Trực giác của Hoàng chưa bao giờ sai. Ngay khi chiếc Wave Alpha vừa tiếp đất xuống lòng đường Kim Mã, toàn bộ các dải đèn cao áp của tuyến phố bỗng đồng loạt bật sáng, hắt những luồng ánh sáng vàng vọt xuống dòng người đang nhúc nhích như đàn kiến.
Đồng hồ trên táp-lô xe: 5 giờ 56 phút.
Bốn phút cuối cùng cho quãng đường năm trăm mét còn lại. Khách sạn Daewoo sừng sững trước mặt, nhưng ngã tư Liễu Giai – Kim Mã lúc này lại là một nút thắt cổ chai khổng lồ. Xe buýt BRT, ô tô, xe máy đan cài vào nhau chặt chẽ đến mức ngay cả một con chuột cũng khó lòng chui lọt. Trên ba lô, chiếc hộp giữ nhiệt liên tục phát ra những tiếng tít, tít, tít dồn dập với tần suất một giây một lần. Lớp vỏ bạc đã bắt đầu ấm lên. Hệ thống làm mát ngầm sắp cạn kiệt năng lượng.
Hoàng hít một hơi thật sâu. Anh không cố chen vào làn đường đầy khói bụi nữa. Nhìn thấy lối đi bộ lát đá dọc bên hông hồ Thủ Lệ đang trống trải, Hoàng giật tay lái, cho xe lao thẳng qua gờ vỉa hè cao gần hai mươi phân. Chiếc Wave Alpha với bộ phuộc nhún quân sự hành trình dài chỉ khẽ nhún một nhịp êm ái, rồi lao vút đi trên con đường đi bộ ven hồ.
Vèèèèo!
Chiếc xe máy bạc màu xé gió lao đi dưới những tán cây lộc vừng. Vài người tản bộ chiều muộn chỉ kịp nghe thấy một tiếng động cơ giòn giã và bóng một gã shipper áo khoác bạc màu lướt qua như một bóng ma.
5 giờ 58 phút.
Hoàng phanh cháy lốp ngay trước tiền sảnh rộng lớn của khách sạn Daewoo. Anh tắt máy, gạt chân chống, động tác nhanh gọn và chuẩn xác như một cái máy. Khi anh vừa nhấc chiếc ba lô xuống, một chiếc xe Mercedes Maybach màu đen bóng bẩy, kính đen râm kín mít đã chầm chậm trượt tới, đỗ ngay bên cạnh chiếc Wave sờn rách của anh.
Kính xe phía sau hạ xuống một phần ba, để lộ gương mặt một người đàn ông trung niên tóc chải chuốt ngược, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Gã không nhìn Hoàng, chỉ nhìn vào chiếc ba lô.
"Hàng đâu?" Giọng gã trầm và khàn.
Hoàng mở khóa ba lô, cẩn thận nhấc chiếc hộp giữ nhiệt màu bạc ra. Đúng lúc đó, màn hình điện tử trên hộp nhảy số: [00 giờ : 00 phút : 15 giây].
Anh đẩy chiếc hộp qua khe cửa kính xe. Người đàn ông bên trong đón lấy, nhanh tay cắm một sợi cáp từ chiếc máy tính chuyên dụng trên xe vào cổng kết nối của chiếc hộp. Màn hình máy tính lập tức quét một dãy mã binar và hiện lên dòng chữ xanh ngắn gọn: “Dữ liệu nguyên vẹn. Chip kích hoạt thành công.”
Người đàn ông thở phào một hơi ngầm kín, ánh mắt nhìn Hoàng có thêm một phần nể sợ. Gã ra hiệu bằng tay. Tên tài xế ở ghế trước lập tức đưa qua cửa kính một chiếc túi nhung màu đen nặng trịch.
Hoàng đón lấy chiếc túi, khẽ dùng các đầu ngón tay bóp nhẹ qua lớp vải nhung. Sức nặng và độ thô ráp của năm thỏi vàng cây bên trong không thể làm giả. Rất sòng phẳng: hai cây rưỡi như thỏa thuận ban đầu, cộng thêm hai cây tiền cước phát sinh nguy hiểm đường trường.
"Cậu giao hàng rất đúng giờ, Shipper Tử Thần," người đàn ông tóc ngược lên tiếng, kính xe bắt đầu từ từ kéo lên. "Nhà tuyển dụng của tôi rất ấn tượng. Sẽ còn nhiều đơn hàng tương tự trong tương lai."
"Miễn là tiền mặt hoặc vàng cây," Hoàng lạnh lùng đáp, nhét túi nhung vào sâu trong ba lô. "Và lần sau, hãy chắc chắn rằng các ông dọn sạch lũ ruồi bám đuôi trước khi gọi cho tôi."
Chiếc Maybach lẳng lặng chuyển bánh, hòa vào dòng xe cộ đắt tiền rồi mất hút dưới ánh đèn thành phố.
Hoàng châm điếu thuốc lúc nãy còn bỏ dở, rít một hơi dài, cảm nhận làn khói cay nồng làm dịu đi cái căng thẳng của trận tử chiến vỉa hè. Anh nhìn xuống chiếc Wave Alpha đã sứt mẻ mất một bên bửng xe, khẽ vỗ vào yên xe sờn rách: "Mày lại giúp tao kiếm cơm rồi, bạn già."
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại Nokia cục gạch trong túi áo anh lại rung lên bần bật. Vẫn là tiếng bíp bíp khô khốc báo hiệu một số điện thoại không hiển thị danh tính.
Hoàng bấm nút nghe, áp điện thoại lên tai.
"Hoàng đúng không? Tôi có một đơn hàng mới," một giọng nữ trầm, mang theo âm điệu ngoại quốc vang lên. "Địa điểm nhận: Cảng hàng không quốc tế Nội Bài. Địa điểm giao: Một boong-ke ngầm dưới lòng đất tại ngoại thành. Thời gian: 45 phút kể từ bây giờ. Thù lao: 10 cây vàng."
Hoàng nhìn điếu thuốc đang cháy dở trên tay, rồi nhìn dòng người Hà Nội vẫn đang kẹt cứng dưới lòng đường ngập ánh đèn. Một nụ cười ngạo nghệ, lạnh lùng thoáng xuất hiện trên môi gã cựu binh xuất ngũ.
Anh ném điếu thuốc xuống, gạt chân chống và đạp nổ máy xe. Tiếng động cơ chiếc Wave lại vang lên trầm hùng, sẵn sàng cho một cuộc đua sinh tử mới giữa lòng đêm đô thị.