

"Từ một cô gái hiện đại yêu mèo bậc nhất, chỉ vì một vụ tai nạn bất ngờ mà tỉnh dậy lại thấy mình biến thành một con mèo mướp da cam béo tròn trong tòa cung điện cổ đại xa lạ. Không chỉ vậy, kẻ đang nắm quyền sinh sát trong tay lại là Lục Tiêu — vị bạo quân lạnh lùng, tàn bạo khét tiếng trong sử sách, người sẵn sàng lấy đầu kẻ khác chỉ vì một phật ý nhỏ nhặt. Giữa muôn vàn nguy hiểm của chốn hậu cung và những tranh đoạt triều chính tàn khốc, một sinh linh bé nhỏ chỉ biết kêu 'meo meo' làm sao để giữ lại mạng sống, thậm chí từng bước dùng sự đáng yêu và những trò quậy phá 'không giống ai' để cảm hóa trái tim sắt đá của kẻ nắm giữ vận mệnh thiên hạ?"


Con phố cổ Nam Bình nằm im lùm dưới những rặng ngô đồng cổ thụ ở Nam Kinh từng là chứng nhân cho những năm tháng rực rỡ nhất của Giang Triệt và Lâm Vãn Tĩnh. Năm mươi tám tuổi, Giang Triệt là "học thần" toán học kiêu ngạo nhưng luôn mang ánh mắt dịu dàng dành riêng cho cô nữ sinh chuyên Văn Lâm Vãn Tĩnh. Họ cùng nhau đi qua những buổi chiều trốn học chia đôi bát bún ốc cay nồng ở góc hẻm, trao nhau những cuốn sổ tay ghi chép chuyền dưới gầm bàn và hẹn thề về một tương lai tươi sáng tại Thủ đô Bắc Kinh sau kỳ thi Cao Khảo. Thế nhưng, đời người chẳng bao giờ êm đềm như một bản kịch bản đã viết sẵn. Ngay khi tiếng chuông kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, bi kịch thảm khốc đổ ập xuống đầu Giang Triệt: Bố anh bị bắt vì liên quan đến một vụ án lừa đảo tài chính khổng lồ, toàn bộ tài sản gia đình bị niêm phong, nợ nần chồng chất. Để không kéo Lâm Vãn Tĩnh — cô tiểu thư nhà giáo sư vốn có một tương lai rộng mở — xuống vũng bùn lầy của cuộc đời mình, Giang Triệt đã lựa chọn con đường cay đắng nhất: Hủy toàn bộ nguyện vọng Đại học Bắc Kinh, cắt đứt mọi liên lạc, lặng lẽ biến mất khỏi Nam Bình để dấn thân vào những công việc lao động chân tay cực nhọc nhất. Tám năm trôi qua, Lâm Vãn Tĩnh giờ đây đã trở thành một nữ phóng viên điều tra hình ảnh sắc sảo, độc lập và mang một trái tim đã khép chặt. T Trong một lần nhận nhiệm vụ thâm nhập điều tra dự án bất động sản "Nam Bình Tân Cảnh" chứa đựng nhiều điểm bất thường, cô bất ngờ đụng độ người đứng đầu tập đoàn đầu tư tư nhân sau lưng dự án — Giang Triệt. Chàng trai rực rỡ, chân thành năm mươi tám tuổi giờ đây đã biến thành một nhà đầu tư đầy tâm cơ, trầm mặc và khoác lên mình bộ vest đắt tiền lạnh lẽo. Giữa những toan tính thương trường và ký ức thanh xuân bỏ dở, liệu lớp sương mù dối lừa năm xưa có được bóc tách để ngọn nắng Nam Bình lại một lần nữa chiếu sáng trái tim họ?


Giữa lòng Seoul phồn hoa và hối hả, Kang Tae-jun được xem là một biểu tượng tài năng của Bệnh viện Đại học Quốc gia. Một bác sĩ phẫu thuật chấn thương chỉnh hình với đôi bàn tay vàng, luôn xuất hiện trong bộ blouse trắng phẳng tắp, ánh mắt điềm tĩnh đến mức lạnh lùng. Nhưng đằng sau sự hoàn hảo đến tàn nhẫn ấy là một trái tim đã ngừng rung động suốt bảy năm ròng. Áp lực vô hình từ những ca mổ kéo dài xuyên đêm cùng vết thương lòng chưa bao giờ khép miệng khiến anh rơi vào trạng thái kiệt sức hoàn toàn. Để cứu rỗi bản thân trước khi gục ngã, Tae-jun quyết định xin nghỉ phép dài hạn, rời bỏ ánh đèn phẫu thuật chói lóa để trở về ngôi nhà cổ của gia đình ẩn mình giữa những vườn cam bạt ngàn tại đảo Jeju. Trái ngược với sự ngột ngạt của phòng mổ là thế giới tự do, khoáng đạt của Yoon Seo-ah. Với tư cách là một kiến trúc sư quy hoạch cảnh quan tự do, Seo-ah mang vẻ đẹp phóng khoáng như làn gió biển, nhưng bên trong lại khoác lên mình lớp gờ gai góc để che đậy sự cô độc thâm căn cố đế. Cô tìm đến Jeju không chỉ vì một dự án cải tạo không gian sống, mà còn để trốn chạy khỏi những hoài niệm dằn xé về mối tình đầu dang dở thời niên thiếu. Định mệnh khéo léo sắp đặt cho hai đường thẳng tưởng chừng đã rẽ hai hướng ngược nhau lại va vào nhau giữa một chiều mưa rào mùa hè ở Jeju. Ngôi nhà cổ mà Tae-jun tìm về nghỉ dưỡng lại chính là công trình mà Seo-ah đang chịu trách nhiệm thiết kế lại cảnh quan. Bảy năm xa cách, những giận hờn, hiểu lầm và cả nỗi nhớ nhung đè nén bấy lâu vỡ ùa theo từng tiếng sóng vỗ gành đá đen. Giữa không gian tĩnh lặng ngập tràn mùi hương thảo mộc, mùi đất ẩm sau mưa và sắc cam chín mọng, liệu hai tâm hồn trầy xước có đủ dũng cảm để bóc tách từng lớp quá khứ, chữa lành cho nhau và viết tiếp bản tình ca còn dở dở dang dang?


Trong giới nghệ thuật kịch nghệ và điện ảnh hiện đại, cái tên Lục Viễn đại diện cho sự bảo chứng phòng vé và đỉnh cao nghệ thuật. Anh là một biên kịch kiệt xuất, kẻ sở hữu đôi bàn tay ma thuật có thể thêu dệt nên những thiên tình sử lung linh, đắm đuối và đau đớn đến vỡ vụn tâm hồn. Hàng triệu khán giả khóc cười theo từng dòng thoại của anh, các ngôi sao hạng A tranh giành nhau từng vai diễn trong kịch bản của anh. Nhưng đằng sau ánh hào quang lộng lẫy đó, Lục Viễn lại là một gã độc thân kiêu ngạo, mang trái tim băng giá và niềm tin kiên định: Tình yêu chỉ là sự phản ứng hóa học bốc đồng, một trò lừa bịp ảo tưởng do con người tự thêu dệt để trốn tránh sự cô đơn. Với anh, cảm xúc lãng mạn chỉ là thứ nguyên liệu khô khốc trên trang giấy, dùng xong liền gạt bỏ. Trái ngược hoàn toàn với thế giới nhung lụa của Lục Viễn là Trần Dịch — một diễn viên kịch nói đóng thế âm thầm sống dưới đáy giới giải trí. Trần Dịch sở hữu tài năng xuất thần, ánh mắt biết nói cùng chất giọng trầm ấm có khả năng chạm đến tận cùng cảm xúc người nghe. Thế nhưng, vì không có gia thế chống lưng, lại kiên quyết từ chối những quy tắc ngầm dơ bẩn của giới thượng lưu, anh mãi mãi bị đẩy vào bóng tối: đóng thế ánh sáng, tập thoại lúc nửa đêm và nhường ánh hào quang cho những gã thiếu gia bột phát. Nhưng sau lớp vỏ ngoài điềm tĩnh, gai góc ấy là một tâm hồn cuồn cuộn đam mê với ánh đèn sân khấu và một trái tim chân thành, kiên định đến nhói lòng. Hai đường thẳng song song tưởng chừng không bao giờ giao nhau ấy đột nhiên va vào nhau trong một đêm mưa thu u uất, tại phòng tập kịch trống rỗng lúc mười hai giờ đêm. Lục Viễn bị tắc ý tưởng đã vô tình chứng kiến một giọt nước mắt đơn độc của Trần Dịch khi anh tự thoại dưới ánh đèn vàng duy nhất. Khoảnh khắc ấy, gã biên kịch lạnh lùng nhận ra: người nam nhân đóng thế này chính là chiếc chìa khóa duy nhất có thể thổi hồn vào kiệt tác mới nhất của anh — "Thứ Bảy Tuyết Rơi". Bất chấp sự phản đối của nhà đầu tư và sự ganh ghét của dàn sao nổi tiếng, Lục Viễn đưa Trần Dịch bước ra ánh sáng, chỉ định anh vào vai nam chính. Những buổi luyện tập riêng kéo dài xuyên đêm, những dòng thoại đan cài giữa hư và thực, những cái chạm tay vô tình trong đêm tối... đã dần làm mờ đi ranh giới mong manh giữa nhân vật trong kịch bản và con người thật ngoài đời. Một kẻ không tin vào tình yêu bắt đầu rung động trước sự chân thành ấm áp; một gã diễn viên đóng thế vốn quen giấu mình lại khao khát trở thành bến đỗ duy nhất cho tâm hồn tổn thương của vị biên kịch lừng lẫy. Nhưng khi bức màn sân khấu buông xuống, giữa tràng pháo tay giòn giã của khán giả và ánh đèn flash chói lóa, một câu hỏi tàn nhẫn đặt ra giữa hai người: Cảm xúc mãnh liệt này là tình yêu thật sự của hai tâm hồn, hay chỉ là chút dư âm lãng mạn còn sót lại từ vở kịch "Thứ Bảy Tuyết Rơi"?


Nằm khuất sâu cuối một con hẻm rợp bóng cây cổ thụ giữa lòng thành phố, căn biệt thự mang kiến trúc Pháp cổ từ những năm 1930 đứng im lìm như một gã khổng lồ già nua bị thời gian bỏ quên. Mái ngói vẩy cá phủ rêu phong, những mảng tường vàng bong tróc từng vệt lớn và ô cửa sổ lá sách gỗ sẫm màu luôn khép chặt tạo nên một vẻ u uất, tĩnh mịch đến lạnh người. Hoàng — một kỹ sư kiến trúc trẻ đầy tham vọng — đã không ngần ngại dốc toàn bộ số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng để mua lại căn nhà với giá rẻ đến giật mình, bất chấp những lời xào xáo, e ngại của người dân xung quanh về lịch sử bí ẩn của các chủ nhân đời trước. Với tư duy thực tế của những người trẻ hiện đại, Hoàng và Mai tin rằng mọi lời đồn đại tâm linh chỉ là cái cớ để ép giá bất động sản. Họ hào hứng bắt tay vào cuộc trùng tu đại quy mô nhằm biến nơi đây thành tổ ấm mơ ước cho đứa con gái năm tuổi tên Bơ. Thế nhưng, ngày công nhân dùng xà-beng bẩy lớp sàn gỗ gõ đỏ mục nát ở phòng khách, một bí mật tàn khốc bị chôn giấu gần một thế kỷ đã phát lộ: bốn hũ tro cốt gốm nung màu nâu thẫm nằm chôn sâu dưới lòng đất tại bốn góc nhà theo thế hình vuông chuẩn xác, miệng hũ được dán chặt bằng lớp giấy bản ố vàng phủ kín những đường nét bùa chú vẽ bằng mực tàu pha máu đen đúa. Coi đó là hình thức yểm bùa nhảm nhí của chủ cũ, Hoàng đã tự tay xé bỏ những lá bùa niêm phong và mang bốn hũ tro vứt xuống dòng sông cạn cuối thành phố. Anh không hề biết rằng, hành động xáo trộn thế trận "Tứ Phương Phù Trấn" ấy đã vô tình phá vỡ chiếc gông xiềng phong thủy duy nhất đang đè nén sự phẫn uất của cõi âm. Ngay đêm đầu tiên bước vào căn nhà mới sửa, nhiệt độ phòng khách tụt xuống mức lạnh giá bất thường. Trong bóng tối lờ mờ của ánh đèn ngủ, đứa con gái nhỏ bé của họ bắt đầu ngồi thu gối giữa gian phòng, rải từng món đồ chơi ra bốn phía và cất giọng thì thầm cười nói hồn nhiên với bốn bóng đen cao lớn đang lơ lửng ngồi ở bốn góc tường — những thực thể hoàn toàn không có đầu. Cuộc truy vết tâm lý và phong thủy rợn người chính thức bắt đầu, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết trong ngôi nhà bị xé rách từng ngày.


Thịnh Lạc Dao là cái tên bảo chứng cho sự xa hoa và đỉnh cao của showbiz. Nổi tiếng với nhan sắc kiêu kỳ, đôi mắt hồ ly mê đùa lòng người cùng khả năng hóa thân xuất thần vào mọi dạng vai, cô đứng trên đỉnh cao vinh quang khi tuổi đời còn rất trẻ. Thế nhưng, giữa lúc sự nghiệp rực rỡ nhất, một vụ tai nạn bí ẩn xảy ra cùng với scandal chấn động về một bản hợp đồng thương mại ngầm đã đẩy cô vào tâm bão dư luận. Giữa muôn vàn lời buộc tội, Thịnh Lạc Dao bất ngờ tuyên bố bản thân mắc chứng rối loạn nhân cách và hoang tưởng nặng, được đưa vào Viện Giám định Tâm lý Pháp y Trung tâm để cách ly với tòa án và báo chí. Người chịu trách nhiệm chính trong việc đánh giá năng lực hành vi của cô là Thẩm Khinh Dật — vị bác sĩ tâm lý pháp y trẻ tuổi nhất lịch sử viện, nổi tiếng với sự lạnh lùng, sắc bén và tư duy logic đáng sợ. Trong giới pháp y, anh được mệnh danh là "Lưỡi Dao Tâm Lý", kẻ chưa từng thất bại trong việc lột bỏ mặt nạ của bất kỳ ai cố tình giả bệnh để trốn tránh pháp luật. Một bên là "Hoa đán" đỉnh cấp với kỹ năng diễn xuất đạt đến mức thượng thừa, sẵn sàng giăng ra hàng trăm cái bẫy cảm xúc để đánh lừa người đối diện; một bên là vị bác sĩ pháp y kiệt xuất với khả năng đọc vị ngôn ngữ cơ thể và tâm lý tội phạm đạt mức hoàn hảo. Cuộc đối đầu giữa họ trong gian phòng giám định ngập tràn ánh đèn trắng lạnh lẽo biến thành một ván cờ tâm lý căng thẳng, nơi mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười hay giọt nước mắt đều là một nước đi tính toán. Thế nhưng, khi những lớp mặt nạ kiêu kỳ dần bị bóc tách bởi từng cú đòn tâm lý hiểm hóc, Thẩm Khinh Dật mới chấn động nhận ra: đằng sau sự xảo quyệt và điên loạn mà cô tự dựng lên không phải là chiêu trò tẩu thoát, mà là một lời kêu cứu âm thầm của một tâm hồn đã gánh chịu quá nhiều tổn thương sâu thẳm.
📄 Truyện ngắn"Từ một cô gái hiện đại yêu mèo bậc nhất, chỉ vì một vụ tai nạn bất ngờ mà tỉnh dậy lại thấy mình biến thành một con mèo mướp da cam béo tròn trong tòa cung điện cổ đại xa lạ. Không chỉ vậy, kẻ đang nắm quyền sinh sát trong tay lại là Lục Tiêu — vị bạo quân lạnh lùng, tàn bạo khét tiếng trong sử sách, người sẵn sàng lấy đầu kẻ khác chỉ vì một phật ý nhỏ nhặt. Giữa muôn vàn nguy hiểm của chốn hậu cung và những tranh đoạt triều chính tàn khốc, một sinh linh bé nhỏ chỉ biết kêu 'meo meo' làm sao để giữ lại mạng sống, thậm chí từng bước dùng sự đáng yêu và những trò quậy phá 'không giống ai' để cảm hóa trái tim sắt đá của kẻ nắm giữ vận mệnh thiên hạ?"

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.
📄 Truyện ngắnNằm khuất sâu cuối một con hẻm rợp bóng cây cổ thụ giữa lòng thành phố, căn biệt thự mang kiến trúc Pháp cổ từ những năm 1930 đứng im lìm như một gã khổng lồ già nua bị thời gian bỏ quên. Mái ngói vẩy cá phủ rêu phong, những mảng tường vàng bong tróc từng vệt lớn và ô cửa sổ lá sách gỗ sẫm màu luôn khép chặt tạo nên một vẻ u uất, tĩnh mịch đến lạnh người. Hoàng — một kỹ sư kiến trúc trẻ đầy tham vọng — đã không ngần ngại dốc toàn bộ số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng để mua lại căn nhà với giá rẻ đến giật mình, bất chấp những lời xào xáo, e ngại của người dân xung quanh về lịch sử bí ẩn của các chủ nhân đời trước. Với tư duy thực tế của những người trẻ hiện đại, Hoàng và Mai tin rằng mọi lời đồn đại tâm linh chỉ là cái cớ để ép giá bất động sản. Họ hào hứng bắt tay vào cuộc trùng tu đại quy mô nhằm biến nơi đây thành tổ ấm mơ ước cho đứa con gái năm tuổi tên Bơ. Thế nhưng, ngày công nhân dùng xà-beng bẩy lớp sàn gỗ gõ đỏ mục nát ở phòng khách, một bí mật tàn khốc bị chôn giấu gần một thế kỷ đã phát lộ: bốn hũ tro cốt gốm nung màu nâu thẫm nằm chôn sâu dưới lòng đất tại bốn góc nhà theo thế hình vuông chuẩn xác, miệng hũ được dán chặt bằng lớp giấy bản ố vàng phủ kín những đường nét bùa chú vẽ bằng mực tàu pha máu đen đúa. Coi đó là hình thức yểm bùa nhảm nhí của chủ cũ, Hoàng đã tự tay xé bỏ những lá bùa niêm phong và mang bốn hũ tro vứt xuống dòng sông cạn cuối thành phố. Anh không hề biết rằng, hành động xáo trộn thế trận "Tứ Phương Phù Trấn" ấy đã vô tình phá vỡ chiếc gông xiềng phong thủy duy nhất đang đè nén sự phẫn uất của cõi âm. Ngay đêm đầu tiên bước vào căn nhà mới sửa, nhiệt độ phòng khách tụt xuống mức lạnh giá bất thường. Trong bóng tối lờ mờ của ánh đèn ngủ, đứa con gái nhỏ bé của họ bắt đầu ngồi thu gối giữa gian phòng, rải từng món đồ chơi ra bốn phía và cất giọng thì thầm cười nói hồn nhiên với bốn bóng đen cao lớn đang lơ lửng ngồi ở bốn góc tường — những thực thể hoàn toàn không có đầu. Cuộc truy vết tâm lý và phong thủy rợn người chính thức bắt đầu, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết trong ngôi nhà bị xé rách từng ngày.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.


