

Một vệt phấn trắng rạch đôi chiếc bàn gỗ cũ kỹ, chia hai thế giới vốn đã chẳng ưa gì nhau: một bên là cô cán sự môn Toán nguyên tắc, cọ xát từng con số với hàng lông mày luôn nhíu chặt; một bên là gã "trùm quậy" ngầm cao 1m85 với nụ cười nhếch môi luôn chực chờ chọc tức đối phương. Những tưởng ranh giới ấy sẽ giữ cho hai hành tinh lệch quỹ đạo khỏi va chạm, nào ngờ lại trở thành nơi chứng kiến gã nam sinh ngông cuồng âm thầm thu hẹp từng milimet sách vở, chỉ để được khẽ chạm vào tay cô trong những chiều mưa hạ. Giữa tiếng ve kêu râm ran và áp lực thi đại học đè nặng, vệt phấn năm ấy không ngăn nổi một tình yêu tuổi học trò vừa ngốc nghếch, vừa ngọt ngào đến lịm người.


Giữa kỷ băng hà mạt thế phủ kín tuyết trắng và tàn độc với những cơn bão tuyết xé rách da thịt cùng bầy quái vật biến dị đói khát, loài người co cụm tranh giành từng mẩu bánh mì mốc. Nhưng ngay giữa lòng thành phố phế tích lạnh giá ấy, một tòa nhà nhỏ với ánh đèn vàng ấm áp và mùi lẩu chua cay thơm nức bỗng nhiên mọc lên. "Tiệm tạp hóa không gian" cố định – nơi an toàn tuyệt đối trước mọi đòn tấn công, gạt phăng quy luật sinh tồn tàn khốc để mang tới những tô mì bát phố, bánh ngọt tươi ngon và bếp sưởi rực hồng. Để chạm tay vào thiên đường ấy, cái giá duy nhất phải trả không phải là vàng bạc hay máu, mà là những viên Lõi Năng Lượng rút ra từ sọ quái vật. Khi đội trưởng đội chiến binh sinh tồn lạnh lùng nhất thành phố bước chân qua cánh cửa gỗ, anh không ngờ rằng thứ chờ đợi mình không phải là cái bẫy mạt thế, mà là hành trình trở thành "khách hàng VIP" kiêm bảo vệ đắc lực cho cô chủ tiệm vô cùng đặc biệt.


Khi Mặt Trăng vỡ nát rơi xuống nhân gian, đêm đen vĩnh cửu bao trùm cõi đời, gieo rắc sức mạnh tà mị cùng mầm mống ma hóa lên những kẻ tham vọng. Giữa thế giới tàn lụi ấy, một Người Săn Mảnh Vỡ mang trên vai sứ mệnh gom góp từng vệt sáng tàn ghen để hàn gắn lại bầu trời, và một Yêu vương kiên cường ôm giữ mảnh phế ngọc lớn nhất để duy trì hơi thở cho toàn bộ đồng tộc. Không có thiện hay ác, chỉ có hai định mệnh buộc phải tàn sát lẫn nhau trên ranh giới sinh tử. Khi lưỡi kiếm cứu thế chĩa thẳng vào trái tim đang đập vì sự sống của cả một tộc người, ánh sáng trả lại cho thế gian liệu có đáng giá bằng giọt nước mắt rơi vào đêm đen?


Tại tầng 38 của tập đoàn JK Group, có một "hung thần" cao 1m92 khiến hàng ngàn nhân viên khiếp sợ mỗi khi sải bước qua hành lang. Nhưng không ai ngờ rằng, đằng sau vẻ ngoài lực lưỡng và gương mặt lạnh như tiền ấy lại là một gã tổng tài "nghiện" kẹo dẻo gấu hồng đến phát cuồng. Khi bí mật động trời rơi vào tay cậu thư ký hạt tiêu cao 1m68, một bản "hợp đồng" ngầm ngọt ngào và đầy kịch tính bắt đầu. Liệu sự che chở dịu dàng của gã khổng lồ có thể tan chảy trái tim của cậu thư ký nhỏ, hay những sóng gió thương trường sẽ xé nát tình yêu lén lút nơi công sở?


Rớt xuống vực sâu Tuyệt Tình vì bị đồng môn phản bội, nữ sát thủ hàng đầu phong kiến những tưởng thân xác sẽ tan xương nát thịt dưới thung lũng đá nhọn. Thế nhưng, một vết nứt không gian kỳ dị đã quăng cô thẳng xuống... mái tôn của một tiệm cắt tóc xơ xác nằm sâu trong con ngõ nhỏ ở Hà Nội. Từ một kẻ chỉ biết cầm dao tước đi sinh mạng con người trong chớp mắt, cô buộc phải cầm lấy chiếc kéo tỉa tóc để mưu sinh. Chuyện gì sẽ xảy ra khi kỹ thuật cắt mạch máu vi mô của một sát thủ máu lạnh được đem đi phục vụ... mái tóc của những vị khách hiện đại? Hành trình dở khóc dở cười, đầy drama và những trận vung kéo nghẹt thở chính thức bắt đầu.


Giữa chốn giang hồ đầy phong ba bão táp, kiếm chưa chắc đã là thứ sắc bén nhất, và lòng người lại càng chẳng thể lấy thước đo. Có một gã kiếm khách tàn tật gánh trên lưng một chiếc hòm gỗ khóa chặt, lang thang qua khắp các tửu quán miền Tây Bắc để tìm kiếm một kẻ thù đã chết từ mười năm trước. Một đêm mưa tuyết phủ kín Nhạn Môn Quan, tiếng kiếm tuốt khỏi bao hòa cùng tiếng tàn tro rơi trong bếp lửa, hé lộ một bí mật kinh thiên về pho kiếm phổ được trả bằng máu và tuyết.

Tùng—một nhiếp ảnh gia tự do nhận lời về vùng trung du Đập Cối (Thái Nguyên) để chụp ảnh đám cưới cho Minh, người bạn thân từ thời đại học. Làng Đập Cối tồn tại một hủ tục kỳ quái: lễ rước dâu bắt buộc phải diễn ra vào đúng khoảng thời gian chạng vạng (từ 17:15 đến 17:45), tuyệt đối không được sớm hơn hay muộn hơn một giây. Khi Tùng giơ máy ảnh bấm ống kính tại nhà gái, anh nhận ra những bất thường hãi hùng: mặt trời gạt ngang rặng núi rồi "đóng băng" ở góc 15 độ, quầng sáng đỏ quạch kéo dài vô tận. Mỗi khi đồng hồ điểm 17:45, tiếng pháo nổ vang lên, cả đoàn rước dâu lại gật đầu nói đúng một câu thoại, hành động hệt như một cuốn băng cassette bị tua lại từ đầu. Tùng bàng hoàng nhận ra mình đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian không lối thoát. Đi sâu vào tìm hiểu, Tùng phát hiện làng Đập Cối thực chất đã bị hủy diệt trong một trận sạt lở đất khủng khiếp vào đúng giờ chạng vạng năm 1945. Trước khi bị đất đá vùi lấp, người đứng đầu dòng họ đã dùng hủ tục "Vẽ Cưới Bằng Máu" trên một tấm tranh lụa cổ, nhốt toàn bộ linh hồn dân làng vào khoảnh khắc hạnh phúc cuối cùng để chống lại sự diệt vong. Tùng không phải khách mời, mà anh vô tình nhặt được bức tranh lụa cổ ở quầy đồ cũ và bị hút vào không gian tranh. Để thoát ra, Tùng phải tìm cách phá vỡ quy luật của lễ cưới mà không làm sụp đổ hoàn toàn cấu trúc không gian, chấp nhận đối mặt với sự thật tàn khốc rằng người bạn thân của anh đã chết từ gần một thế kỷ trước.

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

A- Một nhà nghiên cứu văn hóa dân gian đến làng Mộc ven sông Đáy để tìm hiểu kỹ thuật nhuộm lụa đỏ "Huyết Dụ" đã thất truyền gần một thế kỷ. Ngay đêm đầu tiên, anh chứng kiến một nghi thức trừ tà ma mị trên bến sông: thi thể một cô gái trẻ thuộc dòng họ Nguyễn Đăng tử vong do bị siết cổ bởi chiếc áo yếm lụa đỏ thẫm nồng mùi máu tươi và dầu rái. Đi sâu vào tìm hiểu, An khám phá bi kịch thảm khốc thời Pháp thuộc. Cô gái thợ nhuộm tên Mậ- người nắm giữ bí quyết nhuộm vải Huyết Dụ đã bị người đứng đầu dòng họ Nguyễn Đăng hãm hại, vu cho tội thông dâm rồi dùng áo yếm siết cổ, yểm bùa xấn kim và xích chìm xuống đáy sông nhằm chiếm đoạt bí truyền. Trước khi chết, Mận lập lời thề độc: Cứ mỗi chu kỳ trăng khuyết, chiếc áo yếm bùa sẽ nổi lên và tước đoạt mạng sống của một trinh nữ trong dòng họ hung thủ. Hiện tượng tâm linh liên tục bám lấy An khi oan hồn của Mận hiện về, đòi lại chiếc yếm và thúc giục anh vạch trần sự thật. Cùng sự giúp đỡ của một thợ lặn già, An lặn xuống khúc sông cấm, trục vớt hũ gốm yểm bùa và tìm thấy hài cốt bị xiềng xúng. Bằng tri thức về kỹ thuật nhuộm cổ truyền, An hoàn thành nếp nhuộm cuối cùng để hóa giải hận thù, đốt bỏ hũ bùa ngải và siêu thoát cho vong hồn oán khuất, khép lại lời nguyền đẫm máu kéo dài gần một thế kỷ trên bến sông Mộc.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

