
Tác giả: Khương Noãn Nhi
Tiếng còi tàu rúc lên một hồi dài, xé toạc màn sương mù dày đặc của buổi đêm vùng Đông Bắc Trung Quốc. Đoàn tàu mang số hiệu K-317 lầm lũi lao đi trên đường ray bằng sắt, những thanh tà vẹt trục lôi rung lên bần bật dưới sức nặng hàng trăm tấn. Đây là chuyến tàu đêm hạng sang chạy tuyến thẳng xuyên qua các tỉnh phía Bắc để về Thẩm Quyến, nơi vốn chỉ dành cho những chính khách, thương gia giàu có hoặc những kẻ muốn trốn chạy khỏi sự xô bồ của phố thị để tìm kiếm một sự riêng tư tuyệt đối.
Toa số 5 là toa đặc biệt nhất — một toa VIP chỉ vỏn vẹn có năm khoang giường nằm độc lập, được ốp gỗ óc chó màu trầm, trải thảm lông cừu dày dặn để triệt tiêu toàn bộ tiếng ồn từ bánh xe bám ray bên dưới.
Khoảng ba giờ sáng, khi đoàn tàu đang băng qua một khúc cua ngặt nghèo xuyên qua lòng núi tuyết, một tiếng động trầm đục, khô khốc vang lên từ khoang số 3. Tiếng động ấy rất nhỏ, hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của gió ngàn ngoài cửa sổ, nhưng nó không thoát khỏi thính giác nhạy bén của Trần Phong.
Phong là một cựu thanh tra cảnh sát hình sự Thượng Hải, người vừa từ chức sau một vụ án oan chấn động ba năm trước. Anh lên chuyến tàu này với mục đích duy nhất là tìm một nơi yên tĩnh để quên đi quá khứ. Anh ngồi ở khoang số 1, ngay đầu toa.
Phong mở mắt, nhìn đồng hồ đeo tay. Kim dạ quang chỉ đúng 3 giờ 12 phút. Dự cảm nghề nghiệp như một dòng điện chạy dọc sống lưng, thôi thúc anh ngồi dậy, khoác chiếc áo măng tô màu xám tro rồi bước ra hành lang. Hành lang toa số 5 vắng tanh, ánh đèn màu vàng nhạt hắt xuống lớp thảm làm mọi thứ trông có vẻ ma mị. Khi Phong đi ngang qua khoang số 3, anh ngửi thấy một mùi hương rất lạ: mùi hoa oải hương nồng nặc trộn lẫn với vị sắt tanh nồng của máu tươi.
Cửa khoang số 3 không khóa hoàn toàn mà khép hờ. Phong dùng bọc khăn giấy đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Cảnh tượng bên trong khiến một kẻ từng ra vào hàng trăm hiện trường án mạng như anh cũng phải khựng lại một nhịp. Trên chiếc giường nệm sang trọng, một người đàn ông trung niên, mặc bộ âu phục đắt tiền, đang nằm ngửa.
Một con dao găm chuôi bạc, khảm ngọc bích cắm ngập vào lồng ngực trái của ông ta, ngay vị trí tim. Máu tươi nhuộm đỏ cả một khoảng áo sơ mi trắng, loang lổ ra tấm ga trải giường màu kem. Nạn nhân là ông Ngô Khắc Kỷ, một đại phú hào khét tiếng trong ngành khoáng sản đại lục, người sở hữu nửa số mỏ quặng ở vùng Tây Bắc và Đông Bắc Trung Quốc.
Điều kỳ quái đầu tiên đập vào mắt Phong không phải là xác chết, mà là trạng thái của căn phòng. Cửa sổ bằng kính cường lực được khóa chặt từ bên trong bằng chốt cài an toàn. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường, một chiếc ly thủy tinh vẫn còn đọng lại vài giọt rượu vang đỏ, bên cạnh là một cuốn sổ tay bọc da mở sẵn, một cây bút máy đặt ngay ngắn và một chiếc đồng hồ cát đang chảy những hạt mịn cuối cùng.
Gương mặt của Ngô Khắc Kỷ không hề có nét kinh hoàng hay đau đớn, ngược lại, khóe môi ông ta hơi vếch lên, tạo thành một nụ cười mãn nguyện, mỉa mai đến gai người. Ông ta giống như một khán giả vừa xem xong một vở kịch hay và thanh thản chìm vào giấc ngủ.
Phong ngay lập tức phong tỏa hiện trường và yêu cầu trưởng tàu giữ nguyên tốc độ, không cho bất kỳ ai ra vào toa số 5 cho đến khi tàu về ga kế tiếp sau bốn tiếng nữa. Ngoại trừ nạn nhân Ngô Khắc Kỷ ở khoang số 3 và Trần Phong ở khoang số 1, toa VIP này còn có ba hành khách khác ở các khoang số 2, số 4 và số 5.
Cuộc thẩm vấn chớp nhoáng được Phong tiến hành ngay tại phòng sinh hoạt chung nhỏ ở cuối toa tàu, dưới sự chứng kiến của người trưởng tàu đang run cầm cập vì sợ hãi. Ba nghi phạm lần lượt được triệu tập.
Người đầu tiên là Lâm Gia Bảo, một kỹ sư trẻ tuổi đến từ Thâm Quyến, ngồi ở khoang số 2. Bảo có vẻ ngoài thư sinh nhưng đôi mắt luôn đảo liên tục đầy cảnh giác. Khi nghe tin Ngô Khắc Kỷ bị sát hại, Bảo lập tức trưng ra bằng chứng ngoại phạm của mình. Cậu ta lôi ra một chiếc máy tính xách tay và một chiếc camera hành trình mini đặt trong khoang. "Tôi bị chứng mất ngủ kinh niên.
Từ lúc lên tàu lúc 10 giờ đêm đến giờ, tôi liên tục tham gia một buổi đấu thầu trực tuyến với đối tác bên Mỹ. Camera này tôi bật để ghi hình lại toàn bộ quá trình làm việc làm bằng chứng pháp lý. Các anh có thể xem, tôi không hề rời khỏi phòng một giây nào từ lúc 1 giờ sáng đến giờ." Phong kiểm tra đoạn video. Hoàn toàn chính xác, dòng thời gian trên video chạy liên tục, không có dấu vết cắt ghép, góc quay bao trọn cửa ra vào của khoang số 2. Lối ra duy nhất của Bảo đã bị khóa chặt từ bên trong.
Nghi phạm thứ hai ở khoang số 4 là bà Trịnh Thục Đoan, một người phụ nữ quý phái xuất thân từ một gia tộc lớn ở Bắc Kinh, vợ cũ của chính nạn nhân Ngô Khắc Kỷ. Bà Đoan nhìn cái chết của chồng cũ với thái độ thờ ơ đến đáng sợ. "Tôi và ông ta đã ly hôn năm năm, lần này đi chung tàu chỉ là sự trùng hợp.
Bằng chứng ngoại phạm của tôi? Rất đơn giản." Bà Đoan chỉ tay vào người nhân viên phục vụ toa tàu đang đứng khép nép bên cạnh. "Từ 2 giờ 45 phút đến tận 3 giờ 30 phút sáng, tôi bị đau nửa đầu cấp tính. Tôi đã gọi cô nhân viên này vào phòng để massage và pha trà thảo mộc. Cô ấy có thể làm chứng." Người nhân viên phục vụ gật đầu xác nhận ngay lập tức: "Dạ đúng, tôi ở trong phòng bà Đoan suốt khoảng thời gian đó, không rời đi bước nào. Khi nghe tiếng động lạ ngoài hành lang, tôi mới bước ra cùng anh Phong đây."
Nghi phạm cuối cùng ở khoang số 5 là một vị bác sĩ già đã về hưu của Bệnh viện Hiệp Hòa, Giáo sư Nguyễn Văn Nhuận. Ông Nhuận có gương mặt phúc hậu nhưng đôi bàn tay khẽ run rẩy vì bệnh Parkinson. Ông đưa ra một bằng chứng ngoại phạm không thể chối cãi bằng y học. "Tôi bị gãy xương mác ở chân phải cách đây một tháng, hiện tại vẫn đang bó bột phần đùi xuống gót chân.
Muốn di chuyển phải dùng nạng gỗ. Tiếng nạng gỗ gõ xuống sàn tàu giữa đêm khuya rất lớn, phòng của thanh tra Phong ở ngay cạnh lối đi chắc chắn sẽ nghe thấy nếu tôi bước ra ngoài." Phong im lặng. Đúng vậy, suốt từ đêm đến giờ, anh không hề nghe thấy bất kỳ tiếng nạng gỗ nào khua trên hành lang. Với một người tàn tật di chuyển khó khăn như ông Nhuận, việc tiếp cận khoang số 3, sát hại một người đàn ông lực điền rồi rút lui không tiếng động là điều bất khả thi.
Mọi lối suy luận thông thường đều sụp đổ. Một vụ án mạng xảy ra trong không gian kín của một toa tàu đang chạy, nhưng tất cả những người có mặt đều có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo, sắt đá. Không ai có thể rời khoang, không ai có thể ra tay.
Phong quay trở lại khoang số 3, ngồi thụp xuống bên cạnh xác chết của Ngô Khắc Kỷ để tìm kiếm một kẽ hở mà hung thủ đã bỏ sót. Anh quan sát kỹ cuốn sổ tay bọc da trên bàn. Trang giấy đang mở viết bằng nét chữ mực xanh sắc sảo của nạn nhân. Đó không phải là một nhật ký, mà là một bức thư tuyệt mệnh, nhưng nội dung của nó lại kỳ quái vô cùng:
*"Trò chơi đã bắt đầu. Khi những hạt cát cuối cùng rơi xuống, ta sẽ bước vào bóng đêm bằng chính phương thức mà các ngươi đã sắp đặt. Kẻ thắng cuộc không phải là kẻ sống sót, mà là kẻ thiết kế nên cái chết này."*
Phong cau mày. "Thiết kế nên cái chết này?" Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu vị cựu thanh tra. Nếu như tất cả hành khách đều có bằng chứng ngoại phạm, thì người duy nhất không có bằng chứng ngoại phạm chính là nạn nhân. Li liệu đây có phải là một vụ tự sát được dàn dựng thành một vụ sát hại để đổ tội cho một ai đó?
Anh kiểm tra kỹ con dao cắm trên ngực Ngô Khắc Kỷ. Chuôi dao khảm ngọc bích rất đẹp, nhưng góc đâm lại vô cùng hiểm hóc: đâm từ trên xuống, một góc vuông chếch 45 độ, xuyên qua khe xương sườn vào thẳng tâm thất. Một người tự đâm mình thường sẽ đâm theo hướng từ dưới lên hoặc đâm ngang do thuận thế tay. Góc đâm này chỉ có thể được thực hiện bởi một người đứng phía trên đầu giường và dùng lực mạnh găm xuống. Hơn nữa, trên lòng bàn tay của Ngô Khắc Kỷ hoàn toàn sạch sẽ, không hề có vệt máu bắn tung tóe nào theo phản xạ tự nhiên khi một người tự kết liễu đời mình bằng dao. Đây chắc chắn là một vụ mưu sát.
Nhưng làm thế nào hung thủ có thể vượt qua các bằng chứng ngoại phạm kia?
Phong đứng dậy, đi dọc toa tàu một lần nữa. Anh nhìn lên trần toa, nơi có hệ thống thông gió, nhưng các thanh sắt bảo vệ vẫn còn nguyên vẹn, lớp bụi mỏng không hề bị xê dịch. Anh nhìn xuống sàn thảm, rồi chợt khựng lại khi nhìn thấy chiếc đồng hồ cát trên bàn nạn nhân. Những hạt cát màu đen đã chảy hết xuống phần đáy dưới từ lâu.
Phong cầm chiếc đồng hồ cát lên, xoay ngược lại. Cát bắt đầu chảy. Anh bấm giờ trên chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Đúng năm phút. Chiếc đồng hồ cát này đo chính xác năm phút.
Năm phút. Con số này gợi cho Phong nhớ đến một chi tiết trong lời khai của các nghi phạm. Anh lập tức yêu cầu trưởng tàu đưa mình đến buồng lái của đoàn tàu.
"Bác tài, khoảng thời gian từ 3 giờ đến 3 giờ 15 phút sáng nay, tàu có đi qua đoạn đường nào đặc biệt không?" Phong hỏi người lái tàu già.
Người lái tàu suy nghĩ một chút rồi đáp: "Có, thưa anh. Khoảng 3 giờ 10 phút, tàu chạy qua hầm xuyên núi dài nhất tuyến đường này, đường hầm Tần Lĩnh. Thời gian chui qua hầm mất đúng năm phút. Trong hầm không có sóng điện thoại, tối tăm om."
"Năm phút! Đúng bằng thời gian cát chảy!" Phong thốt lên, đôi mắt anh sáng rực như dã thú tìm thấy con mồi. Một mảnh ghép quan trọng đã khớp vào vị trí.
Phong quay lại toa số 5, gọi cả ba nghi phạm vào lại phòng sinh hoạt chung. Ánh mắt anh quét qua từng người, dừng lại ở Lâm Gia Bảo, rồi chuyển sang bà Trịnh Thục Đoan, và cuối cùng dừng lại ở Giáo sư Nguyễn Văn Nhuận.
"Vở kịch của các vị rất xuất sắc," Phong mở đầu bằng một giọng điệu mỉa mai, "nhưng các vị đã quên mất một điều: khi một đoàn tàu chạy qua hầm xuyên núi, có một số quy luật vật lý và tự nhiên bị thay đổi."
Lâm Gia Bảo nhíu mày: "Anh nói vậy là có ý gì? Bằng chứng video của tôi là thời gian thực, không hề có sự ngắt quãng."
"Đúng vậy, video của cậu không ngắt quãng," Phong tiến đến gần Bảo, "nhưng dòng thời gian trên video lấy từ đâu? Từ hệ thống định vị vệ tinh Bắc Đẩu của máy tính hoặc giờ hệ thống. Cậu là một kỹ sư máy tính, cậu biết rất rõ cách chỉnh sửa múi giờ hệ thống để đánh lừa một camera hành trình mini không kết nối mạng. Khi tàu vào hầm Tần Lĩnh lúc 3 giờ 10 phút, toàn bộ sóng mạng và định vị bị ngắt hoàn toàn trong năm phút. Đó chính là năm phút cậu dùng để bước ra ngoài, sang phòng ông Kỷ và thực hiện hành vi tội ác?"
"Nực cười!" Bảo đập bàn đứng dậy. "Nếu tôi ra ngoài, cô nhân viên phục vụ ở phòng bà Đoan ngay đối diện sẽ nghe thấy tiếng cửa mở!"
"Cô ta sẽ không nghe thấy gì cả," Phong quay sang bà Trịnh Thục Đoan, "bởi vì bà Đoan không hề bị đau đầu, và cô nhân viên phục vụ kia cũng không hề massage cho bà ta. Bà Đoan, bà đã trả cho cô nhân viên này bao nhiêu tiền để mua chuộc một lời khai giả? Năm mươi vạn? Hay một trăm vạn Tệ?"
Bà Đoan sắc mặt hơi thay đổi nhưng vẫn giữ được nét kiêu kỳ: "Anh không có bằng chứng thì đừng ngậm máu phun người. Cô ta ở trong phòng tôi suốt thời gian đó là sự thật."
"Sự thật là cô ta đã ngủ say sau khi uống ly nước có thuốc mê do bà chuẩn bị," Phong lạnh lùng nói. "Mùi oải hương nồng nặc trong phòng ông Kỷ chính là mùi tinh dầu xông pha thuốc mê mà bà đã xịt vào hệ thống điều hòa cục bộ của khoang số 3 trước đó để ông Kỷ rơi vào trạng thái mất ý thức, không thể kháng cự.
Bà và Lâm Gia Bảo không phải là những hành khách tình cờ. Bảo chính là đứa con riêng ngoài giá thú của bà với người tình trước khi kết hôn với ông Kỷ, đúng không?"
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc. Lâm Gia Bảo và bà Đoan nhìn nhau, mồ hôi hột bắt đầu vịn trên trán.
"Nhưng hai người vẫn chưa phải là hung thủ trực tiếp đâm nhát dao đó," Phong xoay người, đối diện với Giáo sư Nguyễn Văn Nhuận, vị bác sĩ già tàn tật. "Người thực hiện nhát dao hiểm hóc, đúng góc độ y khoa nhất, chính là ông, thưa Giáo sư."
Ông Nhuận bật cười khanh khách, chỉ tay vào cái chân đang bó bột của mình: "Thanh tra Phong, anh điên rồi sao? Tôi di chuyển còn không vững, làm sao có thể sang phòng sát hại ông ta mà không để lại tiếng nạng gỗ?"
"Ông không cần dùng nạng gỗ," Phong cúi người, gõ nhẹ vào phần bó bột trên chân ông Nhuận. "Bởi vì cái chân này của ông hoàn toàn khỏe mạnh. Lớp thạch cao này chỉ là một cái vỏ bọc ngụy trang hoàn hảo. Và ông không cần di chuyển trên hành lang toa tàu. Ông đã di chuyển ở đâu? Ở bên ngoài cửa sổ toa tàu!"
Người trưởng tàu nghe đến đây thì thảng thốt: "Bên ngoài cửa sổ? Tàu đang chạy với tốc độ lớn, làm sao có thể..."
"Đúng vậy, bình thường thì không thể. Nhưng trong năm phút tàu chạy qua đường hầm Tần Lĩnh, tốc độ tàu giảm xuống rất thấp do góc cua trong hầm rất hẹp và nguy hiểm. Đó là quy trình an toàn của cục đường sắt đại lục," Phong giải thích. "Ông Kỷ đã tự tay mở chốt cửa sổ khoang số 3 từ trước, theo đúng kế hoạch của một 'trò chơi' mà ông ta tưởng rằng mình là người làm chủ.
Ông Kỷ bị mắc bệnh nan y sắp chết, ông ta muốn dàn dựng một vụ án mạng bí ẩn để thách thức cảnh sát, và ông ta đã thuê ông, Giáo sư Nhuận, một người bạn già thân thiết, giúp ông ta thực hiện tâm nguyện cuối cùng bằng một nhát dao nhân đạo."
Phong rút ra chiếc đồng hồ cát từ trong túi áo: "Chiếc đồng hồ cát này được ông Kỷ lật ngược lại ngay khi tàu bắt đầu vào hầm. Ông Nhuận đã trèo ra khỏi cửa sổ khoang số 5, bám vào các thanh gờ trang trí bên ngoài thân tàu trong hầm tối, di chuyển sang khoang số 3 mở sẵn cửa. Nhờ bóng tối của hầm núi và tiếng gầm của động cơ dội lại từ vách đá, không ai nhận ra ông.
Ông bước vào, đâm nhát dao chí mạng vào tim ông Kỷ đúng lúc hạt cát cuối cùng rơi xuống. Ông Kỷ chết với nụ cười mãn nguyện vì nghĩ rằng mình đã tạo ra một vụ án phòng kín hoàn hảo."
"Nhưng ông Kỷ không ngờ rằng," Phong gằn giọng, ánh mắt như hai lưỡi dao khóa chặt ba con người trước mặt, "ông đã bị bà Đoan và Lâm Gia Bảo lợi dụng. Họ biết kế hoạch điên rồ của ông Kỷ, nên đã tương kế tựu kế, dùng chiếc đồng hồ cát và năm phút trong hầm để biến một vụ 'trợ tử theo yêu cầu' thành một vụ mưu sát hoàn hảo nhằm chiếm đoạt toàn bộ khối tài sản kếch xù của ông ta mà không bị luật pháp sờ gáy. Ba người, mỗi người một vai, tạo nên một vòng tròn bằng chứng ngoại phạm khép kín."
Giáo sư Nhuận run rẩy, bờ môi già nua mím chặt rồi từ từ buông thõng hai tay xuống. Chiếc nạng gỗ đổ rầm xuống sàn tàu. Ông thở dài một tiếng đầy cay đắng: "Kỷ ơi là Kỷ... ông tưởng ông là kẻ thiết kế trò chơi... nhưng rốt cuộc chúng ta đều chỉ là quân cờ..."
Lâm Gia Bảo và bà Đoan ngã quỵ xuống ghế, mặt cắt không còn một giọt máu. Vòng tròn bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo tưởng chừng không thể phá vỡ đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi năm phút tăm tối trong lòng ngọn núi cô độc.
Tiếng còi tàu lại rúc lên, đoàn tàu K-317 bắt đầu giảm tốc, ánh bình minh đầu ngày ló rạng nơi chân trời, xua tan màn sương mù dày đặc. Ga tàu tiếp theo đã ở ngay trước mắt, nơi lực lượng công an đang đứng đợi để đón những kẻ tội đồ bước xuống chuyến tàu không điểm đến.