

Leon (Kẻ săn rồng giải nghệ, 30 tuổi) × Kaiser (Vua Rồng đương nhiệm, niên hạ) Leon — tay săn rồng khét tiếng nhất đại lục Aethelgard — đưa ra quyết định giải nghệ sau mười năm sống trên lưỡi kiếm. Trong phi vụ cuối cùng tại vùng núi Băng Phong, anh nhặt được một quả trứng rồng khổng lồ ánh lên sắc vàng kim huyền bí. Ý định ban đầu của Leon rất đơn giản: bán quả trứng này cho Chợ Đen để lấy một khoản tiền khổng lồ, đủ để anh sống an nhàn trọn đời trong căn nhà gỗ nhỏ ven rừng. Thế nhưng, quả trứng chưa kịp đưa lên sàn đấu giá đã bất ngờ nứt vỡ. Bước ra từ vỏ trứng không phải là một con quái thú hung dữ, mà là một cậu bé rồng có đôi mắt tròn xoe, vây lưng lấp lánh và... vừa ra đời đã ngoạm chặt gấu áo anh, cất tiếng gọi "Mẹ" vô cùng oái ăm. Bất đắc dĩ trở thành "phụ huynh", tay săn rồng lạnh lùng phải học cách pha sữa ma pháp, chẻ củi dỗ trẻ và bảo vệ chú rồng nhỏ khỏi sự truy sát của các hội thợ săn. Thế nhưng, loài rồng vốn mang dòng máu hoàng gia không lớn lên theo cách của con người. Nhiều năm sau, khi đứa trẻ nhỏ bé năm nào biến thành Vua Rồng uy nghiêm cai quản ngàn mây, hắn quay trở lại căn nhà gỗ xưa, không chỉ để tìm lại hơi ấm cũ mà còn ép "người nuôi dưỡng" của mình phải ngồi lên ngai vàng Hoàng hậu...


Bùi Chi Cụm — một họa sĩ minh họa 28 tuổi, sống hướng nội và thu mình trong căn hộ nhỏ xịt ở góc chung cư cũ. Sau những biến cố rạn nứt trong quá khứ, anh tự bao bọc bản thân bằng một lớp vỏ băng kiên cố, khép chặt mọi cánh cửa bước vào thế giới riêng tư. Anh chọn sự im lặng, công việc vẽ lặp đi lặp lại và những bữa ăn qua ngày để tránh khỏi mọi tổn thương từ thế giới bên ngoài. Thế nhưng, bức tường băng hoàn hảo ấy bắt đầu xuất hiện những vết nứt khi Cố Nhất Nam — cậu sinh viên khoa Thể thao 21 tuổi tràn đầy nhiệt huyết — chuyển đến căn hộ đối diện. Như một luồng nắng hạ rực rỡ và bốc đồng vô tình rơi xuống giữa ngày đông giá rét, Nhất Nam mang theo tiếng ồn, mùi vị thức ăn gia đình ấm áp và sự quan tâm hồn nhiên không chút tính toán rọi thẳng vào cuộc sống u tối của vị họa sĩ gầy guộc. Một người là băng tuyết trầm lặng trốn chạy quá khứ. Một người là ngọn lửa ấm áp chưa từng biết đầu chịu thua. Liệu sự chân thành nhiệt thành của tuổi trẻ có đủ sức rã đông một trái tim đã đóng băng qua nhiều năm tháng? Hay ngọn lửa ấy sẽ bị sự lạnh lẽo dập tắt?


Một biến chủng vi-rút cổ đại thoát ra từ tầng băng vĩnh cửu tan chảy đã quét qua toàn cầu, biến nạn nhân thành những sinh vật cuồng sát cuồng nhiệt. Nhưng thảm họa đi kèm một quy luật sinh học nghiệt ngã: Lũ quái vật chỉ có thể vận động và trỗi dậy khi nhiệt độ môi trường vượt qua mức 0°C. Khi nhiệt độ hạ xuống dưới độ âm, cơ thể chúng bị đóng băng, rơi vào trạng thái ngủ đông bất động. Để cứu vãn nhân loại khỏi diệt vong, Trái Đất chìm vào một thời kỳ Băng Hà Mới do con người can thiệp nhân tạo vào bầu khí quyển. Những kẻ sống sót gom góp chút tàn lực cuối cùng, lập thành những đoàn xe bọc thép di chuyển liên tục về phía Cực Bắc – nơi cái lạnh thấu xương giữ cho lũ quái vật mãi ngủ yên. Lâm Phong – một cựu kỹ sư địa chất kiêm tài xế dẫn đường cho Đoàn Xe 704 – cùng những người đồng hành trải qua từng ngày đêm căng thẳng trên những con đường băng giá. Nhưng khi Trái Đất bắt đầu tự phục hồi, hiệu ứng nhà kính đảo chiều khiến ngọn gió xuân ấm áp tràn về sớm hơn dự kiến. Tăng từng độ C là băng tan thêm một trượng, và hàng triệu xác sống đóng băng quanh họ đang dần mở mắt...


Tại Tập đoàn Mỹ phẩm hàng đầu Amore-V, Cha Ji-won (Trưởng nhóm Thiết kế 1) và Kang Tae-jun (Trưởng nhóm Thiết kế 2) được ví như "nước với lửa". Một bên là nữ cường nhân sắc sảo, tỉ mỉ; một bên là thiên tài sáng tạo kiêu ngạo, đào hoa. Hễ bước vào phòng họp, cả hai lại sẵn sàng lao vào những cuộc tranh luận tóe lửa để giành giật từng chiến dịch quảng cáo. Thế nhưng, một sự cố ngoài ý muốn trong đêm tiệc công ty đã thay đổi hoàn toàn cục diện: Vì quá say và phát phát điên trước áp lực ép kết hôn từ gia đình hai bên, họ lỡ tay ký vào một bản "Hợp đồng làm tình nhân hờ". Kể từ đó, một vở kịch hai mặt bắt đầu: Ban ngày trên văn phòng là cặp bài trùng đấu đá nghẹt thở, nhưng khi dải đèn công sở vụt tắt, họ lại phải lén lút nắm tay ở những quán ăn nhỏ ven đường. Ranh giới giữa giả vờ và rung động thật sự bắt đầu mờ nhạt...


Sâu trong thung lũng Phra Mung quanh năm mờ sương ở biên giới Bắc Thái Lan, tồn tại một ngôi làng cổ biệt lập mang tên Ban Kret – nơi lưu giữ tục nuôi "Cổ" truyền thống kỳ quái từ ngàn năm trước. Đoàn nghiên cứu văn hóa của Thanathip tìm đến đây với mong muốn giải mã một di sản dân gian, nhưng thứ đón tiếp họ không chỉ là sự niềm nở gượng gạo của dân làng, mà là những hiện tượng quái đản nối đuôi nhau xuất hiện: Những mảng da thịt bắt đầu hóa đá, âm thanh thì thầm ma mị dội lên từ lòng đất, và cái chết ập đến trong sự lặng câm. Sự thật tàn khốc nhanh chóng lộ diện: Ngôi làng không hề luyện bùa ngải, mà chính bản thân nó là một "chiếc bình nuôi Cổ" vĩ đại. Dân làng chỉ là những vật tế sống, còn các nhà nghiên cứu chính là nguồn dinh dưỡng tươi mới cho thứ Cổ Mẫu cổ xưa sắp sửa thức giấc dưới lòng đất. Để sinh tồn, họ buộc phải dấn thân vào hành trình đào thoát nghẹt thở qua chiếc giếng đá cổ – nơi ranh giới giữa sự sống, cái chết và sự đồng hóa tàn nhẫn của phong thủy âm giới bị xé rách hoàn toàn.


Một trăm con người từ mọi tầng lớp trong xã hội đột ngột tỉnh dậy bên trong một tòa nhà kính khổng lồ cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không vũ khí, không lối thoát, họ bị buộc phải tham gia vào những trò chơi tâm lý sinh tồn khốc liệt. Thế nhưng, kẻ quyết định sự sống chết của họ lại không nằm ở thực lực của bản thân, mà phụ thuộc hoàn toàn vào những lượt bình chọn ngẫu hứng từ hàng triệu cư dân mạng đang xem phát trực tiếp 24/7. Lương Minh Triết – một lập trình viên thiên tài từng thiết kế nên thuật toán điều hướng tâm lý đám đông cho các tập đoàn truyền thông lớn – vô tình trở thành một "con cờ" trong đấu trường tàn nhẫn này. Đối mặt với sự phán xét hời hợt nhưng đầy sát thương của cư dân mạng, Minh Triết nhận ra: Để sống sót, anh không chỉ phải chiến thắng các trò chơi, mà phải biến chính mình thành đạo diễn thao túng cảm xúc của hàng triệu khán giả đằng sau màn hình. Ranh giới giữa đạo đức và sinh tồn, giữa sự thật và kịch bản... liệu ai sẽ là người trụ lại cuối cùng khi ranh giới bình chọn dần trở thành bản án tử hình?

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.


