Khí trời sáng sớm trên đỉnh núi Trận Pháp Đường chìm trong làn sương mờ ảo.
Hàng trăm đệ tử chính thức khoác trên mình bộ y phục lam ngọc sang trọng đã tụ họp đông đủ xung quanh Quảng Trường Bát Quái.
Tiếng bàn tán rôm rả vang vọng khắp không gian, tất cả đều hướng ánh mắt tò mò lẫn khinh khỉnh về phía góc đài sát hạch.
Tin tức một tên tạp dịch yếu ớt ở Tạp Dịch Đường dám công khai chê bai các trận đồ cổ truyền là "đống rác rưởi" đã lan truyền khắp nơi.
Hầu hết đệ tử đều cho rằng Lâm Mộc chỉ là một kẻ tâm thần điên loạn hoặc muốn chơi trò gây chú ý để thoát khỏi kiếp làm việc vặt.
"Này, tên tạp dịch đó kìa! Hắn thực sự dám đến sao?"
"Nhìn y phục rách rưới của hắn xem, đến một cọng Linh Bút tốt cũng không có, lấy gì đòi đọ sức với các sư huynh Nội Môn?"
"Đúng là nực cười. Trần Trưởng lão đích thân giám sát cuộc sát hạch này, hôm nay hắn không bị đuổi khỏi tông môn mới là chuyện lạ!"
Lâm Mộc thong thả bước lên đài đá, hoàn toàn ngó lơ những tiếng xè xè mỉa mai xung quanh.
Anh mặc bộ y phục thô xám đơn sơ, hai tay đút vào túi áo, phong thái bình thản đến kỳ lạ.
Đối diện với anh là Triệu Bân — đệ tử thiên tài đứng đầu thế hệ trẻ của Trận Pháp Đường, người đã chạm tới ngưỡng Tam Phẩm Trận Pháp Sư khi mới tròn hai mươi tuổi.
Triệu Bân đứng thẳng lưng, tay cầm chiếc Linh Bút bằng Bách Ngân cao cấp, ánh mắt nhìn Lâm Mộc ngập tràn sự kiêu ngạo và coi thường.
"Ngươi chính là Lâm Mộc?" Triệu Bân nhếch môi cười khẩy.
"Một kẻ cả đời chưa từng chạm vào tài liệu cấp cao của đường môn mà cũng đòi bàn luận về Đạo của Trận Pháp?"
"Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, khoảng cách giữa một thiên tài thực sự và một tên tạp dịch đáy xã hội là xa đến mức nào."
Lâm Mộc ngước mắt nhìn Triệu Bân, ánh mắt không một chút xao động:
"Nói lắm quá. Quy tắc sát hạch thế nào, bắt đầu đi."
"Hừ! Khẩu khí lớn lắm!" Trần Trưởng lão ngồi ở vị trí chủ tọa trên cao, đập mạnh tay xuống bàn gỗ, giọng nói uy nghiêm vang lên khắp quảng trường:
"Nội dung sát hạch rất đơn giản! Trong vòng một canh giờ, cả hai sẽ khắc chế một bộ 'Địa Hỏa Trận' trên tấm phiến thạch."
"Ai có tốc độ hoàn thành nhanh hơn, công lực sát thương mạnh hơn và khả năng kiểm soát linh lực tối ưu hơn... kẻ đó sẽ chiến thắng!"
"Bắt đầu!"
Ngay khi lệnh vừa phát ra, Triệu Bân lập tức động thủ.
Hắn nhắm mắt hít một hơi sâu, vận chuyển linh lực toàn thân vào chiếc Bách Ngân Linh Bút.
Mũi bút phát ra ánh sáng đỏ rực, bắt đầu uyển chuyển lướt trên mặt đá phiến như rồng bay múa.