

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.
Bà nội để lại di chúc với một điều kiện kỳ lạ: toàn bộ tài sản chỉ được chia sau khi tất cả các cháu về sống chung dưới một mái nhà trong ba tháng. Nghe có vẻ đơn giản — cho đến khi các cháu gặp nhau và nhận ra họ không biết gì về nhau, và gia đình này có nhiều bí mật hơn họ tưởng.


Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.


Trong khi những người khác xuyên không được giàu sang và địa vị, nàng lại vô cùng bất hạnh, xuyên không vào thân xác con gái của một phi tần ở 1 tẩm cung hẻo lánh thuộc phủ của một thế tử. Sau 3 năm gian khổ, cuối cùng nàng cũng có cơ hội trở về kinh đô, nhưng lại bị bọn cướp bắt giữ trên đường đi, và người con gái thứ hai của phi tần đã chết ngay tại chỗ. Người anh trai lạnh lùng và tàn nhẫn của nàng đã ép nàng thế chỗ người.


Sau khi đốt lễ cúng thất đầu cho cha, tôi nhận ra mình đã sống quá nhẫn nhịn trong suốt những năm qua. Chồng phản bội, gia đình nhà chồng lạnh nhạt, những toan tính xảo quyệt vây quanh. Nhưng bố tôi đã để lại cho tôi thứ quý giá hơn tiền bạc — bản lĩnh để đứng vững và không bao giờ cúi đầu.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.
Bà nội để lại di chúc với một điều kiện kỳ lạ: toàn bộ tài sản chỉ được chia sau khi tất cả các cháu về sống chung dưới một mái nhà trong ba tháng. Nghe có vẻ đơn giản — cho đến khi các cháu gặp nhau và nhận ra họ không biết gì về nhau, và gia đình này có nhiều bí mật hơn họ tưởng.

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.

Trong khi những người khác xuyên không được giàu sang và địa vị, nàng lại vô cùng bất hạnh, xuyên không vào thân xác con gái của một phi tần ở 1 tẩm cung hẻo lánh thuộc phủ của một thế tử. Sau 3 năm gian khổ, cuối cùng nàng cũng có cơ hội trở về kinh đô, nhưng lại bị bọn cướp bắt giữ trên đường đi, và người con gái thứ hai của phi tần đã chết ngay tại chỗ. Người anh trai lạnh lùng và tàn nhẫn của nàng đã ép nàng thế chỗ người.

Sau khi đốt lễ cúng thất đầu cho cha, tôi nhận ra mình đã sống quá nhẫn nhịn trong suốt những năm qua. Chồng phản bội, gia đình nhà chồng lạnh nhạt, những toan tính xảo quyệt vây quanh. Nhưng bố tôi đã để lại cho tôi thứ quý giá hơn tiền bạc — bản lĩnh để đứng vững và không bao giờ cúi đầu.

Trợ lý của bạn trai tôi công khai sỉ nhục tôi trong bữa tiệc công việc, còn anh ta thì thản nhiên đứng nhìn. Tôi đặt bút xuống và quyết định: hợp đồng ba trăm triệu này, tôi sẽ không ký. Từ đó bắt đầu hành trình tôi tìm lại chính mình — và phát hiện ra điều gì mới thật sự đáng giữ.
📄 Truyện ngắnTừ hồi nhận chuyện chăm má, chú Hai thấy lòng nặng như đeo đá. Là con trai một, hai cô em gái thì nhà nghèo, cơm ăn còn chưa đủ no. Chú biết má đã dành cả đời để lo cho chú với mấy đứa em, hình ảnh má tảo tần, một thân một mình nuôi con khôn lớn cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu.
📄 Truyện ngắnBa hôm rồi không thấy các em Kha, Nhi, Long đến lớp, Thư sốt ruột. Cơn bão vừa rồi mạnh quá, dù đã chuẩn bị trước nhưng những hậu quả mà nó để lại thì không thể lường trước được.
📄 Truyện ngắnBa năm sau, tôi mới quay trở lại làng An - một ngôi làng nhỏ xinh đẹp ven biển, được bờ sóng ấp iu, vỗ về.
📄 Truyện ngắnHoàng vốn có thói quen thức khuya. Nhiều lần vợ phải nhắc, rằng nên đi ngủ sớm kẻo sáng mai lại không kịp chuyến xe đưa đón của công ty. Ấy vậy mà không ít bận, khi anh tỉnh giấc thì xe đã bắt đầu lăn bánh, đành vội vàng khoác tạm bộ đồng phục, ba chân bốn cẳng lao đi. <Lê Ngọc Sơn/Báo Giác Ngộ>
Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.
Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.
Bị sa thải, bị bạn trai phản bội, bị gia đình quay lưng — tất cả trong một ngày. Nguyễn Minh Thư quyết định không cần ai cứu mình cả. Cô tự đứng dậy, tự xây dựng lại từ đầu. Chỉ có điều, con đường đó lại va phải Gia Huy — người đàn ông kiêu ngạo nhất cô từng gặp, người không ngừng xuất hiện vào những lúc cô không muốn bị nhìn thấy nhất.
Bà nội để lại di chúc với một điều kiện kỳ lạ: toàn bộ tài sản chỉ được chia sau khi tất cả các cháu về sống chung dưới một mái nhà trong ba tháng. Nghe có vẻ đơn giản — cho đến khi các cháu gặp nhau và nhận ra họ không biết gì về nhau, và gia đình này có nhiều bí mật hơn họ tưởng.
📄 Truyện ngắnTừ hồi nhận chuyện chăm má, chú Hai thấy lòng nặng như đeo đá. Là con trai một, hai cô em gái thì nhà nghèo, cơm ăn còn chưa đủ no. Chú biết má đã dành cả đời để lo cho chú với mấy đứa em, hình ảnh má tảo tần, một thân một mình nuôi con khôn lớn cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu.
📄 Truyện ngắnBa hôm rồi không thấy các em Kha, Nhi, Long đến lớp, Thư sốt ruột. Cơn bão vừa rồi mạnh quá, dù đã chuẩn bị trước nhưng những hậu quả mà nó để lại thì không thể lường trước được.
📄 Truyện ngắnBa năm sau, tôi mới quay trở lại làng An - một ngôi làng nhỏ xinh đẹp ven biển, được bờ sóng ấp iu, vỗ về.
📄 Truyện ngắnHoàng vốn có thói quen thức khuya. Nhiều lần vợ phải nhắc, rằng nên đi ngủ sớm kẻo sáng mai lại không kịp chuyến xe đưa đón của công ty. Ấy vậy mà không ít bận, khi anh tỉnh giấc thì xe đã bắt đầu lăn bánh, đành vội vàng khoác tạm bộ đồng phục, ba chân bốn cẳng lao đi. <Lê Ngọc Sơn/Báo Giác Ngộ>

Thẩm Bảo Quân gặp Tam thiếu gia vào mùa đông năm 1924. Đó là vào thời kỳ ông ta còn là một lãnh chúa. Bối cảnh hư cấu những năm 1920, mang đến một câu chuyện tình yêu lãng mạn

Diệp Phi, một chàng rể sống nhờ nhà vợ vô dụng, vô tình có được Kinh Thái Cực và Đá Sinh Tử, từ đó bắt đầu một cuộc sống khác. Anh dùng y thuật cứu chữa mỹ nhân và võ công tiêu diệt kẻ thù. Anh không chỉ quét sạch sự khinh miệt và chế giễu của người khác, chinh phục trái tim người vợ xinh đẹp, mà còn đứng trên đỉnh cao của thế giới này.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.
Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.
Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.
Bị sa thải, bị bạn trai phản bội, bị gia đình quay lưng — tất cả trong một ngày. Nguyễn Minh Thư quyết định không cần ai cứu mình cả. Cô tự đứng dậy, tự xây dựng lại từ đầu. Chỉ có điều, con đường đó lại va phải Gia Huy — người đàn ông kiêu ngạo nhất cô từng gặp, người không ngừng xuất hiện vào những lúc cô không muốn bị nhìn thấy nhất.
Bà nội để lại di chúc với một điều kiện kỳ lạ: toàn bộ tài sản chỉ được chia sau khi tất cả các cháu về sống chung dưới một mái nhà trong ba tháng. Nghe có vẻ đơn giản — cho đến khi các cháu gặp nhau và nhận ra họ không biết gì về nhau, và gia đình này có nhiều bí mật hơn họ tưởng.

Sau khi đốt lễ cúng thất đầu cho cha, tôi nhận ra mình đã sống quá nhẫn nhịn trong suốt những năm qua. Chồng phản bội, gia đình nhà chồng lạnh nhạt, những toan tính xảo quyệt vây quanh. Nhưng bố tôi đã để lại cho tôi thứ quý giá hơn tiền bạc — bản lĩnh để đứng vững và không bao giờ cúi đầu.

Tôi chết đúng ngày con trai trở thành blogger triệu followers — và nó đang kể chuyện tôi là người mẹ tệ bạc trước công chúng. Được trọng sinh, tôi quyết định: lần này sẽ không còn hy sinh vô điều kiện nữa. Câu chuyện về một người mẹ học cách yêu thương đúng cách — và buông bỏ kẻ không xứng.

Trợ lý của bạn trai tôi công khai sỉ nhục tôi trong bữa tiệc công việc, còn anh ta thì thản nhiên đứng nhìn. Tôi đặt bút xuống và quyết định: hợp đồng ba trăm triệu này, tôi sẽ không ký. Từ đó bắt đầu hành trình tôi tìm lại chính mình — và phát hiện ra điều gì mới thật sự đáng giữ.

Trì Dã — cậu ấm giới nhà giàu Bắc Kinh — tỏ tình thất bại. Tôi hớn hở chen vào đám đông định nhặt 999 đóa hồng mang đi bán. Nhưng một dòng bình luận đã thay đổi tất cả. Từ cô gái nhặt hoa đến người được cậu ấm theo đuổi — đây là câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhất mùa hoa hồng.

Chồng tôi ngã cầu thang, mất trí nhớ 7 năm. Người đàn ông 25 tuổi trở về với tâm hồn 18 tuổi không còn biết tôi là ai. Một cuộc hôn nhân nửa năm tuổi đứng trước nguy cơ tan vỡ. Liệu tình yêu có thể tồn tại khi người ta quên đi tất cả?

Nguyệt Nguyệt lớn lên trong gia đình họ hàng với đủ mọi lạnh nhạt và khinh thường. Cô bé quê mùa bị cả đám trẻ xa lánh. Cho đến khi người ta nhận ra cô gái đứng ngoài khung cửa ấy đã trở thành người không ai có thể xem thường.
Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.
Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.
Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.

Thẩm Bảo Quân gặp Tam thiếu gia vào mùa đông năm 1924. Đó là vào thời kỳ ông ta còn là một lãnh chúa. Bối cảnh hư cấu những năm 1920, mang đến một câu chuyện tình yêu lãng mạn