
Tác giả: Thẩm Liễu Liễu
Ánh đèn flash bộc phát liên tục trong không gian sang trọng của buổi triển lãm thời trang thu đông quy mô lớn nhất thành phố S.
Âm nhạc điện tử trầm hống vang vọng khắp khán phòng, tạo nên một bầu không khí đầy mê hoặc và hiện đại.
Lâm Duật bước đi trên đường băng dài ngoẵng với bộ âu phục lụa màu xám khói được cắt xẻ vô cùng táo bạo.
Thần thái độc đáo, ánh mắt kiêu hãnh cùng từng bước đi vững chãi, tràn đầy sức sống của anh lập tức thu hút toàn bộ ống kính của giới truyền thông có mặt tại sự kiện.
Anh không theo đuổi vẻ đẹp mềm mại hay cố tình uốn nắn bản thân theo bất kỳ khuôn mẫu yếu đuối nào đang thịnh hành.
Ở Lâm Duật luôn tỏa ra sự tự do, gai góc và phong thái kiên cường của một người từng tự mình bươn chải từ đáy xã hội để bước lên đỉnh cao sự nghiệp.
Nằm ở hàng ghế đầu tiên (Front Row) — vị trí đắt giá nhất chỉ dành cho những nhân vật quyền lực nhất — Lục Tấn ngồi đó trong bộ vest đen may đo thủ công hoàn hảo.
Ánh mắt sâu thẳm, bí ẩn của vị tổng tài nắm quyền sinh sát tập đoàn tài chính Lục Thị không rời khỏi bóng dáng người mẫu nam trên sàn diễn dù chỉ một giây.
Trong mắt giới kinh doanh, Lục Tấn luôn là vị quan tòa lạnh lùng, tàn nhẫn và xa cách đến mức đáng sợ.
Thế nhưng ngay lúc này, ngón tay anh khẽ nhịp nhẹ theo điệu nhạc trên đầu gối, ánh mắt hiện lên vẻ si mê nhạt nhòa nhưng lại chứa đựng sự chân thành tuyệt đối.
Buổi biểu diễn kết thúc trong tiếng pháo tay vang dội của khán giả, Lâm Duật bước vào khu vực hậu trường đông đúc để trở về phòng thay đồ riêng.
Anh tháo chiếc cà vạt lụa vứt lên bàn trang điểm, mồ hôi rịn nhẹ trên vầng trán cao gầy làm nổi bật từng đường nét sắc sảo trên khuôn mặt.
Thời điểm anh vừa mở chai nước khoáng uống một ngụm lớn thì cánh cửa phòng phục trang đột ngột bị đẩy ra mà không hề có tiếng gõ cửa.
Một cô gái trẻ khoác trên mình chiếc váy trắng cúp ngực đắt tiền từ thương hiệu cao cấp bước vào với phong thái vô cùng thong dong.
Cô ta mang vẻ đẹp ngây thơ, mái tóc dài uốn sóng nhẹ rủ xuống vai và đặc biệt là chiếc lắc tay bằng ngọc bích cổ điển tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ đeo ở cổ tay trái.
Đó chính là Trịnh Nhã Kỳ, cô tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ của tập đoàn đối tác Trịnh Thị.
Trịnh Nhã Kỳ thong thả đóng cửa lại, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lướt qua Lâm Duật từ đầu đến chân với sự khinh khỉnh và coi thường không hề che giấu.
Cô ta tiến lại gần bàn trang điểm, nghiêng đầu nghiền ngẫm gương mặt Lâm Duật qua chiếc gương lớn:
"Quả nhiên là có vài phần giống với người đó. Nhưng tiếc là trên người anh lại tràn ngập sự rẻ tiền và phèn chua của kẻ tầng lớp dưới."
Lâm Duật đặt chai nước xuống bàn, ánh mắt bình thản đến mức lạnh lùng quay lại nhìn cô gái lạ mặt bất ngờ xông vào phòng mình:
"Cô tiểu thư này vào nhầm phòng rồi thì phải. Đây là khu vực thay đồ riêng của người mẫu chính, không tiếp khách."
Trịnh Nhã Kỳ cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai, giọng nói của cô ta cố tình hạ thấp, ngân nga một giai điệu cổ điển rất kỳ lạ:
"Tôi là Trịnh Nhã Kỳ. Anh Lâm này, anh thực sự ngây thơ nghĩ rằng Lục Tấn ở bên anh là vì bản thân anh sao?"
"Anh có biết chiếc lắc tay ngọc bích này là của ai không? Anh có biết người sâu trong lòng Lục Tấn thích màu áo gì, thích uống loại trà nào và có thói quen nghiêng đầu thế nào không?"
Lâm Duật nhướng mày, đôi mắt trong veo không hề tỏ ra một chút nao núng hay tức giận nào trước những lời khiêu khích đó.
Anh thong thả đứng dậy, chiều cao vượt trội hoàn toàn lấn áp vóc dáng nhỏ bé của Trịnh Nhã Kỳ.
Anh chỉnh lại cổ áo phông cá nhân của mình, thản nhiên đáp lại bằng giọng điệu đều đều:
"Cô Trịnh đây đúng là rảnh rỗi. Tôi là người mẫu chuyên nghiệp, không phải nhà khảo cổ học để đi nghiên cứu đồ cổ hay quá khứ của người khác."
"Nếu cô thích sưu tầm đồ cũ như vậy, sao không dùng chiếc lắc tay đó đi làm từ thiện? Nó sẽ có ích hơn là đứng đây đóng kịch đấy."
"Ngươi...!" Trịnh Nhã Kỳ biến sắc, không ngờ một tên người mẫu xuất thân bình thường lại có cái miệng sắc sảo và thái độ ngông cuồng đến vậy.
Đúng lúc không khí trong phòng trở nên căng thẳng thì cánh cửa phòng thay đồ một lần nữa được đẩy mở.
Lục Tấn bước vào, chiếc áo khoác dạ đắt tiền khoác nhẹ trên tay.
Sự xuất hiện của anh cùng áp lực khổng lồ từ một tổng tài quyền lực lập tức làm nhiệt độ trong không gian khép kín giảm xuống đáng kể.
Trịnh Nhã Kỳ thấy Lục Tấn xuất hiện thì vẻ mặt xấc xược lập tức biến mất không một dấu vết.
Cô ta xoay người rất nhanh, cố tình làm rơi chiếc khăn tay màu xanh nhạt đắt tiền xuống sàn nhà, rồi nghiêng đầu nở một nụ cười e ấp, nhẹ nhàng cất giọng ngập ngừng:
"Anh Tấn... Đã lâu không gặp anh. Chiếc khăn tay này... anh còn nhớ rõ nó chứ?"
Điệu bộ nghiêng đầu ba mươi độ, giọng nói mang chút hốt hoảng cùng chiếc khăn tay màu xanh — đó chính là hình bóng nguyên mẫu của người bạn quá cố năm xưa của Lục Tấn.
Trịnh Nhã Kỳ đã tốn cả năm trời thuê người điều tra từng chi tiết nhỏ nhất về người quá cố để luyện tập từng cử chỉ trước gương mỗi ngày.
Cô ta tin chắc Lục Tấn khi nhìn thấy cảnh này sẽ chấn động tâm hồn.
Cô ta tin chắc anh sẽ nhìn thấy bóng hình sâu đậm cũ trên người mình mà mộng mị.
Thế nhưng, thực tế lại giội một gáo nước lạnh vào mặt cô ta.
Lục Tấn thậm chí không hề lướt mắt qua chiếc khăn tay đắt tiền nằm dưới đất.
Anh bước thẳng qua người Trịnh Nhã Kỳ như thể cô ta chỉ là một khối không khí trong suốt, tiến đến dừng lại ngay trước mặt Lâm Duật.
"Dính chút phấn trang điểm trên má này." Lục Tấn đưa ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vệt phấn bên thái dương Lâm Duật, giọng nói trầm ấm khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày:
"Xong việc chưa? Tôi đã đặt bàn ở nhà hàng đồ Tây em thích rồi đấy."
Lâm Duật nhìn hành động chăm sóc tự nhiên của Lục Tấn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười kín đáo:
"Xong rồi. Nhưng có vẻ như đối tác của anh đang muốn cùng anh ôn lại chuyện cũ kìa."
Lục Tấn lúc này mới thong thả xoay người lại.
Ánh mắt anh rơi trên người Trịnh Nhã Kỳ, nhưng không hề có sự xúc động hay hoài niệm nào, chỉ có sự xa lạ và chán ghét sâu sắc:
"Cô Trịnh. Nếu tập đoàn Trịnh Thị cử cô đến đây để làm gián đoạn thời gian riêng tư của tôi, tôi sẽ xem xét lại hợp đồng cung ứng vật liệu vào quý sau."
Trịnh Nhã Kỳ đứng chết lặng tại chỗ, chiếc mặt nạ ngây thơ suýt chút nữa vỡ vụn.
Cô ta trố mắt nhìn Lục Tấn, hai bàn tay siết chặt lấy vạt váy trắng đắt tiền:
"Anh Tấn... Anh không nhận ra sao? Chiếc lắc tay này, màu sắc này... Chẳng lẽ anh lại đi chọn một kẻ thế thân rẻ tiền như hắn thay vì tìm lại ký ức..."
"Cô Trịnh." Lục Tấn ngắt lời cô ta, giọng nói đanh lại như băng thép:
"Đừng dùng sự ngông cuồng của cô để xúc phạm người bạn đã mất của tôi, và càng đừng dùng sự bắt chước lố bịch đó để so sánh với Lâm Duật."
"Lâm Duật là Lâm Duật. Anh ấy chưa từng và sẽ không bao giờ là bóng hình của bất kỳ ai."
Lục Tấn dứt lời liền nắm lấy bàn tay Lâm Duật, mười ngón tay đan chặt vào nhau một cách tự nhiên và công khai trước mặt mọi người.
Anh dắt Lâm Duật bước ra khỏi phòng thay đồ, để lại Trịnh Nhã Kỳ đứng trân trối giữa những tiếng thì xầm tò mò của nhân viên hậu trường.
Trên chiếc xe sang trọng trở về căn hộ cao cấp, không khí bên trong khoang xe tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng mưa rơi ngoài cửa kính.
Lâm Duật tựa đầu vào cửa kính, nhìn ánh đèn thành phố lùi dần về phía sau.
Anh đột ngột cất giọng hỏi:
"Cô ta bắt chước người đó giống lắm sao?"
Lục Tấn đang cầm tay anh khẽ giật mình.
Anh quay sang nhìn Lâm Duật, ánh mắt tràn đầy sự nghiêm túc và chân thành:
"Em thực sự quan tâm đến chuyện đó ư?"
"Tôi không quan tâm cô ta." Lâm Duật quay lại nhìn thẳng vào mắt Lục Tấn, ánh mắt trong veo nhưng vô cùng kiên định:
"Tôi chỉ muốn biết, trong mắt anh, tôi thực sự là ai?"
Lục Tấn thở dài một tiếng, đưa tay nâng cằm Lâm Duật lên, dán một nụ hôn nhẹ nhưng chứa đựng sự chiều chuộng tuyệt đối lên môi anh:
"Người đó là quá khứ, là một vết thương đã khép miệng từ lâu. Còn em... là hiện tại và tương lai duy nhất của tôi."
"Người đó dịu dàng và yếu đuối, còn em... kiên cường như một cây thông trên núi tuyết. Tôi yêu ngọn lửa riêng biệt và sự kiêu hãnh trong mắt em, Lâm Duật."
Lâm Duật nhìn sâu vào đôi mắt không một chút dối lừa của Lục Tấn, gật đầu nhẹ:
"Được. Tôi tin anh."
"Nhưng cô tiểu thư họ Trịnh đó sẽ không dừng lại ở đây đâu." Lâm Duật nheo mắt lại, sự nhạy bén của một người tự lập từ nhỏ lên tiếng cảnh báo:
"Cô ta sẽ dùng thế lực gia tộc và dư luận truyền thông để tạo áp lực lên chúng ta."
Lục Tấn khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự sắc bén của một vị tổng tài đứng trên đỉnh cao quyền lực:
"Nếu cô ta muốn chơi trò cạm bẫy, vậy chúng ta sẽ giăng sẵn một cái bẫy lớn hơn để cô ta tự nhảy vào chôn mình."