Đó là thật. Kẻ đó không hề nói dối.
Một quả bom thực sự đang nằm ngay dưới chân cô, và hàng triệu người ngoài kia vẫn đang hồn nhiên xem đây là một trò giải trí được dàn dựng.
Màn hình máy tính nhảy sang một cửa sổ phụ hoàn toàn mới, một chiếc đồng hồ đếm ngược khổng lồ chiếm trọn một góc màn hình: **09:59... 09:58... 09:57...**
*"Bí mật thứ nhất,"* giọng nói được biến âm qua bộ lọc điện tử vang lên trực tiếp qua hệ thống loa trong phòng ngủ của cô, đè nén lên không gian tĩnh lặng.
*"Hãy nói cho một triệu khán giả của cô biết, nhãn hiệu mỹ phẩm thiên nhiên 'PureBeauty' mà cô làm đại diện và liên tục quảng cáo là do chính cô sáng lập... thực chất được sản xuất ở đâu?"*
Nhã Uyên nuốt một ngụm nước bọt đắng ngắt.
Trán cô bắt đầu rịn ra những giọt mồ hôi hạt, làm trôi đi lớp phấn nền đắt đỏ.
"PureBeauty" là chiếc cần kiếm tiền lớn nhất của cô trong năm qua, một thương hiệu được quảng bá là "chiết xuất 100% thảo mộc hữu cơ thiên nhiên", giúp cô thu về hàng chục tỷ đồng và xây dựng hình ảnh một doanh nhân trẻ nhân ái, sống xanh.
Nếu công khai sự thật này, toàn bộ sự nghiệp của cô sẽ sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc.
Hợp đồng bồi thường hàng triệu đô la từ các đối tác sẽ nghiền nát cô.
Đồng hồ đếm ngược nhảy về số **05:00**.
"Tôi... tôi..." Nhã Uyên cất giọng run rẩy, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh.
Khung chat rực cháy với hàng trăm nghìn thắc mắc: *"Chuyện gì thế?", "Sao Uyên run vậy?", "Diễn xuất đỉnh quá!", "Có thật không vậy?"*.
*"Còn 3 phút. Nếu cô chọn sự nghiệp, quả bom sẽ chọn tính mạng của cô,"* giọng nói lạnh băng vang lên qua loa.
Nhã Uyên nhắm chặt mắt, hai bàn tay siết chặt lấy thành ghế da đến mức móng tay đâm sâu vào lớp da mềm.
Sự sợ hãi cái chết cận kề đã đập tan mọi sự kiên cường và lòng tham còn sót lại trong cô.
Cô hít một hơi thật sâu, mở mắt ra, giọt nước mắt thực sự đầu tiên lăn dài trên gò má, làm hỏng lớp trang điểm hoàn hảo.
"Tôi xin lỗi..." Nhã Uyên thì thầm, giọng nói méo xệch vì hoảng sợ.
"PureBeauty... thực chất không phải là mỹ phẩm thiên nhiên hữu cơ. Đó là sản phẩm kem trộn gia công giá rẻ, được sản xuất tại một xưởng hóa chất chui ở khu công nghiệp ven thành phố. Tôi... tôi chỉ dán nhãn hiệu của mình lên và nâng giá gấp một trăm lần..."
Toàn bộ khung chat khựng lại trong một giây ngắn ngủi, trước khi bùng nổ thành một cơn bão tin nhắn phẫn nộ, chửi rủa và bàng hoàng.
Con số người xem trực tiếp lập tức nhảy vọt lên 2.000.000 người.
Chiếc đồng hồ đếm ngược trên màn hình dừng lại ở số **00:01**, rồi lập tức chuyển sang chu kỳ mới: **10:00**.
Tiếng cười ghê rợn của "Khán Giả Thứ 13" vang lên qua loa:
*"Rất tốt, một sự thật đắt giá. Nhưng đó mới chỉ là món khai vị thôi, Nhã Uyên. Mười phút tiếp theo, chúng ta sẽ nói về đêm mưa ba năm trước... ngày mà người bạn thân nhất của cô đột ngột biến mất."*
---
Sự bóc trần về thương hiệu mỹ phẩm giả lập tức tạo nên một cơn địa chấn khủng khiếp trên không gian mạng.
Con số người xem trực tiếp trên màn hình nhảy vọt từ hai triệu lên thẳng ba triệu năm trăm nghìn người chỉ trong chưa đầy hai phút.
Hàng triệu dòng bình luận cuồng giận, chửi rủa và lên án xuất hiện dồn dập với tốc độ ánh sáng: *"Đồ lừa đảo!", "Tội ác!", "Tôi đã dùng thứ kem trộn đó và hỏng hết da mặt!", "Tẩy chay Nhã Uyên!"*.
Thế nhưng, Nhã Uyên lúc này đã không còn tâm trí đâu để bận tâm đến sự nghiệp hay danh tiếng đang tan thành mây khói.
Cảm giác kim loại lạnh ngắt của quả bom C4 ngay sát đùi phải và chiếc đồng hồ màu đỏ đang đếm ngược **09:30... 09:29...** như một lưỡi dao mỏng gí sát vào cuống họng cô.
Lớp mồ hôi lạnh chảy dài xuống cổ, làm nhòe đi lớp trang điểm xa xỉ, biến khuôn mặt thần thái ngày nào thành một hình ảnh bấn loạn, thảm hại.
*"Mười phút cho sự thật thứ hai bắt đầu,"* giọng nói biến âm qua loa vang lên, mang theo sự tàn nhẫn tột cùng.
*"Ba năm trước, người bạn thân nhất của cô — Hạ Vy, một tài năng trẻ đầy triển vọng — đã đột ngột biến mất cùng toàn bộ bản quyền kịch bản sáng tạo nội dung mà cô đang dùng để xưng vương hôm nay. Dư luận khi đó tin rằng Hạ Vy đã ôm tiền bỏ trốn sang nước ngoài. Hãy kể cho ba triệu rưỡi khán giả nghe xem, Hạ Vy thực sự đang ở đâu?"*
Gương mặt Nhã Uyên lập tức cắt không còn một giọt máu.
Đôi mắt cô mở to hết cỡ, đồng tử co quắp lại trong sự kinh hoàng tột độ.
Ký ức về đêm mưa giông bão giật ba năm trước bất ngờ dội về như một cơn sóng dữ, tràn ngập tâm trí cô.
Hạ Vy — người bạn thân thiết đã cùng cô đi lên từ con số không, người sáng tạo tài năng đứng sau mọi ý tưởng đột phá.
Đêm đó, trong chính căn phòng này, Hạ Vy đã phát hiện ra Nhã Uyên lén lút ký hợp đồng độc quyền với công ty quản lý để cướp trắng toàn bộ bản quyền trí tuệ của cả hai.
Một cuộc tranh cãi dữ dội đã bùng nổ giữa hai người gái trẻ.
"Tôi... tôi không cố ý..." Nhã Uyên lẩm nhẩm, hai tay ôm chặt lấy đầu, thân thể run rẩy dữ dội trên chiếc ghế da.
Đồng hồ trên màn hình đếm ngược liên tục: **05:12... 05:11...**
*"Còn năm phút, Nhã Uyên. Nếu cô tiếp tục im lặng, ngòi nổ sẽ tự động kích hoạt,"* "Khán Giả Thứ 13" cất giọng lạnh ngắt, đe dọa.
*"Hãy nhớ rằng, camera giấu kín đang quay rõ từng biểu cảm của cô. Sự thật hoặc là cái chết!"*
Toàn bộ khán giả trên mạng xã hội lặng đi trước thái độ hoảng loạn dị thường của Nhã Uyên.
Những dòng bình luận bắt đầu nghiêng về sự tò mò rợn người: *"Hạ Vy? Chuyện này là sao?", "Chẳng lẽ vụ Hạ Vy mất tích năm đó có ẩn tình?", "Trò chơi này là thật sao? Cô ấy nhìn như sắp chết đến nơi rồi!"*.
Giữa ranh giới mong mỏng giữa sự sống và cái chết, sự ích kỷ và sợ hãi đã hoàn toàn đánh gục lý trí của Nhã Uyên.
Cô gục đầu xuống bàn, tiếng khóc nghẹn ngào, nức nở vỡ òa qua chiếc micro đắt tiền:
"Hạ Vy... Hạ Vy không ôm tiền bỏ trốn! Đêm đó... chúng tôi đã xô xát rất dữ dội vì kịch bản. Tôi đã gạt tay đẩy cô ấy..."
Nhã Uyên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, đầm đìa nước mắt nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh:
"Cô ấy ngã gục, đầu đập vào mép bàn sắt và chấn thương sọ não nặng! Đáng lẽ tôi phải gọi cấp cứu... nhưng tôi quá sợ hãi! Tôi sợ sự nghiệp vừa mới chớm nở của mình sẽ bị hủy hoại! Tôi đã che giấu sự việc, dùng số tiền tích góp để thuê một kẻ giang hồ giấu xác cô ấy xuống lòng hồ ở ngoại thành... rồi phao tin cô ấy ôm tiền bỏ trốn!"
Một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ không gian mạng.
Toàn bộ ba triệu rưỡi người xem chấn động.
Lời thú tội sát nhân trực tiếp ngay trên sóng livestream không khác gì một quả bom nguyên tử phát nổ giữa lòng truyền thông.
Khung chat đóng băng trong vài giây ngắn ngủi, trước khi hàng ngàn dòng bình luận gầm rú phẫn nộ: *"Kẻ sát nhân!", "Bắt nó lại!", "Trời ơi, cô ta là một con quỷ!", "Công an đâu rồi?!"*.
Chiếc đồng hồ đếm ngược lập tức dừng lại ở số **00:02**.
Cùng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát hú vang dội từ xa, xé tan không gian tĩnh mịch của đêm mưa.
Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi phản chiếu qua ô cửa kính phòng ngủ của Nhã Uyên.
Trên màn hình máy tính, tài khoản "Khán Giả Thứ 13" gửi lên dòng tin nhắn cuối cùng:
*"Cảm ơn cô vì sự thật. Quả bom dưới đùi cô thực chất chỉ là một chiếc hộp sắt chứa loa phát thanh và thiết bị báo động — thứ duy nhất thực sự tồn tại chính là sự thối nát trong tâm hồn cô. Cảnh sát đã đến cửa nhà cô năm phút trước theo cuộc gọi của tôi. Bản án của pháp luật và dư luận đang chờ đón cô."*
Cánh cửa phòng ngủ bị hất văng đùng đùng.
Các chiến sĩ cảnh sát cơ động lao vào, khống chế hiện trường.
Nhã Uyên ngã ngụy xuống sàn nhà, ánh mắt vô thần nhìn vào màn hình máy tính vẫn đang hiển thị hàng triệu lời nguyền rủa.
Nữ hoàng của thế giới ảo đã hoàn toàn gục ngã, trả giá đắt cho những tội lỗi được giấu kín dưới ánh đèn hào quang.