

Giữa cái nắng cháy da của vùng cảng biển công nghiệp, xưởng đóng tàu Nam Hải sừng sững như một gã khổng lồ bằng sắt thép. Nơi đây ngập tràn tiếng đe đập chát chúa, tiếng máy hàn xì tóe lửa và mùi dầu mỡ nồng nặc. Đây là lãnh địa của những người đàn ông cơ bắp, rắn rỏi, nơi cái đẹp dịu dàng của đô thị dường như chưa từng có chỗ tồn tại. Thế nhưng, sự xuất hiện của Chu Ninh — nữ streamer triệu view nổi tiếng với chuỗi nội dung thực tế "Thử Thách Một Ngày Làm Nghề" — đã hoàn toàn xáo trộn nhịp sống thô ráp nơi đây. Cô khoác lên mình bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình, tay cầm gậy selfie và chiếc máy quay nhỏ gọn, quyết tâm chinh phục thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay. Đối đầu với cô là Lục Tiêu — kỹ sư trưởng trẻ tuổi nhất lịch sử xưởng Nam Hải. Anh nổi tiếng là kẻ nghiện công việc, lạnh lùng, khắt khe và đặc biệt dị ứng với những trò "làm màu" lấy tương tác của giới trẻ trên mạng xã hội. Đối với Lục Tiêu, mỗi con tàu là một sinh mạng trên biển lớn, không có chỗ cho sự cợt nhả hay diễn trò. Cuộc chạm trán giữa một nữ streamer thông minh, kiên cường và chàng kỹ sư sắt thép khô khan tạo nên những va chạm nảy lửa. Lục Tiêu liên tục đưa ra những thử thách vắt kiệt sức lực nhằm buộc Chu Ninh phải bỏ cuộc. Thế nhưng, đằng sau nụ cười rạng rỡ trước ống kính là một cô gái không bao giờ gục ngã trước khó khăn. Sự kiên trì, mồ hôi và những vết sẹo nỗ lực của Chu Ninh dần đập tan mọi định kiến trong lòng Lục Tiêu. Giữa tiếng sóng biển rì rào và những khối thép rực lửa, một tình yêu chân thành, cuồng nhiệt dần đơm hoa.


Đỉnh Tuyết Sơn ngàn năm tuyết phủ, quanh năm sương mù bao giăng, là nơi ngăn cách hoàn toàn với nhân gian trần thế. Trên ngọn núi quanh năm lạnh giá ấy có một nếp nhà trúc đơn sơ, là nơi ẩn dật của Thẩm Dao — nữ cao thủ mang tuyệt kỹ kiếm pháp vang danh thiên hạ nhưng đã sớm quy ẩn. Năm mười tám tuổi, trong một trận bão tuyết mịt mù, cô vô tình cứu sống một thiếu niên gầy guộc, mình đầy vết thương đang gục ngã trước cổng trúc. Thiếu niên ấy xưng tên là Tiêu Mặc, ánh mắt tràn ngập hận thù nhưng lại ẩn giấu sự kiên cường khác thường. Thẩm Dao thu nhận hắn làm đồ đệ, dốc lòng truyền dạy tuyệt học kiếm pháp, chăm sóc hắn như người thân duy nhất giữa không gian cô độc ngàn đời. Cô nào có hay, thiếu niên gầy guộc năm xưa chính là Thất Hoàng tử của triều đình đương đại, kẻ vừa thoát khỏi cuộc thanh trừng đẫm máu chốn hoàng cung và đang giấu mình chờ ngày phục hận. Tám năm trôi qua, thiếu niên rụt rà năm nào đã trưởng thành một nam tử hán cao lớn, sở hữu võ công thâm hậu và một dã tâm cuồng nhiệt ẩn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn trước mặt sư phụ. Trái tim Tiêu Mặc từ lâu đã không còn dừng lại ở tình sư đồ thuần khiết, mà bùng cháy một khao khát chiếm hữu mãnh liệt dành cho người phụ nữ đã cứu rỗi đời mình. Ngày Tiêu Mặc nắm lại quyền lực, dẹp tan phe phái triều đình cũng là lúc hắn mang hàng ngàn thiết giáp quân bao vây đỉnh Tuyết Sơn, quyết tâm đưa sư phụ xuống núi để phong làm Hoàng hậu. Thế nhưng, sóng gió triều đình rải rộng đã vô tình lôi kéo toàn bộ võ lâm giang hồ vào cuộc thanh trừng đẫm máu. Đứng giữa lễ giáo sư đồ, ân oán giang hồ và tình yêu cuồng nhiệt của người đồ đệ, Thẩm Dao sẽ phải vung kiếm đối đầu hay buông tay xuôi theo vòm trời giông bão?


Thẩm Triệt — chủ tịch tập đoàn bất động sản Thịnh Thế — nổi tiếng trong giới thương trường là một "người sắt" không tâm trí. Cô xinh đẹp tuyệt mĩ, sắc sảo kiêu kỳ nhưng lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, luôn lấy con số doanh thu và tiến độ công trình làm thước đo duy nhất cho mọi giá trị. Đối với Thẩm Triệt, bất động sản là cuộc chiến phân chia lãnh thổ, nơi những khoảng xanh rậm rạp chỉ là thứ lãng phí diện tích thương mại. Cho đến khi dự án khu đô thị sinh thái cao cấp "Khu Vườn Băng Giá" rơi vào bế tắc vì thiếu đi một linh hồn kiến trúc thực sự. Sự xuất hiện của Lâm Hạc — kiến trúc sư cảnh quan trẻ tuổi tài năng — đã hoàn toàn đập tan quy chuẩn hoạt động của cô. Lâm Hạc yêu cây cỏ, sống chậm rãi, sở hữu ánh mắt trong lành tĩnh lặng có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách tâm hồn người đối diện. Anh coi mỗi khoảng sân vườn là một khoảng thở chữa lành, đối lập hoàn toàn với triết lý tối đa hóa lợi nhuận của Thẩm Triệt. Cuộc chạm trán giữa một nữ chủ tịch kiêu kỳ, áp lực ngập đầu và chàng kiến trúc sư hướng nội, dịu dàng tạo nên những trận nổ tung tư duy dữ dội. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc bằng thép của Thẩm Triệt là những đêm mất ngủ dai dẳng và vô số nỗi đau chưa từng được xoa dịu. Qua từng mảng xanh bình yên, từng góc khuất ngập tràn hương hoa do Lâm Hạc tỉ mỉ gây dựng, trái tim băng giá của nữ chủ tịch dần tan chảy, nhường chỗ cho những rung động dịu ngọt nhất của tình yêu.


Trong một con hẻm nhỏ nằm lặng lẽ giữa lòng thành phố ngợp tràn ánh đèn neon, có một gian nhà cổ kính với tấm biển gỗ đã ngả màu thời gian: Tiệm Giặt Ủi Ký Ức. Nơi đây không sử dụng những chiếc máy giặt công nghiệp ồn ào hay các loại hóa chất tẩy rửa nồng nặc. Chủ tiệm là An — một người trẻ tuổi mang ánh mắt thâm trầm như mặt hồ mùa thu, sở hữu một đôi tay kỳ lạ có thể nhìn thấy những "vệt bẩn cảm xúc" bám chặt vào từng sợi vải. Mỗi món đồ cũ mang đến tiệm không đơn thuần là vải vóc, mà là nơi lưu giữ những vết thương chưa lành: vệt ố của sự ân hận vì một lời hứa dở dang, mùi ẩm mốc của nỗi đau mất mát, hay vết nhăn nhúm của sự dằn dắt qua nhiều năm tháng. Bằng sự thấu cảm sâu sắc cùng những phương pháp giặt tẩy thủ công tinh tế, An giúp người mặc gột rửa đi gánh nặng tâm lý đang đè nặng lên vai, để họ có thể bình yên nhìn lại quá khứ mà không còn cảm thấy đau đớn.


Trong giới Tu Tiên cổ xưa, trận pháp luôn là đỉnh cao của sự thấu hiểu Thiên Địa. Một đại trận có thể vây sát vạn quân, dịch chuyển sơn hà, hay che giấu thiên cơ. Thế nhưng, hàng triệu năm qua, các trận pháp sư vẫn đi theo lối mòn mù quáng. Họ chép lại những trận đồ cổ xưa một cách máy móc, xem mỗi đường vân linh lực là "ý trời" không thể xâm phạm, dẫn đến việc tiêu tốn vô số linh thạch mà hiệu suất phát huy chẳng được bao nhiêu. Mọi thứ hoàn toàn thay đổi khi Lâm Mộc — một kỹ sư thiết kế chip bán dẫn hàng đầu thế giới hiện đại — đột ngột xuyên không vào thân thể của một đệ tử tạp dịch yếu ớt tại Tụ Linh Tông. Nhìn vào những bộ trận đồ rườm rà, lỗi thời của các bậc đại năng, Lâm Mộc ngạc nhiên nhận ra: Đây chẳng phải là bản vẽ mạch điện tích hợp (IC) bị thiết kế cực kỳ tệ sao? Những đường vân nhiễu loạn chính là hiện tượng "ngắn mạch", các điểm tụ linh chính là "tụ điện", và thần thức điều khiển không khác gì một hệ điều hành chưa được tối ưu! Bằng tri thức vi mạch hiện đại, Lâm Mộc bắt đầu cuộc cách mạng chưa từng có. Anh ứng dụng thuật toán tối ưu hóa, lý thuyết bán dẫn và kiến trúc chip xử lý để thu nhỏ các đại trận ngàn thước thành những "Chip Tiên Thuật" siêu vi khắc trực tiếp lên vũ khí, giáp trụ, và thậm chí là ngay trong kinh mạch cơ thể. Không cần thời gian niệm chú dài dòng. Không lo cạn kiệt linh lực. Tự động phản xạ phòng thủ. Chuẩn xác tới từng micro-linh lực. Một kỷ nguyên mới của giới tu tiên chính thức bắt đầu — nơi khoa học công nghệ thống trị tiên đạo


Trong giới đầu tư mạo hiểm đầy rẫy những con bọ xít hút máu và những thương vụ triệu đô, Thẩm Hoài Niên là một huyền thoại sống. Người ta gọi anh là "Mắt Bão" — kẻ luôn đứng ở tâm điểm của những cuộc khủng hoảng tài chính nhưng chưa bao giờ bị cuốn trôi. Lạnh lùng, sắc sảo, và tàn nhẫn trên bàn đàm phán, Hoài Niên sở hữu một đôi mắt có thể nhìn thấu tâm can đối phương chỉ qua một cái nheo mắt. Thế nhưng, sau vỏ bọc hoàn hảo của một kẻ săn mồi sành sỏi, anh lại nuôi dưỡng một sở thích ngầm đầy quái gở: thu nhận những kẻ thất thế, những "chú chó nhỏ" bị bỏ rơi để tự tay huấn luyện họ thành những quân cờ trung thành nhất. Lục Cảnh Hào xuất hiện trong cuộc đời anh đúng vào một đêm mưa giông bão giật tại Giang Hà. Trong bộ dạng một sinh viên thực tập nghèo khổ, gầy gò, đôi mắt rưng rưng đầy vẻ sùng bái và phục tùng, Cảnh Hào nhanh chóng trở thành mục tiêu săn sóc mới nhất của Hoài Niên. Anh chỉ dạy cho cậu từng quy tắc thương trường, bao bọc cậu trước những cạm bẫy của giới tài phiệt, và tận hưởng cảm giác được một linh hồn thuần khiết ngưỡng mộ mỗi ngày. Nhưng thương trường vốn là một bàn cờ không có nước đi thừa. Khi một cơn bão kinh tế lớn xuất hiện, đe dọa đánh sập toàn bộ đế chế của Hoài Niên, tấm màng che đậy sự thật bắt đầu rách rưới. Sự ngây thơ của "chú chó nhỏ" dần bị bóc tách, để lộ ra nụ cười ma mị của một kẻ đi săn giấu mặt. Cảnh Hào không phải là con mồi tội nghiệp sa lưới, mà là thiếu gia duy nhất của Tập đoàn Bách Thị — đối thủ sinh tử của Hoài Niên. Cậu đã tự tay vẽ nên ván cờ này, tự nguyện chui vào lồng kính chỉ để nuốt chửng kẻ đứng ở tâm bão. Thế nhưng, khi con thú trẻ nghĩ rằng mình đã hoàn toàn kiểm soát được cuộc chơi, cậu mới bàng hoàng nhận ra: kẻ cao tay nhất trên bàn cờ chưa bao giờ là người giơ nanh múa vuốt trước. Một cuộc đấu trí nghẹt thở, đầy quyến rũ và hiểm hóc giữa hai cái đầu lạnh bắt đầu bùng nổ từ trong bóng tối.

Đỉnh Tuyết Sơn ngàn năm tuyết phủ, quanh năm sương mù bao giăng, là nơi ngăn cách hoàn toàn với nhân gian trần thế. Trên ngọn núi quanh năm lạnh giá ấy có một nếp nhà trúc đơn sơ, là nơi ẩn dật của Thẩm Dao — nữ cao thủ mang tuyệt kỹ kiếm pháp vang danh thiên hạ nhưng đã sớm quy ẩn. Năm mười tám tuổi, trong một trận bão tuyết mịt mù, cô vô tình cứu sống một thiếu niên gầy guộc, mình đầy vết thương đang gục ngã trước cổng trúc. Thiếu niên ấy xưng tên là Tiêu Mặc, ánh mắt tràn ngập hận thù nhưng lại ẩn giấu sự kiên cường khác thường. Thẩm Dao thu nhận hắn làm đồ đệ, dốc lòng truyền dạy tuyệt học kiếm pháp, chăm sóc hắn như người thân duy nhất giữa không gian cô độc ngàn đời. Cô nào có hay, thiếu niên gầy guộc năm xưa chính là Thất Hoàng tử của triều đình đương đại, kẻ vừa thoát khỏi cuộc thanh trừng đẫm máu chốn hoàng cung và đang giấu mình chờ ngày phục hận. Tám năm trôi qua, thiếu niên rụt rà năm nào đã trưởng thành một nam tử hán cao lớn, sở hữu võ công thâm hậu và một dã tâm cuồng nhiệt ẩn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn trước mặt sư phụ. Trái tim Tiêu Mặc từ lâu đã không còn dừng lại ở tình sư đồ thuần khiết, mà bùng cháy một khao khát chiếm hữu mãnh liệt dành cho người phụ nữ đã cứu rỗi đời mình. Ngày Tiêu Mặc nắm lại quyền lực, dẹp tan phe phái triều đình cũng là lúc hắn mang hàng ngàn thiết giáp quân bao vây đỉnh Tuyết Sơn, quyết tâm đưa sư phụ xuống núi để phong làm Hoàng hậu. Thế nhưng, sóng gió triều đình rải rộng đã vô tình lôi kéo toàn bộ võ lâm giang hồ vào cuộc thanh trừng đẫm máu. Đứng giữa lễ giáo sư đồ, ân oán giang hồ và tình yêu cuồng nhiệt của người đồ đệ, Thẩm Dao sẽ phải vung kiếm đối đầu hay buông tay xuôi theo vòm trời giông bão?

Giữa cái nắng cháy da của vùng cảng biển công nghiệp, xưởng đóng tàu Nam Hải sừng sững như một gã khổng lồ bằng sắt thép. Nơi đây ngập tràn tiếng đe đập chát chúa, tiếng máy hàn xì tóe lửa và mùi dầu mỡ nồng nặc. Đây là lãnh địa của những người đàn ông cơ bắp, rắn rỏi, nơi cái đẹp dịu dàng của đô thị dường như chưa từng có chỗ tồn tại. Thế nhưng, sự xuất hiện của Chu Ninh — nữ streamer triệu view nổi tiếng với chuỗi nội dung thực tế "Thử Thách Một Ngày Làm Nghề" — đã hoàn toàn xáo trộn nhịp sống thô ráp nơi đây. Cô khoác lên mình bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình, tay cầm gậy selfie và chiếc máy quay nhỏ gọn, quyết tâm chinh phục thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay. Đối đầu với cô là Lục Tiêu — kỹ sư trưởng trẻ tuổi nhất lịch sử xưởng Nam Hải. Anh nổi tiếng là kẻ nghiện công việc, lạnh lùng, khắt khe và đặc biệt dị ứng với những trò "làm màu" lấy tương tác của giới trẻ trên mạng xã hội. Đối với Lục Tiêu, mỗi con tàu là một sinh mạng trên biển lớn, không có chỗ cho sự cợt nhả hay diễn trò. Cuộc chạm trán giữa một nữ streamer thông minh, kiên cường và chàng kỹ sư sắt thép khô khan tạo nên những va chạm nảy lửa. Lục Tiêu liên tục đưa ra những thử thách vắt kiệt sức lực nhằm buộc Chu Ninh phải bỏ cuộc. Thế nhưng, đằng sau nụ cười rạng rỡ trước ống kính là một cô gái không bao giờ gục ngã trước khó khăn. Sự kiên trì, mồ hôi và những vết sẹo nỗ lực của Chu Ninh dần đập tan mọi định kiến trong lòng Lục Tiêu. Giữa tiếng sóng biển rì rào và những khối thép rực lửa, một tình yêu chân thành, cuồng nhiệt dần đơm hoa.

Thẩm Triệt — chủ tịch tập đoàn bất động sản Thịnh Thế — nổi tiếng trong giới thương trường là một "người sắt" không tâm trí. Cô xinh đẹp tuyệt mĩ, sắc sảo kiêu kỳ nhưng lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, luôn lấy con số doanh thu và tiến độ công trình làm thước đo duy nhất cho mọi giá trị. Đối với Thẩm Triệt, bất động sản là cuộc chiến phân chia lãnh thổ, nơi những khoảng xanh rậm rạp chỉ là thứ lãng phí diện tích thương mại. Cho đến khi dự án khu đô thị sinh thái cao cấp "Khu Vườn Băng Giá" rơi vào bế tắc vì thiếu đi một linh hồn kiến trúc thực sự. Sự xuất hiện của Lâm Hạc — kiến trúc sư cảnh quan trẻ tuổi tài năng — đã hoàn toàn đập tan quy chuẩn hoạt động của cô. Lâm Hạc yêu cây cỏ, sống chậm rãi, sở hữu ánh mắt trong lành tĩnh lặng có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách tâm hồn người đối diện. Anh coi mỗi khoảng sân vườn là một khoảng thở chữa lành, đối lập hoàn toàn với triết lý tối đa hóa lợi nhuận của Thẩm Triệt. Cuộc chạm trán giữa một nữ chủ tịch kiêu kỳ, áp lực ngập đầu và chàng kiến trúc sư hướng nội, dịu dàng tạo nên những trận nổ tung tư duy dữ dội. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc bằng thép của Thẩm Triệt là những đêm mất ngủ dai dẳng và vô số nỗi đau chưa từng được xoa dịu. Qua từng mảng xanh bình yên, từng góc khuất ngập tràn hương hoa do Lâm Hạc tỉ mỉ gây dựng, trái tim băng giá của nữ chủ tịch dần tan chảy, nhường chỗ cho những rung động dịu ngọt nhất của tình yêu.
📄 Truyện ngắnTrong một con hẻm nhỏ nằm lặng lẽ giữa lòng thành phố ngợp tràn ánh đèn neon, có một gian nhà cổ kính với tấm biển gỗ đã ngả màu thời gian: Tiệm Giặt Ủi Ký Ức. Nơi đây không sử dụng những chiếc máy giặt công nghiệp ồn ào hay các loại hóa chất tẩy rửa nồng nặc. Chủ tiệm là An — một người trẻ tuổi mang ánh mắt thâm trầm như mặt hồ mùa thu, sở hữu một đôi tay kỳ lạ có thể nhìn thấy những "vệt bẩn cảm xúc" bám chặt vào từng sợi vải. Mỗi món đồ cũ mang đến tiệm không đơn thuần là vải vóc, mà là nơi lưu giữ những vết thương chưa lành: vệt ố của sự ân hận vì một lời hứa dở dang, mùi ẩm mốc của nỗi đau mất mát, hay vết nhăn nhúm của sự dằn dắt qua nhiều năm tháng. Bằng sự thấu cảm sâu sắc cùng những phương pháp giặt tẩy thủ công tinh tế, An giúp người mặc gột rửa đi gánh nặng tâm lý đang đè nặng lên vai, để họ có thể bình yên nhìn lại quá khứ mà không còn cảm thấy đau đớn.

Trong giới Tu Tiên cổ xưa, trận pháp luôn là đỉnh cao của sự thấu hiểu Thiên Địa. Một đại trận có thể vây sát vạn quân, dịch chuyển sơn hà, hay che giấu thiên cơ. Thế nhưng, hàng triệu năm qua, các trận pháp sư vẫn đi theo lối mòn mù quáng. Họ chép lại những trận đồ cổ xưa một cách máy móc, xem mỗi đường vân linh lực là "ý trời" không thể xâm phạm, dẫn đến việc tiêu tốn vô số linh thạch mà hiệu suất phát huy chẳng được bao nhiêu. Mọi thứ hoàn toàn thay đổi khi Lâm Mộc — một kỹ sư thiết kế chip bán dẫn hàng đầu thế giới hiện đại — đột ngột xuyên không vào thân thể của một đệ tử tạp dịch yếu ớt tại Tụ Linh Tông. Nhìn vào những bộ trận đồ rườm rà, lỗi thời của các bậc đại năng, Lâm Mộc ngạc nhiên nhận ra: Đây chẳng phải là bản vẽ mạch điện tích hợp (IC) bị thiết kế cực kỳ tệ sao? Những đường vân nhiễu loạn chính là hiện tượng "ngắn mạch", các điểm tụ linh chính là "tụ điện", và thần thức điều khiển không khác gì một hệ điều hành chưa được tối ưu! Bằng tri thức vi mạch hiện đại, Lâm Mộc bắt đầu cuộc cách mạng chưa từng có. Anh ứng dụng thuật toán tối ưu hóa, lý thuyết bán dẫn và kiến trúc chip xử lý để thu nhỏ các đại trận ngàn thước thành những "Chip Tiên Thuật" siêu vi khắc trực tiếp lên vũ khí, giáp trụ, và thậm chí là ngay trong kinh mạch cơ thể. Không cần thời gian niệm chú dài dòng. Không lo cạn kiệt linh lực. Tự động phản xạ phòng thủ. Chuẩn xác tới từng micro-linh lực. Một kỷ nguyên mới của giới tu tiên chính thức bắt đầu — nơi khoa học công nghệ thống trị tiên đạo

Trong giới đầu tư mạo hiểm đầy rẫy những con bọ xít hút máu và những thương vụ triệu đô, Thẩm Hoài Niên là một huyền thoại sống. Người ta gọi anh là "Mắt Bão" — kẻ luôn đứng ở tâm điểm của những cuộc khủng hoảng tài chính nhưng chưa bao giờ bị cuốn trôi. Lạnh lùng, sắc sảo, và tàn nhẫn trên bàn đàm phán, Hoài Niên sở hữu một đôi mắt có thể nhìn thấu tâm can đối phương chỉ qua một cái nheo mắt. Thế nhưng, sau vỏ bọc hoàn hảo của một kẻ săn mồi sành sỏi, anh lại nuôi dưỡng một sở thích ngầm đầy quái gở: thu nhận những kẻ thất thế, những "chú chó nhỏ" bị bỏ rơi để tự tay huấn luyện họ thành những quân cờ trung thành nhất. Lục Cảnh Hào xuất hiện trong cuộc đời anh đúng vào một đêm mưa giông bão giật tại Giang Hà. Trong bộ dạng một sinh viên thực tập nghèo khổ, gầy gò, đôi mắt rưng rưng đầy vẻ sùng bái và phục tùng, Cảnh Hào nhanh chóng trở thành mục tiêu săn sóc mới nhất của Hoài Niên. Anh chỉ dạy cho cậu từng quy tắc thương trường, bao bọc cậu trước những cạm bẫy của giới tài phiệt, và tận hưởng cảm giác được một linh hồn thuần khiết ngưỡng mộ mỗi ngày. Nhưng thương trường vốn là một bàn cờ không có nước đi thừa. Khi một cơn bão kinh tế lớn xuất hiện, đe dọa đánh sập toàn bộ đế chế của Hoài Niên, tấm màng che đậy sự thật bắt đầu rách rưới. Sự ngây thơ của "chú chó nhỏ" dần bị bóc tách, để lộ ra nụ cười ma mị của một kẻ đi săn giấu mặt. Cảnh Hào không phải là con mồi tội nghiệp sa lưới, mà là thiếu gia duy nhất của Tập đoàn Bách Thị — đối thủ sinh tử của Hoài Niên. Cậu đã tự tay vẽ nên ván cờ này, tự nguyện chui vào lồng kính chỉ để nuốt chửng kẻ đứng ở tâm bão. Thế nhưng, khi con thú trẻ nghĩ rằng mình đã hoàn toàn kiểm soát được cuộc chơi, cậu mới bàng hoàng nhận ra: kẻ cao tay nhất trên bàn cờ chưa bao giờ là người giơ nanh múa vuốt trước. Một cuộc đấu trí nghẹt thở, đầy quyến rũ và hiểm hóc giữa hai cái đầu lạnh bắt đầu bùng nổ từ trong bóng tối.

Trong giới kinh doanh và nghệ thuật thành phố, cái tên Lục Tấn — Tổng tài tập đoàn tài chính Lục Thị — luôn đi kèm với sự lạnh lùng, quyết đoán và một khoảng trống bí ẩn trong quá khứ. Người ta đồn rằng nhiều năm trước, người bạn thanh mai trúc mã mà anh trân trọng nhất đã qua đời trong một tai nạn. Kể từ đó, trái tim Lục Tấn đóng chặt, không ai có thể bước vào. Cho đến khi Lâm Duật xuất hiện. Lâm Duật là một người mẫu tự do, sở hữu đôi mắt trong veo cùng sống mũi cao gầy có vài phần tương đồng với người đã khuất. Khi hai người bắt đầu mối quan hệ thân thiết, dư luận âm thầm xì xào rằng Lâm Duật chẳng qua chỉ là một tấm hình nhân thế thân, một món đồ chơi tiêu khiển tạm thời để vị tổng tài nguôi ngoai nỗi nhớ quá khứ. Thế nhưng, kẻ duy nhất tin vào lời đồn đó một cách mù quáng lại là Trịnh Nhã Kỳ — con gái út của tập đoàn đối tác Trịnh Thị. Cố tình nhuộm tóc, học từng thói quen, cử chỉ, thậm chí là giọng nói của người quá cố, Trịnh Nhã Kỳ tự tin rằng mình mới là sự thay thế hoàn hảo nhất. Cô ta chen chân vào công việc, tạo ra hàng loạt bẫy truyền thông và hiểu lầm tinh vi nhằm đẩy Lâm Duật vào thế bị tẩy chay, ép anh phải rời xa Lục Tấn. Tuy nhiên, Trịnh Nhã Kỳ đã hoàn toàn sai lầm.

Trì Dã — cậu ấm giới nhà giàu Bắc Kinh — tỏ tình thất bại. Tôi hớn hở chen vào đám đông định nhặt 999 đóa hồng mang đi bán. Nhưng một dòng bình luận đã thay đổi tất cả. Từ cô gái nhặt hoa đến người được cậu ấm theo đuổi — đây là câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhất mùa hoa hồng.

Chồng tôi ngoại tình. Tôi biết điều đó từ lâu. Nhưng điều khiến tôi sợ hãi không phải là người thứ ba. Mà là mùi nước hoa trên áo anh. Vì loại nước hoa ấy... Là thứ tôi đã chôn cùng em gái mình ba năm trước.

Một vệt phấn trắng rạch đôi chiếc bàn gỗ cũ kỹ, chia hai thế giới vốn đã chẳng ưa gì nhau: một bên là cô cán sự môn Toán nguyên tắc, cọ xát từng con số với hàng lông mày luôn nhíu chặt; một bên là gã "trùm quậy" ngầm cao 1m85 với nụ cười nhếch môi luôn chực chờ chọc tức đối phương. Những tưởng ranh giới ấy sẽ giữ cho hai hành tinh lệch quỹ đạo khỏi va chạm, nào ngờ lại trở thành nơi chứng kiến gã nam sinh ngông cuồng âm thầm thu hẹp từng milimet sách vở, chỉ để được khẽ chạm vào tay cô trong những chiều mưa hạ. Giữa tiếng ve kêu râm ran và áp lực thi đại học đè nặng, vệt phấn năm ấy không ngăn nổi một tình yêu tuổi học trò vừa ngốc nghếch, vừa ngọt ngào đến lịm người.

Trong giới Tu Tiên cổ xưa, trận pháp luôn là đỉnh cao của sự thấu hiểu Thiên Địa. Một đại trận có thể vây sát vạn quân, dịch chuyển sơn hà, hay che giấu thiên cơ. Thế nhưng, hàng triệu năm qua, các trận pháp sư vẫn đi theo lối mòn mù quáng. Họ chép lại những trận đồ cổ xưa một cách máy móc, xem mỗi đường vân linh lực là "ý trời" không thể xâm phạm, dẫn đến việc tiêu tốn vô số linh thạch mà hiệu suất phát huy chẳng được bao nhiêu. Mọi thứ hoàn toàn thay đổi khi Lâm Mộc — một kỹ sư thiết kế chip bán dẫn hàng đầu thế giới hiện đại — đột ngột xuyên không vào thân thể của một đệ tử tạp dịch yếu ớt tại Tụ Linh Tông. Nhìn vào những bộ trận đồ rườm rà, lỗi thời của các bậc đại năng, Lâm Mộc ngạc nhiên nhận ra: Đây chẳng phải là bản vẽ mạch điện tích hợp (IC) bị thiết kế cực kỳ tệ sao? Những đường vân nhiễu loạn chính là hiện tượng "ngắn mạch", các điểm tụ linh chính là "tụ điện", và thần thức điều khiển không khác gì một hệ điều hành chưa được tối ưu! Bằng tri thức vi mạch hiện đại, Lâm Mộc bắt đầu cuộc cách mạng chưa từng có. Anh ứng dụng thuật toán tối ưu hóa, lý thuyết bán dẫn và kiến trúc chip xử lý để thu nhỏ các đại trận ngàn thước thành những "Chip Tiên Thuật" siêu vi khắc trực tiếp lên vũ khí, giáp trụ, và thậm chí là ngay trong kinh mạch cơ thể. Không cần thời gian niệm chú dài dòng. Không lo cạn kiệt linh lực. Tự động phản xạ phòng thủ. Chuẩn xác tới từng micro-linh lực. Một kỷ nguyên mới của giới tu tiên chính thức bắt đầu — nơi khoa học công nghệ thống trị tiên đạo

Trong giới hào môn, Lục Tư Thừa chính là bóng ma quyền lực khiến ai nấy đều phải kiềng dè - một người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một gia tộc lớn, lạnh lùng, tàn nhẫn và gần như cấm dục tuyệt đối. Chẳng ai ngờ, vị ông trùm sắt đá ấy lại dành trọn sự nuông chiều vô pháp vô thiên cho một chú mèo nhỏ tên Miên Miên. Chú mèo Ragdoll có bộ lông mượt mà như thảm lụa, đôi mắt màu xanh lam tựa ngọc quý, tính cách kiêu kỳ và dính người đến mức bẩm sinh. Thế nhưng, đó không phải là một chú mèo bình thường. Linh hồn bên trong nó chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn - một thiếu niên nghèo khó, yếu ớt vừa trải qua chuỗi ngày bị gia đình ruồng bỏ và hắt hủi. Từ những tổn thương sâu sắc ở quá khứ, Nhuyễn Nhuyễn trong thân xác mèo nhỏ đã tìm thấy bến đỗ an toàn nhất cuộc đời mình. Câu chuyện là hành trình chữa lành nhẹ nhàng đầy sủng ái, nơi ông trùm hào môn dùng đôi bàn tay ấm áp để vuốt ve, ôm ấp và cưng nựng chú mèo nhỏ, sưởi ấm cho một linh hồn từng bị tổn thương bằng tình yêu thương vô điều kiện.
📄 Truyện ngắnTrong một con hẻm nhỏ nằm lặng lẽ giữa lòng thành phố ngợp tràn ánh đèn neon, có một gian nhà cổ kính với tấm biển gỗ đã ngả màu thời gian: Tiệm Giặt Ủi Ký Ức. Nơi đây không sử dụng những chiếc máy giặt công nghiệp ồn ào hay các loại hóa chất tẩy rửa nồng nặc. Chủ tiệm là An — một người trẻ tuổi mang ánh mắt thâm trầm như mặt hồ mùa thu, sở hữu một đôi tay kỳ lạ có thể nhìn thấy những "vệt bẩn cảm xúc" bám chặt vào từng sợi vải. Mỗi món đồ cũ mang đến tiệm không đơn thuần là vải vóc, mà là nơi lưu giữ những vết thương chưa lành: vệt ố của sự ân hận vì một lời hứa dở dang, mùi ẩm mốc của nỗi đau mất mát, hay vết nhăn nhúm của sự dằn dắt qua nhiều năm tháng. Bằng sự thấu cảm sâu sắc cùng những phương pháp giặt tẩy thủ công tinh tế, An giúp người mặc gột rửa đi gánh nặng tâm lý đang đè nặng lên vai, để họ có thể bình yên nhìn lại quá khứ mà không còn cảm thấy đau đớn.
📄 Truyện ngắnTrên đời này, những kẻ sinh ra đã ở sẵn vạch đích thường có hai loại: một loại lấy sự kiêu ngạo làm áo giáp để che giấu sự trống rỗng, và loại còn lại là Cáp Dĩ Thần — kẻ biến sự kiêu ngạo thành luật lệ vận hành của cả thế giới xung quanh mình. Sở hữu tập đoàn tài chính đa quốc gia vươn tầm ảnh hưởng ra toàn cầu, Cáp Dĩ Thần chưa từng biết đến hai chữ "thất bại", càng chưa từng biết đến cảm giác muốn một thứ gì đó mà không thể có được bằng tiền. Nhưng quy luật bá đạo ấy đã hoàn toàn sụp đổ vào cái ngày anh chạm chán Đàm Cảnh Ngôn — thiếu gia nhà họ Đàm, người đang nỗ lực gánh vác tập đoàn xuất nhập khẩu đang trên đà sa sút của gia đình. Đàm Cảnh Ngôn mang vẻ đẹp thanh tú nhưng gai góc của một cây trúc xanh giữa bão tuyết. Đối với cậu, thứ tình cảm săn đón nồng nhiệt xen lẫn tính chiếm hữu ngột ngạt của Cáp Dĩ Thần không phải là ân huệ, mà là một thảm họa tồi tệ. Càng bị Cáp Dĩ Thần dùng tiền bạc và quyền lực bủa văng, Cảnh Ngôn càng cự tuyệt quyết liệt, biến mối quan hệ của họ thành một cuộc rượt đuổi oan gia cay đắng và đầy mâu thuẫn. Khi mùa đông tàn nhẫn tràn về thành phố, cái lạnh thấu xương cắt da cắt thịt không làm dịu đi cái đầu nóng của vị tổng tài bá đạo. Nhìn thấy người mình yêu vất vả dầm mưa tuyết, chạy đôn chạy đáo ngược xuôi để cứu vãn từng hợp đồng nhỏ lẻ cho tập đoàn Đàm Thị, trái tim Cáp Dĩ Thần vừa xót xa vừa bực bội. Và rồi, trong một buổi sáng mùa đông lạnh giá, khi nhìn thấy Đàm Cảnh Ngôn đôi môi tái nhạt vì rét nhưng vẫn kiên quyết từ chối chiếc áo lông vũ đắt giá của mình để tiếp tục lao vào gió lạnh đi làm, Cáp Dĩ Thần đã đưa ra một quyết định điên rồ và chấn động nhất giới kinh doanh: "Trời lạnh rồi, cho Đàm Thị phá sản đi." Đó không phải là một lời đe dọa nông nổi, mà là khởi đầu cho một chiến dịch "thu phục" bằng sức mạnh tài chính tuyệt đối, một ván cờ tình yêu vừa nghẹt thở, vừa giằng xé nhưng cũng đầy ấm áp giữa hai tâm hồn hoàn toàn trái ngược.
📄 Truyện ngắnXiêm La dưới triều đại Ayutthaya thịnh trị vương giả, bóng tối chưa bao giờ thực sự rút lui khỏi những mái đao cong vút của hoàng cung. Sau lưng vẻ nguy nga tráng lệ của các điện thờ mạ vàng, dòng sông Chao Phraya đỏ ngầu phù sa vẫn âm thầm chảy qua những mưu đồ tiếm quyền, những bản án oan khuất và những giọt máu chảy thầm trong đêm. Người dân vương quốc truyền tai nhau về hai cái tên gợi lên sự uy nghiêm lẫn kinh hãi. Một là Tạ Lăng — Nhiếp chính vương quyền biến, tàn nhẫn, người nắm giữ binh quyền và triều chính trong tay khi vị quốc vương trẻ tuổi chưa đủ sức trị quốc. Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi phía Bắc, nụ cười nhàn nhạt giấu sau tay áo gấm luôn là điềm báo cho sự sụp đổ của một gia tộc. Người ta bảo tim hắn làm bằng đá, chỉ biết đến quyền lực và sự thống trị tuyệt đối. Người còn lại là Thẩm Tiêu — Vị Đại tướng quân từng kinh qua hàng trăm trận mạc, bảo vệ bờ cõi Xiêm La trước quân ngoại xâm. Thế nhưng, một trận phục kích bí ẩn tại biên giới phía Tây đã biến vị anh hùng vương quốc thành "kẻ phản quốc" tra tay vào còng số 8. Quân gươm tuốt khỏi bao, gia tộc bị tịch thu tài sản, Thẩm Tiêu trở thành cái gai trong mắt toàn bộ triều đình. Khi bản án tử hình tưởng chừng đã định sẵn, Nhiếp chính vương Tạ Lăng lại đưa ra một quyết định chấn động: Giữ lại mạng sống cho Thẩm Tiêu, nhưng giam lỏng hắn ngay tại Vương phủ — sống chung dưới một mái nhà, chịu sự giám sát tuyệt đối. Ban ngày, tại triều đình Ayutthaya, họ là hai kẻ thù không đội trời chung. Mỗi lời nói, mỗi bước đi trên sàn điện mạ vàng đều là một cạm bẫy sinh tử, nơi một sơ hở nhỏ cũng đủ trả giá bằng đầu rơi máu chảy. Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, che khuất những tai mắt của các thế lực ngầm, ranh giới giữa thù hận và sinh tồn bắt đầu mờ xờ. Trong những căn phòng mật ngập tràn mùi trầm hương và bóng tối, hai kẻ kiêu hãnh buộc phải tựa lưng vào nhau, giải mã bức thư máu và những vụ ám sát bí ẩn đe dọa sự tồn vong của cả vương quốc. Giữa âm mưu chồng chất, lòng trung trinh và hận thù giao thoa, một thứ tình cảm nguy hiểm, cấm đoạt nhưng sâu thẳm dần nảy mầm trong bóng tối...
📄 Truyện ngắnTại xứ sở Chùa Vàng Thái Lan, nơi những ngôi miếu cổ nằm ẩn mình dưới bóng cây bồ đề hàng trăm năm tuổi và những giai thoại linh thiêng giăng lối khắp từng hẻm nhỏ Bangkok, có một câu chuyện tình kỳ lạ khiến cả giới tâm linh lẫn cõi âm đều phải... dở khóc dở cười. Pattara (gọi tắt là Patt) — một cậu thiếu gia nhà giàu kiêm vlogger du lịch nổi tiếng với khuôn mặt búng ra sữa và nụ cười rực rỡ như nắng hạ — sau một sự cố ngớ ngẩn ngã đập đầu vào miếu thờ thần cây cổ thụ đã vô tình bị kích hoạt "đôi mắt âm dương". Kể từ đó, cuộc sống nhộn nhịp của Patt biến thành một bộ phim kinh dị hài không hồi kết: ma đứng chờ bắt xe túc túc, ma đòi ăn xôi xoài, ma tập gym trong phòng ngủ... Quá hoảng loạn, Patt tìm đến Archen — vị thầy pháp trẻ tuổi lừng danh đất Chiang Mai, người sở hữu gương mặt đẹp như tài tử điện ảnh nhưng tính tình lại lạnh như băng, mang trên mình những dòng xăm bùa Sak Yant ẩn hiện đầy bí ẩn và bộ quy tắc "ba không" cứng nhắc. Bị vị thầy pháp thẳng thừng đuổi về vì cho rằng "ca này quá nhảm nhí, không nguy hiểm tính mạng", Patt quyết định tung tuyệt chiêu "chày cối dễ thương". Cậu ôm vali sang tận nhà gỗ của thầy ăn dầm ở dề, dùng trà sữa thái đỏ, nộm đu đủ thơm phức, sự nhiệt tình bất tận và nụ cười ngọt ngào để "tấn công" vị thầy pháp sắt đá. Giữa những câu chuyện tâm linh ly kỳ, bóng ma trêu ngươi và tiếng chuông đồng vang vọng trong đêm, một sợi dây bùa yêu ngọt ngào không dùng phép thuật mà bằng sự chân thành bắt đầu siết chặt lấy trái tim của hai con người ở hai thế giới hoàn toàn trái ngược.
📄 Truyện ngắnGiữa chốn hoàng cung sâu thẳm đầy uy nghiêm và cạm bẫy, Thái tử Lục Diệp Hiên — gã đàn ông sở hữu nhan sắc thiên hạ vô thai nhưng tính khí thất thường, lạnh lẽo như băng tuyết — lại vướng phải một căn bệnh "khó nói" khiến gã đêm ngày trằn trọc, long thể bất an. Bao y sư lừng lẫy khắp tứ phương đều bó tay, kẻ thì ôm đầu chịu trượng, kẻ thì xám mặt bái biệt hoàng cung. Cho đến một ngày, Mộc Chi — cô gái sở hữu y thuật kỳ tài phải cải trang nam giới, dùng danh xưng "Mộc Lập" lẩn tránh tai mắt kẻ thù để lẩn vào Thái Y Viện — vô tình vấp phải bí mật động trời này. Một chén thuốc hạ hỏa độc lạ, một cái chạm tay nhầm chỗ và một màn bộc phát "ngoại lệ" độc nhất vô nhị đã buộc chặt số phận của vị Thái y tập sự nhỏ bé vào hơi thở của vị chủ nhân tương lai cả thiên hạ. Giữa vô số tình huống dở khóc dở cười, những trận cãi vả dầm dề mồ hôi và những cái ôm che đậy dưới danh nghĩa thị vệ thân cận, một sợi dây tình cảm thầm kín bắt đầu nảy mầm, kéo hai con người từ thế đối đầu vào một trận phong ba ngọt ngào nhưng cũng đầy hiểm nguy chốn cung đình...
📄 Truyện ngắnThẩm Dịch An — một cậu sinh viên khoa Tài chính với vẻ ngoài ngây thơ như thỏ trắng nhưng tửu lượng lại tỉ lệ nghịch với nhan sắc. Trong một đêm tiệc công ty uống say bét nhè, cậu lỡ chân đâm sầm vào gã đàn ông mặc suit đen uy nghiêm ở hành lang. Trong cơn say chuếnh choáng, cậu không chỉ chỉ tay vào mặt hắn chửi xối xả là "tên gấu đen khó tính" mà còn gan trời thò tay... nhéo mạnh vào hai má hắn một cái thật đau! Cứ tưởng đó chỉ là một sự cố qua đường, nào ngờ sáng hôm sau bước vào trụ sở Tập đoàn Lục Thị, Dịch An mới ngã ngửa khi phát hiện: Gã đàn ông xui xẻo đêm qua chính là Lục Trạch Cẩn — vị Tổng Giám đốc "Hắc Diện La Sát" khét tiếng tàn nhẫn, kẻ nắm thọt vận mệnh kinh tế cả thành phố! Trêu vào ai không trêu, lại nhảy bổ vào ổ rồng! Nghĩ rằng bản thân sẽ bị đuổi việc ngay lập tức, Dịch An đâu ngờ vị Tổng tài bá đạo ấy lại cho rằng đây là chiêu trò "lạt mềm buộc chặt" siêu cấp vô nhị. Hắn từng bước áp sát, công khai dung túng, biến cuộc đời thực tập sinh của cậu thành chuỗi ngày vừa dở khóc dở cười vừa ngọt ngào đến nghẹt thở. Thế nhưng, khi những âm mưu thương trường tàn khốc nổ ra và tấm séc 50 tỷ của phu nhân quyền lực ném thẳng vào mặt, liệu chú thỏ trắng có đủ dũng khí đứng sóng đôi cùng vị bạo quân lạnh lùng ấy? "Nửa đời trước anh xưng bá thương trường chưa từng thất bại. Nửa đời sau, anh nguyện giang tay chịu trói dưới chân em!"

Giữa lòng thủ đô hiện đại, một buổi hòa nhạc thính phòng đặc biệt tại một nhà hát lâu đời bị gián đoạn bởi một vụ án mạng rùng rợn: nữ nghệ sĩ vĩ cầm chính đột ngột gục ngã trên sân khấu ngay giữa bản độc tấu, nguyên nhân tử vong là một chất kịch độc được tẩm tinh vi vào lớp đệm nhựa của cần đàn. Điều kỳ lạ là camera an ninh hoàn toàn không ghi lại được bất kỳ kẻ khả nghi nào tiếp cận nhạc cụ trong suốt ba ngày trước đó. Duy nhất chỉ có một người nhận ra manh mối: Khang, một chuyên gia âm học pháp y (kỹ sư chuyên phân tích sóng âm, tần số và rung động hiện trường) – người vốn bất hòa với sở cảnh sát vì những phương pháp điều tra phi truyền thống. Đồng hành cùng anh là Hải Yến, một nữ thính giả có đôi tai tuyệt đối (absolute pitch), người đã nghe được một "tần số lạ" được giấu mã hóa bên trong bản nhạc giao hưởng định mệnh ấy.

Đỉnh Tuyết Sơn ngàn năm tuyết phủ, quanh năm sương mù bao giăng, là nơi ngăn cách hoàn toàn với nhân gian trần thế. Trên ngọn núi quanh năm lạnh giá ấy có một nếp nhà trúc đơn sơ, là nơi ẩn dật của Thẩm Dao — nữ cao thủ mang tuyệt kỹ kiếm pháp vang danh thiên hạ nhưng đã sớm quy ẩn. Năm mười tám tuổi, trong một trận bão tuyết mịt mù, cô vô tình cứu sống một thiếu niên gầy guộc, mình đầy vết thương đang gục ngã trước cổng trúc. Thiếu niên ấy xưng tên là Tiêu Mặc, ánh mắt tràn ngập hận thù nhưng lại ẩn giấu sự kiên cường khác thường. Thẩm Dao thu nhận hắn làm đồ đệ, dốc lòng truyền dạy tuyệt học kiếm pháp, chăm sóc hắn như người thân duy nhất giữa không gian cô độc ngàn đời. Cô nào có hay, thiếu niên gầy guộc năm xưa chính là Thất Hoàng tử của triều đình đương đại, kẻ vừa thoát khỏi cuộc thanh trừng đẫm máu chốn hoàng cung và đang giấu mình chờ ngày phục hận. Tám năm trôi qua, thiếu niên rụt rà năm nào đã trưởng thành một nam tử hán cao lớn, sở hữu võ công thâm hậu và một dã tâm cuồng nhiệt ẩn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn trước mặt sư phụ. Trái tim Tiêu Mặc từ lâu đã không còn dừng lại ở tình sư đồ thuần khiết, mà bùng cháy một khao khát chiếm hữu mãnh liệt dành cho người phụ nữ đã cứu rỗi đời mình. Ngày Tiêu Mặc nắm lại quyền lực, dẹp tan phe phái triều đình cũng là lúc hắn mang hàng ngàn thiết giáp quân bao vây đỉnh Tuyết Sơn, quyết tâm đưa sư phụ xuống núi để phong làm Hoàng hậu. Thế nhưng, sóng gió triều đình rải rộng đã vô tình lôi kéo toàn bộ võ lâm giang hồ vào cuộc thanh trừng đẫm máu. Đứng giữa lễ giáo sư đồ, ân oán giang hồ và tình yêu cuồng nhiệt của người đồ đệ, Thẩm Dao sẽ phải vung kiếm đối đầu hay buông tay xuôi theo vòm trời giông bão?

Giữa cái nắng cháy da của vùng cảng biển công nghiệp, xưởng đóng tàu Nam Hải sừng sững như một gã khổng lồ bằng sắt thép. Nơi đây ngập tràn tiếng đe đập chát chúa, tiếng máy hàn xì tóe lửa và mùi dầu mỡ nồng nặc. Đây là lãnh địa của những người đàn ông cơ bắp, rắn rỏi, nơi cái đẹp dịu dàng của đô thị dường như chưa từng có chỗ tồn tại. Thế nhưng, sự xuất hiện của Chu Ninh — nữ streamer triệu view nổi tiếng với chuỗi nội dung thực tế "Thử Thách Một Ngày Làm Nghề" — đã hoàn toàn xáo trộn nhịp sống thô ráp nơi đây. Cô khoác lên mình bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình, tay cầm gậy selfie và chiếc máy quay nhỏ gọn, quyết tâm chinh phục thử thách khắc nghiệt nhất từ trước đến nay. Đối đầu với cô là Lục Tiêu — kỹ sư trưởng trẻ tuổi nhất lịch sử xưởng Nam Hải. Anh nổi tiếng là kẻ nghiện công việc, lạnh lùng, khắt khe và đặc biệt dị ứng với những trò "làm màu" lấy tương tác của giới trẻ trên mạng xã hội. Đối với Lục Tiêu, mỗi con tàu là một sinh mạng trên biển lớn, không có chỗ cho sự cợt nhả hay diễn trò. Cuộc chạm trán giữa một nữ streamer thông minh, kiên cường và chàng kỹ sư sắt thép khô khan tạo nên những va chạm nảy lửa. Lục Tiêu liên tục đưa ra những thử thách vắt kiệt sức lực nhằm buộc Chu Ninh phải bỏ cuộc. Thế nhưng, đằng sau nụ cười rạng rỡ trước ống kính là một cô gái không bao giờ gục ngã trước khó khăn. Sự kiên trì, mồ hôi và những vết sẹo nỗ lực của Chu Ninh dần đập tan mọi định kiến trong lòng Lục Tiêu. Giữa tiếng sóng biển rì rào và những khối thép rực lửa, một tình yêu chân thành, cuồng nhiệt dần đơm hoa.

Thẩm Triệt — chủ tịch tập đoàn bất động sản Thịnh Thế — nổi tiếng trong giới thương trường là một "người sắt" không tâm trí. Cô xinh đẹp tuyệt mĩ, sắc sảo kiêu kỳ nhưng lạnh lùng đến mức tàn nhẫn, luôn lấy con số doanh thu và tiến độ công trình làm thước đo duy nhất cho mọi giá trị. Đối với Thẩm Triệt, bất động sản là cuộc chiến phân chia lãnh thổ, nơi những khoảng xanh rậm rạp chỉ là thứ lãng phí diện tích thương mại. Cho đến khi dự án khu đô thị sinh thái cao cấp "Khu Vườn Băng Giá" rơi vào bế tắc vì thiếu đi một linh hồn kiến trúc thực sự. Sự xuất hiện của Lâm Hạc — kiến trúc sư cảnh quan trẻ tuổi tài năng — đã hoàn toàn đập tan quy chuẩn hoạt động của cô. Lâm Hạc yêu cây cỏ, sống chậm rãi, sở hữu ánh mắt trong lành tĩnh lặng có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách tâm hồn người đối diện. Anh coi mỗi khoảng sân vườn là một khoảng thở chữa lành, đối lập hoàn toàn với triết lý tối đa hóa lợi nhuận của Thẩm Triệt. Cuộc chạm trán giữa một nữ chủ tịch kiêu kỳ, áp lực ngập đầu và chàng kiến trúc sư hướng nội, dịu dàng tạo nên những trận nổ tung tư duy dữ dội. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc bằng thép của Thẩm Triệt là những đêm mất ngủ dai dẳng và vô số nỗi đau chưa từng được xoa dịu. Qua từng mảng xanh bình yên, từng góc khuất ngập tràn hương hoa do Lâm Hạc tỉ mỉ gây dựng, trái tim băng giá của nữ chủ tịch dần tan chảy, nhường chỗ cho những rung động dịu ngọt nhất của tình yêu.

Trà Nhã và Cố Minh Châu từng là mối tình sâu đậm thời thanh xuân nhưng đã chia tay trong im lặng ba năm trước do áp lực công việc và những tổn thương chưa kịp giãi bày. Bị gia đình giục giã chuyện hôn nhân, Trà Nhã bất đắc dĩ đưa ra bản hợp đồng "thuê người yêu giả trong 30 ngày" với vị Tổng tài Minh Châu. Không ngờ, đây chính là cái bẫy ngọt ngào do chính anh chủ mưu sắp đặt từ trước để đường hoàng bước trở lại cuộc đời cô. Sống chung dưới một mái nhà, những ký ức cũ ùa về, những hiểu lầm ngày trước được hóa giải qua những khoảnh khắc ấm áp đời thường (cốc trà gừng đêm khuya, sự cố cúp điện trong giông bão). Bí mật về bản hợp đồng bị lật tẩy vào đêm thứ 29, khơi màu những giận hờn đáng yêu nhưng nhanh chóng nhường chỗ cho sự thấu hiểu. Bản hợp đồng giả được thay bằng chiếc nhẫn cưới vĩnh cửu, khép lại hành trình gương vỡ lại lành đầy mãn nguyện.

Trình Dật — ngôi sao sáng nhất của câu lạc bộ bơi lội đại học Nam Phong — nổi tiếng với thân hình tạc tượng, tốc độ xé nước ấn tượng cùng vẻ ngoài lạnh lùng kiêu ngạo. Hắn sở hữu hàng vạn người hâm mộ, đào hoa vây quanh không thiếu, nhưng trái tim chưa bao giờ rung động trước bất kỳ ai. Đối với Trình Dật, đường bơi xanh thẫm là nơi duy nhất hắn thuộc về, và mọi thứ khác trên đời chỉ là những tạp âm ồn ào không đáng bận tâm. Trong khi đó, Giang Hà lại là một mảnh ghép hoàn toàn trái ngược. Là thành viên mờ nhạt của câu lạc bộ truyền thông, cậu chọn cách ẩn mình sau ống kính máy ảnh, lặng lẽ ghi lại từng góc nhỏ của thế giới bằng sự nhạy cảm hướng nội của mình. Giang Hà sợ đám đông, sợ những ánh nhìn soi môi, nhưng lại có một đôi mắt thiên tài trong việc bắt trọn cái hồn của vạn vật qua ống kính. Cuộc chạm trán định mệnh diễn ra tại hồ bơi thi đấu, khi Giang Hà vô tình bấm máy bắt trọn khoảnh khắc Trình Dật nhô lên khỏi mặt nước. Một bức ảnh phát sáng theo đúng nghĩa đen, lột tả trần trụi sức mạnh, sự cô đơn và vẻ đẹp ma mị của thiên tài bơi lội. Khi Trình Dật nhận ra chỉ có ống kính của Giang Hà mới bắt được thần thái chân thực nhất của mình, hắn đã dùng sự độc đoán đầy quyến rũ để ép cậu trở thành "nhiếp ảnh gia cá nhân" duy nhất. Từ sự gượng ép ban đầu, khoảng cách giữa hai thế giới dần bị xóa bỏ dưới những giọt nước bắn tung xóe, mở ra một bản tình ca thanh xuân nồng nàn và sâu lắng.

Sẽ ra sao nếu bạn thức dậy và nhận ra mình đã biến thành nữ phụ phế vật trong một cuốn tiểu thuyết tiên hiệp đại phong bạo? Thảm hại hơn, cô không xuyên vào thời điểm nam chính còn là một mầm non chính đạo, mà rơi đúng vào ngày bái đường thành thân với Khương Tuyết Trầm — kẻ sau này sẽ thức tỉnh ma cốt, đồ sát tam giới và hóa thành đại phản diện diệt thế. Theo đúng kịch bản gốc, nữ phụ vì chê bai hắn thân thể mang tật, xuất thân thấp kém nên đã liên tục sỉ nhục, hạ độc và phản bội hắn, để rồi nhận về kết cục tan xương nát thịt dưới lưỡi kiếm Ma tôn. Để giữ lại cái mạng nhỏ, Lâm Nhược U quyết định lật ngược toàn bộ thế cờ. Hắn muốn diệt thế? Cô sẽ đem sự vô tư, ngọt ngào và những chiêu trò "chiều chuộng" điên rồ nhất ra để cảm hóa hắn. Nhưng Lâm Nhược U không hề biết rằng, trái tim của kẻ sắp hóa ma vốn là một đầm lầy băng giá đầy cạm bẫy. Liệu sự chân thành vô số tội của cô có thể cứu vớt được kẻ phản diện, hay lại vô tình kéo cả hai vào một bản hợp đồng định mệnh không thể quay đầu?

Minh Huy, một cảnh sát hình sự tài năng nhưng mang vết thương lòng vì cái chết chưa có lời giải của người đồng đội cũ, vô tình bị cuốn vào một vụ án kỳ lạ tại một thị trấn ven hồ sương mù quanh năm. Nạn nhân là một cô gái trẻ được phát hiện chìm dưới đáy hồ trong tư thế như đang ngủ, xung quanh rải đầy những cánh hoa sen trắng. Không có dấu hiệu bạo lực, không có vết chống cự, kết quả pháp y khẳng định cô chết vì ngạt nước, nhưng điều kỳ lạ là trên cổ tay nạn nhân lại khắc một con số bí ẩn giống hệt vụ án mạng chấn động xảy ra đúng mười năm về trước—vụ án mà chính người đồng đội của Huy từng phụ trách nhưng bị kết luận là "tai nạn". Càng dấn sâu vào cuộc điều tra, Minh Huy càng phát hiện ra thị trấn nhỏ này che giấu một mạng lưới bí mật đen tối, nơi những kẻ có quyền lực che đậy tội ác bằng vỏ bọc thiện lương. Đồng hành cùng anh là Thảo Nguyên, một nữ bác sĩ pháp y sắc sảo, lạnh lùng, người dường như cũng đang ẩn giấu một bí mật liên quan đến quá khứ của nạn nhân. Giữa những âm mưu chồng chéo và những cái chết tiếp theo liên tiếp xảy ra theo đúng một "nghi thức" cổ xưa, Minh Huy phải chạy đua với thời gian để lật tẩy bộ mặt thật của kẻ thủ ác trước khi hắn biến anh thành quân cờ tiếp theo trong ván bàn tử thần.

Phó Mặc Hàn — Tổng giám đốc tập đoàn tài phiệt Phó Thị — nổi tiếng là một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn và hoàn toàn vô tình. Thế nhưng, ít ai biết rằng trong sâu thẳm trái tim người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực ấy luôn che giấu một vết thương vĩnh viễn không thể lành: sự mất tích bí ẩn của người bạn gái cũ vào năm năm trước. Sự xuất hiện đột ngột của Cố Uyên — một cô gái trẻ xin vào vị trí trợ lý cá nhân với đôi mắt trong vắt, giống hệt ánh nhìn của người tình cũ — đã lập tức thu hút sự chú ý của Phó Mặc Hàn. Tất cả mọi người trong giới thượng lưu lẫn tập đoàn Phó Thị đều thì thầm bàn tán, nhìn Cố Uyên bằng ánh mắt mỉa mai và thương hại. Họ coi cô là một kẻ thế thân đáng thương, một con cờ ngây thơ bị Phó Mặc Hàn thao túng và vắt cạn giá trị lợi dụng để nguôi khoai nỗi nhớ về quá khứ. Nhưng đằng sau vẻ ngoài ngoan ngoãn, ngây ngô và dễ bị bắt nạt ấy, Cố Uyên lại sở hữu một đôi tay lạnh ngắt và một bộ óc tính toán siêu việt. Cô không phải là con mồi ngơ ngác vô tình rơi vào lưới, mà chính là người chủ động tạo dựng từng mắt xích để bước chân vào pháo đài Phó Thị. Mục tiêu duy nhất của cô là minh oan cho anh trai mình — một kỹ sư tài năng từng bị buộc tội tham ô và đẩy đến con đường tự sát đầy uất khuất, vụ án có liên quan trực tiếp đến những bộ mặt quyền lực trong tập đoàn. Một cuộc săn đuổi ngầm đầy kịch tính bắt đầu khi cả hai kẻ thông minh cùng mang mặt nạ, vừa tung ra những đòn đấu trí nghẹt thở, vừa vô tình bị cuốn vào vòng xoáy tình cảm thật sự mà chính họ cũng không thể kiểm soát.

Khánh Ngọc, một nữ phát thanh viên phát thanh đêm sở hữu giọng nói mê hồn nhưng mang vết thương lòng sâu sắc, vô tình vướng vào vòng xoáy của Cao Minh Triết—ông trùm truyền thông lạnh lùng, tàn nhẫn và nắm quyền sinh sát trong giới giải trí. Minh Triết tin rằng Khánh Ngọc chính là nhân chứng sống liên quan đến cái chết của em gái anh nhiều năm trước, nên đã dùng mọi thủ đoạn ép cô ký hợp đồng kết hôn thương mại: làm vợ hờ của anh trong một năm để đổi lấy sự sống cho người thân duy nhất còn lại của cô. Trong căn biệt thự xa hoa nhưng ngập tràn cạm bẫy và sự thù hận, Khánh Ngọc không chịu khuất phục trước thái độ bề trên của Minh Triết. Những màn đấu trí căng thẳng, những màn cọ xát nghẹt thở trong không gian chung chăn gối dần làm chao đảo bức tường thù hận, khi ông trùm tàn nhẫn nhận ra bản thân đã lún sâu vào một thứ tình cảm độc hại nhưng không thể dứt ra được.
📄 Truyện ngắnTrong một con hẻm nhỏ nằm lặng lẽ giữa lòng thành phố ngợp tràn ánh đèn neon, có một gian nhà cổ kính với tấm biển gỗ đã ngả màu thời gian: Tiệm Giặt Ủi Ký Ức. Nơi đây không sử dụng những chiếc máy giặt công nghiệp ồn ào hay các loại hóa chất tẩy rửa nồng nặc. Chủ tiệm là An — một người trẻ tuổi mang ánh mắt thâm trầm như mặt hồ mùa thu, sở hữu một đôi tay kỳ lạ có thể nhìn thấy những "vệt bẩn cảm xúc" bám chặt vào từng sợi vải. Mỗi món đồ cũ mang đến tiệm không đơn thuần là vải vóc, mà là nơi lưu giữ những vết thương chưa lành: vệt ố của sự ân hận vì một lời hứa dở dang, mùi ẩm mốc của nỗi đau mất mát, hay vết nhăn nhúm của sự dằn dắt qua nhiều năm tháng. Bằng sự thấu cảm sâu sắc cùng những phương pháp giặt tẩy thủ công tinh tế, An giúp người mặc gột rửa đi gánh nặng tâm lý đang đè nặng lên vai, để họ có thể bình yên nhìn lại quá khứ mà không còn cảm thấy đau đớn.

Trong giới kinh doanh và nghệ thuật thành phố, cái tên Lục Tấn — Tổng tài tập đoàn tài chính Lục Thị — luôn đi kèm với sự lạnh lùng, quyết đoán và một khoảng trống bí ẩn trong quá khứ. Người ta đồn rằng nhiều năm trước, người bạn thanh mai trúc mã mà anh trân trọng nhất đã qua đời trong một tai nạn. Kể từ đó, trái tim Lục Tấn đóng chặt, không ai có thể bước vào. Cho đến khi Lâm Duật xuất hiện. Lâm Duật là một người mẫu tự do, sở hữu đôi mắt trong veo cùng sống mũi cao gầy có vài phần tương đồng với người đã khuất. Khi hai người bắt đầu mối quan hệ thân thiết, dư luận âm thầm xì xào rằng Lâm Duật chẳng qua chỉ là một tấm hình nhân thế thân, một món đồ chơi tiêu khiển tạm thời để vị tổng tài nguôi ngoai nỗi nhớ quá khứ. Thế nhưng, kẻ duy nhất tin vào lời đồn đó một cách mù quáng lại là Trịnh Nhã Kỳ — con gái út của tập đoàn đối tác Trịnh Thị. Cố tình nhuộm tóc, học từng thói quen, cử chỉ, thậm chí là giọng nói của người quá cố, Trịnh Nhã Kỳ tự tin rằng mình mới là sự thay thế hoàn hảo nhất. Cô ta chen chân vào công việc, tạo ra hàng loạt bẫy truyền thông và hiểu lầm tinh vi nhằm đẩy Lâm Duật vào thế bị tẩy chay, ép anh phải rời xa Lục Tấn. Tuy nhiên, Trịnh Nhã Kỳ đã hoàn toàn sai lầm.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.

Bị sa thải, bị bạn trai phản bội, bị gia đình quay lưng — tất cả trong một ngày. Nguyễn Minh Thư quyết định không cần ai cứu mình cả. Cô tự đứng dậy, tự xây dựng lại từ đầu. Chỉ có điều, con đường đó lại va phải Gia Huy — người đàn ông kiêu ngạo nhất cô từng gặp, người không ngừng xuất hiện vào những lúc cô không muốn bị nhìn thấy nhất.

Bà nội để lại di chúc với một điều kiện kỳ lạ: toàn bộ tài sản chỉ được chia sau khi tất cả các cháu về sống chung dưới một mái nhà trong ba tháng. Nghe có vẻ đơn giản — cho đến khi các cháu gặp nhau và nhận ra họ không biết gì về nhau, và gia đình này có nhiều bí mật hơn họ tưởng.

Tôi chết đúng ngày con trai trở thành blogger triệu followers — và nó đang kể chuyện tôi là người mẹ tệ bạc trước công chúng. Được trọng sinh, tôi quyết định: lần này sẽ không còn hy sinh vô điều kiện nữa. Câu chuyện về một người mẹ học cách yêu thương đúng cách — và buông bỏ kẻ không xứng.

Trợ lý của bạn trai tôi công khai sỉ nhục tôi trong bữa tiệc công việc, còn anh ta thì thản nhiên đứng nhìn. Tôi đặt bút xuống và quyết định: hợp đồng ba trăm triệu này, tôi sẽ không ký. Từ đó bắt đầu hành trình tôi tìm lại chính mình — và phát hiện ra điều gì mới thật sự đáng giữ.

Sau khi đốt lễ cúng thất đầu cho cha, tôi nhận ra mình đã sống quá nhẫn nhịn trong suốt những năm qua. Chồng phản bội, gia đình nhà chồng lạnh nhạt, những toan tính xảo quyệt vây quanh. Nhưng bố tôi đã để lại cho tôi thứ quý giá hơn tiền bạc — bản lĩnh để đứng vững và không bao giờ cúi đầu.

Trì Dã — cậu ấm giới nhà giàu Bắc Kinh — tỏ tình thất bại. Tôi hớn hở chen vào đám đông định nhặt 999 đóa hồng mang đi bán. Nhưng một dòng bình luận đã thay đổi tất cả. Từ cô gái nhặt hoa đến người được cậu ấm theo đuổi — đây là câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhất mùa hoa hồng.

Chồng tôi ngã cầu thang, mất trí nhớ 7 năm. Người đàn ông 25 tuổi trở về với tâm hồn 18 tuổi không còn biết tôi là ai. Một cuộc hôn nhân nửa năm tuổi đứng trước nguy cơ tan vỡ. Liệu tình yêu có thể tồn tại khi người ta quên đi tất cả?

Sau khi trúng số, bố tôi bỏ mẹ con tôi không thương tiếc. Ông ta nghĩ chúng tôi sẽ mãi chìm đắm trong nghèo khó. Nhưng mẹ tôi với quán lẩu cay và đôi bàn tay khéo léo đã viết lên câu chuyện mà ông ta không bao giờ ngờ tới.

Đỉnh Tuyết Sơn ngàn năm tuyết phủ, quanh năm sương mù bao giăng, là nơi ngăn cách hoàn toàn với nhân gian trần thế. Trên ngọn núi quanh năm lạnh giá ấy có một nếp nhà trúc đơn sơ, là nơi ẩn dật của Thẩm Dao — nữ cao thủ mang tuyệt kỹ kiếm pháp vang danh thiên hạ nhưng đã sớm quy ẩn. Năm mười tám tuổi, trong một trận bão tuyết mịt mù, cô vô tình cứu sống một thiếu niên gầy guộc, mình đầy vết thương đang gục ngã trước cổng trúc. Thiếu niên ấy xưng tên là Tiêu Mặc, ánh mắt tràn ngập hận thù nhưng lại ẩn giấu sự kiên cường khác thường. Thẩm Dao thu nhận hắn làm đồ đệ, dốc lòng truyền dạy tuyệt học kiếm pháp, chăm sóc hắn như người thân duy nhất giữa không gian cô độc ngàn đời. Cô nào có hay, thiếu niên gầy guộc năm xưa chính là Thất Hoàng tử của triều đình đương đại, kẻ vừa thoát khỏi cuộc thanh trừng đẫm máu chốn hoàng cung và đang giấu mình chờ ngày phục hận. Tám năm trôi qua, thiếu niên rụt rà năm nào đã trưởng thành một nam tử hán cao lớn, sở hữu võ công thâm hậu và một dã tâm cuồng nhiệt ẩn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn trước mặt sư phụ. Trái tim Tiêu Mặc từ lâu đã không còn dừng lại ở tình sư đồ thuần khiết, mà bùng cháy một khao khát chiếm hữu mãnh liệt dành cho người phụ nữ đã cứu rỗi đời mình. Ngày Tiêu Mặc nắm lại quyền lực, dẹp tan phe phái triều đình cũng là lúc hắn mang hàng ngàn thiết giáp quân bao vây đỉnh Tuyết Sơn, quyết tâm đưa sư phụ xuống núi để phong làm Hoàng hậu. Thế nhưng, sóng gió triều đình rải rộng đã vô tình lôi kéo toàn bộ võ lâm giang hồ vào cuộc thanh trừng đẫm máu. Đứng giữa lễ giáo sư đồ, ân oán giang hồ và tình yêu cuồng nhiệt của người đồ đệ, Thẩm Dao sẽ phải vung kiếm đối đầu hay buông tay xuôi theo vòm trời giông bão?

Sẽ ra sao nếu bạn thức dậy và nhận ra mình đã biến thành nữ phụ phế vật trong một cuốn tiểu thuyết tiên hiệp đại phong bạo? Thảm hại hơn, cô không xuyên vào thời điểm nam chính còn là một mầm non chính đạo, mà rơi đúng vào ngày bái đường thành thân với Khương Tuyết Trầm — kẻ sau này sẽ thức tỉnh ma cốt, đồ sát tam giới và hóa thành đại phản diện diệt thế. Theo đúng kịch bản gốc, nữ phụ vì chê bai hắn thân thể mang tật, xuất thân thấp kém nên đã liên tục sỉ nhục, hạ độc và phản bội hắn, để rồi nhận về kết cục tan xương nát thịt dưới lưỡi kiếm Ma tôn. Để giữ lại cái mạng nhỏ, Lâm Nhược U quyết định lật ngược toàn bộ thế cờ. Hắn muốn diệt thế? Cô sẽ đem sự vô tư, ngọt ngào và những chiêu trò "chiều chuộng" điên rồ nhất ra để cảm hóa hắn. Nhưng Lâm Nhược U không hề biết rằng, trái tim của kẻ sắp hóa ma vốn là một đầm lầy băng giá đầy cạm bẫy. Liệu sự chân thành vô số tội của cô có thể cứu vớt được kẻ phản diện, hay lại vô tình kéo cả hai vào một bản hợp đồng định mệnh không thể quay đầu?

Chén rượu độc mang hương hoa mận đỏ rực rỡ hạ xuống trong đêm tuyết lạnh giá của năm Cảnh An thứ mười tám. Thái hậu Lý Dung Lăng — người phụ nữ đã dành trọn cả tuổi trẻ, trí tuệ và dòng máu của gia tộc để đưa một đứa trẻ không mẫu thân lên ngai vàng — lặng lẽ nhìn hai kẻ đang đứng trước mặt mình. Một là Hoàng đế do chính tay cô nuôi dưỡng từ năm ba tuổi, hai là Nhàn Thái phi, kẻ kiếp này luôn tỏ ra nhu thuận nhưng lại giấu đao sau nụ cười. Chiếc cén ngọc rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Lý Dung Lăng trút hơi thở cuối cùng trong nỗi đau xé rách tâm cang và sự phản bội ê chề. Cô tự hứa với lòng mình, nếu có kiếp sau, cô nhất định sẽ không bao giờ làm một người tốt hiền lành, nhẫn nhịn. Cô sẽ biến hậu cung này thành một bàn cờ, và chính mình sẽ là người nắm giữ từng nước đi sinh sát. Khi mở mắt ra một lần nữa, tiếng chuông đồng vang vọng trong không gian ngập tràn hương trầm thơm nhẹ. Lý Dung Lăng nhìn vào chiếc gương đồng mờ ảo. Gương mặt trong phản chiếu không còn những vết nhăn của thời gian hay sự mệt mỏi của vị Thái hậu quyền lực, mà là làn da trắng mịn, đôi mắt trong veo của thiếu nữ mười sáu tuổi. Năm Cảnh An thứ nhất, ngày đầu tiên cô bước chân vào hoàng cung với phong hiệu Thần phi. Trò chơi sinh tồn rực rỡ và đẫm máu chính thức bắt đầu lại từ đầu. Lần này, không còn sự bao dung hay tình nghĩa mẫu tử giả tạo, chỉ có sự tính toán lạnh lùng và những đòn đáp trả tàn nhẫn nhất.
📄 Truyện ngắnXiêm La dưới triều đại Ayutthaya thịnh trị vương giả, bóng tối chưa bao giờ thực sự rút lui khỏi những mái đao cong vút của hoàng cung. Sau lưng vẻ nguy nga tráng lệ của các điện thờ mạ vàng, dòng sông Chao Phraya đỏ ngầu phù sa vẫn âm thầm chảy qua những mưu đồ tiếm quyền, những bản án oan khuất và những giọt máu chảy thầm trong đêm. Người dân vương quốc truyền tai nhau về hai cái tên gợi lên sự uy nghiêm lẫn kinh hãi. Một là Tạ Lăng — Nhiếp chính vương quyền biến, tàn nhẫn, người nắm giữ binh quyền và triều chính trong tay khi vị quốc vương trẻ tuổi chưa đủ sức trị quốc. Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi phía Bắc, nụ cười nhàn nhạt giấu sau tay áo gấm luôn là điềm báo cho sự sụp đổ của một gia tộc. Người ta bảo tim hắn làm bằng đá, chỉ biết đến quyền lực và sự thống trị tuyệt đối. Người còn lại là Thẩm Tiêu — Vị Đại tướng quân từng kinh qua hàng trăm trận mạc, bảo vệ bờ cõi Xiêm La trước quân ngoại xâm. Thế nhưng, một trận phục kích bí ẩn tại biên giới phía Tây đã biến vị anh hùng vương quốc thành "kẻ phản quốc" tra tay vào còng số 8. Quân gươm tuốt khỏi bao, gia tộc bị tịch thu tài sản, Thẩm Tiêu trở thành cái gai trong mắt toàn bộ triều đình. Khi bản án tử hình tưởng chừng đã định sẵn, Nhiếp chính vương Tạ Lăng lại đưa ra một quyết định chấn động: Giữ lại mạng sống cho Thẩm Tiêu, nhưng giam lỏng hắn ngay tại Vương phủ — sống chung dưới một mái nhà, chịu sự giám sát tuyệt đối. Ban ngày, tại triều đình Ayutthaya, họ là hai kẻ thù không đội trời chung. Mỗi lời nói, mỗi bước đi trên sàn điện mạ vàng đều là một cạm bẫy sinh tử, nơi một sơ hở nhỏ cũng đủ trả giá bằng đầu rơi máu chảy. Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, che khuất những tai mắt của các thế lực ngầm, ranh giới giữa thù hận và sinh tồn bắt đầu mờ xờ. Trong những căn phòng mật ngập tràn mùi trầm hương và bóng tối, hai kẻ kiêu hãnh buộc phải tựa lưng vào nhau, giải mã bức thư máu và những vụ ám sát bí ẩn đe dọa sự tồn vong của cả vương quốc. Giữa âm mưu chồng chất, lòng trung trinh và hận thù giao thoa, một thứ tình cảm nguy hiểm, cấm đoạt nhưng sâu thẳm dần nảy mầm trong bóng tối...
📄 Truyện ngắnĐời người có bao nhiêu bóng mát để trú chân, nhưng có lẽ bóng mát bình yên và dung dị nhất chính là hiên nhà cũ của bà. "Nắng Chầm Chậm Qua Hiên Nhà Cũ" là câu chuyện cảm động và đầy nước mắt về hành trình trưởng thành của Thành - đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi từ năm sáu tuổi nơi bến xe thị xã. Giữa những vết sẹo sâu hoắm của sự rạn nứt, vòng tay gầy guộc của bà nội và mùi khói bếp rơm rạ, mùi trầu không thơm nồng đã chở che, vá víu lại một tâm hồn vụn vỡ. Một câu chuyện nhẹ nhàng như một khúc ca đồng quê, không có những ồn ào phố thị, chỉ có tình bà cháu thiêng liêng làm dịu đi những tổn thương và sưởi ấm mọi trái tim đang cần được chữa lành.

Trong tình yêu, đàn ông tệ không hẳn vì họ thiếu bản năng, mà vì họ thiếu... giáo trình huấn luyện phù hợp. Sau hai năm hôn nhân ngột ngạt với Thẩm Kính Niên - một tổng tài lạnh lùng, nghiện công việc và vô tâm đến mức coi vợ như một bình hoa trang trí, Khương Dao quyết định ký vào đơn ly hôn, mang theo sự tự do và một nụ cười ngạo nghễ. Nhưng cô không trốn chạy. Là một chuyên gia tâm lý hành vi xuất sắc, Khương Dao quyết định biến gã chồng cũ kiêu ngạo thành "đối tượng thí nghiệm" cho một dự án cá nhân: Huấn luyện lại từ đầu. Không có màn khóc lóc, không có tranh giành tài sản, chỉ có những cái bẫy tâm lý được giăng ra một cách hoàn hảo, ép Thẩm Kính Niên phải nếm trải cảm giác điên cuồng theo đuổi lại vợ cũ.

Ngày chồng tôi dẫn nhân tình về nhà. Cô gái trẻ nhìn thấy tôi. Chiếc ly trên tay rơi xuống đất. Cả người cô ta run rẩy. Sau đó quỳ sụp xuống. Khóc đến khàn giọng. Gọi tôi một tiếng: "Mẹ..." Chuỗi ngày kinh hoàng bắt đầu từ đó.

Ngày cưới, tôi kết hôn với một người đàn ông đã hôn mê suốt ba năm. Ban ngày, anh nằm bất động trên giường bệnh như một người thực vật. Nhưng đúng nửa đêm, anh lại mở mắt, bước xuống giường và gọi tên tôi như thể chúng tôi đã quen nhau từ rất lâu. Tôi tưởng mình cưới nhầm người. Cho đến một đêm, tôi nhìn thấy trong gương... Người đàn ông ấy hoàn toàn không có bóng. Và rồi tôi phát hiện một bí mật còn đáng sợ hơn: Người chết trong vụ tai nạn năm đó không phải tôi. Mà là anh.


