Hắn không còn nghe thấy tiếng bước chân của sư phụ Đại nữa, bóng ma của ông đã tan biến vào cõi hư vô ngay khi phong ấn hoàn thành. Hắn đã hoàn thành lời hứa, đã trả sạch nợ đời cho môn phái, và giờ đây, cái chết đối với hắn nhẹ nhàng tựa một giấc ngủ dài.
Năm giờ sáng, tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua những tán lá dày đặc của khu rừng cấm, hắt xuống gương mặt nhợt nhạt, không còn giọt máu của Trần Phong. Từ phía con đường làng, tiếng xôn xao của dân làng Ngang bắt đầu vang lên.
Đêm qua, khi trận mưa máu trút xuống và mặt đất rung chuyển, không một ai dám bước ra khỏi nhà. Nhưng khi ánh mặt trời ló rạng, họ kinh hoàng phát hiện ra toàn bộ những con chó già trong làng đều đã lăn ra chết thẳng cẳng từ lúc nào, bờ tường đá của nhà cụ chánh tổng cũ đổ sập, và điều kỳ lạ nhất là biệt phủ nguy nga của họ Cao đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một đống hoang tàn đổ nát, bốc khói khét lẹt như vừa bị thiên lôi dòm ngó.
Một vài thanh niên trai tráng trong làng, tay cầm gậy tre và cuốc xẻng, đánh bạo đi theo vết máu loang lổ dẫn vào rừng cấm. Khi đến bãi đất trống, họ kinh hãi nhìn thấy thân ảnh một chàng trai trẻ tuổi mặc áo chàm nằm cô độc giữa rừng sâu.
"Có người nằm đây này! Hình như là vị thầy phong thủy đêm qua vào làng!" Một người thét lên, cả nhóm vội vàng lao đến.
Khi người trưởng thôn cúi xuống, đưa ngón tay lên ghé sát mũi Trần Phong, lão thốt nhiên giật mình. Lồng ngực của chàng trai trẻ vẫn khẽ phập phồng một nhịp vô cùng nhẹ. Luồng hào quang của cấm thuật Huyết Sai tuy đã tắt, nhưng chính cốt tro của các vị tổ sư tiền bối tích tụ trong chiếc kim đồng đã giữ lại cho hắn một tia sinh cơ cuối cùng, bảo vệ cuống tim không bị tử khí xâm chiếm.
"Còn thở! Cậu ta còn sống! Mau, mau khênh cậu ấy về đình làng, gọi thầy thuốc giỏi nhất vùng đến cứu mạng!" Người trưởng thôn điên cuồng ra lệnh.
Dân làng nhanh chóng kết một chiếc cáng bằng cành cây, cẩn thận nhấc thân ảnh của Trần Phong lên. Khi chiếc cáng được khênh ra khỏi bìa rừng cấm, Trần Phong khẽ mở mắt. Qua kẽ mi mờ ảo, hắn nhìn thấy ánh nắng mặt trời rực rỡ đang ôm trọn lấy dòng sông cổ phía xa, dòng nước lấp lánh như dát vàng, hiền hòa và bình yên.
Gia tộc họ Cao tài phiệt đã tuyệt diệt, con quỷ trâu bảy sừng và đàn chó đội nón mê đã trở thành một giai thoại kinh hoàng trong quá khứ. Làng Ngang từ nay sẽ không còn những đêm dài sống trong sợ hãi, không còn những tiếng xích sắt kéo lê sền sệt gọi hồn đêm trăng khuyết.
Trần Phong khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản tột cùng, trước khi hoàn toàn chìm vào một giấc ngủ say không mộng mị. Vương quyền hào môn của nhà họ Cao biến thành tro bụi, chỉ có chính nghĩa và bình yên của nhân gian là vĩnh hằng tồn tại.