Mùi ẩm mốc hòa lẫn với hơi sương lạnh ngắt len lỏi qua từng ngóc ngách của căn phòng lưu trữ dưới tầng hầm Viện bảo tàng Bell & Stave. Khác với vẻ lộng lẫy và trang nghiêm của các phòng trưng bày phía trên, nơi đây chứa đựng hàng ngàn bản thảo, bản phổ tay và các tài liệu kỹ thuật cũ kỹ từ thế kỷ trước, được xếp thành từng hàng kệ sắt cao sát trần.
Minh dùng một chiếc đèn pin cầm tay rọi vào các chồng tài liệu ngập bụi, trong khi An Nhiên cẩn thận lật giở từng trang bản vẽ kiến trúc gốc được lưu trữ trong những ống nhựa bảo quản chuyên dụng.
"Nhìn đoạn mã này xem, Minh," An Nhiên khẽ kêu lên, chỉ tay vào góc dưới của một bản vẽ kỹ thuật đã ố vàng từ năm mươi năm trước. "Đây không phải là sơ đồ điện hay cấp thoát nước thông thường. Toàn bộ hệ thống ống dẫn khí và các khoảng trống giữa hai lớp tường của tòa biệt thự đều được tính toán theo tỷ lệ toán học của các nốt nhạc trong hệ thống âm giai diatonic."
Minh bước đến sát cạnh cô, cúi người quan sát kỹ nét mực đã phai mờ theo thời gian. "Chính xác. Kiến trúc sư Lê Minh Hoàng không chỉ xây một ngôi nhà; ông ta biến toàn bộ cấu trúc vật lý của tòa nhà thành một cây đàn organ ống khổng lồ. Mỗi căn phòng là một ống cộng hưởng riêng biệt, và căn phòng làm việc ở tầng hai chính là cái loa (bell) phóng âm lớn nhất."
"Nhưng tại sao ông ta lại phải làm một việc công phu và cực đoan đến thế?" An Nhiên nhíu mày, ánh mắt đầy trăn trở. "Một hệ thống phức tạp như vậy đòi hỏi sự đầu tư khổng lồ và một sự ám ảnh tột độ về âm học. Nó vượt xa mục đích của một thiết kế nhà ở thông thường."
"Bởi vì đó là cách duy nhất để bảo vệ 'Bản Sonata Vô Hình' – bản phổ cuối cùng mà Lê Minh Hoàng từng bị vu oan là đạo nhái trước khi qua đời," một giọng nói trầm ấm nhưng lạnh ngẫu nhiên vang lên từ phía góc tối cuối dãy kệ sắt.
Minh và An Nhiên giật mình, lập tức quay người lại, đồng thời Minh giơ thẳng đèn pin về phía phát ra âm thanh.
Dưới luồng sáng trắng gắt, một người đàn ông trung niên bước ra từ bóng tối. Ông ta mặc một bộ vest sẫm màu đã cũ nhưng phẳng phiu, mái tóc điểm bạc và đôi mắt sâu thẳm mang một vẻ u buồn khó tả. Trên ngực áo ông ta cài một huy hiệu nhỏ hình chiếc khóa son.
"Ông là ai? Làm thế nào mà lại vào được khu vực niêm phong này?" Phong – đội trưởng cảnh sát hình sự bất ngờ xuất hiện từ lối cầu thang phía sau, tay đã vô thức chạm vào chuôi súng bên hông, lớn tiếng chất vấn.
Người đàn ông điềm tĩnh giơ hai tay lên ra hiệu không có ý định kháng cự, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự giễu: "Đội trưởng Phong, đừng căng thẳng thế. Cảnh sát các anh phong tỏa vòng ngoài rất kỹ, nhưng một người am hiểu từng ngóc ngách ngầm của cái bảo tàng này như tôi thì không khó để tìm một lối đi phụ. Cứ gọi tôi là Khắc Minh... hoặc đơn giản là người giữ khoảnh khắc cuối cùng của Lê Minh Hoàng."
An Nhiên nheo mắt nhìn người đàn ông lạ mặt, giọng điệu sắc sảo: "Ông vừa nhắc đến 'Bản Sonata Vô Hình'. Ý ông là bản phổ bị đánh cắp mười năm trước? Chẳng lẽ cái chết của ông Đỗ Trọng và hệ thống cộng hưởng hạ âm này có liên quan trực tiếp đến vụ án oan đó?"
Khắc Minh bước chậm rãi lại gần chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng lưu trữ, đặt lên mặt bàn một cuốn sổ tay bìa da đen đã sờn cũ.
"Ông Đỗ Trọng không phải là nạn nhân ngẫu nhiên, và cái chết của ông ấy cũng không phải là sự trả thù bộc phát," Khắc Minh chậm rãi mở cuốn sổ tay ra. Dưới ánh đèn pin, những trang giấy chi chít những ký hiệu âm nhạc kỳ lạ và các công thức toán học vật lý hiện ra. "Mười năm trước, chính Đỗ Trọng là kẻ đã thông đồng với hội đồng quản trị để cướp trắng bằng sáng chế hệ thống kiến trúc âm học và các bản thảo độc quyền của Lê Minh Hoàng. Bọn chúng đẩy Hoàng vào bước đường cùng, khiến ông ta thân bại danh liệt rồi ngậm ngùi cõi trần trong chính căn hầm này."
Khắc Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Minh và An Nhiên: "Mười năm sau, khi Đỗ Trọng tưởng rằng mọi chuyện đã chìm vào quên lãng và chuẩn bị đưa chiếc hộp âm nhạc cổ—chìa khóa giải mã duy nhất của bản sonata—ra triển lãm quốc tế, hệ thống tự động đã được kích hoạt. Bản sonata đó không được viết trên giấy để người ta đọc bằng mắt. Nó được viết bằng tần số sóng hạ âm, và người chơi đàn... chính là ngôi nhà này."
Căn phòng lưu trữ bỗng chốc chìm vào một khoảng lặng đặc quánh. Những thông tin vừa rồi đã lật giở hoàn toàn lớp mặt nạ hào nhoáng của Viện bảo tàng Bell & Stave, để lộ ra một sự thật trần trụi và đen tối về lòng tham của con người.
Đúng lúc đó, từ hệ thống loa phát thanh khẩn cấp cũ kỹ gắn trên tường góc phòng, một tiếng *rè* sắc lẹm vang lên, cắt đứt bầu không gian tĩnh mịch. Tiếp theo sau tiếng rè đó là những nốt nhạc piano chậm rãi, méo mó và lạnh lẽo bắt đầu vọng lại từ trên trần nhà—bản sonata tử thần đang khởi động chu kỳ thứ hai.
"Không xong rồi," Khắc Minh biến sắc, lớn tiếng hô lên. "Mục tiêu tiếp theo của hệ thống không phải là phòng làm việc nữa... mà là phòng trưng bày chính ở tầng trệt, nơi chiếc hộp âm nhạc đang được đặt!"
Minh không chần chừ thêm một giây, lập tức xoay người lao vút về phía cầu thang, cuộc chạy đua với thời gian để ngăn chặn giai điệu cuối cùng chính thức bắt đầu.