
Thế giới đối với Vy từng là một bản hòa ca rực rỡ của những hương vị, cho đến khi cơn tai nạn tàn khốc cướp đi khứu giác và đẩy cô vào hố sâu của sự trầm cảm. Chạy trốn khỏi hào quang phố thị để tìm về một thị trấn ven biển bình yên, cô mở Gác Hoa Vy – quán trà nhỏ nơi những tách trà được pha bằng ký ức, bằng thị giác và sự kiên nhẫn tĩnh lặng. Tại đây, định mệnh đưa cô gặp Duy, một nhà chế tác nước hoa thủ công đang chìm trong cuộc khủng hoảng sáng tạo trầm trọng. Hai tâm hồn vụn vỡ tựa vào nhau, bắt đầu hành trình đi tìm lại những mảnh ký ức đã mất qua những lọ hương tự chế, từ hơi thở đất ẩm sau cơn mưa Đào Sa đến mùi chiếc áo len cũ của mẹ, dệt nên một khúc nhạc chữa lành ấm áp giữa tiếng sóng vỗ rì rào.