“Lâm Hạ... em điên rồi! Em nghĩ làm như vậy thì em có thể sống sót rời khỏi đây sao?” – Hàn Vũ gào lên, gương mặt anh tuấn của anh vặn vẹo vì giận dữ. Anh lao đến chiếc bàn mổ, chộp lấy khẩu súng lục, chĩa thẳng vào lồng ngực cô: “Đưa máy ghi âm và điện thoại đây, nhập mã hủy lệnh ngay lập tức, nếu không tôi sẽ bắn chết em!”
Lâm Hạ không hề né tránh họng súng đen ngóm đang chỉ thẳng vào tim mình. Cô bước từng bước tiến về phía anh, lồng ngực cô chủ động tỳ sát vào họng súng lạnh ngắt. Đôi mắt cô nhìn anh, không có hận thù, không có sợ hãi, chỉ có một sự giải thoát nhẹ nhõm đến kỳ lạ.
“Bắn đi.” – Cô khẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng như cái ngày anh tỏ tình với cô dưới ánh hoàng hôn: “Anh không dám bắn đâu, Vũ à. Vì nếu anh bắn, em sẽ chết ngay tại đây, vết đạn từ khẩu súng có dấu vân tay của anh sẽ là bằng chứng không thể chối cãi. Anh sẽ mất tất cả: gia tộc, danh vọng, tương lai thiên tài. Anh sợ chết, sợ mất đi hào quang của mình hơn bất cứ ai.”
Hàn Vũ run rẩy. Ngón tay anh đặt trên cò súng bắt đầu đổ mồ hôi. Cô nói đúng, anh là một kẻ ích kỷ, một kẻ yêu bản thân mình đến mức biến thái. Anh không dám đánh đổi cuộc đời vương giả của mình để đổi lấy mạng sống của một đứa con gái nghèo.
“Nhưng em thì khác.” – Lâm Hạ khẽ mỉm cười, nước mắt cô lại rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt tiễn biệt một tình yêu sai lầm: “Em vốn dĩ không có gì cả. Trước khi gặp anh, cuộc đời em là một hố đen sâu thẳm. Anh mang lại cho em ánh sáng, rồi chính anh lại muốn dìm em xuống địa ngục. Em đã yêu anh bằng cả sinh mạng này, Hàn Vũ... và hôm nay, em cũng sẽ dùng chính sinh mạng này để kết thúc trò chơi của anh.”
“Rầm!”
Cửa tầng hầm bị cảnh sát thô bạo đạp tung. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô hoán và ánh đèn pin quét liên tục vào căn phòng.
“Giơ tay lên! Anh đã bị bắt!”
Hàn Vũ quỳ sụp giữa vũng máu đại hồng thủy, khẩu súng trên tay rơi bộp xuống đất. Anh không nhìn cảnh sát, đôi mắt anh trợn ngược, chằm chằm nhìn vào thi thể đã lạnh ngắt của Lâm Hạ. Trên gương mặt cô, nụ cười thản nhiên trong máu ấy giống như một lời nguyền rủa vĩnh cửu, chính thức kéo anh xuống tầng sâu nhất của địa ngục tâm lý.