

Sapo: Giữa trần thế phù hoa của thành phố Thượng Hải, vệt ranh giới giữa kẻ cao cao tại thượng và kẻ dưới đáy xã hội vốn chưa bao giờ mờ đục. Lục Tiêu – vị tổng tài tàn nhẫn, kiêu ngạo của tập đoàn tài chính Lục Thị – coi sự nghèo khó là một tội lỗi và nhìn những kẻ hầu người hạ bằng ánh mắt của một vị thần nhìn loài kiến nhỏ. Khi Tô Hồi – đứa con gái nhút nhát, tội nghiệp của bà giúp việc – vì miếng cơm áo gạc và tiền viện phí của mẹ mà phải đặt chân vào căn biệt thự u ám ấy, cô không hề biết mình đã bước vào một địa ngục trần gian. Bị dồn ép đến đường cùng, bị chà đạp lên lòng tự trọng và bị hành hạ đến kiệt sức dưới chân hào môn, liệu cô gái nhỏ bé như dạt cây cỏ ấy có thể sống sót qua cơn giông bão, hay chính sự tàn nhẫn của gã nam nhân ngạo mạn kia sẽ gieo mầm cho một bi kịch không thể cứu vãn?


Giữa chốn kinh thành ngập tràn quyền mưu và lễ giáo tàn nhẫn, Tống Tri Yểu – một tiểu thư khuê các sa sút phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu – chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tay vị biểu ca cao cao tại thượng Cố Thanh Vô. Khi người huynh trưởng duy nhất bị khép vào án tử, nàng đành buông bỏ tự tôn, cởi bỏ y phục để đổi lấy một đường sống cho người thân. Nào ngờ, đêm xuân sắc ấy không phải là điểm kết thúc cho một cuộc giao dịch, mà là khởi đầu cho sự chiếm hữu cuồng nhiệt đến ngạt thở. Kẻ muốn phủi tay rời đi là nàng, còn kẻ chăng lưới vây bắt cả đời lại là gã thế tử nổi tiếng lạnh lùng không gần nữ sắc.


Giữa kỷ băng hà mạt thế phủ kín tuyết trắng và tàn độc với những cơn bão tuyết xé rách da thịt cùng bầy quái vật biến dị đói khát, loài người co cụm tranh giành từng mẩu bánh mì mốc. Nhưng ngay giữa lòng thành phố phế tích lạnh giá ấy, một tòa nhà nhỏ với ánh đèn vàng ấm áp và mùi lẩu chua cay thơm nức bỗng nhiên mọc lên. "Tiệm tạp hóa không gian" cố định – nơi an toàn tuyệt đối trước mọi đòn tấn công, gạt phăng quy luật sinh tồn tàn khốc để mang tới những tô mì bát phố, bánh ngọt tươi ngon và bếp sưởi rực hồng. Để chạm tay vào thiên đường ấy, cái giá duy nhất phải trả không phải là vàng bạc hay máu, mà là những viên Lõi Năng Lượng rút ra từ sọ quái vật. Khi đội trưởng đội chiến binh sinh tồn lạnh lùng nhất thành phố bước chân qua cánh cửa gỗ, anh không ngờ rằng thứ chờ đợi mình không phải là cái bẫy mạt thế, mà là hành trình trở thành "khách hàng VIP" kiêm bảo vệ đắc lực cho cô chủ tiệm vô cùng đặc biệt.


Một vệt phấn trắng rạch đôi chiếc bàn gỗ cũ kỹ, chia hai thế giới vốn đã chẳng ưa gì nhau: một bên là cô cán sự môn Toán nguyên tắc, cọ xát từng con số với hàng lông mày luôn nhíu chặt; một bên là gã "trùm quậy" ngầm cao 1m85 với nụ cười nhếch môi luôn chực chờ chọc tức đối phương. Những tưởng ranh giới ấy sẽ giữ cho hai hành tinh lệch quỹ đạo khỏi va chạm, nào ngờ lại trở thành nơi chứng kiến gã nam sinh ngông cuồng âm thầm thu hẹp từng milimet sách vở, chỉ để được khẽ chạm vào tay cô trong những chiều mưa hạ. Giữa tiếng ve kêu râm ran và áp lực thi đại học đè nặng, vệt phấn năm ấy không ngăn nổi một tình yêu tuổi học trò vừa ngốc nghếch, vừa ngọt ngào đến lịm người.


Khi Mặt Trăng vỡ nát rơi xuống nhân gian, đêm đen vĩnh cửu bao trùm cõi đời, gieo rắc sức mạnh tà mị cùng mầm mống ma hóa lên những kẻ tham vọng. Giữa thế giới tàn lụi ấy, một Người Săn Mảnh Vỡ mang trên vai sứ mệnh gom góp từng vệt sáng tàn ghen để hàn gắn lại bầu trời, và một Yêu vương kiên cường ôm giữ mảnh phế ngọc lớn nhất để duy trì hơi thở cho toàn bộ đồng tộc. Không có thiện hay ác, chỉ có hai định mệnh buộc phải tàn sát lẫn nhau trên ranh giới sinh tử. Khi lưỡi kiếm cứu thế chĩa thẳng vào trái tim đang đập vì sự sống của cả một tộc người, ánh sáng trả lại cho thế gian liệu có đáng giá bằng giọt nước mắt rơi vào đêm đen?


Tại tầng 38 của tập đoàn JK Group, có một "hung thần" cao 1m92 khiến hàng ngàn nhân viên khiếp sợ mỗi khi sải bước qua hành lang. Nhưng không ai ngờ rằng, đằng sau vẻ ngoài lực lưỡng và gương mặt lạnh như tiền ấy lại là một gã tổng tài "nghiện" kẹo dẻo gấu hồng đến phát cuồng. Khi bí mật động trời rơi vào tay cậu thư ký hạt tiêu cao 1m68, một bản "hợp đồng" ngầm ngọt ngào và đầy kịch tính bắt đầu. Liệu sự che chở dịu dàng của gã khổng lồ có thể tan chảy trái tim của cậu thư ký nhỏ, hay những sóng gió thương trường sẽ xé nát tình yêu lén lút nơi công sở?

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

