*Xuyyy!*
Tiếng thịt da bị đốt cháy vang lên rợn người.
Một bàn tay thon dài, gầy guộc đẩy mạnh Nhược Mịch ra xa. Thẩm Băng Lạc chắn ngay trước mặt cô, dùng chính tấm thân mảnh mai của mình đỡ trọn cơn mưa sấm sét tàn khốc của trận pháp!
Máu tươi đỏ thắm bắn văng lên tà áo trắng như tuyết của Thẩm Băng Lạc, tựa như những hoa mận đỏ rực nở rộ giữa mùa đông giá lạnh.
"Sư... Sư tôn?!" Nhược Mịch ngã bệt xuống đất, ngơ ngác nhìn bóng lưng run rẩy của Thẩm Băng Lạc.
Thẩm Băng Lạc quay người lại. Gương mặt nàng tái nhạt không còn một hạt máu, khóe môi tràn ra dòng máu tươi nghiệt ngã, nhưng ánh mắt nhìn Nhược Mịch vẫn tràn ngập sự bình thản đến đau lòng. Nàng không hề tức giận, không hề gặng hỏi tại sao một tiểu đệ tử lại có thể xâm nhập vào mật thất ma đạo này.
Nàng chỉ chậm rãi bước đến, quỳ một gối xuống trước mặt Nhược Mịch, đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên gò má thiếu nữ.
"Không sao rồi..." Giọng Thẩm Băng Lạc yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, "Đừng sợ, có ta ở đây."
Nói xong câu đó, vị Tiên sư tôn lừng lẫy thiên hạ ngã gục vào vai Nhược Mịch, hoàn toàn mê ngất.
Căn phòng ngầm trở lại vẻ tĩnh mịch rợn người. Nhược Mịch ôm lấy thân thể lạnh ngắt nhưng đầm đìa mồ hôi và máu của Thẩm Băng Lạc, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Tại sao?
Một kẻ dứt bỏ tình cảm, lạnh lùng tàn nhẫn như Thẩm Băng Lạc, tại sao lại dùng tính mạng của mình để đỡ đòn cho một tiểu đệ tử mới quen biết vài tháng?
Sự nghi ngờ và bàng hoàng bắt đầu len lỏi vào trái tim vốn dĩ chỉ toàn thù hận của Ma Tôn. Và cô không hề biết rằng, bí mật thực sự đằng sau Điện Thanh Hàn và Ma Cốt ngàn năm... chỉ mới bắt đầu hé lộ.
---
Sương đêm trên đỉnh Vân Sương lạnh đến thấu xương. Mùi máu tươi nồng nặc quyện cùng hương tuyết liên thanh nhã phủ kín căn phòng ngủ tĩnh mịch của Điện Thanh Hàn.
Nhược Mịch đặt Thẩm Băng Lạc nằm xuống giường ngọc. Tà áo trắng tinh khôi của vị Tiên sư tôn lúc này đã bị máu nhiễm đỏ từng mảng lớn, cấm chế ma khí tàn dư từ trận pháp vẫn đang âm thầm gặm nhấm kinh mạch của nàng.
Nhược Mịch đứng bên mép giường, đôi mắt đỏ rực ma khí biến幻 khôn lường.
"Ngu ngốc..." Cô siết chặt nắm tay, cất giọng khàn đục. "Ngươi là Tiên sư tôn cao cao tại thượng, vì sao lại đỡ đòn cho một kẻ có lai lịch bất minh như ta? Ngươi tính toán điều gì? Muốn dùng cái chết để làm ta cằn rằn cả đời sao?"
Dù miệng nói những lời cay nghiệt, nhưng đôi tay Nhược Mịch lại vô thức vươn ra. Cô ngồi xuống bên giường, đặt bàn tay lên lồng ngực đang phập phồng yếu ớt của Thẩm Băng Lạc, bắt đầu vận chuyển luồng ma khí nguyên thần ít ỏi còn lại để truyền vào cơ thể nàng, gạt bỏ lực sấm sét tàn dư.
Tuy nhiên, ngay khi thần thức của Nhược Mịch tiến vào linh hải của Thẩm Băng Lạc, cô toàn thân cứng đờ.
Trong linh hải vốn phải ngập tràn tiên lực tinh khiết của một bậc đại năng tu tiên, lúc này lại là một vùng hoang mạc xám xịt, kiệt quệ đến đáng sợ. Bốn đường xích sắt bằng tiên lực trong suốt đang đâm xuyên qua nguyên thần của Thẩm Băng Lạc, một đầu xích gắn chặt vào linh hải của nàng, đầu còn lại... chính là nối thẳng xuống tầng ngầm, buộc chặt lấy đoạn Ma Cốt của Doãn Nhược Mịch!
Nhược Mịch bàng hoàng rút thần thức trở về, lùi lại hai bước, trố mắt nhìn người phụ nữ đang mê man trên giường.
Đó không phải là trận pháp phong ấn hay tàn sát!
Đó là Mệnh Chuyển Đại Trận – một trận pháp cấm thuật cổ xưa!
Suốt ba trăm năm qua, Thẩm Băng Lạc không hề dùng tiên lực để đày đọa hay tiêu diệt Ma Cốt. Nàng đang dùng chính nguyên thần và tuổi thọ của bản thân để gánh chịu nồng độ ma khí cuồng loạn của Ma Cốt, ngăn không cho nó phát nổ thiêu rụi cõi lòng Nhược Mịch, đồng thời âm thầm nuôi dưỡng, gột rửa ma khí cho cô bằng tiên lực thuần khiết nhất!
Mỗi một ngày Nhược Mịch sống sót dưới dạng nguyên thần trong cõi hư vô, là một ngày Thẩm Băng Lạc phải chịu đựng nỗi đau xé rách linh hồn.
"Tại sao..." Giọng Nhược Mịch run rẩy mãnh liệt. "Thẩm Băng Lạc, rốt cuộc ngươi đã làm cái gì vậy?!"
Trùng sinh trở lại, cô ôm trọn mối thù ngút trời, coi Thẩm Băng Lạc là kẻ thù số một cần phải tiêu diệt. Cô đóng vai một đệ tử ngoan ngoãn để lợi dụng, để trả thù. Nhưng sự thật tàn khốc này lại như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô, đập tan mọi sự căm hận mà cô tích tụ suốt ba trăm năm qua.
Kẻ mà cô coi là kẻ thù, hóa ra lại là người duy nhất trên thế gian này âm thầm gánh chịu thiên kiếp và nỗi đau tột cùng thay cho cô!
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai đầu tiên chiếu qua khe cửa sổ chạm khắc, Thẩm Băng Lạc chậm rãi mở mắt.
Sắc mặt nàng vẫn tái nhạt, nhưng vết thương trên vai đã được băng bó cẩn thận bằng vải lụa sạch sẽ. Bên cạnh giường, Nhược Mịch gục đầu ngủ gật, đôi tay nhỏ bé vẫn gắt gao nắm lấy tà áo của nàng không chịu buông.
Thẩm Băng Lạc nhìn cô thiếu nữ trước mặt, đôi mắt lạnh lẽo thường ngày chợt dịu lại, tràn ngập sự xót xa và hoài niệm sâu sắc. Nàng khẽ vươn tay, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào mái tóc mềm mại của Nhược Mịch.
"Nhược Mịch..." Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt tựa gió thoảng. "Ta biết... là em đã trở về."
Thân hình Nhược Mịch khẽ run lên. Cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Thẩm Băng Lạc. Lúc này, cô không còn giả vờ làm một tiểu đệ tử nhút nhát nữa. Đôi mắt cô chuyển sang màu đỏ sẫm đặc trưng của Ma Tôn, khí chất kiêu ngạo, lạnh lùng khôi phục hoàn toàn.
"Từ khi nào?" Nhược Mịch cất giọng lạnh ngắt, "Ngươi biết ta là ai từ khi nào?"
Thẩm Băng Lạc không hề ngạc nhiên trước sự thay đổi của cô. Nàng mỉm cười nhạt nhòa: "Ngay từ ngày em quỳ trước Điện Thanh Hàn. Ánh mắt em nhìn ta tuy giả vờ sùng bái, nhưng sâu bên trong lại đong đầy sự giận dữ và căm hận... Giống hệt như ba trăm năm trước, khi em vung kiếm chỉ vào ta trên đỉnh núi trận pháp."
"Đã biết ta là Ma Tôn trùng sinh để lấy lại Ma Cốt, tại sao còn thu nhận ta?" Nhược Mịch đứng dậy, siết chặt nắm tay, ngực phập phồng kịch liệt. "Tại sao không ra tay giết ta? Tại sao lại dùng nguyên thần của ngươi để nuôi dưỡng Ma Cốt cho ta?!"
Thẩm Băng Lạc khẽ thở dài, nàng chống tay tựa vào thành giường, nhìn ra rặng núi tuyết xa xăm:
"Ba trăm năm trước, nhân gian chìm trong tàn sát. Em vì luyện ma công mà tẩu hỏa nhập ma, mất đi lý trí. Bách gia tiên môn muốn xé nát nguyên thần của em, tiêu diệt em vĩnh viễn. Khi ấy, ta là chưởng môn Tu Tiên Giới, ta buộc phải đứng ra phong ấn em để bảo vệ chúng sinh..."
Nàng quay lại nhìn thẳng vào mắt Nhược Mịch, giọt nước mắt trong suốt như pha lê chậm rãi lăn trên gò má tái nhạt:
"...Nhưng ta không thể trơ mắt nhìn em tan thành mây khói. Ta đã lập ra Mệnh Chuyển Đại Trận, dùng nửa đời tu vi và nguyên thần của mình để giữ lại Ma Cốt cho em, chờ ngày em luân hồi trở lại. Nhược Mịch, thiên hạ cần một vị Tiên sư tôn công bằng, nhưng Thẩm Băng Lạc này... chỉ muốn giữ lại một con đường sống cho em."
Oành!
Lời nói của Thẩm Băng Lạc như một đòn giáng mạnh vào tâm trí Nhược Mịch.
Mọi thù hận, mọi sự kiêu ngạo của vị Ma Tôn lừng lẫy trong phút chốc sụp đổ hoàn toàn. Hóa ra, trận chiến ba trăm năm trước không phải là sự phản bội của Thẩm Băng Lạc, mà là sự hy sinh âm thầm của một người phụ nữ sẵn sàng gánh vác cả thiên hạ lên vai, chấp nhận để người mình yêu nhất oán hận cả đời, chỉ để đổi lấy một cơ hội cho cô sống lại!
"Đồ ngốc..." Nhược Mịch lao tới, quỳ gối bên giường, ôm chồm lấy hông Thẩm Băng Lạc, giấu mặt vào lồng ngực ấm áp của nàng mà òa khóc nức nở. "Thẩm Băng Lạc, ngươi là đồ ngốc lớn nhất thế gian! Ai mượn ngươi gánh chịu thay ta? Ai mượn ngươi làm những việc này?!"
Thẩm Băng Lạc khẽ run lên, đôi tay nhợt nhạt ôm lấy bờ vai đang rung lên kịch liệt của Nhược Mịch, vỗ nhẹ nhàng: "Em sống lại là tốt rồi. Dù có phải trả giá bằng cả tu vi hay tính mạng này, ta cũng không hối hận."
Thế nhưng, bình yên chưa kéo dài được bao lâu thì sóng gió lại ập đến.
Sự biến động ma khí tại Điện Thanh Hàn đêm hôm trước đã thu hút sự chú ý của Chưởng môn các đại tiên môn. Cho rằng Thẩm Băng Lạc gặp sự cố khi phong ấn Ma Cốt, năm vị Đại Trưởng Lão của Liên minh Tiên môn đã rầm rộ kéo đến đỉnh Vân Sương.
"Thẩm Sư tôn! Cửu Long Trấn Ma Trận có biến, chúng tôi nghi ngờ có tàn dư Ma tộc xâm nhập, xin được vào Điện Thanh Hàn kiểm tra!"
Tiếng vang như sấm dội từ ngoài quảng trường truyền vào. Hàng trăm đệ tử tiên môn bao vây kín Điện Thanh Hàn, kiếm quang sáng rực cả bầu trời.
Trong phòng ngủ, Thẩm Băng Lạc sắc mặt sa sầm. Nàng vội vàng đứng dậy, nhưng vì nguyên thần tổn thương quá nặng nên cơ thể chao đảo.
Nhược Mịch nhanh tay đỡ lấy nàng. Đôi mắt đỏ sẫm của cô bùng lên sát khí cuồng loạn: "Một lũ kiến hôi! Để ta ra ngoài giết sạch bọn chúng!"
"Không được!" Thẩm Băng Lạc nắm chặt tay cô, ánh mắt tràn ngập sự kiên định. "Em hiện tại thân xác phế căn, chưa thu hồi Ma Cốt, ra ngoài chỉ có đường chết. Nghe ta, ẩn nấp vào mật thất ngầm!"
"Còn ngươi thì sao?!" Nhược Mịch gầm lên. "Ngươi tính một mình đối mặt với bách gia tiên môn trong tình trạng kiệt quệ này à?"
Thẩm Băng Lạc mỉm cười, một nụ cười dịu dàng nhưng đầy kiêu hãnh của vị Tiên sư tôn đứng đầu thế gian. Nàng đưa tay vuốt nhẹ gò má Nhược Mịch: "Ta là Tiên sư tôn của họ, họ không làm gì được ta đâu. Nhược Mịch... nghe lời ta lần này. Rút Ma Cốt về đi, khôi phục lại sức mạnh của em."
Nói rồi, Thẩm Băng Lạc dùng chút tiên lực cuối cùng đẩy Nhược Mịch rơi xuống lối đi bí mật dẫn xuống mật thất ngầm, sau đó xoay người, vung tay đóng chặt cửa đá.
"Thẩm Băng Lạc!" Tiếng gào xé lòng của Nhược Mịch bị chặn lại đằng sau bức tường đá dày nặng.
Bên ngoài Điện Thanh Hàn.
Thẩm Băng Lạc bước ra, tà áo trắng thêu mây tung bay trong gió tuyết. Nàng đứng trên bậc thềm đá cao nhất, tay ôm cổ cầm, ánh mắt lạnh lẽo tựa băng đăng nhìn xuống hàng trăm tu sĩ tiên môn bên dưới.
"Thẩm Sư tôn!" Trưởng lão dẫn đầu bước lên một bước, chắp tay nhưng giọng điệu đầy sự nghi vấn, "Người sắc mặt nhợt nhạt, ma khí trên đỉnh núi lại đậm đặc, có phải Ma Cốt dưới điện đã có biến?"
"Ma Cốt vẫn nằm dưới quyền kiểm soát của ta." Thẩm Băng Lạc cất giọng thanh thản, "Không cần chư vị lo lắng."
"Vậy sao?" Trưởng lão nhếch môi cười lạnh, lấy ra một chiếc kính truy ma tỏa ánh sáng vàng. "Nhưng Kính Truy Ma của ta lại chỉ ra rằng, ngay tại Điện Thanh Hàn này đang ẩn chứa nguyên thần của Ma Tôn Doãn Nhược Mịch! Thẩm Sư tôn, người che giấu Ma Tôn, có phải đã phản lại Tiên môn, thông đồng với Ma đạo?!"
Hàng trăm thanh tiên kiếm đồng loạt tuốt khỏi bao, chỉ thẳng về phía Thẩm Băng Lạc!
Thẩm Băng Lạc nhìn những gương mặt từng tôn kính gọi mình một tiếng "Sư tôn" lúc này lại tràn ngập sự tham lam và nghi ngại. Nàng ngẩng đầu cười dài một tiếng, tiếng cười trong trẻo nhưng chứa đựng sự xót xa vô hạn cho lòng người.
"Ta bảo vệ nhân gian ba trăm năm, chưa từng thẹn với lòng." Thẩm Băng Lạc gảy nhẹ một dây đàn, âm thanh vang dội xé rách không trung. "Hôm nay ai muốn bước vào Điện Thanh Hàn, bước qua xác Thẩm Băng Lạc này trước!"
"Bắt lấy kẻ phản đồ!" Trưởng lão gào lên.
Hàng chục luồng kiếm quang sắc bén cùng lúc giội xuống vị trí của Thẩm Băng Lạc!
Thẩm Băng Lạc nhắm mắt lại, tiên lực trong cơ thể cạn kiệt không thể chống đỡ. Nàng chuẩn bị đón nhận cái chết để bảo vệ bí mật dưới tầng ngầm.
OÀNH!
Một tiếng nổ cuồng nổ xé rách cả đỉnh núi Vân Sương!
Từ dưới lòng đất, một cột lửa ma màu đỏ sẫm như máu phun trào thẳng lên chín tầng trời, nhuộm đỏ cả bầu trời tuyết trắng. Luồng áp lực khủng khiếp của bậc Ma Tôn thượng cổ càn quét qua, hất văng toàn bộ hàng trăm tu sĩ tiên môn ngã bệt xuống đất, kiếm trong tay vỡ tan thành nhiều mảnh!
Giữa ngọn lửa ma rực cháy, một bóng hình tuyệt mỹ bước ra.
Doãn Nhược Mịch – trong bộ trang phục Ma Tôn màu đỏ đen kiêu hãnh, mái tóc đen dài tung bay trong gió, đoạn Ma Cốt ngàn năm đã hoàn toàn hòa nhập vào sống lưng cô, tỏa ra luồng sức mạnh vô biên có thể san phẳng thiên hạ.
Thế nhưng, vị Ma Tôn khiến cả Tu Tiên Giới phải run sợ ấy lại chẳng thèm liếc nhìn lũ tu sĩ đang hãi hùng dưới chân một cái. Cô bước nhanh tới, ôm trọn Thẩm Băng Lạc đang kiệt sức vào lòng.
"Nhược Mịch..." Thẩm Băng Lạc ngơ ngác nhìn cô.
"Nhắm mắt lại." Giọng Nhược Mịch trầm thấp, đong đầy sự chiếm hữu và nuông chiều tuyệt đối. "Từ hôm nay trở đi, không ai có thể tổn thương ngươi được nữa. Cả cái Tiên môn này, cả thế gian này... nếu muốn đụng đến ngươi, ta sẽ bắt bọn chúng phải chôn cùng!"
Nhược Mịch vung tay, luồng ma khí khổng lồ cuộn trào biến thành một đại trận bảo vệ bao bọc lấy toàn bộ Điện Thanh Hàn, chặn đứng mọi đòn tấn công bên ngoài. Cô bế bổng Thẩm Băng Lạc lên theo kiểu công chúa, quay người bước thẳng vào trong điện, hoàn toàn ngó lơ những tiếng gào thét hoảng loạn của bách gia tiên môn.
Bên trong phòng ngủ yên tĩnh, Nhược Mịch đặt Thẩm Băng Lạc xuống chiếc giường êm ái.
Sức mạnh Ma Cốt đã hoàn toàn khôi phục, nhưng Nhược Mịch không còn màng đến việc xưng bá thiên hạ hay san phẳng Tiên môn nữa. Thứ duy nhất tồn tại trong đôi mắt đỏ rực của cô lúc này chính là vị Tiên sư tôn đang nằm trước mặt.
Nhược Mịch cúi người xuống, hai tay chống ở hai bên đầu Thẩm Băng Lạc, ánh mắt tràn ngập sự si mê, cuồng nhiệt và chiếm hữu mãnh liệt.
"Sư tôn..." Cô thì thầm vào tai nàng, giọng nói quyến rũ như ma chú, "Ba trăm năm trước, ngươi dùng tư cách chưởng môn để phong ấn ta. Ba trăm năm sau, ngươi dùng nguyên thần để trói buộc ta... Cả đời này của ngươi, đừng mong thoát khỏi tay ta."
Thẩm Băng Lạc nhìn cô thiếu nữ từng ngoan ngoãn gọi mình bằng thầy, nay lại lộ ra bản chất Ma Tôn kiêu ngạo, trong lòng không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự bình yên đến kỳ lạ. Nàng vươn tay, nhẹ nhàng ôm lấy cổ Nhược Mịch, kéo cô sát lại gần mình:
"Ta chưa từng muốn thoát khỏi em."
Nhược Mịch ngẩn người trong một giây, rồi môi cô lập tức đè xuống môi Thẩm Băng Lạc. Một nụ hôn cuồng nhiệt, sâu thẳm nồng nàn dâng trào, đốt cháy mọi ranh giới giữa Tiên và Ma, giữa thù hận và tình yêu tích tụ suốt ba thế kỷ.
Ngoài cửa điện, tuyết vẫn rơi trắng xóa trên đỉnh Vân Sương. Nhưng bên trong Điện Thanh Hàn, ngọn lửa tình yêu mãnh liệt đã xua tan đi cái lạnh ngàn năm, gắn kết hai tâm hồn từng tổn thương lại làm một, vĩnh viễn không bao giờ chia lìa.