

Một biến chủng vi-rút cổ đại thoát ra từ tầng băng vĩnh cửu tan chảy đã quét qua toàn cầu, biến nạn nhân thành những sinh vật cuồng sát cuồng nhiệt. Nhưng thảm họa đi kèm một quy luật sinh học nghiệt ngã: Lũ quái vật chỉ có thể vận động và trỗi dậy khi nhiệt độ môi trường vượt qua mức 0°C. Khi nhiệt độ hạ xuống dưới độ âm, cơ thể chúng bị đóng băng, rơi vào trạng thái ngủ đông bất động. Để cứu vãn nhân loại khỏi diệt vong, Trái Đất chìm vào một thời kỳ Băng Hà Mới do con người can thiệp nhân tạo vào bầu khí quyển. Những kẻ sống sót gom góp chút tàn lực cuối cùng, lập thành những đoàn xe bọc thép di chuyển liên tục về phía Cực Bắc – nơi cái lạnh thấu xương giữ cho lũ quái vật mãi ngủ yên. Lâm Phong – một cựu kỹ sư địa chất kiêm tài xế dẫn đường cho Đoàn Xe 704 – cùng những người đồng hành trải qua từng ngày đêm căng thẳng trên những con đường băng giá. Nhưng khi Trái Đất bắt đầu tự phục hồi, hiệu ứng nhà kính đảo chiều khiến ngọn gió xuân ấm áp tràn về sớm hơn dự kiến. Tăng từng độ C là băng tan thêm một trượng, và hàng triệu xác sống đóng băng quanh họ đang dần mở mắt...


Tại Tập đoàn Mỹ phẩm hàng đầu Amore-V, Cha Ji-won (Trưởng nhóm Thiết kế 1) và Kang Tae-jun (Trưởng nhóm Thiết kế 2) được ví như "nước với lửa". Một bên là nữ cường nhân sắc sảo, tỉ mỉ; một bên là thiên tài sáng tạo kiêu ngạo, đào hoa. Hễ bước vào phòng họp, cả hai lại sẵn sàng lao vào những cuộc tranh luận tóe lửa để giành giật từng chiến dịch quảng cáo. Thế nhưng, một sự cố ngoài ý muốn trong đêm tiệc công ty đã thay đổi hoàn toàn cục diện: Vì quá say và phát phát điên trước áp lực ép kết hôn từ gia đình hai bên, họ lỡ tay ký vào một bản "Hợp đồng làm tình nhân hờ". Kể từ đó, một vở kịch hai mặt bắt đầu: Ban ngày trên văn phòng là cặp bài trùng đấu đá nghẹt thở, nhưng khi dải đèn công sở vụt tắt, họ lại phải lén lút nắm tay ở những quán ăn nhỏ ven đường. Ranh giới giữa giả vờ và rung động thật sự bắt đầu mờ nhạt...


Sâu trong thung lũng Phra Mung quanh năm mờ sương ở biên giới Bắc Thái Lan, tồn tại một ngôi làng cổ biệt lập mang tên Ban Kret – nơi lưu giữ tục nuôi "Cổ" truyền thống kỳ quái từ ngàn năm trước. Đoàn nghiên cứu văn hóa của Thanathip tìm đến đây với mong muốn giải mã một di sản dân gian, nhưng thứ đón tiếp họ không chỉ là sự niềm nở gượng gạo của dân làng, mà là những hiện tượng quái đản nối đuôi nhau xuất hiện: Những mảng da thịt bắt đầu hóa đá, âm thanh thì thầm ma mị dội lên từ lòng đất, và cái chết ập đến trong sự lặng câm. Sự thật tàn khốc nhanh chóng lộ diện: Ngôi làng không hề luyện bùa ngải, mà chính bản thân nó là một "chiếc bình nuôi Cổ" vĩ đại. Dân làng chỉ là những vật tế sống, còn các nhà nghiên cứu chính là nguồn dinh dưỡng tươi mới cho thứ Cổ Mẫu cổ xưa sắp sửa thức giấc dưới lòng đất. Để sinh tồn, họ buộc phải dấn thân vào hành trình đào thoát nghẹt thở qua chiếc giếng đá cổ – nơi ranh giới giữa sự sống, cái chết và sự đồng hóa tàn nhẫn của phong thủy âm giới bị xé rách hoàn toàn.


Một trăm con người từ mọi tầng lớp trong xã hội đột ngột tỉnh dậy bên trong một tòa nhà kính khổng lồ cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không vũ khí, không lối thoát, họ bị buộc phải tham gia vào những trò chơi tâm lý sinh tồn khốc liệt. Thế nhưng, kẻ quyết định sự sống chết của họ lại không nằm ở thực lực của bản thân, mà phụ thuộc hoàn toàn vào những lượt bình chọn ngẫu hứng từ hàng triệu cư dân mạng đang xem phát trực tiếp 24/7. Lương Minh Triết – một lập trình viên thiên tài từng thiết kế nên thuật toán điều hướng tâm lý đám đông cho các tập đoàn truyền thông lớn – vô tình trở thành một "con cờ" trong đấu trường tàn nhẫn này. Đối mặt với sự phán xét hời hợt nhưng đầy sát thương của cư dân mạng, Minh Triết nhận ra: Để sống sót, anh không chỉ phải chiến thắng các trò chơi, mà phải biến chính mình thành đạo diễn thao túng cảm xúc của hàng triệu khán giả đằng sau màn hình. Ranh giới giữa đạo đức và sinh tồn, giữa sự thật và kịch bản... liệu ai sẽ là người trụ lại cuối cùng khi ranh giới bình chọn dần trở thành bản án tử hình?


Thiên hạ đều nói Thẩm Băng Lạc là vị Tiên sư tôn dứt bỏ trần duyên, lạnh lùng như tuyết đỉnh Vân Sương. Không ai biết, dưới tòa tháp yểm ma muôn đời u tối, Ma Tôn bạo liệt từng xé rách chín tầng trời – Doãn Nhược Mịch – lại đang ngoan ngoãn thu giấu móng nanh, giấu đi ma cốt bị xích sắt xuyên thấu, mỗi ngày quỳ trước mặt nàng gọi một tiếng "Sư tôn". Tình yêu hay thù hận, che chở hay chiếm hữu, đến cuối cùng chỉ là một trò đùa của tạo hóa khi ranh giới giữa Tiên và Ma bỗng hóa mong mỏi tựa mây khói.


Hạ An Nhiên là một chuyên gia quản lý khủng hoảng truyền thông khéo léo, điềm tĩnh, chuyên đi "dọn dẹp phốt" cho các ngôi sao nổi tiếng. Nhưng "vật cản" lớn nhất trong sự nghiệp của cô lại chính là Lục Cảnh Châu – Nam thần Ảnh đế sở hữu vẻ đẹp tạc tượng và hình tượng quý ông hoàn hảo trước công chúng. Thế nhưng, sau ánh đèn sân khấu, Lục Cảnh Châu thực chất là một kẻ cuồng kiểm soát, mắc bệnh "công tử" giai đoạn cuối và cực kỳ khó ở. Cà phê phải đúng 65 độ C, phòng ở không được một hạt bụi, và sự chuẩn xác phải đạt đến mức tuyệt đối! Một sự cố truyền thông bất ngờ xảy ra đẩy Lục Cảnh Châu vào tâm bão dư luận. Để bảo vệ hình ảnh, công ty quyết định đẩy cả hai vào chương trình thực tế "Sống Thử 30 Ngày" – quay lại cảnh sinh hoạt chung 24/7 của một cặp đôi giả định dưới sự giám sát của hàng chục ống kính máy quay. Khi "Chuyên gia dọn phốt" phải sống chung nhà với vị "Thượng đế khó tính", những màn đấu trí dở khóc dở cười liên tục nổ ra. Liệu ai sẽ là người bị hạ gục trước? Và đằng sau sự nuông chiều âm thầm của vị Ảnh đế lạnh lùng... là màn kịch giả định hay trái tim đã thực sự rung động?

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.


