

Một họa sĩ phục chế tranh ở bảo tàng vô tình chạm vào bức họa một vị tướng quân trẻ bị tử hình oan, khiến cô xuyên không về đúng ngày ông bị giam trong ngục tối trước khi ra pháp trường.


Chồng tôi ngoại tình. Tôi biết điều đó từ lâu. Nhưng điều khiến tôi sợ hãi không phải là người thứ ba. Mà là mùi nước hoa trên áo anh. Vì loại nước hoa ấy... Là thứ tôi đã chôn cùng em gái mình ba năm trước.


Ông Thành bán thịt mèo hơn 20 năm. Ngày nào cũng giết mèo. Ngày nào cũng kiếm bộn tiền. Ông không tin ma quỷ. Không tin báo ứng. Cho tới một đêm. Ông nghe thấy tiếng mèo kêu trong tủ đông. Vấn đề là... Tủ đông hôm đó không có con mèo nào. Bi cạch "lạnh gáy" cũng bắt đầu từ đó.


Sau khi ngã từ trên núi xuống. Tôi nhìn thấy tương lai của cả nhà mình. Con trai cả sẽ làm lốp dự phòng cho nữ chính. Con trai thứ sẽ vì cứu nữ chính mà chết trẻ. Con trai út bị bọn buôn người bắt cóc. Con gái út trở thành nữ phụ độc ác. Còn tôi. Sẽ chết trong mùa đông năm nay. Tôi nhìn bốn đứa con đang ngủ trên chiếc giường đất. Cười lạnh. Muốn cả nhà tôi làm đá kê chân cho nữ chính sao? Nằm mơ. Để tôi cho các ngươi biết thế nào là "thánh nữ drama".


Tô Vãn từng là người phụ nữ khiến cả thôn ngưỡng mộ. Phu quân nàng, Cố Trường Khanh, dung mạo xuất chúng, tài hoa hơn người. Năm thành thân thứ nhất, hắn đỗ Trạng nguyên. Năm thứ ba, hắn trở thành Ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình. Năm thứ năm, danh tiếng vang khắp kinh thành. Mọi người đều nói nàng có số hưởng. Chỉ có Tô Vãn biết, suốt năm năm qua, nàng sống như một quả phụ có chồng. Một mình sinh con. Một mình phụng dưỡng cha mẹ chồng. Một mình chờ hết mùa xuân này tới mùa đông khác. Cho tới ngày tin tức từ kinh thành truyền tới. Quận chúa phủ Tương Vương đã để mắt tới phu quân nàng. Muốn ép nàng từ chính thê hạ xuống làm thiếp. Nhường vị trí chính thất cho quận chúa. Tô Vãn nhìn lá thư trong tay, bật cười. Năm năm chờ đợi. Năm năm hy sinh. Cuối cùng chỉ đổi lại một câu: "Ngươi không còn xứng với hắn." Vậy thì tốt. Nàng cũng không muốn nữa. Một tờ hòa ly được gửi thẳng tới kinh thành. Từ nay về sau. Đường ai nấy đi. Chỉ là nàng không ngờ. Người đầu tiên phát điên sau khi nhìn thấy thư hòa ly ấy... Lại chính là Cố Trường Khanh.


Trong hậu cung có một quy định. Người chết ban đêm. Sáng hôm sau phải biến mất. Ta là người chuyên kéo xác. Cho tới ngày kéo được xác Hoàng hậu. Mà Hoàng hậu vẫn còn sống. Sự thật hoàng cung cũng từ đó mà ra.

Một họa sĩ phục chế tranh ở bảo tàng vô tình chạm vào bức họa một vị tướng quân trẻ bị tử hình oan, khiến cô xuyên không về đúng ngày ông bị giam trong ngục tối trước khi ra pháp trường.

Chồng tôi ngoại tình. Tôi biết điều đó từ lâu. Nhưng điều khiến tôi sợ hãi không phải là người thứ ba. Mà là mùi nước hoa trên áo anh. Vì loại nước hoa ấy... Là thứ tôi đã chôn cùng em gái mình ba năm trước.

Ông Thành bán thịt mèo hơn 20 năm. Ngày nào cũng giết mèo. Ngày nào cũng kiếm bộn tiền. Ông không tin ma quỷ. Không tin báo ứng. Cho tới một đêm. Ông nghe thấy tiếng mèo kêu trong tủ đông. Vấn đề là... Tủ đông hôm đó không có con mèo nào. Bi cạch "lạnh gáy" cũng bắt đầu từ đó.

Sau khi ngã từ trên núi xuống. Tôi nhìn thấy tương lai của cả nhà mình. Con trai cả sẽ làm lốp dự phòng cho nữ chính. Con trai thứ sẽ vì cứu nữ chính mà chết trẻ. Con trai út bị bọn buôn người bắt cóc. Con gái út trở thành nữ phụ độc ác. Còn tôi. Sẽ chết trong mùa đông năm nay. Tôi nhìn bốn đứa con đang ngủ trên chiếc giường đất. Cười lạnh. Muốn cả nhà tôi làm đá kê chân cho nữ chính sao? Nằm mơ. Để tôi cho các ngươi biết thế nào là "thánh nữ drama".

Tô Vãn từng là người phụ nữ khiến cả thôn ngưỡng mộ. Phu quân nàng, Cố Trường Khanh, dung mạo xuất chúng, tài hoa hơn người. Năm thành thân thứ nhất, hắn đỗ Trạng nguyên. Năm thứ ba, hắn trở thành Ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình. Năm thứ năm, danh tiếng vang khắp kinh thành. Mọi người đều nói nàng có số hưởng. Chỉ có Tô Vãn biết, suốt năm năm qua, nàng sống như một quả phụ có chồng. Một mình sinh con. Một mình phụng dưỡng cha mẹ chồng. Một mình chờ hết mùa xuân này tới mùa đông khác. Cho tới ngày tin tức từ kinh thành truyền tới. Quận chúa phủ Tương Vương đã để mắt tới phu quân nàng. Muốn ép nàng từ chính thê hạ xuống làm thiếp. Nhường vị trí chính thất cho quận chúa. Tô Vãn nhìn lá thư trong tay, bật cười. Năm năm chờ đợi. Năm năm hy sinh. Cuối cùng chỉ đổi lại một câu: "Ngươi không còn xứng với hắn." Vậy thì tốt. Nàng cũng không muốn nữa. Một tờ hòa ly được gửi thẳng tới kinh thành. Từ nay về sau. Đường ai nấy đi. Chỉ là nàng không ngờ. Người đầu tiên phát điên sau khi nhìn thấy thư hòa ly ấy... Lại chính là Cố Trường Khanh.
📄 Truyện ngắnTrong hậu cung có một quy định. Người chết ban đêm. Sáng hôm sau phải biến mất. Ta là người chuyên kéo xác. Cho tới ngày kéo được xác Hoàng hậu. Mà Hoàng hậu vẫn còn sống. Sự thật hoàng cung cũng từ đó mà ra.

Ngày đầu tiên nhận việc tại trung tâm pháp y, Hứa An phát hiện một xác chết kỳ lạ. Nạn nhân chết trong tư thế giống hệt một vụ án xảy ra 10 năm trước. Cảnh sát trưởng Giang Mặc cho rằng đây là bắt chước hiện trường. Nhưng Hứa An biết. Có điều gì đó không đúng. Bởi vì hung thủ của vụ án năm đó... Đã chết từ lâu.

Sau khi ngã từ trên núi xuống. Tôi nhìn thấy tương lai của cả nhà mình. Con trai cả sẽ làm lốp dự phòng cho nữ chính. Con trai thứ sẽ vì cứu nữ chính mà chết trẻ. Con trai út bị bọn buôn người bắt cóc. Con gái út trở thành nữ phụ độc ác. Còn tôi. Sẽ chết trong mùa đông năm nay. Tôi nhìn bốn đứa con đang ngủ trên chiếc giường đất. Cười lạnh. Muốn cả nhà tôi làm đá kê chân cho nữ chính sao? Nằm mơ. Để tôi cho các ngươi biết thế nào là "thánh nữ drama".

Ngày chồng tôi dẫn nhân tình về nhà. Cô gái trẻ nhìn thấy tôi. Chiếc ly trên tay rơi xuống đất. Cả người cô ta run rẩy. Sau đó quỳ sụp xuống. Khóc đến khàn giọng. Gọi tôi một tiếng: "Mẹ..." Chuỗi ngày kinh hoàng bắt đầu từ đó.

Chuyện tình của chàng giáo quan và cô sinh viên năm nhất.

Sau khi chuyển đến một chung cư cũ vì giá thuê quá rẻ, Trình Hạo vô tình đi nhầm thang máy lúc nửa đêm. Cánh cửa mở ra ở tầng 17. Cuối hành lang là căn hộ 1704. Bên trong có ánh đèn. Có tiếng đàn piano. Có một cô gái đang đợi anh. Nhưng sáng hôm sau, ban quản lý nói: "Tòa nhà này chưa từng có tầng 17." Càng điều tra, Trình Hạo càng phát hiện những bí ẩn lạnh người, tất cả những người từng tìm kiếm căn hộ 1704 đều biến mất không dấu vết. Và người tiếp theo... Có thể là anh.

Tô Vãn từng là người phụ nữ khiến cả thôn ngưỡng mộ. Phu quân nàng, Cố Trường Khanh, dung mạo xuất chúng, tài hoa hơn người. Năm thành thân thứ nhất, hắn đỗ Trạng nguyên. Năm thứ ba, hắn trở thành Ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình. Năm thứ năm, danh tiếng vang khắp kinh thành. Mọi người đều nói nàng có số hưởng. Chỉ có Tô Vãn biết, suốt năm năm qua, nàng sống như một quả phụ có chồng. Một mình sinh con. Một mình phụng dưỡng cha mẹ chồng. Một mình chờ hết mùa xuân này tới mùa đông khác. Cho tới ngày tin tức từ kinh thành truyền tới. Quận chúa phủ Tương Vương đã để mắt tới phu quân nàng. Muốn ép nàng từ chính thê hạ xuống làm thiếp. Nhường vị trí chính thất cho quận chúa. Tô Vãn nhìn lá thư trong tay, bật cười. Năm năm chờ đợi. Năm năm hy sinh. Cuối cùng chỉ đổi lại một câu: "Ngươi không còn xứng với hắn." Vậy thì tốt. Nàng cũng không muốn nữa. Một tờ hòa ly được gửi thẳng tới kinh thành. Từ nay về sau. Đường ai nấy đi. Chỉ là nàng không ngờ. Người đầu tiên phát điên sau khi nhìn thấy thư hòa ly ấy... Lại chính là Cố Trường Khanh.
📄 Truyện ngắnNgười trong bản Tả Mây đồn nhà ông Sình nuôi ma xó. Hàng đêm, những lời đồn thổi rằng dưới gầm sàn nhà ông có tiếng bước chân, tiếng nồi niêu và cả tiếng ho hắng...
📄 Truyện ngắnMỷ sống cùng cha sống ở bản Nậm Sương nằm nép mình bên sườn núi, bị đồn nuôi ma gà, bị cả bản xa lánh!
📄 Truyện ngắn"Một đứa trẻ 9 tuổi mang vành tai khuyết, chọn cách im lặng để trốn chạy thế giới. Một chú mèo hoang ba chân với chiếc tai rách, dùng cả mạng sống để đổi lấy một cái chạm tay. Họ là hai mảnh vỡ thảm hại bị cuộc đời vứt bỏ bên lề đường xối xả, nhưng lại vô tình tìm thấy nhau để khâu lành những vết thương rỉ máu. Liệu tình yêu thương của hai sinh vật yếu ớt có đủ sức chống chọi lại mùa đông lạnh giá, hay sẽ bị nuốt chửng bởi sự tàn nhẫn của số phận?
📄 Truyện ngắnTrong hậu cung có một quy định. Người chết ban đêm. Sáng hôm sau phải biến mất. Ta là người chuyên kéo xác. Cho tới ngày kéo được xác Hoàng hậu. Mà Hoàng hậu vẫn còn sống. Sự thật hoàng cung cũng từ đó mà ra.
📄 Truyện ngắnMột đêm mưa, A Hào cứu một người đàn ông lạ mặt khỏi đám truy sát. Cậu không ngờ người đó lại là tổng tài quyền lực nhất thành phố. Khi cả hai vừa yêu nhau, gia đình phản đối, thiên kim tiểu thư chen ngang, còn A Hào lựa chọn rời đi. Nhưng điều khiến cả giới thượng lưu chấn động là câu nói của Hữu Hữu: "Tôi có thể từ bỏ cả tập đoàn, nhưng không thể mất em."
📄 Truyện ngắnMột quán cafe nhưng cứ thứ 7 là lẩn khuất mùi cồn y tế - nơi những bác sĩ già về hưu khám chữa bệnh miễn phí cho người nghèo, hoàn cảnh khó khăn.

Một họa sĩ phục chế tranh ở bảo tàng vô tình chạm vào bức họa một vị tướng quân trẻ bị tử hình oan, khiến cô xuyên không về đúng ngày ông bị giam trong ngục tối trước khi ra pháp trường.
📄 Truyện ngắnNgười trong bản Tả Mây đồn nhà ông Sình nuôi ma xó. Hàng đêm, những lời đồn thổi rằng dưới gầm sàn nhà ông có tiếng bước chân, tiếng nồi niêu và cả tiếng ho hắng...
📄 Truyện ngắnMỷ sống cùng cha sống ở bản Nậm Sương nằm nép mình bên sườn núi, bị đồn nuôi ma gà, bị cả bản xa lánh!

Mang thai 36 tuần, tôi đang chích kim truyền dịch cho bệnh nhân ở phòng khám nhà mình thì vỡ ối, bị 120 kéo thẳng vào phòng mổ. Bác sĩ gây mê tháo khẩu trang xuống — bạn trai cũ của tôi, cha ruột của đứa bé trong bụng, người tôi đã chia tay tám tháng trước.
📄 Truyện ngắn"Một đứa trẻ 9 tuổi mang vành tai khuyết, chọn cách im lặng để trốn chạy thế giới. Một chú mèo hoang ba chân với chiếc tai rách, dùng cả mạng sống để đổi lấy một cái chạm tay. Họ là hai mảnh vỡ thảm hại bị cuộc đời vứt bỏ bên lề đường xối xả, nhưng lại vô tình tìm thấy nhau để khâu lành những vết thương rỉ máu. Liệu tình yêu thương của hai sinh vật yếu ớt có đủ sức chống chọi lại mùa đông lạnh giá, hay sẽ bị nuốt chửng bởi sự tàn nhẫn của số phận?

Chồng tôi ngoại tình. Tôi biết điều đó từ lâu. Nhưng điều khiến tôi sợ hãi không phải là người thứ ba. Mà là mùi nước hoa trên áo anh. Vì loại nước hoa ấy... Là thứ tôi đã chôn cùng em gái mình ba năm trước.

Ông Thành bán thịt mèo hơn 20 năm. Ngày nào cũng giết mèo. Ngày nào cũng kiếm bộn tiền. Ông không tin ma quỷ. Không tin báo ứng. Cho tới một đêm. Ông nghe thấy tiếng mèo kêu trong tủ đông. Vấn đề là... Tủ đông hôm đó không có con mèo nào. Bi cạch "lạnh gáy" cũng bắt đầu từ đó.

Trong tiệc đính hôn, vị hôn phu để nghị Hạ An cho một cô gái lạ anh ta dẫn đến mượn váy.

Sau khi ngã từ trên núi xuống. Tôi nhìn thấy tương lai của cả nhà mình. Con trai cả sẽ làm lốp dự phòng cho nữ chính. Con trai thứ sẽ vì cứu nữ chính mà chết trẻ. Con trai út bị bọn buôn người bắt cóc. Con gái út trở thành nữ phụ độc ác. Còn tôi. Sẽ chết trong mùa đông năm nay. Tôi nhìn bốn đứa con đang ngủ trên chiếc giường đất. Cười lạnh. Muốn cả nhà tôi làm đá kê chân cho nữ chính sao? Nằm mơ. Để tôi cho các ngươi biết thế nào là "thánh nữ drama".

Tô Vãn từng là người phụ nữ khiến cả thôn ngưỡng mộ. Phu quân nàng, Cố Trường Khanh, dung mạo xuất chúng, tài hoa hơn người. Năm thành thân thứ nhất, hắn đỗ Trạng nguyên. Năm thứ ba, hắn trở thành Ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình. Năm thứ năm, danh tiếng vang khắp kinh thành. Mọi người đều nói nàng có số hưởng. Chỉ có Tô Vãn biết, suốt năm năm qua, nàng sống như một quả phụ có chồng. Một mình sinh con. Một mình phụng dưỡng cha mẹ chồng. Một mình chờ hết mùa xuân này tới mùa đông khác. Cho tới ngày tin tức từ kinh thành truyền tới. Quận chúa phủ Tương Vương đã để mắt tới phu quân nàng. Muốn ép nàng từ chính thê hạ xuống làm thiếp. Nhường vị trí chính thất cho quận chúa. Tô Vãn nhìn lá thư trong tay, bật cười. Năm năm chờ đợi. Năm năm hy sinh. Cuối cùng chỉ đổi lại một câu: "Ngươi không còn xứng với hắn." Vậy thì tốt. Nàng cũng không muốn nữa. Một tờ hòa ly được gửi thẳng tới kinh thành. Từ nay về sau. Đường ai nấy đi. Chỉ là nàng không ngờ. Người đầu tiên phát điên sau khi nhìn thấy thư hòa ly ấy... Lại chính là Cố Trường Khanh.
📄 Truyện ngắnTrong hậu cung có một quy định. Người chết ban đêm. Sáng hôm sau phải biến mất. Ta là người chuyên kéo xác. Cho tới ngày kéo được xác Hoàng hậu. Mà Hoàng hậu vẫn còn sống. Sự thật hoàng cung cũng từ đó mà ra.

Ngày chồng tôi dẫn nhân tình về nhà. Cô gái trẻ nhìn thấy tôi. Chiếc ly trên tay rơi xuống đất. Cả người cô ta run rẩy. Sau đó quỳ sụp xuống. Khóc đến khàn giọng. Gọi tôi một tiếng: "Mẹ..." Chuỗi ngày kinh hoàng bắt đầu từ đó.

Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Bị sa thải, bị bạn trai phản bội, bị gia đình quay lưng — tất cả trong một ngày. Nguyễn Minh Thư quyết định không cần ai cứu mình cả. Cô tự đứng dậy, tự xây dựng lại từ đầu. Chỉ có điều, con đường đó lại va phải Gia Huy — người đàn ông kiêu ngạo nhất cô từng gặp, người không ngừng xuất hiện vào những lúc cô không muốn bị nhìn thấy nhất.

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.

Bà nội để lại di chúc với một điều kiện kỳ lạ: toàn bộ tài sản chỉ được chia sau khi tất cả các cháu về sống chung dưới một mái nhà trong ba tháng. Nghe có vẻ đơn giản — cho đến khi các cháu gặp nhau và nhận ra họ không biết gì về nhau, và gia đình này có nhiều bí mật hơn họ tưởng.

Sau khi đốt lễ cúng thất đầu cho cha, tôi nhận ra mình đã sống quá nhẫn nhịn trong suốt những năm qua. Chồng phản bội, gia đình nhà chồng lạnh nhạt, những toan tính xảo quyệt vây quanh. Nhưng bố tôi đã để lại cho tôi thứ quý giá hơn tiền bạc — bản lĩnh để đứng vững và không bao giờ cúi đầu.

Tôi chết đúng ngày con trai trở thành blogger triệu followers — và nó đang kể chuyện tôi là người mẹ tệ bạc trước công chúng. Được trọng sinh, tôi quyết định: lần này sẽ không còn hy sinh vô điều kiện nữa. Câu chuyện về một người mẹ học cách yêu thương đúng cách — và buông bỏ kẻ không xứng.

Trợ lý của bạn trai tôi công khai sỉ nhục tôi trong bữa tiệc công việc, còn anh ta thì thản nhiên đứng nhìn. Tôi đặt bút xuống và quyết định: hợp đồng ba trăm triệu này, tôi sẽ không ký. Từ đó bắt đầu hành trình tôi tìm lại chính mình — và phát hiện ra điều gì mới thật sự đáng giữ.

Trì Dã — cậu ấm giới nhà giàu Bắc Kinh — tỏ tình thất bại. Tôi hớn hở chen vào đám đông định nhặt 999 đóa hồng mang đi bán. Nhưng một dòng bình luận đã thay đổi tất cả. Từ cô gái nhặt hoa đến người được cậu ấm theo đuổi — đây là câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhất mùa hoa hồng.

Chồng tôi ngã cầu thang, mất trí nhớ 7 năm. Người đàn ông 25 tuổi trở về với tâm hồn 18 tuổi không còn biết tôi là ai. Một cuộc hôn nhân nửa năm tuổi đứng trước nguy cơ tan vỡ. Liệu tình yêu có thể tồn tại khi người ta quên đi tất cả?

Nguyệt Nguyệt lớn lên trong gia đình họ hàng với đủ mọi lạnh nhạt và khinh thường. Cô bé quê mùa bị cả đám trẻ xa lánh. Cho đến khi người ta nhận ra cô gái đứng ngoài khung cửa ấy đã trở thành người không ai có thể xem thường.

Một họa sĩ phục chế tranh ở bảo tàng vô tình chạm vào bức họa một vị tướng quân trẻ bị tử hình oan, khiến cô xuyên không về đúng ngày ông bị giam trong ngục tối trước khi ra pháp trường.

Sau khi ngã từ trên núi xuống. Tôi nhìn thấy tương lai của cả nhà mình. Con trai cả sẽ làm lốp dự phòng cho nữ chính. Con trai thứ sẽ vì cứu nữ chính mà chết trẻ. Con trai út bị bọn buôn người bắt cóc. Con gái út trở thành nữ phụ độc ác. Còn tôi. Sẽ chết trong mùa đông năm nay. Tôi nhìn bốn đứa con đang ngủ trên chiếc giường đất. Cười lạnh. Muốn cả nhà tôi làm đá kê chân cho nữ chính sao? Nằm mơ. Để tôi cho các ngươi biết thế nào là "thánh nữ drama".

Tô Vãn từng là người phụ nữ khiến cả thôn ngưỡng mộ. Phu quân nàng, Cố Trường Khanh, dung mạo xuất chúng, tài hoa hơn người. Năm thành thân thứ nhất, hắn đỗ Trạng nguyên. Năm thứ ba, hắn trở thành Ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình. Năm thứ năm, danh tiếng vang khắp kinh thành. Mọi người đều nói nàng có số hưởng. Chỉ có Tô Vãn biết, suốt năm năm qua, nàng sống như một quả phụ có chồng. Một mình sinh con. Một mình phụng dưỡng cha mẹ chồng. Một mình chờ hết mùa xuân này tới mùa đông khác. Cho tới ngày tin tức từ kinh thành truyền tới. Quận chúa phủ Tương Vương đã để mắt tới phu quân nàng. Muốn ép nàng từ chính thê hạ xuống làm thiếp. Nhường vị trí chính thất cho quận chúa. Tô Vãn nhìn lá thư trong tay, bật cười. Năm năm chờ đợi. Năm năm hy sinh. Cuối cùng chỉ đổi lại một câu: "Ngươi không còn xứng với hắn." Vậy thì tốt. Nàng cũng không muốn nữa. Một tờ hòa ly được gửi thẳng tới kinh thành. Từ nay về sau. Đường ai nấy đi. Chỉ là nàng không ngờ. Người đầu tiên phát điên sau khi nhìn thấy thư hòa ly ấy... Lại chính là Cố Trường Khanh.
📄 Truyện ngắnTrong hậu cung có một quy định. Người chết ban đêm. Sáng hôm sau phải biến mất. Ta là người chuyên kéo xác. Cho tới ngày kéo được xác Hoàng hậu. Mà Hoàng hậu vẫn còn sống. Sự thật hoàng cung cũng từ đó mà ra.