28 truyện

Đường đường là một đại thiếu gia, học bá toàn năng đứng đầu bảng vàng toàn khối như Thẩm Hoài An, thế mà cuộc đời mười bảy năm tự tôn lại bị hủy hoại bởi cô nàng thanh mai sát vách - Lục Mạn Mạn. Một kẻ là vì sao sáng trên đỉnh vinh quang, một kẻ lại là "chiến thần đội sổ" đam mê vẽ truyện tranh và quậy phá. Định mệnh trớ trêu khi thầy chủ nhiệm xếp hai người ngồi cùng bàn để Thẩm Hoài An "kèm cặp" Lục Mạn Mạn. Tức giận vì bị mất tự do, Lục Mạn Mạn lập ra một kế hoạch điên rồ: "Làm hư học bá" để anh bị đổi chỗ. Thế nhưng, cô không ngờ rằng, từng chiêu trò tinh quái của mình đều bị sự chiều chuộng ngầm và chỉ số IQ vô cực của Thẩm Hoài An bẻ gãy nhẹ nhàng. Từ những mảnh giấy note tranh giành dưới hộc bàn, những buổi phạt đứng hành lang chung cho đến cuốn nhật ký bí mật bị bại lộ... một tình yêu tuổi học trò ngọt ngào, âm thầm nhưng đầy tính chiếm hữu cứ thế nảy mầm. Liệu "học tra" tinh nghịch có thoát khỏi cái bẫy dịu dàng mà anh chàng "học bá" đã giăng sẵn từ thuở ấu thơ?
📄 Truyện ngắnMột cái "thích" lúc ba giờ sáng từ tài khoản chính chủ có hơn năm mươi triệu lượt theo dõi của Lục Thời Sách - Ảnh đế trẻ tuổi, lạnh lùng và tự chủ tuyệt đối của giới điện ảnh — đã làm tê liệt hoàn toàn máy chủ Weibo. Bài viết bị đào lại lại chính là bức ảnh tình cảm từ năm năm trước của Tiêu Diệc Thần, một ca sĩ nhạc rock tự do đầy nổi loạn và bất cần. Ai cũng nghĩ đây là một sự cố "trượt tay" tai hại hoặc một chiêu trò cọ nhiệt độ bẩn thỉu, cho đến khi hai người bị buộc phải cùng tham gia một chương trình thực tế sinh tồn hoang dã để đính chính tin đồn. Giữa rừng sâu hiểm trở và những luồng livestream trực tiếp không góc chết, bí mật về mối tình đầu thời đại học cùng lời giải thích cho sự rạn nứt năm xưa dần bộc lộ. Hóa ra, không có sự cố trượt tay nào cả, chỉ có nỗi nhớ nhung âm thầm suốt năm năm của vị Ảnh đế si tình, mượn một chương trình thực tế để một lần nữa dùng sự sủng ái độc chiếm xé nát mọi khoảng cách, thuần hóa trái tim chú báo nhỏ nhạc rock của đời mình.

Trong giới hào môn, Lục Tư Thừa chính là bóng ma quyền lực khiến ai nấy đều phải kiềng dè - một người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả một gia tộc lớn, lạnh lùng, tàn nhẫn và gần như cấm dục tuyệt đối. Chẳng ai ngờ, vị ông trùm sắt đá ấy lại dành trọn sự nuông chiều vô pháp vô thiên cho một chú mèo nhỏ tên Miên Miên. Chú mèo Ragdoll có bộ lông mượt mà như thảm lụa, đôi mắt màu xanh lam tựa ngọc quý, tính cách kiêu kỳ và dính người đến mức bẩm sinh. Thế nhưng, đó không phải là một chú mèo bình thường. Linh hồn bên trong nó chính là Tô Nhuyễn Nhuyễn - một thiếu niên nghèo khó, yếu ớt vừa trải qua chuỗi ngày bị gia đình ruồng bỏ và hắt hủi. Từ những tổn thương sâu sắc ở quá khứ, Nhuyễn Nhuyễn trong thân xác mèo nhỏ đã tìm thấy bến đỗ an toàn nhất cuộc đời mình. Câu chuyện là hành trình chữa lành nhẹ nhàng đầy sủng ái, nơi ông trùm hào môn dùng đôi bàn tay ấm áp để vuốt ve, ôm ấp và cưng nựng chú mèo nhỏ, sưởi ấm cho một linh hồn từng bị tổn thương bằng tình yêu thương vô điều kiện.

Giữa chốn giang sơn vạn dặm đầy rẫy mưu mô và đao kiếm, có một y quán nhỏ nằm im lìm ven dòng sông Thu Diệp quanh năm khói sương mờ ảo. Thẩm Thanh Sơ — vị đại phu mù mang dung mạo thoát tục như nhành lan sương, chọn cách gửi đời mình nơi bến vắng, dùng đôi bàn tay mát lạnh và thính giác nhạy bén để cứu người độ thế. Cuộc sống tĩnh lặng như mặt hồ lập tức bị xé toạc vào một đêm mưa bão, khi Hạ Hầu Trầm — vị chiến tướng hoàng gia lãnh mật lệnh, mang theo cơ thể vạm vỡ đầy máu và sát khí ngã gục trước hiên nhà. Một người mù lòa ôm giữ tâm can tịch mịch, một kẻ bước ra từ biển máu mang hơi thở nóng bỏng, thô ráp. Giữa mùi thuốc đắng chát và ánh nến hoa đăng lấp lánh trên sông đêm, những cái chạm da thịt trần trụi, những cái siết eo thầm lặng và hơi thở hòa quyện đã nhen nhóm nên một đoạn tình duyên khắc cốt ghi tâm. Trải qua 5000 chữ của bản hòa tấu xúc giác này, vuốt sắc của mãnh thú được thu lại trước sự dịu dàng của đóa lan, chứng minh rằng nguyện ước lớn nhất đời người đôi khi chẳng phải giang sơn đại nghiệp, mà chỉ là được làm đôi mắt cho một người, ôm chặt một vòng eo suốt kiếp bình yên.
📄 Truyện ngắnNguyễn Hoàng Vy - nàng tiểu thư ngậm thìa vàng chính hiệu của phố thị Sài Gòn - bất ngờ bị bố mẹ tống khứ về một vùng quê nghèo để "cải tạo" tính cách đỏng đảnh. Tại đây, cô chạm trán Trần Phong, anh chàng đội trưởng sản xuất nổi tiếng nghiêm khắc, cộc cằn nhưng có trái tim ấm áp. Giữa bùn lầy đồng ruộng, cái nắng cháy da của ngày hè và những bài học lao động nhớ đời, một tình yêu mộc mạc nhưng vô cùng lãng mạn đã âm thầm nảy nở, thay đổi hoàn toàn cuộc đời của nàng tiểu thư kiêu kỳ.
📄 Truyện ngắnThẩm Tinh Hà và Lục Diệp Hành kết hôn thương mại đã được hai năm, cuộc sống nhạt nhẽo đến mức một năm số câu hai người nói với nhau chắc chưa đầy một trang giấy A4. Lục Diệp Hành là vị Bá tổng nổi tiếng lạnh lùng, nghiêm túc, cuồng công việc đến mức cực đoan; còn Thẩm Tinh Hà lại là vị thiếu gia lười biếng, chỉ thích ăn ngon mặc đẹp và xem kịch vui. Đột nhiên một ngày, vị Bá tổng lạnh lùng ấy gặp tai nạn giao thông nhẹ, chấn động não. Ai ngờ đâu, cú va chạm đã khiến dây thần kinh của anh nhảy số nhầm sang bộ phim sát thủ mật danh "Viper" vừa xem tối qua. Tỉnh dậy trên giường bệnh, anh nhìn Thẩm Tinh Hà bằng ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, thô bạo đè cậu xuống giường và gầm lên đầy sát khí: "Nói! Ai phái cậu đến quyến rũ tôi? Tổ chức của cậu định ra giá bao nhiêu để mua cái mạng này?". Thẩm Tinh Hà từ trạng thái cạn lời ban đầu, sau khi phát hiện ông chồng "mặt liệt" của mình đã biến thành một chú chó bự vừa ngáo đá vừa sủng vợ, quyết định không thèm giải thích mà trực tiếp bung lụa, hùa theo diễn kịch cùng anh để khuấy đảo giới hào môn một trận ra trò!

Thời niên thiếu, Thẩm Trì Chi là bóng ma trong hành lang trường học, là kẻ khiến tôi nín thở mỗi khi nghe tiếng bước chân. Tôi từng ước mình có thể biến mất khỏi thế giới của hắn, xóa sạch mọi dấu vết của những lần bị lăng mạ, bị dồn vào góc tường tối tăm. Vậy mà, mười năm sau, tôi lại đeo lên tay chiếc nhẫn hắn trao, đứng trước lễ đường của những kẻ điên cuồng. Họ gọi đây là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, còn tôi gọi đây là sự giam cầm vĩnh viễn trong lồng kính của một con sói đã trưởng thành.

Trong tình yêu, đàn ông tệ không hẳn vì họ thiếu bản năng, mà vì họ thiếu... giáo trình huấn luyện phù hợp. Sau hai năm hôn nhân ngột ngạt với Thẩm Kính Niên - một tổng tài lạnh lùng, nghiện công việc và vô tâm đến mức coi vợ như một bình hoa trang trí, Khương Dao quyết định ký vào đơn ly hôn, mang theo sự tự do và một nụ cười ngạo nghễ. Nhưng cô không trốn chạy. Là một chuyên gia tâm lý hành vi xuất sắc, Khương Dao quyết định biến gã chồng cũ kiêu ngạo thành "đối tượng thí nghiệm" cho một dự án cá nhân: Huấn luyện lại từ đầu. Không có màn khóc lóc, không có tranh giành tài sản, chỉ có những cái bẫy tâm lý được giăng ra một cách hoàn hảo, ép Thẩm Kính Niên phải nếm trải cảm giác điên cuồng theo đuổi lại vợ cũ.
📄 Truyện ngắn"Ký đơn, hiến tủy, rồi cầm tiền cút khỏi mắt tôi. Loại phụ nữ tâm cơ như cô không xứng sinh con cho tôi." Chỉ vì một hiểu lầm tai hại, Thừa ca - gã tổng tài tàn nhẫn đã ép Hứa Giai vào đường cùng, bắt cô lên bàn mổ rút tủy để cứu nhân tình, mặc cho cô quỳ sụp dưới chân anh cầu xin giữ lại đứa con non nớt trong bụng. Đứa trẻ mất đi, cô ôm xác con biến mất trong đêm mưa bão, để lại cho anh nỗi hối hận muộn màng khi sự thật phơi bày...
📄 Truyện ngắnVì ước mơ vĩ cầm của Hàn Vũ, Lâm Đường chấp nhận hủy hoại đôi tay thiên tài kiến trúc của mình để đổi lấy chi phí phẫu thuật cho anh, đổi lại sự run rẩy vĩnh viễn trong bóng tối. Thế nhưng, ngày Hàn Vũ phục hồi và chạm tay vào vinh quang, thứ anh ném trả lại cho cậu chỉ là sự phản bội và những lời sỉ nhục cay đắng.

Sau khi ngã từ trên núi xuống. Tôi nhìn thấy tương lai của cả nhà mình. Con trai cả sẽ làm lốp dự phòng cho nữ chính. Con trai thứ sẽ vì cứu nữ chính mà chết trẻ. Con trai út bị bọn buôn người bắt cóc. Con gái út trở thành nữ phụ độc ác. Còn tôi. Sẽ chết trong mùa đông năm nay. Tôi nhìn bốn đứa con đang ngủ trên chiếc giường đất. Cười lạnh. Muốn cả nhà tôi làm đá kê chân cho nữ chính sao? Nằm mơ. Để tôi cho các ngươi biết thế nào là "thánh nữ drama".

Tô Vãn từng là người phụ nữ khiến cả thôn ngưỡng mộ. Phu quân nàng, Cố Trường Khanh, dung mạo xuất chúng, tài hoa hơn người. Năm thành thân thứ nhất, hắn đỗ Trạng nguyên. Năm thứ ba, hắn trở thành Ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình. Năm thứ năm, danh tiếng vang khắp kinh thành. Mọi người đều nói nàng có số hưởng. Chỉ có Tô Vãn biết, suốt năm năm qua, nàng sống như một quả phụ có chồng. Một mình sinh con. Một mình phụng dưỡng cha mẹ chồng. Một mình chờ hết mùa xuân này tới mùa đông khác. Cho tới ngày tin tức từ kinh thành truyền tới. Quận chúa phủ Tương Vương đã để mắt tới phu quân nàng. Muốn ép nàng từ chính thê hạ xuống làm thiếp. Nhường vị trí chính thất cho quận chúa. Tô Vãn nhìn lá thư trong tay, bật cười. Năm năm chờ đợi. Năm năm hy sinh. Cuối cùng chỉ đổi lại một câu: "Ngươi không còn xứng với hắn." Vậy thì tốt. Nàng cũng không muốn nữa. Một tờ hòa ly được gửi thẳng tới kinh thành. Từ nay về sau. Đường ai nấy đi. Chỉ là nàng không ngờ. Người đầu tiên phát điên sau khi nhìn thấy thư hòa ly ấy... Lại chính là Cố Trường Khanh.

Một bản hợp đồng đặc biệt thỏa thuận về mối quan hệ yêu đương của Phong Dạ

Chuyện tình của chàng giáo quan và cô sinh viên năm nhất.
📄 Truyện ngắnMột đêm mưa, A Hào cứu một người đàn ông lạ mặt khỏi đám truy sát. Cậu không ngờ người đó lại là tổng tài quyền lực nhất thành phố. Khi cả hai vừa yêu nhau, gia đình phản đối, thiên kim tiểu thư chen ngang, còn A Hào lựa chọn rời đi. Nhưng điều khiến cả giới thượng lưu chấn động là câu nói của Hữu Hữu: "Tôi có thể từ bỏ cả tập đoàn, nhưng không thể mất em."

Ngày cưới, tôi kết hôn với một người đàn ông đã hôn mê suốt ba năm. Ban ngày, anh nằm bất động trên giường bệnh như một người thực vật. Nhưng đúng nửa đêm, anh lại mở mắt, bước xuống giường và gọi tên tôi như thể chúng tôi đã quen nhau từ rất lâu. Tôi tưởng mình cưới nhầm người. Cho đến một đêm, tôi nhìn thấy trong gương... Người đàn ông ấy hoàn toàn không có bóng. Và rồi tôi phát hiện một bí mật còn đáng sợ hơn: Người chết trong vụ tai nạn năm đó không phải tôi. Mà là anh.

# TIỂU MỸ YÊU TỔNG TÀI MÙ ## Chương 1: Cuộc Hôn Nhân Giá 30 Tỷ "Tôi đồng ý lấy anh ấy." Tiểu Mỹ run rẩy ký tên lên bản hợp đồng hôn nhân. Bên dưới chữ ký của cô là một con số khiến bất kỳ ai cũng phải choáng váng. 30 tỷ đồng. Đó là số tiền người đàn ông đối diện hứa sẽ trả nếu cô đồng ý trở thành vợ của người thừa kế tập đoàn Lục Thị trong vòng một năm. Nhưng điều kỳ lạ là... Người đàn ông đó bị mù. --- Ba ngày trước. Tiểu Mỹ vẫn chỉ là một cô gái giao hàng bình thường. Ban ngày cô chạy xe máy khắp thành phố giao đơn. Ban đêm làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Mỗi tháng kiếm được hơn mười triệu đồng. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng vẫn đủ để hai mẹ con tồn tại. Cho đến khi tai họa ập xuống. Mẹ cô đột ngột ngất xỉu giữa chợ. Bệnh viện chẩn đoán xuất huyết não. Chi phí phẫu thuật lên tới hơn hai mươi tỷ đồng. Tiểu Mỹ gần như phát điên. Cô chạy khắp nơi vay tiền. Người thân từ chối. Bạn bè biến mất. Ngay cả người bạn trai yêu nhau ba năm cũng lạnh lùng nói: — Xin lỗi... anh không giúp được. Rồi chặn số cô ngay trong đêm. Hôm đó trời mưa. Tiểu Mỹ đứng dưới mái hiên bệnh viện. Cô khóc đến mức không còn sức lực. Đúng lúc ấy, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại trước mặt. Một người đàn ông mặc vest bước xuống. Ông ta đưa cho cô một chiếc ô. — Cô là Tiểu Mỹ? Cô giật mình. — Ông là ai? Người đàn ông mỉm cười. — Có người muốn gặp cô. --- Một giờ sau. Tiểu Mỹ ngồi trong căn phòng rộng bằng cả căn nhà cô đang thuê. Đối diện là một người đàn ông trẻ tuổi. Anh mặc sơ mi trắng. Gương mặt đẹp đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu. Nhưng đôi mắt lại phủ một màu xám lạnh. Không có tiêu điểm. Không có ánh nhìn. Người đàn ông đó bị mù. — Tôi là Lục Cảnh Thần. Tiểu Mỹ chết lặng. Cái tên này cô đã từng nghe qua. Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lục Thị. Người đàn ông giàu nhất thành phố. Người từng xuất hiện trên mọi mặt báo kinh tế. Người đàn ông được đồn đoán sở hữu tài sản hàng trăm nghìn tỷ. Nhưng cũng là người đã bị mù sau một vụ tai nạn bí ẩn ba năm trước. Lục Cảnh Thần đặt trước mặt cô một bản hợp đồng. — Kết hôn với tôi. Tiểu Mỹ tưởng mình nghe nhầm. — Gì cơ? — Một năm. — Sau một năm cô có thể rời đi. — Đổi lại tôi sẽ chi trả toàn bộ viện phí cho mẹ cô. Tiểu Mỹ nhìn bản hợp đồng. Đầu óc quay cuồng. — Tại sao là tôi? Lục Cảnh Thần im lặng vài giây. Rồi khẽ nói. — Vì tôi tin cô. Một câu trả lời quá vô lý. Họ chưa từng gặp nhau. Thế nhưng ánh mắt vô hồn của người đàn ông kia lại khiến cô có cảm giác anh đang nhìn thẳng vào mình. Cuối cùng. Vì mẹ. Tiểu Mỹ ký tên. --- Đám cưới diễn ra chỉ sau hai ngày. Không khách mời. Không truyền thông. Không họ hàng. Mọi thứ bí mật đến đáng sợ. Buổi tối. Tiểu Mỹ được đưa tới biệt thự của Lục Cảnh Thần. Người giúp việc mở cửa phòng tân hôn. Căn phòng rộng gần hai trăm mét vuông. Đèn vàng dịu nhẹ. Hoa hồng trắng trải khắp nơi. Lục Cảnh Thần đang ngồi bên cửa sổ. Nghe thấy tiếng động. Anh quay đầu. — Em đến rồi. Tiểu Mỹ gật đầu. Rồi nhớ ra anh không nhìn thấy. — Vâng. Không khí ngượng ngùng bao trùm. Bất ngờ. Lục Cảnh Thần đứng dậy. Tự mình đi về phía cô. Không cần gậy. Không cần người dìu. Không va vào bất cứ thứ gì. Tiểu Mỹ sững sờ. Anh dừng lại trước mặt cô. Khoảng cách chỉ còn vài centimet. Sau đó. Bàn tay anh chạm nhẹ lên khuôn mặt cô. Tiểu Mỹ giật mình lùi lại. Lục Cảnh Thần khẽ cười. — Vẫn là gương mặt này. Máu trong người cô như đông cứng. — Anh... anh nói gì? Người đàn ông trầm giọng. — Không có gì. Tiểu Mỹ cố gạt đi cảm giác bất an. Có lẽ cô nghe nhầm. Nhưng đêm hôm đó. Cô không ngủ được. Khoảng ba giờ sáng. Một tiếng động lạ vang lên từ cuối hành lang. Tiểu Mỹ mở cửa bước ra. Ánh đèn mờ nhạt phủ lên tầng hai. Cuối hành lang là một căn phòng khóa kín. Từ bên trong vọng ra tiếng va đập. Cô tò mò tiến lại gần. Đúng lúc ấy. Cánh cửa bật mở. Một người phụ nữ lao ra. Mái tóc rối bù. Gương mặt đầy nước mắt. Khi nhìn thấy Tiểu Mỹ. Người phụ nữ bỗng nhiên tái mét. Rồi hét lên. — Không thể nào! — Cô vẫn còn sống sao?! Tiểu Mỹ đứng chết trân. Người phụ nữ run rẩy chỉ vào mặt cô. — Chính là cô! — Hai mươi năm trước rõ ràng cô đã... Bỗng nhiên. Một bàn tay từ phía sau bịt miệng người phụ nữ. Lục Cảnh Thần xuất hiện. Gương mặt lạnh đến đáng sợ. Người đàn ông mù. Nhưng lúc này đôi mắt anh đang mở. Và nhìn thẳng vào cô. --- Tiểu Mỹ cảm giác như toàn bộ thế giới vừa sụp đổ. Anh... Nhìn thấy được? Hay từ đầu tới cuối... Anh chưa từng bị mù? HẾT CHƯƠNG 1

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Mỗi tối thứ Tư, Ngọc Hà đều đến nhà hàng nhỏ cuối phố gọi đúng một món — cơm gà xé. Bếp trưởng Minh Khoa để ý điều đó từ lần thứ ba. Đến lần thứ mười lăm, anh bắt đầu thêm một món nhỏ vào phần của cô mà không tính tiền. Đến lần thứ hai mươi, anh mới dám hỏi tên.

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.

Thẩm Bảo Quân gặp Tam thiếu gia vào mùa đông năm 1924. Đó là vào thời kỳ ông ta còn là một lãnh chúa. Bối cảnh hư cấu những năm 1920, mang đến một câu chuyện tình yêu lãng mạn

Trì Dã — cậu ấm giới nhà giàu Bắc Kinh — tỏ tình thất bại. Tôi hớn hở chen vào đám đông định nhặt 999 đóa hồng mang đi bán. Nhưng một dòng bình luận đã thay đổi tất cả. Từ cô gái nhặt hoa đến người được cậu ấm theo đuổi — đây là câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhất mùa hoa hồng.

Sau khi đốt lễ cúng thất đầu cho cha, tôi nhận ra mình đã sống quá nhẫn nhịn trong suốt những năm qua. Chồng phản bội, gia đình nhà chồng lạnh nhạt, những toan tính xảo quyệt vây quanh. Nhưng bố tôi đã để lại cho tôi thứ quý giá hơn tiền bạc — bản lĩnh để đứng vững và không bao giờ cúi đầu.

Trợ lý của bạn trai tôi công khai sỉ nhục tôi trong bữa tiệc công việc, còn anh ta thì thản nhiên đứng nhìn. Tôi đặt bút xuống và quyết định: hợp đồng ba trăm triệu này, tôi sẽ không ký. Từ đó bắt đầu hành trình tôi tìm lại chính mình — và phát hiện ra điều gì mới thật sự đáng giữ.

Nguyệt Nguyệt lớn lên trong gia đình họ hàng với đủ mọi lạnh nhạt và khinh thường. Cô bé quê mùa bị cả đám trẻ xa lánh. Cho đến khi người ta nhận ra cô gái đứng ngoài khung cửa ấy đã trở thành người không ai có thể xem thường.

Tôi mở điện thoại chồng và đọc được tin nhắn từ người yêu cũ của anh. Từ khoảnh khắc đó tôi bắt đầu đặt câu hỏi về tất cả. Đâu là ranh giới giữa tin tưởng và ngây thơ? Tình yêu nào đủ lớn để vượt qua bóng tối của quá khứ?

Chồng tôi ngã cầu thang, mất trí nhớ 7 năm. Người đàn ông 25 tuổi trở về với tâm hồn 18 tuổi không còn biết tôi là ai. Một cuộc hôn nhân nửa năm tuổi đứng trước nguy cơ tan vỡ. Liệu tình yêu có thể tồn tại khi người ta quên đi tất cả?

Trong bữa tiệc độc thân trước đám cưới của cô bạn thân, mọi người cùng chơi trò "Tôi có bạn không có". Tôi giơ ngón tay cuối cùng còn lại lên, tung ra một cú chốt hạ: "Tôi từng hẹn hò với Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh." Cả căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng khi tôi nói tên anh — Chu Dực Xuyên, Thập Sát Hải, họ Chu. Vậy người con gái năm đó đá anh chính là tôi sao?