
Tác giả: Tô Nhuyễn Nhuyễn
Ánh nắng lười biếng của buổi chiều hoàng hôn nhuộm một màu vàng mật ong qua lớp kính cường lực sát trần của căn penthouse rộng hơn năm trăm mét vuông. Toàn bộ căn nhà được thiết kế theo phong cách tối giản với hai tông màu xám và đen chủ đạo — đúng chuẩn gu thẩm mỹ cứng nhắc, lạnh lùng của Cố Thành.
Thế nhưng, sự xuất hiện của Lục Vy Sương đã hoàn toàn đập tan cái không khí nghiêm nghị ấy, thay vào đó là một mùi hương ngọt ngào nồng nàn của hoa nhài và xạ hương đắt tiền, vương vãi khắp mọi ngóc ngách từ ghế sofa cho đến thảm trải sàn lông cừu.
"Cố Thành ơi... người ta đói bụng rồi mà... Sao anh vẫn chưa họp xong thế cơ chứ~"
Một chất giọng nhừa nhựa, điệu đàng đến mức có thể khiến xương cốt của bất kỳ người đàn ông nào mềm nhũn ra vang lên từ phía phòng thay đồ hành lang. Tiếng gót chân trần nện nhẹ nhàng trên nền gỗ óc chó cao cấp nghe lướt thướt, lười biếng.
Lục Vy Sương lững thững bước ra, trên người cô không diện những bộ cánh thời trang lộng lẫy hằng ngày vẫn đăng trên mạng xã hội, mà chỉ khoác độc nhất một chiếc áo sơ mi màu xanh navy của Cố Thành. Chiếc áo vốn được may đo riêng cho bờ vai rộng lớn, vững chãi của vị tổng tài cao một mét tám mươi lăm, khi vận lên cơ thể nhỏ nhắn, mảnh khảnh của Vy Sương liền biến thành một chiếc váy ngủ oversized vô cùng dâm mỹ.
Vạt áo dài quá đùi một chút, che hờ hững vòng ba nảy nở nhưng lại để lộ trọn vẹn đôi chân thon dài, trắng bóc mướt mát không một tì vết. Hàng cúc áo phía trên cố tình bị cô bỏ lửng đến tận chiếc thứ ba, khiến cổ áo trễ tràng sang một bên bắp tay trần, lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng làn da mịn màng như mỡ đông, lấp ló đường cong của bầu ngực căng đầy phập phồng theo từng hơi thở nũng nịu.
Đôi tay áo quá dài được cô xắn lên vài nấc một cách cẩu thả, mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ xõa rượi ra sau lưng, vài lọn tóc dính vào chiếc cổ trắng ngần vì mồ hôi nhẹ.
Cô ta uốn éo vòng eo con kiến mềm mại như không xương, chậm rãi tiến về phía phòng làm việc riêng của anh. Cửa phòng khép hờ, bên trong là Cố Thành đang ngồi trước màn hình máy tính ba góc lớn, đeo tai nghe Bluetooth mạ vàng, đang tiến hành một cuộc họp trực tuyến bách tỷ với hội đồng quản trị của các chi nhánh dệt may tại Châu Âu.
Gương mặt anh tuấn mỹ, góc cạnh như tượng tạc, đôi mắt hai mí sâu thẳm ẩn sau cặp kính gọng vàng thanh lịch, bộ comple đen phẳng phiu không một nếp nhăn. Sắc mặt anh nghiêm nghị, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên bằng tiếng Anh vô cùng chuẩn xác, dứt khoát ra lệnh cắt giảm nhân sự của một nhà máy không đạt chỉ tiêu.
Bất chấp không khí căng thẳng đến nghẹt thở bên trong phòng làm việc, Lục Vy Sương vẫn thản nhiên đẩy cửa bước vào bằng dáng vẻ lả lướt, trơ trẽn cấp cao của mình. Đôi mắt lúng liếng như chứa nước mùa thu của cô khẽ nheo lại khi nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của người đàn ông. Cô ta đi chân trần lướt nhẹ trên thảm, không một tiếng động, đi vòng qua chiếc bàn giám bách bằng gỗ mun lớn, rồi dứt khoát leo thẳng lên đùi Cố Thành mà ngồi.
Cơ thể mềm mại, thơm tho bỗng chốc ập vào lòng khiến Cố Thành khẽ khựng lại một nhịp ngay giữa câu nói. Ánh mắt anh từ màn hình lập tức dời xuống người đàn bà đang làm loạn trên người mình. Thấy cô chỉ mặc chiếc áo sơ mi của mình, vạt áo vén cao lộ ra cặp đùi mật ong mướt mát đang cọ xát vào lớp vải quần tây thô ráp của anh, ánh mắt Cố Thành tối sầm lại, luồng khí cấm dục thường ngày bỗng chốc nứt toác một đường.
Tuy nhiên, cuộc họp trực tuyến đang ở giai đoạn ký kết quan trọng, màn hình hiển thị khuôn mặt của hàng chục cổ đông lớn ở London. Cố Thành không hề đẩy cô ra, tay trái của anh vẫn giữ nguyên trên bàn phím, nhưng tay phải đã theo bản năng luồn xuống dưới vạt áo sơ mi rộng thùng thình, ôm chặt lấy vòng eo con kiến mềm oặt của Vy Sương, kéo cô sát vào ngực mình để che giấu những đường cong dâm mỹ của cô khỏi tầm mắt của camera máy tính.
"Thành ơi... người ta buồn ngủ quá đi mất... Ở nhà một mình chán chết đi được, anh chẳng thèm ngó ngàng gì đến người ta cả~"
Vy Sương ghé sát khuôn mặt nhỏ nhắn vào hõm cổ anh, chất giọng điệu chảy nước nũng nịu, nhừa nhựa phả vào vành tai Cố Thành. Đôi bàn tay nhỏ nhắn với những chiếc móng sơn hồng nhạt của cô không chịu ngồi yên, hết nghịch ngợm mấy chiếc cúc áo comple của anh lại luồn vào trong vuốt ve bờ ngực rắn chắc, nóng hổi của vị tổng tài. Cô ta cố tình uốn hông, tìm một tư thế thoải mái nhất trên đùi anh, bầu ngực đầy đặn sau lớp lụa mỏng cọ xát liên tục vào lồng ngực anh qua lớp áo sơ mi phẳng phiu.
Gân xanh trên trán Cố Thành khẽ giật nảy. Anh phải dùng một lực ý chí cực kỳ lớn để giữ cho giọng nói của mình không bị biến điệu trước micro. Anh tiếp tục giải trình dự án bằng chất giọng tiếng Anh trầm ấm, cứng cỏi, nhưng bàn tay to lớn, thô ráp đang đặt trên eo Vy Sương thì lại không hề nghiêm túc chút nào. Lòng bàn tay nóng bỏng của anh miết mạnh dọc theo sống lưng thon thả của cô, rồi chậm rãi di chuyển xuống vùng thắt lưng nhỏ xíu, dịu dàng xoa bóp, xua tan đi sự mệt mỏi cho con mèo lười đang dính người này.
"Ngoan, đợi anh mười phút."
Cố Thành tắt tạm micro trong vòng ba giây, ghé đầu xuống hôn mạnh một cái lên bờ môi đỏ mọng đang dỗi hờn của Vy Sương, giọng nói khản đặc đầy cưng chiều trầm ấm dỗ dành, rồi lập tức bật lại micro để tiếp tục cuộc họp.
Vy Sương hừ nhẹ một tiếng đầy lười biếng trong cổ họng, cô ta rất thích thú với trò chơi mạo hiểm này. Thấy anh dung túng mình vô pháp vô thiên như vậy, cô nàng lại càng trơ trẽn hơn, dứt khoát rúc trọn cả khuôn mặt vào lồng ngực anh, hai chân thon dài thò ra ngoài vạt áo sơ mi khẽ đung đưa, mười đầu ngón chân khẽ quệt vào bắp chân anh dưới gầm bàn.
Cô ta vừa giả vờ nhắm mắt ngủ, vừa nghe tiếng nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ của vị tổng tài đang thao túng thị trường tài chính thế giới, trong lòng ngập tràn sự đắc ý của một influencer thời trang đã hoàn toàn thuần hóa được con dã thú cấm dục bậc nhất thượng lưu.
---
Sau mười phút dài đằng đẵng đối với Cố Thành, cuộc họp trực tuyến cuối cùng cũng kết thúc với cái gật đầu của các đối tác Châu Âu. Ngay khi màn hình máy tính vừa chuyển sang màu đen, Cố Thành dứt khoát tháo tai nghe Bluetooth ném thẳng xuống bàn. Anh lập tức xoay ghế lại, hai tay ôm trọn lấy vòng hông mềm mại của Lục Vy Sương, nhấc bổng cô lên rồi đặt cô ngồi vững vàng ngay trên mặt bàn làm việc bằng gỗ mun lớn, chen giữa đống tài liệu bách tỷ đang mở sẵn.
"Lục Vy Sương, em càng ngày càng hư hỏng rồi đúng không? Có tin anh phạt em không cho ra ngoài ba ngày không?"
Cố Thành tháo chiếc kính gọng vàng xuống, đôi mắt phượng híp lại ẩn chứa một tia tà mị và dục vọng cuồn cuộn không hề che giấu. Anh vươn tay nới lỏng chiếc cà vạt đen trên cổ, cởi bỏ hai chiếc cúc áo sơ mi trên cùng, để lộ hầu kết quyến rũ đang lên xuống liên tục vì hô hấp dồn dập.
Vy Sương ngồi trên bàn, hai tay chống ra sau lưng, cố tình ưỡn lồng ngực căng đầy lên, chiếc áo sơ mi của anh vì thế mà càng bó sát vào cơ thể, phác họa ra những đường cong dâm mỹ tột cùng. Cô ta không hề sợ hãi lời đe dọa của anh, ngược lại còn khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lúng liếng đưa tình, chất giọng nhừa nhựa lơi lả lại vang lên:
"Phạt em sao? Anh nỡ lòng nào phạt em chứ Cố tổng~ Chẳng phải chính anh nói thích nhìn em mặc áo sơ mi của anh nhất sao? Anh nhìn xem, chiếc áo này là bản giới hạn của mùa này đấy, mặc trên người em có đẹp không nào? Hay là... anh thấy em mặc thế này phiền phức quá, muốn tự tay c_ởi nó ra giùm em luôn hả~"
Lời nói khiêu khích trần trụi, điệu đà tột bậc của cô nàng dính người này như một mồi lửa châm vào kho thuốc súng. Cố Thành nuốt nước bọt một cái ực, sự kiềm chế suốt cả buổi chiều hoàn toàn sụp đổ. Anh dứt khoát tiến lên một bước, chen vào giữa hai chân thon dài của cô, một tay luồn vào gáy Vy Sương giữ chặt, cúi đầu ngấu nghiến lấy bờ môi đỏ mọng đang mời gọi kia.
Nụ hôn của vị tổng tài thô bạo, nồng nàn nhưng cũng ngập tràn sự sủng ái vô bờ bến. Vy Sương rên rỉ một tiếng lười biếng, hai chân lập tức quấn chặt lấy thắt lưng của anh, chủ động hé mở bờ môi để đầu lưỡi của anh luồn vào, mút mát hết thảy sự ngọt ngào chốn khoang miệng.
Bàn tay to lớn của Cố Thành không ngừng xoa bóp bờ hông mềm mại như bông của cô, cảm nhận làn da mướt mát dưới lớp vải áo sơ mi do chính công ty anh sản xuất. Trong căn phòng làm việc tràn ngập ánh hoàng hôn, không còn bóng dáng của vị tổng tài lạnh lùng, sắt đá hằng ngày nữa, chỉ còn một người đàn ông đang say sưa nuôi nấng, nuông chiều con hồ ly tinh điệu đàng chảy nước của cuộc đời mình bằng tất cả sự dung túng, sủng ái tột đỉnh nhất trần đời. ---
Nụ hôn nồng nàn kéo dài cho đến khi lồng ngực của Lục Vy Sương phập phồng không thở nổi, cô ta mới lười biếng dùng nắm tay nhỏ nhắn đập nhẹ lên vai Cố Thành. Cố Thành khẽ rời khỏi bờ môi mướt mát của cô, nhưng hai tay vẫn siết chặt lấy vòng eo mềm mại, đầu ngón tay cái khẽ miết qua khóe môi rỉ mật của người phụ nữ, ánh mắt tràn ngập vẻ dung túng: "Sao thế? Vừa rồi còn mạnh miệng lắm cơ mà, giờ đã chịu thua rồi à?"
"Ưm... đau môi người ta hết rồi... Anh thô bạo thế thì lần sau em không thèm sang phòng làm việc của anh nữa đâu~"
Vy Sương nhíu chiếc mũi nhỏ, chất giọng nhừa nhựa, điệu chảy nước bẩm sinh lại cất lên, mang theo sự dỗi hờn giả trân tột cùng. Cô ta vừa nói vừa lười biếng đổ ập cả thân hình không xương vào lòng ngực anh, trán tựa vào cằm anh đầy vẻ bám người. Đôi chân thon dài trắng bóc ngồi trên bàn làm việc khẽ co lại, tà áo sơ mi rộng thùng thình lại được dịp dạt sang một bên, phơi bày một mảng lớn da thịt trắng ngần viền theo những dấu tay đỏ hằn lên sau cái ôm bạo lực của vị tổng tài.
Cố Thành bật cười trầm thấp, tiếng cười từ lồng ngực vững chãi truyền qua cơ thể cô khiến Vy Sương khẽ run lên thích thú. Anh dứt khoát luồn một tay xuống dưới kheo chân cô, tay kia đỡ lấy lưng, dứt khoát bế bổng cô nàng lên khỏi chiếc bàn gỗ mun đầy tài liệu. Vy Sương theo bản năng vòng hai tay ôm chặt lấy cổ anh, hai chân quấn quýt bên hông người đàn ông như một chú gấu túi bám cây.
"Kêu đau chân, kêu mỏi lưng, giờ lại kêu đau môi. Nói xem, trên người em có chỗ nào là không yếu ớt không?" — Cố Thành vừa bước từng bước vững chãi ra khỏi phòng làm việc, vừa ghé tai cô thỏ thẻ bằng chất giọng khàn đặc dâm mỹ.
"Có chứ... cái eo của em rất mềm này, anh chẳng phải biết rõ nhất rồi sao~ Với lại, em yếu ớt thế này mới cần Cố tổng hằng ngày ôm bế nuôi nấng chứ, nếu không em thèm khát cái máy làm ấm giường di động này để làm gì cơ chứ~"
Vy Sương cười khúc khích, cái lưỡi nhỏ hồng nhuận khẽ liếm qua hầu kết đang lên xuống của anh, mười đầu ngón tay sơn hồng khẽ lướt qua gáy anh làm Cố Thành hít sâu một hơi, bước chân hướng về phía chiếc sofa khổng lồ giữa phòng khách càng thêm dứt khoát.
Anh đặt cô ngồi xuống lớp đệm da êm ái, nhưng chính mình cũng nhanh chóng đè sấp xuống, bao bọc trọn vẹn lấy thân hình nhỏ nhắn của cô dưới bóng hình cao lớn của mình. Chiếc áo sơ mi màu xanh navy bấy giờ đã hoàn toàn mất đi hình dáng ban đầu, cúc áo tuột ra gần hết, hờ hững treo trên bờ vai tròn trịa mướt mát của cô. Cố Thành cúi đầu, nụ hôn của anh bắt đầu dời từ xương quai xanh tinh xảo xuống vùng ngực phập phồng, mỗi một nơi đi qua đều để lại một vệt đỏ sẫm đầy tính chiếm hữu.
"Thành ơi... nhột... nhột chết đi được... Anh đừng có cắn, ngày mai em còn phải chụp mẫu cho bộ sưu tập mới đấy... Mặt b_ị đánh dấu thì em che được, chứ chỗ này mà đầy vết thì em biết giấu vào đâu~" — Vy Sương vừa né tránh vừa thở dốc, giọng điệu nhừa nhựa dính người như mật đường bết dính.
"Không cho giấu. Cứ để vậy cho thiên hạ biết em là của ai."
Cố Thành độc đoán ra lệnh, bàn tay hộ pháp lùa vào mái tóc xoăn màu hạt dẻ của cô, ép cô phải ngửa cổ đón nhận sự sủng ái cuồng nhiệt hơn. Trong căn penthouse ngập tràn mùi hương hoa nhài và xạ hương đắt tiền, tiếng rên rỉ lười biếng của mèo lười hòa cùng tiếng thở dốc trầm đục của vị tổng tài cấm dục, dệt nên một bức tranh ngọt ngào đến khé cổ, kéo dài mãi cho đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống thành phố xa hoa ngoài kia...
---
Sau trận hoan lạc kéo dài đến tận đêm muộn, Lục Vy Sương lười biếng nằm cuộn tròn trong chiếc chăn lông vũ ấm áp, cơ thể mềm oặt như một sợi bún không xương. Chiếc áo sơ mi navy của Cố Thành giờ đã nhăn nhúm, hờ hững đắp trên bờ vai đầy những vệt hồng rực rỡ.
Cố Thành từ phòng tắm bước ra, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm bên hông, mái tóc ngắn còn ẩm ướt rủ trước trán, làm giảm bớt vài phần tàn nhẫn thường ngày của một vị tổng tài, thay vào đó là vẻ quyến rũ, hoang dại hớp hồn. Anh bước lại gần giường, nhìn con mèo lười đang hé đôi mắt lúng liếng nhìn mình, đáy mắt anh lập tức tan chảy thành một hồ nước mùa thu dịu dàng.
"Thành ơi... bế em đi tắm... người ta mệt đến ngón tay cũng không nhấc lên nổi rồi đây này~"
Vy Sương vươn hai cánh tay trắng bóc ra khỏi chăn, chất giọng nhừa nhựa dính người cất lên rên rỉ, hai chân thon dài cố tình thò ra ngoài cọ cọ vào thành giường.
Cố Thành không nói một lời, dứt khoát cúi xuống bế bổng cô nàng lên. Vy Sương rúc sâu khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực vững chãi của anh, ngửi mùi sữa tắm bạc hà thanh mát, khẽ cười khúc khích đầy đắc ý. Anh bế cô vào phòng tắm, nhẹ nhàng đặt cô vào bồn massage đã được rải đầy cánh hoa hồng và tinh dầu thư giãn. Đôi bàn tay to lớn, thô ráp thường ngày lướt trên bàn phím điều hành bách tỷ, giờ đây lại vô cùng kiên nhẫn, tỉ mỉ múc từng gáo nước ấm dội lên bờ vai mịn màng cho cô, nhẹ nhàng xoa bóp vùng thắt lưng nhỏ xíu để xua tan đi sự mệt mỏi.
"Cố tổng phục vụ chu đáo thế này... em biết lấy gì đền đáp đây ta~" — Vy Sương nghịch ngợm dùng ngón chân quệt vào bắp tay săn chắc của anh, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt đầy vẻ trêu chọc.
Cố Thành nắm lấy cổ chân thon nhỏ của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn chân mướt mát, giọng trầm ấm cưng chiều: "Đền đáp bằng cả đời này của em, thế là đủ."
---
Một năm sau, tại lễ trao giải Thời trang và Sáng tạo Thượng lưu, Lục Vy Sương xuất hiện với tư cách là Fashion Influencer xuất sắc nhất của năm. Cô diện một bộ đầm dạ hội màu hồng tro xẻ cao bạo liệt, uốn éo vòng eo con kiến, lả lướt sải bước trên thảm đỏ trong tiếng hò reo của người hâm mộ và ống kính máy ảnh nhấp nháy liên tục. Cô nàng điệu đàng chảy nước ngày nào giờ đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng cái xương cốt phong tình và thói quen dính người thì không cách nào sửa được.
Ngay khi vừa nhận chiếc cúp danh giá trên sân khấu, Vy Sương không thèm nhìn khán giả phía dưới, mà ánh mắt lúng liếng đưa tình lập tức chĩa thẳng về phía hàng ghế VIP đầu tiên — nơi Cố Thành đang ngồi chễm chệ trong bộ complet ba mảnh đen tuyền, cài kín cúc cổ nghiêm nghị.
"Giải thưởng này, em xin dành tặng cho chiếc máy làm ấm giường độc quyền của riêng em, người hằng đêm đều tình nguyện dâng hiến những chiếc áo sơ mi bản giới hạn để làm váy ngủ cho em~"
Lời phát biểu trơ trẽn, ngọt ngào đến khé cổ của cô nàng khiến cả hội trường xôn xao kinh ngạc. Giới truyền thông lúc bấy giờ mới bàng hoàng nhận ra, vị tổng tài cấm dục, tàn nhẫn khét tiếng ngành dệt may hóa ra từ lâu đã là tù binh độc quyền dưới váy lụa của con mèo lười điệu đà này.
Cố Thành đứng dậy giữa tiếng vỗ tay vang dội, anh bước thẳng lên sân khấu, không màng đến hàng trăm ống kính đang chĩa vào, dứt khoát vươn tay ôm chặt lấy vòng eo mềm mại của Vy Sương, kéo cô vào lòng ngực vững chãi của mình. Anh cúi đầu, hôn mạnh lên bờ môi đỏ mọng đang cười rạng rỡ của cô trước sự chứng kiến của toàn thể giới thượng lưu.
"Lục Vy Sương, em có điệu đà đến mức nào, trơ trẽn đến mức nào, thì cả đời này cũng chỉ được phép làm loạn trong lòng anh mà thôi." — Cố Thành thì thầm vào tai cô bằng chất giọng khản đặc, cưng chiều tột đỉnh.
Vy Sương khẽ tựa đầu vào vai anh, mười đầu ngón tay sơn hồng khẽ lướt qua chiếc cà vạt của người đàn ông, nụ cười ngọt ngào ngập tràn sự viên mãn. Câu chuyện tình yêu của họ không cần drama trắc trở, không cần sóng gió cẩu huyết, chỉ có sự dung túng vô pháp vô thiên và hũ mật ngọt sủng kéo dài mãi đến vô tận, nơi chiếc áo sơ mi của tổng tài vĩnh viễn là chiếc váy ngủ đẹp nhất của riêng mèo lười.