

Thế gian chuộng sắc, khinh tài, có ai ngờ một đóa hoa đào quỷ dị nơi má trái lại là ấn ký định tình ngàn năm giữa vị thần y ẩn thế Thẩm Vô Sắc và Thừa tuyên sứ nắm giữ binh quyền Đại Yến - Dung Trạch. Khi sóng gió hoàng triều tràn về thung lũng Đào Sa bình yên, chiếc mặt nạ lụa trắng rơi xuống cũng là lúc vận mệnh rẽ lối. Giữa giang sơn như họa và tình thâm cốt tủy, liệu kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực có chịu phụ cả thiên hạ để đổi lấy một ánh cười của giai nhân vô sắc?


Năm bảy tuổi, An Nhiên là ánh sáng duy nhất che chở cho "cậu béo" nhà bên khỏi những trận đòn roi và sự bắt nạt tàn nhẫn của đám trẻ trong khu phố. Một ngày mưa, cậu bạn đột ngột chuyển đi nước ngoài không một lời từ biệt, để lại một lời hứa ngây ngô bị thời gian vùi lấp. Năm mười bảy tuổi, giữa những ngày tháng thanh xuân rực rỡ và bận rộn nhất của khối mười hai, lớp của An Nhiên bất ngờ đón nhận một nam thần chuyển trường - Lục Minh. Anh cao 1m85, sở hữu gương mặt góc cạnh hoàn hảo, tính cách lạnh lùng, dứt khoát và có thành tích học tập xuất sắc đến mức đáng nể. An Nhiên không hề hay biết, gã nam thần luôn dùng mọi cách tiếp cận, bày mưu tính kế để được ngồi cùng bàn và dính chặt lấy cuộc sống của cô, chính là "cậu béo" năm xưa đã trải qua mười năm lột xác đầy đau đớn để quay về thực hiện lời hẹn ước tuổi thơ.


Năm mười bảy tuổi, dưới cái nóng oi ả của mùa hè Seoul, hai cậu học sinh Kang Tae-woo và Yoon Seo-jun đã cùng nhau trốn học dưới bóng râm của cây ngân hạnh cổ thụ, trao nhau nụ hôn đầu ngây ngô và lời hứa về một tương lai cùng đứng ở đỉnh cao danh vọng. Nhưng giông bão từ những âm mưu gia tộc tài phiệt (Chaebol) tàn nhẫn đã nghiền nát lời thề thanh xuân ấy. Yoon Seo-jun đột ngột mất tích không một dấu vết trong đêm mưa, để lại Kang Tae-woo phát điên trong nỗi hận thù và tuyệt vọng. Bảy năm sau, giữa cái lạnh âm độ của mùa đông Seoul tuyết phủ trắng xóa, họ gặp lại nhau. Lúc này, Kang Tae-woo đã là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Kang thị — một tổng tài hắc ám, lạnh lùng và tàn nhẫn; còn Yoon Seo-jun lại trở thành một nghệ sĩ piano phòng trà thấp kém, đôi bàn tay từng thiên tài nay đầy vết chai sạn và ánh mắt đã mất đi ánh sáng. Sự thật năm xưa là gì? Liệu tình yêu nồng cháy của năm mười bảy tuổi có thể một lần nữa sưởi ấm hai trái tim đã bị đóng băng bởi thù hận và tổn thương?


Mở mắt ra sau đêm thức trắng cày deadline, cô sinh viên mỹ thuật 22 tuổi bỗng chốc "quay vào ô" xuyên không. Không làm tiểu thư khuê các gả cho vương phi, không làm thiếu nãi nãi được sủng ái, cô nhảy vọt một phát tới vị trí... Mẹ Chồng đại phu nhân của phủ bá tước thét ra lửa! Con trai độc nhất ngoại tình nuôi ca kỹ đòi cưới làm thiếp? Con dâu chính thất đoan trang bị bắt nạt đến phát khóc? Mang tư duy hiện đại và kinh nghiệm xem ngàn tập drama gia đình, "Mẹ chồng tuổi 20" quyết định bật chế độ đóng cửa thả chó, trừng trị tiểu tam xanh vỏ đỏ lòng, vả mặt thằng con tra nam ngu muội để bảo vệ con dâu ngoan. Cuộc chiến gia đình dở khóc dở cười, vừa bi vừa hài chính thức bắt đầu!


Trong mắt sinh viên Đại học Tổng hợp Vinh Đô, Cố Thời Luật chính là khối băng vạn năm không thể tan chảy. Hai mươi tám tuổi, là Giáo sư thỉnh giảng trẻ tuổi nhất ngành Sinh học phân tử, anh sở hữu một bộ não thiên tài với IQ chạm ngưỡng 160 nhưng EQ lại tỉ lệ nghịch hoàn toàn. Đối với anh, phụ nữ là sinh vật có cấu tạo phức tạp và phi lý trí nhất hành tinh, còn tình yêu chỉ là sự giải phóng nhất thời của Dopamine và Oxytocin. Cuộc sống ngăn nắp, chính xác như một phương trình của anh hoàn toàn bị đảo lộn khi Đường Đường - cô sinh viên năm cuối khoa Mỹ thuật - vô tình làm đổ xô nước màu vẽ lên bản thảo nghiên cứu cấp quốc gia của anh. Để đền bù thiệt hại, Đường Đường buộc phải ký vào "bản hợp đồng lao động bất đắc dĩ", trở thành trợ lý cá nhân của vị giáo sư khó tính. Từ những lời phê bình thẳng thừng đến phát khóc, những xấp tài liệu dày cộp tra tấn thị giác, cho đến những hộp cơm bento đầy màu sắc và nụ cười rực rỡ như ánh dương của cô sinh viên nhỏ len lỏi vào cuộc sống của anh. Khi phương trình lý trí của thiên tài sụp đổ, người ta mới phát hiện ra: Cố Thời Luật khi thầm yêu một người vừa vụng về, lại vừa dung túng, ngọt ngào đến mức có thể khiến người ta sâu răng!


Năm mười bảy tuổi, thế giới của Trần Hạ hoàn toàn sụp đổ sau vụ ly hôn của bố mẹ. Bị gửi về sống với bà ngoại tại một thị trấn ven biển nhỏ bé, gã thiếu niên thành thị ấy chọn cách giam mình sau đôi tai nghe để ngăn cách bản thân với nỗi đau bị bỏ rơi. Cho đến khi cậu vô tình bước chân vào "Tiệm Thời Gian" - một căn tiệm đồ cũ chắp vá đầy màu sắc, và gặp Lâm Diên, cô gái có nụ cười tỏa nắng và đôi mắt biết nói. Lâm Diên thích thu lượm những món đồ cũ không phải vì chúng lỗi thời, mà vì cô trân trọng những mảnh ký ức ẩn sau chúng. Bằng sự kiên nhẫn, những ly nước râu ngô ngọt mát và những buổi chiều thả diều lộng gió biển, Lâm Diên đã từng chút một bước vào thế giới tăm tối của Trần Hạ, xoa dịu những tổn thương và sưởi ấm trái tim cậu. Một câu chuyện thanh xuân vườn trường nhẹ nhàng, chữa lành, nơi hai linh hồn nhỏ bé tựa vào nhau, cùng nhau đi qua giông bão để viết nên lời hẹn ước ngọt ngào của tuổi mười bảy rực rỡ.

Vũ (32 tuổi) là một thợ lặn trục vớt xác chai sạn, lầm lũi trên sông Mekong. Trong một đêm giông bão đuổi theo một cái xác trôi dạt, ghe của Vũ mất phương hướng và lọt vào một khúc sông "chết" – nơi mặt nước phẳng lặng như gương, không dòng chảy, không một bóng cá tôm, và sương mù dày đặc bao phủ quanh năm. Khúc sông này không có trên bản đồ, là một vùng không gian cô lập bóp nghẹt mọi âm thanh. Tại đây, Vũ phát hiện ra một nghĩa địa ghe xuồng khổng lồ từ nhiều thời kỳ khác nhau đang trôi vô định. Trên mỗi chiếc ghe, thay vì người sống, chỉ có những hình nhân bằng rơm được mặc quần áo cũ của những người từng chết đuối trong vùng. Đáng sợ hơn, Vũ tìm thấy chiếc xuồng của người cha đã mất tích mười lăm năm trước của mình, với một hình nhân rơm mang khuôn mặt bằng gỗ khắc vội giống hệt ông. Vũ kinh hoàng nhận ra, khúc sông này không phải là một địa danh, mà là một thực thể sống cổ xưa. Nó cô lập con người bằng sương mù, dùng ký ức và sự tội lỗi của họ để tạo ra những ảo giác tâm lý, dần dần "tiêu hóa" linh hồn họ trước khi nhấn chìm thân xác xuống đáy bùn. Để thoát khỏi vùng nước chết, Vũ không thể cậy nhờ vào sức mạnh hay dưỡng khí trong bình lặn. Anh buộc phải lặn xuống đáy sông sâu nhất, đối mặt với bóng ma ký ức lớn nhất đời mình và tìm cách cắt đứt sợi dây liên kết giữa nỗi đau của bản thân với thực thể rơm rớm máu dưới dòng Mekong.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Thế gian chuộng sắc, khinh tài, có ai ngờ một đóa hoa đào quỷ dị nơi má trái lại là ấn ký định tình ngàn năm giữa vị thần y ẩn thế Thẩm Vô Sắc và Thừa tuyên sứ nắm giữ binh quyền Đại Yến - Dung Trạch. Khi sóng gió hoàng triều tràn về thung lũng Đào Sa bình yên, chiếc mặt nạ lụa trắng rơi xuống cũng là lúc vận mệnh rẽ lối. Giữa giang sơn như họa và tình thâm cốt tủy, liệu kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực có chịu phụ cả thiên hạ để đổi lấy một ánh cười của giai nhân vô sắc?

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.