
Tác giả: Tô Nhuyễn Nhuyễn
Ánh đèn flash từ máy ảnh của hàng chục phóng viên liên tục nhấp nháy, tạo nên những luồng sáng trắng lóa mắt trong phòng họp báo lớn của tập đoàn giải trí Thịnh Thế. Tiếng xầm xì bàn tán, tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên không ngớt tạo nên một bầu không khí vô cùng căng thẳng.
Trên chiếc màn hình LED khổng lồ phía sau sân khấu chính, ảnh chụp màn hình một bài đăng cũ từ năm năm trước trên Weibo vẫn hiển thị rõ mồn một. Đó là bức ảnh chụp một đôi bàn tay đan chặt vào nhau dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, kèm theo dòng trạng thái vỏn vẹn hai chữ: "Bình yên".
Điều khiến toàn bộ mạng xã hội bùng nổ, khiến các máy chủ của Weibo bị tê liệt suốt đêm qua không phải là bản thân bức ảnh, mà là dòng thông báo hiển thị ngay bên dưới: "Lục Thời Sách đã thích bài viết này".
Lục Thời Sách là ai? Anh là Ảnh đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử điện ảnh nước nhà, người sở hữu tài khoản chính chủ với hơn năm mươi triệu lượt theo dõi, nổi tiếng với hình tượng lạnh lùng, tự chủ tuyệt đối và chưa từng vướng vào bất kỳ scandal tình ái nào kể từ khi gia nhập giới giải trí. Việc anh đi "thích" một bài đăng tình cảm từ năm năm trước của một nam ca sĩ nhạc rock tự do, gần như vô danh trong giới chính thống như Tiêu Diệc Thần, chẳng khác nào một quả bom nguyên tử ném thẳng vào mặt hồ đang yên ả.
Ngay phía sau cánh gà, người quản lý lâu năm của Lục Thời Sách là Triệu Thành đang điên cuồng vò đầu bứt tai, sắc mặt xanh mét nhìn người đàn ông đang thản nhiên ngồi uống cà phê trên ghế sofa. Lục Thời Sách mặc một bộ âu phục màu đen cắt may thủ công tinh xảo, gương mặt anh tuấn như tạc tượng, đôi mắt sâu thẳm không nhìn ra bất kỳ gợn sóng nào.
"Thời Sách! Tôi lạy cậu, cậu giải thích cho tôi nghe xem cái gọi là 'trượt tay' này là thế nào?" Triệu Thành hạ thấp giọng, cố kìm nén cơn giận. "Cậu dùng tài khoản chính chủ đi lục lọi bài đăng từ năm năm trước của người ta lúc ba giờ sáng? Cậu có biết đám người hâm mộ của cậu đang đòi sống đòi chết, còn anti-fan thì đang rủa xả cậu là kẻ đồng tính lén lút không?"
Lục Thời Sách đặt tách cà phê xuống bàn, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt kính, thanh âm trầm thấp pha chút mệt mỏi: "Tôi thực sự trượt tay."
Anh không nói dối. Đêm qua, sau khi kết thúc cảnh quay muộn, anh lại dùng tài khoản phụ bí mật của mình để vào xem tình hình gần đây của Tiêu Diệc Thần như một thói quen suốt năm năm qua. Tài khoản phụ đó chỉ theo dõi duy nhất một mình Tiêu Diệc Thần, là nơi anh lén lút nhìn ngắm người yêu cũ sống tự do tự tại, bay nhảy với những bản nhạc rock nổi loạn. Thế nhưng, vì quá mệt mỏi sau mười tiếng ghi hình liên tục, Lục Thời Sách đã vô tình chuyển đổi sang tài khoản chính chủ có tích xanh từ lúc nào không hay. Khi lướt đến bức ảnh cũ kỷ niệm thời đại học của hai người, ngón tay anh vô thức dừng lại, và rồi một cái chạm nhẹ đã đẩy cả hai vào vòng xoáy của dư luận.
"Trượt tay cái đầu cậu!" Triệu Thành nghiến răng. "Bên phía chương trình thực tế 'Thử Thách Hoang Dã' vừa gọi điện tới. Họ muốn mượn làn sóng này để mời cậu và Tiêu Diệc Thần cùng tham gia một tập đặc biệt để 'đính chính và kết bạn'. Đây là cách duy nhất để dập tắt tin đồn hẹn hò, biến nó thành một sự tương tác tiền bối - hậu bối bình thường. Cậu có đi không?"
Lục Thời Sách im lặng một lúc, ánh mắt anh vô thức nhìn về phía màn hình LED, nơi cái tên Tiêu Diệc Thần đang chễm chệ trên đỉnh băng tìm kiếm nóng. Năm năm rồi, kể từ cái ngày hai người cãi vã nảy lửa trong ký túc xá đại học vì những hiểu lầm chồng chất và áp lực từ gia đình anh, họ chưa từng gặp lại nhau. Tiêu Diệc Thần ôm cây đàn guitar rời đi, thề rằng đời này sẽ không bao giờ nhìn mặt kẻ dối trá như anh nữa.
"Đi." Lục Thời Sách chậm rãi buông ra một chữ.
---
Ba ngày sau, tại địa điểm ghi hình của "Thử Thách Hoang Dã" — một khu rừng nguyên sinh nằm sâu trong vùng núi phía Nam. Thời tiết oi bức của mùa hè khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.
Tiêu Diệc Thần bước xuống từ chiếc xe jeep cũ kỹ, tay ôm một hộp đàn guitar, mái tóc nhuộm màu xanh khói có chút rối bời dưới chiếc mũ lưỡi trai đội ngược. Cậu mặc một chiếc áo thun ba lỗ màu đen, để lộ bờ vai săn chắc và hình xăm một nhánh cây khô kéo dài từ xương quai xanh xuống cánh tay phải. Gương mặt cậu góc cạnh, đôi mắt một mí sắc sảo tràn đầy sự nổi loạn và bất cần đời.
"Mẹ kiếp cái tên Lục Thời Sách đó." Tiêu Diệc Thần thấp giọng chửi thề một tiếng.