng nó. Một kẻ sát nhân hàng loạt tự xưng là "Trọng Tài" đã làm rúng động toàn bộ thành phố bằng những buổi phát trực tiếp trò chơi sinh tồn đẫm máu, nơi nạn nhân là những tội phạm từng nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật nhờ những thủ thuật tinh vi. Đối đầu với gã ác quỷ nhân danh công lý ấy là Đội trưởng đội trọng án Lý Phong — một cảnh sát kiên định, thực tế và thạc sĩ toán học ứng dụng mới chuyển công tác Lâm Duệ — một thiên tài lập dị nhìn thế giới qua những con số. Trận chiến không chỉ diễn ra ngoài thực địa với những bước chân săn đuổi ráo riết dưới màn đêm, mà còn là cuộc đua não nghẹt thở, chạy đua với tử thần để giải những mật mã toán học hóc búa, phức tạp ẩn chứa quy luật của cái chết trước khi chiếc thòng lọng tiếp theo siết chặt.
📄 Truyện ngắnSâu trong những cánh rừng rậm rạp sương mù miền Bắc Thái Lan, bộ tộc cổ Chiang Khong vẫn duy trì một luật tục hiến tế tàn bạo: Cứ mỗi mùa trăng đỏ, họ phải dâng một thiếu nữ thuần khiết cho thần rừng để đổi lấy sự bình yên. Lalisa, cô gái mang một nửa dòng máu ngoại bang, chính là vật hiến tế tiếp theo bị đẩy vào cõi chết. Thế nhưng, tại hang đá ngập mùi tử khí, thứ đón đợi nàng không phải là hàm răng xé xác của một con ác thú, mà là một sinh vật nhân thú nửa người nửa hổ vĩ đại — Phục Hổ Vương, kẻ mang nỗi oán hận ngàn năm với loài người. Đứng trước sự lựa chọn giữa việc làm miếng mồi rách da nát thịt hay ký kết một giao kèo thể xác và linh hồn đầy cấm kỵ với dã thú, Lalisa đã chọn phản bội đồng loại, mượn sức mạnh hoang dã để quay lại huyết tẩy những kẻ đã đẩy nàng vào chỗ chết.
📄 Truyện ngắnTrốn chạy khỏi những lận đận duyên tình nơi phố thị rực rỡ ánh đèn, một cô gái trẻ vô tình bước chân vào tiệm bói mù sâu trong lòng Bangkok. Quẻ bói hứa hẹn một tình yêu định mệnh cùng chiếc vòng ngọc bích đeo tay tưởng chừng là tấm bùa hộ mệnh, nhưng thực chất lại là chiếc còng xích tâm linh dẫn lối cho một vong quỷ khao khát thể xác. Giữa những cơn ác mộng bị chôn sống, chiếc vòng ngày một siết chặt thịt xương và khuôn mặt người tình biến dạng dị hợm trong gương, cô gái kinh hoàng nhận ra mình đã trở thành vật tế cho một nghi lễ tà ác tột cùng của đất Thái: Nghi lễ qua mặt tử thần, dùng máu đào thế mạng cho người chết.
📄 Truyện ngắnNguyễn Hoàng Vy - nàng tiểu thư ngậm thìa vàng chính hiệu của phố thị Sài Gòn - bất ngờ bị bố mẹ tống khứ về một vùng quê nghèo để "cải tạo" tính cách đỏng đảnh. Tại đây, cô chạm trán Trần Phong, anh chàng đội trưởng sản xuất nổi tiếng nghiêm khắc, cộc cằn nhưng có trái tim ấm áp. Giữa bùn lầy đồng ruộng, cái nắng cháy da của ngày hè và những bài học lao động nhớ đời, một tình yêu mộc mạc nhưng vô cùng lãng mạn đã âm thầm nảy nở, thay đổi hoàn toàn cuộc đời của nàng tiểu thư kiêu kỳ.
📄 Truyện ngắnĐoàn tàu K-317 băng qua màn đêm lạnh lẽo của vùng Đông Bắc Trung Quốc, lầm lũi tiến về phía Thẩm Quyến. Tại toa VIP số 5 cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, một vụ án mạng kinh hoàng đã xảy ra trong phòng kín: đại phú hào ngành quặng mỏ Ngô Khắc Kỷ bị sát hại bằng một nhát dao chí mạng ngay giữa ngực, trên môi vẫn vẹn nguyên nụ cười mãn nguyện đến gai người. Khi cựu thanh tra Trần Phong tiến hành phong tỏa hiện trường, anh đối mặt với một bài toán hóc búa chưa từng có trong lịch sử ngành hình sự: tất cả ba hành khách có mặt trên toa đều sở hữu những bằng chứng ngoại phạm bằng công nghệ, y học và nhân chứng sắt đá đến mức không thể xê dịch. Kẻ duy nhất không có bằng chứng ngoại phạm lại chính là nạn nhân — người dường như đã tự tay lên kế hoạch cho cái chết của chính mình. Giữa không gian kín của toa tàu đang chạy với vận tốc 80km/h, một cuộc đấu trí nghẹt thở bùng nổ, bóc trần sự thật về năm phút tăm tối trong lòng đường hầm xuyên núi cô độc, nơi một kế hoạch "trợ tử" điên rồ đã bị tương kế tựu kế biến thành một vụ mưu sát hoàn hảo nhằm chiếm đoạt khối tài sản trăm tỷ.

# SAU KHI CHÔN TA BA NGÀY ## Tóm tắt truyện Ninh Uyển chết năm hai mươi ba tuổi. Người đời đều nói nàng bạc mệnh. Phu quân đau đớn đến ngất xỉu bên linh cữu. Mẹ chồng khóc cạn nước mắt. Em chồng quỳ suốt một đêm không đứng dậy. Tang lễ diễn ra long trọng. Ai cũng tiếc thương vị thiếu phu nhân hiền đức của Tạ gia. Ba ngày sau. Khi nắp quan tài chuẩn bị được đóng kín để hạ táng. Ninh Uyển tỉnh lại. Trong bóng tối đặc quánh của quan tài. Nàng nghe rõ tiếng khóc bên ngoài. Nghe rõ tiếng người bàn bạc chuyện chia gia sản. Nghe rõ tiếng mẹ chồng nói: "Chôn xuống đi." "Người chết không thể sống lại." Nàng liều mạng đập nắp quan tài. Tiếng gõ vang lên từ trong cỗ quan tài giữa linh đường. Toàn bộ khách viếng kinh hoàng bỏ chạy. Ninh Uyển được cứu ra. Nhưng từ ngày đó nàng phát hiện một sự thật đáng sợ. Không ai vui mừng vì nàng sống. Ngược lại. Tất cả đều sợ hãi. Bởi có một bí mật mà đáng lẽ nàng phải mang theo xuống mồ. Và điều kỳ lạ nhất là... Ký ức cuối cùng trước khi chết hoàn toàn biến mất. Nàng không nhớ mình đã chết thế nào. Không nhớ ai là hung thủ. Không nhớ vì sao bản thân lại bị đầu độc. Nàng chỉ biết một điều. Trong Tạ gia. Có người đã giết nàng. Và người đó vẫn đang sống ung dung ngay trước mắt.

Tống Vãn là một biên tập viên xuất bản bình thường. Sau ba ngày thức trắng để sửa bản thảo, cô đột tử ngay trên bàn làm việc. Khi mở mắt lần nữa, cô phát hiện mình đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết cổ đại vừa đọc xong tối hôm trước. Điều đáng sợ là cô không xuyên thành nữ chính. Cũng không phải nữ phụ được yêu thích. Mà là Tống Vãn Nương — kế mẫu độc ác của nam chính. Theo nguyên tác, người phụ nữ này đã hành hạ nam chính suốt nhiều năm, khiến hắn sống trong tủi nhục và hận thù. Sau khi trưởng thành, nam chính trở thành quyền thần khuynh triều, việc đầu tiên hắn làm chính là bắt kế mẫu chịu hình phạt lăng trì. Biết rõ kết cục của mình, Tống Vãn chỉ muốn sống sót. Nhưng khi thật sự bước vào Hầu phủ, cô dần nhận ra mọi chuyện không giống như những gì được viết trong sách. Người kế mẫu bị cả thiên hạ căm ghét có lẽ không phải hung thủ. Mà chỉ là quân cờ bị đẩy ra gánh chịu tất cả tội lỗi.

Trong giới hào môn, Lục Tư Thừa chính là bóng ma quyền lực khiến ai nấy đều phải kiềng dè - một người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một gia tộc lớn, lạnh lùng, tàn nhẫn và gần như cấm dục tuyệt đối. Chẳng ai ngờ, vị ông trùm sắt đá ấy lại dành trọn sự nuông chiều vô pháp vô thiên cho một chú mèo nhỏ tên Miên Miên. Chú mèo Ragdoll có bộ lông mượt mà như thảm lụa, đôi mắt màu xanh lam tựa ngọc quý, tính cách kiêu kỳ và dính người đến mức bẩm sinh. Thế nhưng, đó không phải là một chú mèo bình thường. Linh hồn bên trong nó chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn - một thiếu niên nghèo khó, yếu ớt vừa trải qua chuỗi ngày bị gia đình ruồng bỏ và hắt hủi. Từ những tổn thương sâu sắc ở quá khứ, Nhuyễn Nhuyễn trong thân xác mèo nhỏ đã tìm thấy bến đỗ an toàn nhất cuộc đời mình. Câu chuyện là hành trình chữa lành nhẹ nhàng đầy sủng ái, nơi ông trùm hào môn dùng đôi bàn tay ấm áp để vuốt ve, ôm ấp và cưng nựng chú mèo nhỏ, sưởi ấm cho một linh hồn từng bị tổn thương bằng tình yêu thương vô điều kiện.
📄 Truyện ngắnTrong giới thượng lưu và ngành dệt may cao cấp, cái tên Cố Thành chính là biểu tượng của sự lạnh lùng, kỷ luật và cấm dục đến mức đáng sợ. Một người đàn ông luôn xuất hiện với những bộ complet ba mảnh phẳng phiu, cài kín đến chiếc cúc áo sơ mi cao nhất trên cổ, sở hữu ánh mắt sắc lẹm có thể khiến các giám đốc cấp cao phải run rẩy trong phòng họp trực tuyến bách tỷ. Thế nhưng, chẳng một ai biết được rằng, phía sau cánh cửa khép kín của căn penthouse xa hoa bậc nhất thành phố, vị tổng tài sắt đá ấy lại hoàn toàn bị xỏ mũi bởi một con mèo lười điệu đà, lẳng lơ tên Lục Vy Sương. Là một influencer mảng thời trang có tiếng với khung xương mềm mại như không xương và chất giọng nhừa nhựa dính người như rót mật, Vy Sương biến căn nhà của anh thành sàn diễn của riêng mình, nơi vũ khí tối thượng của cô chỉ đơn giản là những chiếc áo sơ mi bản giới hạn của Cố Thành được mặc hờ hững làm váy ngủ. Cuộc sống của họ không có chỗ cho drama hay những hiểu lầm trắc trở, mà chỉ ngập ngụa trong sự dung túng vô pháp vô thiên, nơi một tổng tài cấm dục tự nguyện biến thành chiếc máy làm ấm giường trung thành nhất, sẵn sàng ôm ấp, xoa bóp và cưng nựng ả đàn bà điệu chảy nước của đời mình ngay cả khi đang thao túng thị trường tài chính toàn cầu.

Một lá thư nặc danh được gửi tới tòa soạn báo Thời Cuộc, chỉ chứa một dòng ngắn ngủi: "Nếu muốn biết vì sao người ta mất tích ở xã Hòa Sơn, hãy tìm khu đất không có trên bản đồ." Ban đầu, phóng viên điều tra Phạm Đức Khải cho rằng đây chỉ là một trò đùa. Nhưng khi kiểm tra dữ liệu địa chính, anh phát hiện giữa khu rừng phòng hộ thuộc huyện miền núi Thanh Lâm tồn tại một vùng đất rộng gần hai mươi héc-ta hoàn toàn không xuất hiện trên bất kỳ bản đồ hành chính nào. Không hồ sơ chủ sở hữu. Không mã thửa đất. Không giấy phép sử dụng. Không dữ liệu quy hoạch. Như thể khu đất đó chưa từng tồn tại. Điều kỳ lạ hơn là người dân địa phương thường xuyên nhìn thấy xe tải ra vào khu vực này vào ban đêm. Khi bắt đầu điều tra, Khải phát hiện nhiều nhân chứng đột ngột thay đổi lời khai. Một số hồ sơ cũ bị biến mất khỏi kho lưu trữ. Những người từng cố tìm hiểu về khu đất đều gặp những tai nạn bất thường hoặc rời khỏi địa phương. Càng tiến sâu vào bí mật ấy, anh càng nhận ra đây không phải một vụ khai thác tài nguyên trái phép như mọi người vẫn nghĩ. Dưới lớp đất đỏ của khu rừng bị xóa khỏi bản đồ là một sự thật đẫm máu đã bị chôn vùi suốt gần hai mươi năm. Và có những người sẵn sàng giết thêm lần nữa để giữ bí mật đó mãi mãi.

Một cái chạm vô tình nơi không gian tịch mịch của bảo tàng cổ vật đã kéo Lục Vy Sương - cô gái hiện đại mang xương cốt lả lướt, dung mạo câu dẫn và chất giọng nhừa nhựa như rót mật - rơi thẳng vào hố sâu của vương triều Đại Ung đại loạn. Xuyên vào thân xác một tội nữ đang bị giam lỏng nơi lãnh cung lạnh lẽo, đối mặt với chiếc thòng lọng ban chết cận kề, vũ khí duy nhất của cô không phải là trí tuệ thâm sâu, mà là sự trơ trẽn tột cùng và bản năng câu dẫn của một con hồ ly tinh bẩm sinh. Đêm mưa tầm tã nơi đại điện hoang phế, trước một Nhiếp chính vương Tiêu Mộ Diễm tàn nhẫn, tà mị và nắm trọn vương quyền trong tay, Vy Sương đã dùng chính chiếc váy lụa mỏng manh xốc xếch và những cái chạm da thịt đầy ám muội để thực hiện một canh bạc sinh tử. Cuộc đối đầu giữa một kẻ điên quyền lực và một ả điên lẳng lơ sẽ biến cung đình rực lửa thành một sàn diễn của dục vọng, nơi mỗi bước đi đều ngập tràn sự khiêu khích chết người.

Nhà báo điều tra Nguyễn Thu Hà được phát hiện tử vong dưới dòng sông Hồng vào một buổi sáng mùa đông. Kết luận ban đầu của cơ quan chức năng là tai nạn đuối nước. Nhưng những người hiểu cô nhất đều không tin. Thu Hà là một phóng viên điều tra dày dạn kinh nghiệm, bơi giỏi, thận trọng và đặc biệt chưa bao giờ ra bờ sông một mình vào ban đêm. Thời điểm qua đời, cô đang theo đuổi loạt bài điều tra về một tập đoàn vật liệu xây dựng đang bị tố cáo khai thác khoáng sản trái phép, gây thất thoát tài nguyên và liên quan đến nhiều dự án công. Sau tang lễ, đồng nghiệp thân thiết của Hà là phóng viên Trần Minh Quân phát hiện trong máy tính của cô còn một thư mục bí mật mang tên: "Bản tin cuối cùng." Bên trong không có bài viết hoàn chỉnh. Chỉ có những ghi chú rời rạc, các đoạn ghi âm dang dở và một câu khiến Quân lạnh người: "Nếu tôi gặp chuyện, đừng nhìn vào doanh nghiệp. Hãy nhìn vào người đang bảo vệ họ." Từ những manh mối còn sót lại, Quân bước vào cuộc điều tra mà Thu Hà chưa kịp hoàn thành. Càng tiến gần sự thật, anh càng phát hiện cái chết của người đồng nghiệp không đơn thuần là một vụ bịt miệng. Mà là mắt xích cuối cùng trong một bí mật đã được chôn giấu suốt hơn mười năm.

Mười hai năm trước, một trận lũ quét kinh hoàng xảy ra tại huyện miền núi Tân Phong, cướp đi sinh mạng của hàng chục người. Trong số các nạn nhân có Nguyễn Đức Huy, một nhân viên kế toán trẻ được xác nhận đã tử vong sau khi thi thể được gia đình nhận dạng. Vụ việc dần chìm vào quên lãng. Cho đến một đêm mưa, nữ phóng viên điều tra Lê Minh Anh bất ngờ nhận được một email từ địa chỉ mang tên Nguyễn Đức Huy. Nội dung chỉ có một dòng: "Người chết năm đó không phải tôi." Ban đầu, Minh Anh cho rằng đó là trò đùa. Nhưng khi lần theo dấu vết, cô phát hiện hồ sơ nhận dạng thi thể năm xưa tồn tại nhiều điểm bất thường. Những nhân chứng liên quan liên tục thay đổi lời khai. Một số tài liệu quan trọng đã biến mất khỏi kho lưu trữ. Càng đào sâu, cô càng nhận ra mình không chỉ đang điều tra một vụ nhận dạng nhầm. Đằng sau trận lũ năm ấy là một bí mật được che giấu suốt hơn một thập kỷ. Và điều đáng sợ nhất là người gửi email có thể đã chết từ rất lâu trước khi bức thư điện tử ấy xuất hiện.

Ba năm sau khi cha mất tích bí ẩn, Lý Mẩy vẫn không chấp nhận lời giải thích của dân bản rằng ông đã bị "ma xó" bắt đi tại khu đồi Cấm. Vào đúng ngày giỗ cha, giữa một đêm mưa lớn, cô nghe thấy những tiếng gõ kỳ lạ phát ra từ dưới gầm sàn ngôi nhà. Sáng hôm sau, một chiếc vòng bạc từng thuộc về cha cô bất ngờ xuất hiện dưới chân cột nhà. Sự việc khiến hồ sơ mất tích năm xưa được mở lại. Điều tra viên Trần Minh được cử đến bản Nà Cang để xác minh vụ việc. Trong quá trình điều tra, anh phát hiện cha của Mẩy không phải người duy nhất biến mất. Suốt hai mươi năm qua, nhiều người đàn ông trong bản đã lần lượt mất tích sau khi đặt chân đến khu đồi Cấm, nơi gắn liền với những lời đồn đáng sợ về ma xó. Khi cuộc khai quật được tiến hành, một đường hầm bí mật cùng nhiều bộ hài cốt được phát hiện dưới lòng đồi. Mọi nghi ngờ ban đầu đều hướng về trưởng bản Hoàng Văn Phúc – người có mặt trong hầu hết những câu chuyện liên quan đến các nạn nhân. Thế nhưng càng điều tra, sự thật càng trở nên phức tạp hơn khi chính ông Phúc bị tấn công ngay trước thời điểm thẩm vấn. Từ những lời khai bị che giấu suốt nhiều năm, điều tra viên Minh dần lần ra nguồn gốc của chuỗi bi kịch. Hóa ra mọi chuyện bắt đầu từ lòng tham của một nhóm người khi phát hiện những món đồ cổ được chôn giấu dưới đồi Cấm. Một cái chết ngoài ý muốn đã kéo theo hàng loạt tội ác, những lời nói dối và sự im lặng kéo dài suốt hai thập kỷ. Cuối cùng, hung thủ thật sự lại là người thân mà gia đình nạn nhân tin tưởng nhất. Những truyền thuyết về ma xó từng khiến cả bản làng khiếp sợ thực chất chỉ là tấm màn che phủ cho những bí mật đen tối của con người.

Khi lòng tham của đàn ông gặp phải sự đưa đẩy lơi lả của một con hồ ly tinh bẩm sinh, chiếc mặt nạ hôn nhân hạnh phúc sẽ lập tức bị xé toạc bằng những vệt máu và nước mắt. Lục Vy Sương - cô trợ lý mới mang dung mạo câu dẫn, giọng nói nhừa nhựa như rót mật và những chiếc váy lụa hai dây mướt mát, đã dùng những cái chạm xác thịt trần trụi để từng bước kéo Cố Thành- vị kiến trúc sư trưởng tài hoa nhưng đầy tra tính. Thế nhưng, Minh Thư - người vợ chính thất thanh cao, kẻ đã cùng anh ta gầy dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, không phải là một người đàn bà dễ dàng chịu nhục. Cuộc đụng độ nghẹt thở trong phòng VIP của quán bar không đơn thuần là một màn cào cấu tầm thường, mà là một trận chiến tâm lý đẫm máu, nơi sự trơ trẽn đến gai người của kẻ thứ ba đối đầu trực diện với sự tàn nhẫn, dứt khoát của một người vợ bị phản bội, biến vụ đánh ghen thành một show diễn lột trần mọi góc khuất đê tiện nhất của dục vọng.
📄 Truyện ngắnKhi cán cân công lý của pháp luật xuất hiện những kẽ hở, bóng tối sẽ tự sinh ra một thứ trật tự tàn bạo của riêng nó. Một kẻ sát nhân hàng loạt tự xưng là "Trọng Tài" đã làm rúng động toàn bộ thành phố bằng những buổi phát trực tiếp trò chơi sinh tồn đẫm máu, nơi nạn nhân là những tội phạm từng nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật nhờ những thủ thuật tinh vi. Đối đầu với gã ác quỷ nhân danh công lý ấy là Đội trưởng đội trọng án Lý Phong — một cảnh sát kiên định, thực tế và thạc sĩ toán học ứng dụng mới chuyển công tác Lâm Duệ — một thiên tài lập dị nhìn thế giới qua những con số. Trận chiến không chỉ diễn ra ngoài thực địa với những bước chân săn đuổi ráo riết dưới màn đêm, mà còn là cuộc đua não nghẹt thở, chạy đua với tử thần để giải những mật mã toán học hóc búa, phức tạp ẩn chứa quy luật của cái chết trước khi chiếc thòng lọng tiếp theo siết chặt.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.

Bị sa thải, bị bạn trai phản bội, bị gia đình quay lưng — tất cả trong một ngày. Nguyễn Minh Thư quyết định không cần ai cứu mình cả. Cô tự đứng dậy, tự xây dựng lại từ đầu. Chỉ có điều, con đường đó lại va phải Gia Huy — người đàn ông kiêu ngạo nhất cô từng gặp, người không ngừng xuất hiện vào những lúc cô không muốn bị nhìn thấy nhất.

Bà nội để lại di chúc với một điều kiện kỳ lạ: toàn bộ tài sản chỉ được chia sau khi tất cả các cháu về sống chung dưới một mái nhà trong ba tháng. Nghe có vẻ đơn giản — cho đến khi các cháu gặp nhau và nhận ra họ không biết gì về nhau, và gia đình này có nhiều bí mật hơn họ tưởng.

Tôi chết đúng ngày con trai trở thành blogger triệu followers — và nó đang kể chuyện tôi là người mẹ tệ bạc trước công chúng. Được trọng sinh, tôi quyết định: lần này sẽ không còn hy sinh vô điều kiện nữa. Câu chuyện về một người mẹ học cách yêu thương đúng cách — và buông bỏ kẻ không xứng.

Trợ lý của bạn trai tôi công khai sỉ nhục tôi trong bữa tiệc công việc, còn anh ta thì thản nhiên đứng nhìn. Tôi đặt bút xuống và quyết định: hợp đồng ba trăm triệu này, tôi sẽ không ký. Từ đó bắt đầu hành trình tôi tìm lại chính mình — và phát hiện ra điều gì mới thật sự đáng giữ.

Sau khi đốt lễ cúng thất đầu cho cha, tôi nhận ra mình đã sống quá nhẫn nhịn trong suốt những năm qua. Chồng phản bội, gia đình nhà chồng lạnh nhạt, những toan tính xảo quyệt vây quanh. Nhưng bố tôi đã để lại cho tôi thứ quý giá hơn tiền bạc — bản lĩnh để đứng vững và không bao giờ cúi đầu.

Trì Dã — cậu ấm giới nhà giàu Bắc Kinh — tỏ tình thất bại. Tôi hớn hở chen vào đám đông định nhặt 999 đóa hồng mang đi bán. Nhưng một dòng bình luận đã thay đổi tất cả. Từ cô gái nhặt hoa đến người được cậu ấm theo đuổi — đây là câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhất mùa hoa hồng.

Chồng tôi ngã cầu thang, mất trí nhớ 7 năm. Người đàn ông 25 tuổi trở về với tâm hồn 18 tuổi không còn biết tôi là ai. Một cuộc hôn nhân nửa năm tuổi đứng trước nguy cơ tan vỡ. Liệu tình yêu có thể tồn tại khi người ta quên đi tất cả?

Sau khi trúng số, bố tôi bỏ mẹ con tôi không thương tiếc. Ông ta nghĩ chúng tôi sẽ mãi chìm đắm trong nghèo khó. Nhưng mẹ tôi với quán lẩu cay và đôi bàn tay khéo léo đã viết lên câu chuyện mà ông ta không bao giờ ngờ tới.

Một cái chạm vô tình nơi không gian tịch mịch của bảo tàng cổ vật đã kéo Lục Vy Sương - cô gái hiện đại mang xương cốt lả lướt, dung mạo câu dẫn và chất giọng nhừa nhựa như rót mật - rơi thẳng vào hố sâu của vương triều Đại Ung đại loạn. Xuyên vào thân xác một tội nữ đang bị giam lỏng nơi lãnh cung lạnh lẽo, đối mặt với chiếc thòng lọng ban chết cận kề, vũ khí duy nhất của cô không phải là trí tuệ thâm sâu, mà là sự trơ trẽn tột cùng và bản năng câu dẫn của một con hồ ly tinh bẩm sinh. Đêm mưa tầm tã nơi đại điện hoang phế, trước một Nhiếp chính vương Tiêu Mộ Diễm tàn nhẫn, tà mị và nắm trọn vương quyền trong tay, Vy Sương đã dùng chính chiếc váy lụa mỏng manh xốc xếch và những cái chạm da thịt đầy ám muội để thực hiện một canh bạc sinh tử. Cuộc đối đầu giữa một kẻ điên quyền lực và một ả điên lẳng lơ sẽ biến cung đình rực lửa thành một sàn diễn của dục vọng, nơi mỗi bước đi đều ngập tràn sự khiêu khích chết người.

Giữa chốn giang sơn vạn dặm đầy rẫy mưu mô và đao kiếm, có một y quán nhỏ nằm im lìm ven dòng sông Thu Diệp quanh năm khói sương mờ ảo. Thẩm Thanh Sơ — vị đại phu mù mang dung mạo thoát tục như nhành lan sương, chọn cách gửi đời mình nơi bến vắng, dùng đôi bàn tay mát lạnh và thính giác nhạy bén để cứu người độ thế. Cuộc sống tĩnh lặng như mặt hồ lập tức bị xé toạc vào một đêm mưa bão, khi Hạ Hầu Trầm — vị chiến tướng hoàng gia lãnh mật lệnh, mang theo cơ thể vạm vỡ đầy máu và sát khí ngã gục trước hiên nhà. Một người mù lòa ôm giữ tâm can tịch mịch, một kẻ bước ra từ biển máu mang hơi thở nóng bỏng, thô ráp. Giữa mùi thuốc đắng chát và ánh nến hoa đăng lấp lánh trên sông đêm, những cái chạm da thịt trần trụi, những cái siết eo thầm lặng và hơi thở hòa quyện đã nhen nhóm nên một đoạn tình duyên khắc cốt ghi tâm. Trải qua 5000 chữ của bản hòa tấu xúc giác này, vuốt sắc của mãnh thú được thu lại trước sự dịu dàng của đóa lan, chứng minh rằng nguyện ước lớn nhất đời người đôi khi chẳng phải giang sơn đại nghiệp, mà chỉ là được làm đôi mắt cho một người, ôm chặt một vòng eo suốt kiếp bình yên.

Tử Cấm Thành mười năm tuyết lạnh, vách tường đỏ rực được dựng lên từ gạch đá hay từ xương máu của những giai nhân thất thế? Từ một đích nữ khuê các mang tội danh mưu phản, Thẩm Dao bước vào hậu cung với đôi bàn tay trắng và một trái tim đầy oán hận. Nơi phấn son che khuất dao găm, nơi nụ cười ẩn giấu tà thuật, nàng phải đánh đổi từ tình bạn thanh mai trúc mã cho đến chút lương thiện cuối cùng để tồn tại. Kẻ thù của nàng là một Huệ Quý phi kiêu ngạo nắm giữ nửa giang sơn, là một Hoàng hậu thâm sâu khó lường tọa trấn trung cung. Giữa vòng xoáy mưu kế tàn khốc, liệu Thẩm Dao sẽ bị vùi lấp dưới lăng mộ hoàng gia, hay sẽ tự tay nhuốm máu bộ triều phục chính hồng, bước lên đỉnh cao Phượng vị?

Lục Phong trọng sinh về ngày đầu tiên tựa game thực tế ảo mang tính cách mạng "Thần Thoại" chính thức mở máy chủ trên toàn cầu. Mang theo ký ức của mười năm lăn lộn ở kiếp trước, anh biết rõ vị trí của tất cả các rương báu ẩn, các nhiệm vụ ẩn cấp Thần và cách thức đánh bại những con Boss bất khả chiến bại. Trong khi các bang hội lớn của các tài phiệt còn đang loay hoay đánh quái cấp thấp, Lục Phong đã một mình quét sạch phó bản cấp địa ngục, sở hữu bộ trang bị Hoàng Kim độc nhất vô nhị. Anh biến mình thành một vị thần trị vì thế giới ảo, thao túng toàn bộ nền kinh tế trong game và vung tiền vả mặt các thế lực đời thực.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.
📄 Truyện ngắnBa năm sau, tôi mới quay trở lại làng An - một ngôi làng nhỏ xinh đẹp ven biển, được bờ sóng ấp iu, vỗ về.