"Ngôn Ngôn, em lại không nghe lời tôi rồi." Giọng nói của Lục Hoài An trầm thấp, khàn đặc vang lên ngay sát vành tai Thẩm Ngôn, hơi thở nóng hổi phả vào làn da cổ nhạy cảm khiến cậu rùng mình một cái, hai tay vô thức bám chặt lấy cạnh bàn gỗ để giữ cho đôi chân đang có chút nhũn ra không bị ngã khuỵu. "tôi đã ra lệnh cho em phải hoàn thành công việc trước mười hai giờ đêm và trở về phòng nghỉ của tổng giám đốc để ngủ. Em xem bây giờ là mấy giờ rồi? Em dùng sự bướng bỉnh này để thách thức giới hạn kiên nhẫn của tôi, hay em đang muốn tôi phải dùng cách thức khác để ép em nghỉ ngơi, hửm?"
Bàn tay còn lại của Lục Hoài An không một chút kiêng dè dứt khoát luồn qua hông Thẩm Ngôn, bàn tay thô ráp áp sát vào làn da ấm áp, mềm mại nơi eo cậu qua lớp vải áo sơ mi mỏng dính. Hắn miết mạnh một cái, để lại một vệt đỏ nhàn nhạt trên làn da nhạy cảm của chàng thư ký.
Thẩm Ngôn run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập, cậu có thể nghe rõ mồn một tiếng tim đập mạnh mẽ của Lục Hoài An đang nện vào lưng mình. Sự chiếm hữu bệnh hoạn của vị tổng tài luôn khiến cậu vừa ngột ngạt đến mức muốn trốn chạy, nhưng đồng thời lại đem đến cho cậu một cảm giác an toàn tuyệt đối mà không một ai trên cuộc đời này có thể cho cậu. Cậu khẽ nhắm mắt, giọng nói mang theo chút cầu xin mềm mỏng: "Lục tổng... Hoài An... tôi biết sai rồi.
Tại số liệu bên bộ phận kinh doanh gửi qua bị lệch, tôi không thể để một bản báo cáo lỗi nằm trên bàn của ngài vào sáng mai được. Xin ngài... buông tay ra trước đã, đây vẫn là văn phòng làm việc."
Lục Hoài An khẽ cười một tiếng trầm đục trong cổ họng, một âm thanh chứa đựng sự dung túng vô bờ bến nhưng cũng đầy vẻ nguy hiểm của một kẻ độc tài. Hắn không những không buông tay, mà ngược lại còn siết chặt vòng tay hơn, nhấc bổng cơ thể gầy gò của Thẩm Ngôn đặt ngồi lên cạnh bàn làm việc, chen vào giữa hai chân cậu, hoàn toàn khóa chặt mọi đường lui của chàng thư ký nhỏ.
Hắn cúi đầu xuống, đôi môi mỏng ngậm lấy thùy tai nhạy cảm của cậu mà gặm cắn nhẹ nhàng, bàn tay đang ở trong áo sơ mi không ngừng di chuyển lên phía trên, mười ngón tay mơn trớn dọc theo các đốt sống lưng của cậu như đang kiểm kê một món bảo vật thuộc quyền sở hữu độc quyền của riêng mình. "V văn phòng thì đã sao? Cả cái tòa tháp này là của tôi, và em... cũng là của tôi. Từ sợi tóc, gọng kính này cho đến từng hơi thở của em vào lúc hai giờ sáng, tất cả đều phải thuộc về một mình Lục Hoài An này. Đêm nay, bản báo cáo này hủy bỏ, em phải ở lại đây, dùng cả cơ thể của em để đền bù cho sự bất tuân này."
Sự cuồng nhiệt trong bóng tối của phòng làm việc kéo dài cho đến khi những tia nắng bình minh đầu tiên của ngày mới bắt đầu rạch ngang bầu trời thành phố, nhuộm một màu vàng nhạt lên những tấm kính cường lực.
Thẩm Ngôn tỉnh dậy trên chiếc giường king-size lót nệm lông vũ mềm mại bên trong phòng nghỉ dành riêng cho tổng giám đốc, toàn thân đau nhức như bị một cỗ máy nghiền nát, trên làn da cổ và ngực chằng chiu những dấu vết hôn đỏ bầm quỷ mị. Bên cạnh cậu, vị trí của Lục Hoài An đã trống không, nhưng mùi hương gỗ tuyết tùng nồng đậm vẫn còn vương vấn trên chiếc gối da.
Cậu nhìn chiếc đồng hồ thạch anh trên tường chỉ bảy giờ ba mươi phút sáng, vội vàng nén cơn đau thắt ở thắt lưng, bước xuống giường để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới với một trận chiến kinh doanh khốc liệt hơn đang chờ đón ở phòng họp cổ đông tầng thượng.
Không khí bên trong phòng họp lớn của tập đoàn Lục Thị vào lúc chín giờ sáng ngột ngạt đến mức khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước một miệng núi lửa sắp sửa phun trào. Hơn ba mươi cổ đông lớn tuổi, những con cáo già kỳ cựu trên thương trường đại diện cho các thế lực lâu đời của dòng họ Lục, đang ngồi dọc theo chiếc bàn họp dài bằng đá cẩm thạch đen.
Họ tụ họp đông đủ ngày hôm nay không phải để nghe báo cáo tiến độ thông thường, mà là muốn dùng sự sụt giảm ba phần trăm lợi nhuận của dự án bất động sản phía Tây thành phố trong quý vừa qua để làm cái cớ, hợp lực ép Lục Hoài An phải giao ra quyền kiểm soát công ty con về mảng logistics – huyết mạch vận tải của toàn bộ tập đoàn. Lục Hoài An ngồi ở vị trí chủ tọa cao nhất, một chân vắt chéo thong thả, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi.
Trên gương mặt tuấn mỹ, góc cạnh như được gọt đẽo từ đá thạch anh của hắn không xuất hiện bất kỳ một gợn sóng cảm xúc nào, đôi mắt phượng hẹp dài lười biếng cụp xuống, thỉnh thoảng lại thong thả gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ, tạo nên những tiếng bộp bộp khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như những tiếng đếm ngược của tử thần đối với những kẻ đang nuôi tham vọng nổi loạn.
Thẩm Ngôn đứng ở vị trí ghi chép ngay bên cạnh ghế của Lục Hoài An, tay ôm chiếc máy tính bảng chuyên dụng, gương mặt khôi phục lại vẻ lạnh lùng, chuyên nghiệp của một thư ký trưởng hàng đầu.
Chiếc áo sơ mi trắng hôm nay được cậu cài kín đến tận chiếc cúc cuối cùng sát cổ, khéo léo che giấu đi toàn bộ những dấu vết hoan lạc đầy tính chiếm hữu mà vị tổng tài đã găm lên da thịt cậu đêm qua. Cậu tập trung cao độ, ghi lại từng lời nói, từng biến động nét mặt của những người có mặt trong phòng họp để phân tích động thái của các phe phái.
Giữa cuộc họp, khi phần trình bày số liệu của bộ phận kinh doanh vừa kết thúc, lão Vương – một cổ đông lớn tuổi nhất, đại diện cho phe cánh bảo thủ luôn tìm cách kìm hãm sự bành trướng quyền lực của Lục Hoài An – đột nhiên đứng dậy.
Lão ta vuốt ve chòm râu ngắn, nở một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai, không đi thẳng vào các chỉ số kinh tế mà lại cố tình xoay người, hướng thẳng ngón tay về phía Thẩm Ngôn đang đứng yên lặng: "Lục tổng, dự án phía Tây thành phố là dự án trọng điểm của tập đoàn, việc sụt giảm lợi nhuận một cách bất thường như vậy, tôi nghĩ không phải do biến động thị trường.
Tôi nghe nói, toàn bộ quy trình kiểm toán và duyệt hồ sơ của dự án này đều phải đi qua tay của thư ký trưởng Thẩm Ngôn đây. Một đứa trẻ mới ngoài hai mươi tuổi, xuất thân từ một gia đình bình thường, liệu có đủ năng lực để gánh vác vị trí này? Hay là do Lục tổng của chúng ta quá bận rộn với những việc 'riêng tư' khác, đem lòng sủng ái một vị thư ký nhỏ mà để mặc cho lợi ích của các cổ đông bị tổn hại? Tôi thấy đêm nào hai người cũng ở lại phòng làm việc đến tận sáng, không biết là bàn công chuyện trên giấy tờ hay là bàn chuyện khác trên chiếc giường trong phòng nghỉ của ngài?"
Lời nói khiếm nhã, mang đậm tính bôi nhọ và cợt nhả của lão Vương vừa dứt, toàn bộ phòng họp rộng lớn hàng trăm mét vuông lập tức rơi vào một trạng thái im lặng chết chóc.
Những tiếng xầm xì bàn tán đột ngột tắt phụt, những cổ đông khác vô thức nín thở, ánh mắt họ đảo liên tục giữa lão Vương và Lục Hoài An để dò xét phản ứng. Thẩm Ngôn cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể như dồn hết lên đại não, hai bàn tay cậu nắm chặt lấy chiếc máy tính bảng đến mức các khớp xương kêu răng rắc và làn da đầu ngón tay trở nên trắng bệch.
Sự sỉ nhục công khai này đánh thẳng vào lòng tự trọng và danh dự của một người làm nghề thư ký chuyên nghiệp như cậu. Cậu là người đi lên bằng chính thực lực của mình, thức thâu đêm suốt sáng để hoàn thành tiến độ dự án, việc bị biến thành một thứ công cụ ấm giường để làm bàn đạp cho các cuộc đấu đá chính trị khiến lồng ngực cậu phập phồng dữ dội vì uất ức.
Cậu cắn chặt môi đến mức rỉ máu, định bước lên một bước để dùng những số liệu kiểm toán thực tế đập tan lời vu khống của lão Vương, nhưng chưa kịp hành động, một bàn tay to lớn, gân guốc đã nhanh hơn một bước, giữ chặt lấy cổ tay cậu kéo lại.
Lục Hoài An chậm rãi đứng dậy khỏi chiếc ghế da của mình. Hắn không hề nổi giận, trên khuôn mặt tuấn mỹ thậm chí còn xuất hiện một nụ cười nhẹ nhàn nhạt, nhưng nụ cười đó lại khiến tất cả những ai nhìn thấy đều phải rùng mình vì nó chứa đựng một sự lạnh lẽo tột cùng của một kẻ sát nhân trước khi ra tay.
Hắn dứt khoát vươn cánh tay khỏe khoắn của mình ra, ôm trọn lấy vòng eo thon nhỏ của Thẩm Ngôn, kéo mạnh cơ thể cậu dán chặt vào hông mình trước sự bàng hoàng của toàn thể hội đồng cổ đông. Lục Hoài An công khai luồn mười ngón tay của mình đan chặt vào bàn tay đang run lên của Thẩm Ngôn, nâng lên đặt ngay ngắn trước mặt lão Vương, một hành động công khai phá vỡ hoàn toàn quy tắc khoảng cách một mét và tuyên cáo quyền sở hữu độc chiếm một cách bá đạo nhất.
Ánh mắt phượng của hắn hẹp lại, sắc lẹm như hai lưỡi dao bằng thép găm thẳng vào khuôn mặt đang dần chuyển sang màu xám ngoét của lão Vương, giọng nói trầm thấp nhưng nội lực thâm hậu vang vọng khắp căn phòng họp:
"Lão Vương, ông nói đúng một điều, tôi thực sự rất bận rộn để chăm sóc cho em ấy. Nhưng sự bận rộn của tôi không phải để làm tổn hại đến lợi ích của cái công ty này, mà là để xây dựng một cơ nghiệp Lục Thị vững chắc nhất, một giang sơn thương trường thịnh vượng nhất để dâng tặng vào tay người đàn ông này.
Tôi nói cho tất cả những kẻ đang ngồi ở đây biết, Thẩm Ngôn không phải là một thư ký thông thường mà các người có thể tùy tiện mang ra làm trò đùa tiêu khiển hay làm cái cớ để ép quyền. Em ấy là người duy nhất có quyền lực tối cao ngang hàng với tôi tại tập đoàn này, là người chủ tương lai của toàn bộ tài sản dòng họ Lục.
Tất cả các văn bản pháp lý, các hợp đồng cổ phần mang tên Lục Hoài An tôi, một nửa đã được tôi ký chuyển nhượng vô điều kiện sang tên của Thẩm Ngôn từ một năm trước tại văn phòng công chứng tối cao của thành phố. Kể từ giây phút này, bất kỳ kẻ nào dám dùng ánh mắt thiếu tôn trọng, dám buông lời dơ bẩn xúc phạm đến em ấy, thì đó chính là lúc kẻ đó tự tay gạch tên mình ra khỏi hội đồng quản trị của Lục Thị.
Ngày mai, bộ phận luật sư của tôi sẽ gửi trát hầu tòa về tội bôi nhọ danh dự và tiến hành thu mua cưỡng chế toàn bộ cổ phần của gia tộc ông với giá sàn thấp nhất thị trường. Bây giờ, ông có thể cút khỏi tòa tháp này được rồi."
Lời tuyên bố đanh thép, mang theo tính chất diệt tuyệt của vị tổng tài độc tài khiến lão Vương loạng choạng lùi lại phía sau, ngã ngồi xuống ghế, mặt mũi cắt không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy không nói nên lời.
Các cổ đông khác hoảng sợ đến mức vội vàng cúi đầu xuống, không một ai dám ho he hay đứng ra cầu xin cho lão Vương, bởi họ hiểu rõ Lục Hoài An một khi đã ra tay thì sẽ không bao giờ để lại đường sống cho đối thủ. Thẩm Ngôn ngước khuôn mặt thanh tú lên, nhìn ngắm góc nghiêng hoàn hảo, kiên định của người đàn ông đang dùng toàn bộ cơ nghiệp nghìn tỷ để làm tấm khiên chắn bảo vệ mình trước sóng gió dư luận.
Những uất ức, nhục nhã bấy lâu nay phút chốc tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho một làn sóng hạnh phúc ngọt ngào xen lẫn sự rung động mãnh liệt từ tận sâu trong con tim. Cậu biết, mình đã hoàn toàn thua cuộc trong trò chơi trốn chạy tình cảm này, cuộc đời cậu đã vĩnh viễn bị giam giữ trong sự độc sủng điên cuồng của kẻ độc tài sát vách này.
Sau khi cuộc họp cổ đông kết thúc bằng một chiến thắng tuyệt đối thuộc về phe tổng tài, Thẩm Ngôn ôm xấp tài liệu đi theo sau những bước chân dài, dứt khoát của Lục Hoài An trở về phòng làm việc riêng. Ngay khi cánh cửa gỗ sồi dày mười phân vừa đóng sầm lại và tiếng khóa tự động vang lên "cạch" một tiếng khô khốc, Thẩm Ngôn chưa kịp đặt tập hồ sơ xuống bàn làm việc thì một vòng tay to lớn, vững chãi như gọng kìm bằng thép đã từ phía sau ôm chặt lấy eo cậu, kéo mạnh cả cơ thể gầy gò của cậu dán sát vào vòm ngực rộng lớn, ấm áp của Lục Hoài An.
"Hoài An... ngài buông ra trước đã, đây là công ty, lỡ có nhân viên bộ phận khác vào báo cáo..." Thẩm Ngôn luống cuống thì thầm, nhưng giọng nói lại mềm nhũn, không có chút lực phản kháng nào, hai tay cậu vô thức bám lấy cánh tay gân guốc của hắn đang siết chặt quanh bụng mình.
Lục Hoài An không nói một lời nào, hắn xoay người Thẩm Ngôn lại đối diện với mình, dứt khoát ép cậu lùi lại phía sau cho đến khi tấm lưng gầy của cậu chạm sát vào cánh cửa gỗ khóa chặt. Hắn vươn tay tháo bỏ chiếc kính cận mỏng bằng vàng của Thẩm Ngôn ra đặt lên chiếc kệ gỗ bên cạnh, nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đang rực cháy ngọn lửa của sự chiếm hữu và dục vọng điên cuồng. "Ngôn Ngôn, em có biết lúc lão già khốn kiếp đó dùng ánh mắt dơ bẩn nhìn em, tôi đã muốn tự tay móc mắt lão ra đến mức nào không?
Cả cái tập đoàn này, cả thế giới này đều có thể thuộc về em, nhưng em... từ sợi tóc cho đến gân máu trên cơ thể này, vĩnh viễn chỉ được phép thuộc về một mình Lục Hoài An tôi thôi. Em đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rời khỏi tầm mắt của tôi, bởi vì nếu không nhìn thấy em dù chỉ một giây, tôi sẽ phát điên lên mất."
Nói rồi, không để cho Thẩm Ngôn kịp phản ứng, Lục Hoài An dứt khoát cúi xuống, trao cho cậu một nụ hôn mãnh liệt, cuồng nhiệt nhưng cũng đầy sự sủng ái dịu dàng. Hắn thô bạo mút mát, gặm cắn đôi môi mềm mại của chàng thư ký nhỏ, hút hết mật ngọt và dưỡng khí trong khoang miệng cậu, khiến Thẩm Ngôn khẽ rên rỉ một tiếng, đôi chân hoàn toàn nhũn ra, hai tay vô thức vòng qua cổ hắn để làm điểm tựa duy nhất.
Những chiếc tài liệu trên tay cậu rơi rớt tung tép xuống sàn nhà, nằm ngổn ngang dưới chân hai người. Ánh nắng chiều muộn của thành phố xuyên qua tấm kính sát đất khổng lồ, nhuộm một màu vàng cam ấm áp, lộng lẫy lên bóng hình hai người đang ôm chặt lấy nhau bên cánh cửa, chứng kiến cho một lời thề nguyện vĩnh hằng chốn công sở, nơi mà mọi quy tắc, khoảng cách đều phải đầu hàng trước sự độc chiếm ngọt ngào của vị tổng tài dành cho tâm can bảo bối của đời mình.