
Tác giả: Chloe Mộng Trân
Thành phố vào những ngày mưa luôn mang một vẻ ngoài ủ dột, xám xịt và vội vã. Tiếng còi xe inh ỏi dường như bị bóp méo qua những màn nước dày đặc, người ta ngược xuôi che ô, bấm còi hối hả trên vỉa hè của những con phố cũ, ai cũng muốn nhanh chóng trở về tổ ấm của riêng mình. Giữa dòng đời tấp nập và lạnh lẽo ấy, Hạ Vũ khẽ nép mình vào một góc quán cà phê nhỏ mang tên "Lặng". Tiệm nằm sâu hun hút trong một con hẻm nhỏ lát gạch cổ, nơi tiếng ồn ào của lộ lớn hoàn toàn bị dập tắt, nhường chỗ cho tiếng nước mưa rơi tí tách trên những mái hiên tôn cũ và tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa.
Hạ Vũ thích nơi này. Cô yêu cái không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trôi, yêu những bản nhạc jazz không lời dịu êm phát ra từ chiếc máy hát đĩa than cổ đặt ở góc phòng, và hơn hết là yêu góc bàn cạnh cửa sổ phủ đầy những giọt nước mưa đọng lại bên ngoài mặt kính, trông chúng lấp lánh và mong manh như những viên pha lê dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Hạ Vũ là một nhà thiết kế đồ họa tự do. Cuộc sống của một "freelancer" nghe thì có vẻ tự do tự tại, nhưng thực chất lại là những chuỗi ngày xoay quanh những deadline dồn dập, những bản thảo bị khách hàng từ chối không thương tiếc, và những đêm thức trắng triền miên bên màn hình máy tính sáng trưng đến mỏi mắt. Chiếc máy tính xách tay của cô lúc nào cũng dán đầy những mảnh giấy ghi chú màu vàng chanh, ghi chép chi chít những yêu cầu sửa đổi, những ý tưởng vụn vặt chưa kịp thành hình. Đôi khi, cô cảm thấy mình như một con ốc sên nhỏ cố gắng bò giữa sa mạc cát bỏng của sự kỳ vọng và áp lực cơm áo gạo tiền.
"Một ly Latte nóng, ít đường và thêm một chút bột quế đúng không?"
Một giọng nói trầm ấm, dịu dàng vô cùng quen thuộc vang lên bên tai kéo Hạ Vũ ra khỏi những suy nghĩ mông lung. Cô ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, bắt gặp nụ cười hiền hậu, phảng phất nét bình yên của Lâm Phong. Anh là chủ quán, đồng thời cũng là barista duy nhất của "Lặng". Lâm Phong có đôi mắt sáng, sâu thẳm và một khí chất vô cùng điềm tĩnh, tương phản hoàn toàn với thế giới bận rộn, vội vã ngoài kia. Trên người anh lúc nào cũng thoang thoảng mùi hạt cà phê rang xay thơm nồng, quyện lẫn với vị ngọt ngào của sữa ấm và mùi gỗ thông nhẹ nhàng từ chiếc tạp dề vải thô màu nâu đất.
"Cảm ơn anh, Lâm Phong. Lúc nào anh cũng nhớ sở thích của tôi cả." Hạ Vũ khẽ mỉm cười mệt mỏi, đón lấy chiếc tách sứ màu xanh ngọc bích từ tay anh.
Hơi ấm từ chiếc tách truyền qua lòng bàn tay lạnh giá của cô, mang lại một cảm giác dễ chịu tức thì, len lỏi vào từng tế bào đang căng thẳng. Trên lớp bọt sữa mịn màng của ly Latte, Lâm Phong đã tỉ mỉ vẽ hình một chiếc lá phong nhỏ xinh, tinh tế như một tác phẩm nghệ thuật.
Lâm Phong không rời đi ngay. Anh nhìn những quầng thâm mệt mỏi dưới mắt cô, khẽ thở dài rồi kéo chiếc ghế mây đối diện ngồi xuống. Anh nhẹ nhàng đẩy chiếc đĩa sứ trắng đựng một lát bánh ngọt vị dâu tây đỏ mọng về phía cô: "Tặng cô. Hôm nay trông cô có vẻ mệt mỏi hơn mọi khi rất nhiều. Đừng chỉ mải mê làm việc mà quên cả việc chiều chuộng bản thân nhé."
Hạ Vũ sững sờ một chút, cô nhìn lát bánh ngọt rồi khẽ thở dài, tựa hẳn tấm lưng mỏi nhừ vào chiếc ghế mây êm ái: "Khách hàng lại vừa gửi email yêu cầu tôi sửa bản vẽ lần thứ mười một. Họ muốn một thứ gì đó 'vừa hiện đại lại vừa mang nét cổ điển, nhưng phải thật phá cách'. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu mình có thực sự phù hợp với công việc sáng tạo này không, hay bản thân chỉ là một kẻ tầm thường cố rướn mình lên."
"Không phiền." Lâm Phong dứt khoát ngắt lời cô bằng một giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng một thứ tình cảm dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc bùng cháy, không thể che giấu thêm được nữa: "Với tôi, được bảo vệ cô chưa bao giờ là phiền cả."
Trái tim Hạ Vũ đập lỗi một nhịp. Cô đứng trân trân nhìn anh dưới ánh đèn vàng vọt của quán, cảm nhận được hơi thở của mình dường như cũng nghẹn lại trước sự chân thành đột ngột ấy.
Họ cùng bước ra ngoài màn mưa bong bóng. Chiếc ô màu đen tuyền không quá lớn cho hai người, nên Lâm Phong vô thức nghiêng hẳn ô về phía Hạ Vũ để che chắn cho cô khỏi những hạt mưa quất mạnh theo chiều gió. Bờ vai phải của anh nhanh chóng bị nước mưa nhuộm sẫm màu, lạnh ngắt và ướt sũng, nhưng anh không hề bận tâm, cánh tay anh vẫn giữ chặt cán ô vô cùng vững vàng.
Đi đến đầu ngõ, dưới ánh đèn đường vàng ấm áp chiếu rọi gương mặt của hai người, Hạ Vũ nhìn thấy bờ vai ướt đẫm và những giọt nước mưa đang chảy dài trên má Lâm Phong. Cô không kìm được lòng mình, vươn bàn tay nhỏ nhắn hơi run lên vì lạnh, nhẹ nhàng kéo vạt áo len của anh: "Lâm Phong, anh bị ướt hết một bên vai rồi kìa. Sao anh lại ngốc thế..."
Lâm Phong dừng bước. Dưới làn mưa rơi tí tách trên đỉnh ô, anh cúi đầu nhìn cô gái nhỏ bé đang lo lắng cho mình. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức anh có thể nhìn thấy những hạt nước mưa lấp lánh đọng trên hàng mi dài đang khẽ rung lên của cô, ngửi thấy mùi hương dầu gội dịu nhẹ từ mái tóc cô. Sự kiềm chế suốt những tháng ngày qua hoàn toàn sụp đổ trước ánh mắt ngập tràn cảm xúc của cô.
Lâm Phong bất ngờ buông cán ô, để chiếc ô đen rơi xuống đất dưới làn mưa. Anh nắm lấy bàn tay đang giữ vạt áo mình của Hạ Vũ, hơi ấm mạnh mẽ từ lòng bàn tay anh bao bọc lấy sự lạnh giá của cô, kéo cô sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Anh trầm giọng, từng chữ một vô cùng kiên định và thâm tình:
"Hạ Vũ, tôi không sợ lạnh, tôi chỉ sợ cô bị ướt, sợ cô mệt mỏi mà không có tôi bên cạnh để sẻ chia. Tôi thích cô, từ rất lâu rồi, từ cái ngày đầu tiên cô bước vào quán với gương mặt ướt nhạt nhòa vì nước mưa. Tôi không muốn chỉ là một người chủ quán làm cho cô những ly cà phê ấm mỗi tối nữa. Tôi muốn làm người che mưa che nắng cho cô suốt cuộc đời này. Cô có đồng ý cho tôi cơ hội đó không?"
Thế giới xung quanh dường như ngưng đọng lại trong giây phút ấy. Tiếng mưa rơi rầm rập trên mặt đất bỗng chốc hóa thành một bản tình ca êm dịu, lãng mạn nhất mà Hạ Vũ từng được nghe trong đời. Những tổn thương, mệt mỏi và áp lực của cuộc sống bận rộn ngoài kia bỗng chốc tan biến hoàn toàn trước lời tỏ tình chân thành, mộc mạc của người đàn ông trước mặt.
Hạ Vũ ngước mắt nhìn anh, nước mắt xúc động khẽ rơi hòa lẫn với những giọt nước mưa nhạt nhòa trên má. Cô không trả lời bằng lời nói, mà khẽ kiễng chân lên, chủ động vòng hai tay ôm chặt lấy cổ Lâm Phong, vùi mặt vào vòm ngực ấm áp, an toàn của anh như một câu trả lời ngọt ngào nhất.
Lâm Phong khẽ cười, một nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc chưa từng có hiện lên trên gương mặt tuấn mỹ. Anh vòng tay to lớn siết chặt lấy eo cô, nhấc bổng cô lên, xoay một vòng giữa màn mưa rơi lãng mạn của thành phố đêm.
Đêm nay, thành phố vẫn lạnh lẽo và mưa gió bão bùng, nhưng trong con hẻm nhỏ ấy, có hai trái tim đã tìm thấy bến đỗ bình yên và ấm áp nhất của cuộc đời mình. Câu chuyện tình yêu của họ, ngọt ngào, nồng nàn và ấm áp giống như hương vị của ly Latte nóng hổi giữa những ngày mưa rơi không dứt.