
Tác giả: Tô Nhuyễn Nhuyễn
Cơn mưa đêm trút xuống thành phố A làm nhòe đi những ánh đèn neon rực rỡ.
Tại tầng cao nhất của tòa nhà Luật sư đoàn Thịnh Hằng, Thẩm Chi Dao vừa gấp lại tập hồ sơ cuối cùng về vụ sáp nhập giữa hai tập đoàn công nghệ lớn nhất khu vực.
Đây là vụ án mang tính quyết định đến ghế Cổ đông điều hành của cô trong năm nay.
Chỉ cần đánh bại đối thủ phía Viễn Đông — không ai khác chính là Trình Lạc — cô sẽ trở thành nữ luật sư trẻ tuổi nhất đạt đến đỉnh cao sự nghiệp tại thành phố này.
Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn bằng kính cường lực, Thẩm Chi Dao nhớ lại nụ cười cợt nhã của Trình Lạc trong phiên hòa giải chiều nay.
Anh ta mặc một bộ suit màu xám xịt không thắt caravat, mở hai cúc áo trên, tựa lưng vào ghế và thản nhiên buông lời khiếm nhã về chiến thuật của cô:
"Luật sư Thẩm, cô sắc sảo đến mức khiến người ta quên mất cô là một phụ nữ đấy. Nhưng vụ này, tôi e là cô phải nhường bước rồi."
Đó luôn là cách Trình Lạc châm ngòi cơn tức giận của cô.
Anh ta thông minh, ngông cuồng và luôn biết cách chọc đúng vào điểm yếu của đối phương bằng vẻ bất cần đời giả tạo.
Đẩy chiếc kính gọng kim loại lên sống mũi, Thẩm Chi Dao nhếch môi khinh bỉ.
"Trình Lạc, để xem ai mới là người phải nhường bước." Cô tự thầm thì với chính mình.
Thu dọn đồ đạc, Thẩm Chi Dao dắt xe ra khỏi hầm.
Con đường cao tốc về đêm trơn trượt vì nước mưa.
Khi xe của cô đang ôm khúc ngoặt gần cầu vượt, một chiếc xe tải phía trước đột ngột thắng gấp vì tránh chướng ngại vật.
Thẩm Chi Dao giật mình, lập tức bẻ lái sang trái.
Chiếc xe Sedan màu trắng của cô xoay một vòng trên đường, va chạm mạnh vào dải phân cách cứng trước khi dừng lại.
Túi khí nổ tung.
Thẩm Chi Dao cảm thấy trán mình đập mạnh vào vô lăng, một cơn đau nhói truyền khắp bán cầu não rồi mọi thứ chìm vào hư vô.
Sáng hôm sau, tại Bệnh viện Trung tâm Thành phố A.
Trình Lạc tay cầm ly cà phê nóng, thong thả bước đi trên hành lang khu VIP.
Anh nhận được tin từ trợ lý rằng Thẩm Chi Dao gặp tai nạn vào đêm qua và hiện đang nằm viện.
Ban đầu, anh chỉ định đến để kiểm tra tình hình đối thủ, tiện thể xem xét liệu vụ án sáp nhập có bị hoãn lại hay không.
Nói cho cùng, dù là thù cũ trên thương trường, anh cũng không muốn thắng một trận đấu khi đối thủ không thể ra sân.
"Bác sĩ, cô ấy sao rồi?" Trình Lạc đứng ngoài cửa phòng bệnh, hỏi vị bác sĩ trưởng khoa.
"Bệnh nhân bị chấn thương sọ não nhẹ, gây nứt xương sọ nông và chảy máu trong nhẹ. Tuy nhiên, điều đáng lo ngại là hiện tượng mất trí nhớ do chấn thương tâm lý (Retrograde Amnesia)."
Bác sĩ thở dài, nhìn vào bản chụp CT.
"Ký ức của cô ấy bị xáo trộn. Một số mảng ký ức ngắn hạn trong vòng hai năm qua đã bị biến dạng hoặc thay thế bằng những liên tưởng lệch lạc."
Trình Lạc nhíu mày, nụ cười cợt nhã thường ngày biến mất.
"Lệch lạc? Ý ông là sao?"
"Anh vào trong thì sẽ rõ." Bác sĩ đẩy cửa phòng bệnh.
Trình Lạc bước vào.
Thẩm Chi Dao đang ngồi trên giường bệnh, đầu quấn một lớp băng trắng mỏng, gương mặt mộc không trang điểm trông tái nhợt và mảnh mai hơn hẳn vẻ đanh thép thường ngày.
Nhìn thấy Trình Lạc bước vào, đôi mắt vốn luôn sắc lẹm như dao cạo của cô đột nhiên lóe lên một dải sáng ấm áp.
Không còn ánh nhìn lạnh tàn nhẫn, không còn nụ cười mỉa mai cay độc.
Thẩm Chi Dao nhìn anh, ánh mắt ấy tràn ngập sự dịu dàng, dường như còn có chút hờn dỗi và nhớ nhung sâu sắc.
Trình Lạc khựng lại tại chỗ, linh tính phản xạ của một luật sư bảo anh rằng có điều gì đó cực kỳ bất thường đang xảy ra.
"Anh Lạc... sao giờ anh mới đến?"
Giọng nói của Thẩm Chi Dao vang lên, mềm mại và ngọt ngào đến mức khiến toàn bộ lông gáy trên người Trình Lạc dựng đứng!
Anh trố mắt nhìn cô, ly cà phê trên tay suýt nữa rơi xuống sàn.
"Cô... cô gọi tôi là gì?"
Thẩm Chi Dao bĩu môi, môi khẽ cong lên thành một đường cong nũng nịu — điều mà Trình Lạc thề rằng cả đời này anh chưa từng nằm mơ thấy ở nữ luật sư sắt đá này.
"Anh lại giận em vì vụ tranh cãi tối qua đúng không? Em biết em sai rồi, em không nên vì công việc mà quên mất kỷ niệm một năm ngày chúng ta yêu nhau..."
Trình Lạc hóa đá tại chỗ.
Não bộ sắc bén của vị cố vấn tài chính khét tiếng đột nhiên bị đình trệ trong vòng ba giây.
Bạn trai? Yêu nhau một năm? Kỷ niệm ngày yêu nhau?
Bác sĩ đứng bên cạnh khẽ ho một tiếng, thì thầm vào tai Trình Lạc:
"Như tôi đã nói, não bộ của cô ấy đã tự động kết nối tên anh với vùng ký ức tình cảm sâu đậm nhất mà cô ấy tự thêu dệt nên. Trong tâm trí cô ấy hiện tại, anh là bạn trai duy nhất và là người cô ấy tin tưởng nhất."
Trình Lạc nhìn Thẩm Chi Dao, rồi lại nhìn vị bác sĩ.
Một suy nghĩ ngông cuồng, nguy hiểm và đầy tính toán chợt lóe lên trong đầu vị "trai hư" này.
Nếu cô ấy nghĩ anh là bạn trai... vậy thì vụ án sáp nhập nghìn tỷ kia, chẳng phải anh đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi sao?
Một nụ cười chiều chuộng giả tạo nhanh chóng hiện lên trên gương mặt Trình Lạc.
Anh tiến lại gần giường, tự tay vuốt nhẹ mái tóc mềm của cô, giọng nói hạ thấp xuống vô cùng quyến rũ:
"Dao Dao... anh làm sao nỡ giận em chứ?"