10 truyện
📄 Truyện ngắnĐời người có bao nhiêu bóng mát để trú chân, nhưng có lẽ bóng mát bình yên và dung dị nhất chính là hiên nhà cũ của bà. "Nắng Chầm Chậm Qua Hiên Nhà Cũ" là câu chuyện cảm động và đầy nước mắt về hành trình trưởng thành của Thành - đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi từ năm sáu tuổi nơi bến xe thị xã. Giữa những vết sẹo sâu hoắm của sự rạn nứt, vòng tay gầy guộc của bà nội và mùi khói bếp rơm rạ, mùi trầu không thơm nồng đã chở che, vá víu lại một tâm hồn vụn vỡ. Một câu chuyện nhẹ nhàng như một khúc ca đồng quê, không có những ồn ào phố thị, chỉ có tình bà cháu thiêng liêng làm dịu đi những tổn thương và sưởi ấm mọi trái tim đang cần được chữa lành.

Trong tình yêu, đàn ông tệ không hẳn vì họ thiếu bản năng, mà vì họ thiếu... giáo trình huấn luyện phù hợp. Sau hai năm hôn nhân ngột ngạt với Thẩm Kính Niên - một tổng tài lạnh lùng, nghiện công việc và vô tâm đến mức coi vợ như một bình hoa trang trí, Khương Dao quyết định ký vào đơn ly hôn, mang theo sự tự do và một nụ cười ngạo nghễ. Nhưng cô không trốn chạy. Là một chuyên gia tâm lý hành vi xuất sắc, Khương Dao quyết định biến gã chồng cũ kiêu ngạo thành "đối tượng thí nghiệm" cho một dự án cá nhân: Huấn luyện lại từ đầu. Không có màn khóc lóc, không có tranh giành tài sản, chỉ có những cái bẫy tâm lý được giăng ra một cách hoàn hảo, ép Thẩm Kính Niên phải nếm trải cảm giác điên cuồng theo đuổi lại vợ cũ.

Ngày chồng tôi dẫn nhân tình về nhà. Cô gái trẻ nhìn thấy tôi. Chiếc ly trên tay rơi xuống đất. Cả người cô ta run rẩy. Sau đó quỳ sụp xuống. Khóc đến khàn giọng. Gọi tôi một tiếng: "Mẹ..." Chuỗi ngày kinh hoàng bắt đầu từ đó.

Ngày cưới, tôi kết hôn với một người đàn ông đã hôn mê suốt ba năm. Ban ngày, anh nằm bất động trên giường bệnh như một người thực vật. Nhưng đúng nửa đêm, anh lại mở mắt, bước xuống giường và gọi tên tôi như thể chúng tôi đã quen nhau từ rất lâu. Tôi tưởng mình cưới nhầm người. Cho đến một đêm, tôi nhìn thấy trong gương... Người đàn ông ấy hoàn toàn không có bóng. Và rồi tôi phát hiện một bí mật còn đáng sợ hơn: Người chết trong vụ tai nạn năm đó không phải tôi. Mà là anh.

Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.

Bà nội để lại di chúc với một điều kiện kỳ lạ: toàn bộ tài sản chỉ được chia sau khi tất cả các cháu về sống chung dưới một mái nhà trong ba tháng. Nghe có vẻ đơn giản — cho đến khi các cháu gặp nhau và nhận ra họ không biết gì về nhau, và gia đình này có nhiều bí mật hơn họ tưởng.
📄 Truyện ngắnTừ hồi nhận chuyện chăm má, chú Hai thấy lòng nặng như đeo đá. Là con trai một, hai cô em gái thì nhà nghèo, cơm ăn còn chưa đủ no. Chú biết má đã dành cả đời để lo cho chú với mấy đứa em, hình ảnh má tảo tần, một thân một mình nuôi con khôn lớn cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu.

Sau khi đốt lễ cúng thất đầu cho cha, tôi nhận ra mình đã sống quá nhẫn nhịn trong suốt những năm qua. Chồng phản bội, gia đình nhà chồng lạnh nhạt, những toan tính xảo quyệt vây quanh. Nhưng bố tôi đã để lại cho tôi thứ quý giá hơn tiền bạc — bản lĩnh để đứng vững và không bao giờ cúi đầu.

Tôi chết đúng ngày con trai trở thành blogger triệu followers — và nó đang kể chuyện tôi là người mẹ tệ bạc trước công chúng. Được trọng sinh, tôi quyết định: lần này sẽ không còn hy sinh vô điều kiện nữa. Câu chuyện về một người mẹ học cách yêu thương đúng cách — và buông bỏ kẻ không xứng.

Sau khi trúng số, bố tôi bỏ mẹ con tôi không thương tiếc. Ông ta nghĩ chúng tôi sẽ mãi chìm đắm trong nghèo khó. Nhưng mẹ tôi với quán lẩu cay và đôi bàn tay khéo léo đã viết lên câu chuyện mà ông ta không bao giờ ngờ tới.