Cố Vạn Sơn tức giận đến mức run rẩy cả người, ông ta chỉ tay ra phía cửa biệt thự gầm lên: "Nghịch tử! Dám ở đây nói lời điên cuồng, sỉ nhục quý khách của nhà họ Cố! Cút ngay cho tôi! Từ hôm nay nhà họ Cố không có đứa con gái như cô, tôi sẽ đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng và cắt đứt mọi liên hệ, để xem một con điên quê mùa như cô sống sót thế nào ở cái thủ đô này!"
Thẩm Lạc khẽ ngoảnh đầu nhìn lại căn biệt thự một lần cuối, ánh mắt cô dừng lại ở góc la bàn phong thủy treo ở chính giữa sảnh lớn và những bức tượng tỳ hưu đặt sai vị trí một cách đầy cố ý. Bằng nhãn quan huyền học đỉnh cao, cô lập tức nhận ra toàn bộ phong thủy của căn biệt thự này đã bị người ta âm thầm bố trí một cái "Đoạt Vận Sát Trận" cực kỳ tàn nhẫn và thâm độc. Cái trận pháp này đang liên tục điên cuồng hút sạch khí vận, sinh mệnh của những người có huyết thống thực sự của nhà họ Cố để chuyển sang bồi đắp cho kẻ ngoại tộc là Cố Dao, giúp cô ta càng ngày càng may mắn, xinh đẹp, còn nhà họ Cố thì đang đi dần vào con đường diệt vong mà không hề hay biết.
"Căn nhà này phong thủy quỷ dị, oán khí ngập trời, các người tự tay nuôi dưỡng một con sói mắt trắng bên mình rồi cung phụng như thần minh, sớm muộn gì cũng chịu cảnh tan cửa nát nhà." Thẩm Lạc lạnh lùng bỏ lại một câu nói đầy ẩn ý rồi dứt khoát quay lưng bước đi, không hề mang theo bất kỳ một món đồ đạc hay tiền bạc nào của nhà họ Cố. Phong thái hiên ngang, tự tại của cô dưới ánh hoàng hôn rực đỏ khiến người ta có cảm giác cô không phải là một đứa con gái bị xua đuổi, mà là một vị thần minh tối cao vừa bước ra khỏi chốn hồng trần đầy bụi bặm.
Sau khi bước ra khỏi khu biệt thự hào môn sang trọng của nhà họ Cố, Thẩm Lạc thong thả đi bộ dọc theo những con phố nhộn nhịp của thủ đô bấy giờ đang lên đèn rực rỡ. Trong túi áo của cô bấy giờ không có lấy một đồng tiền mặt, điện thoại cũng đã bị Cố Vạn Sơn tịch thu từ trước, nhưng trên gương mặt cô không hề có một chút lo lắng hay hoang mang nào của một kẻ vô gia cư. Đối với một người thừa kế duy nhất của Huyền Diệu Môn thời cổ đại như cô, thế gian này đâu đâu cũng là linh khí, đâu đâu cũng là tiền tài, chỉ cần cô muốn thì chỉ trong vòng một đêm đã có thể lật tay làm mây lật tay làm mưa.
Cô đi thẳng đến khu phố cổ nổi tiếng của thủ đô, nơi tập trung rất nhiều các cửa hàng bán đồ cổ, ngọc bích và cũng là nơi hoạt động sầm uất nhất của giới thầy bói, phong thủy sư tại địa phương. Thẩm Lạc chọn một góc tương đối râm mát và thoáng đãng ngay dưới chân một cây đại thụ ngàn năm tuổi bên cạnh ngôi đền cổ, thản nhiên ngồi xếp bằng xuống nền đất đá tảng. Cô không cần bạt che, không cần bài vị viết chữ treo bảng hiệu hoành tráng như những thầy bói dạo khác, mà chỉ đặt một viên đá cuội nhỏ nhặt bên đường xuống trước mặt, nhắm mắt tĩnh tọa điều động linh lực ít ỏi trong cơ thể.
Lúc này, trời đã về đêm, dòng người qua lại khu phố cổ càng lúc càng đông đúc, nhiều người đi ngang qua nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi, ăn mặc rách rưới nhưng dung nhan cực kỳ xinh đẹp, thanh tú lại ngồi bói toán thì không khỏi tò mò đứng lại chỉ trỏ, cười nhạo. Họ cho rằng cô chỉ là một đứa trẻ trâu đang học đòi làm trò huyền học để kiếm tiền ăn chơi, hoặc là một kẻ lừa đảo mới vào nghề nên mới không có lấy một sạp hàng tử tế tử tế. Đối mặt với những lời xì xào bàn tán và những ánh mắt chế giễu xung quanh, Thẩm Lạc vẫn giữ nguyên trạng thái nhắm mắt nhập định, phong thái bất động như một vị thiền sư già đã thấu hiểu hết thảy sự đời.
Khoảng một tiếng đồng hồ sau, một chiếc xe kinh doanh sang trọng màu đen cỡ lớn bỗng chốc dừng lại ngay bên lề đường cách vị trí của cô không xa, thu hút sự chú ý của toàn bộ khu phố cổ. Bước xuống xe là hai người đàn ông, một người già tóc bạc trắng nhưng khí chất cực kỳ uy nghiêm, oai phong lẫm liệt, đi bên cạnh là một người đàn ông trung niên mặc áo vest đen, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Người ông lão đó chính là Tạ Vạn Lâm, gia chủ đương nhiệm của Tạ gia – một trong bốn đại gia tộc quyền lực và giàu có nhất đứng đầu toàn bộ nền kinh tế thủ đô bấy giờ.
Tạ Vạn Lâm những ngày gần đây liên tục gặp phải những cơn ác mộng kỳ quái, sức khỏe suy giảm một cách nghiêm trọng mà tất cả các bác sĩ hàng đầu trong và ngoài nước đều không thể tìm ra nguyên nhân bệnh lý. Ông được một người bạn tri kỷ giới thiệu rằng ở khu phố cổ này có một vị cao nhân phong thủy ẩn dật có thể nhìn thấu họa phúc nên mới cất công lặn lội đến đây tìm kiếm trong đêm tối mịt mù. Tuy nhiên, khi ông vừa bước xuống xe đi dạo một vòng thì vị cao nhân kia đã đi vắng từ lâu, khiến ông vô cùng thất vọng và định quay trở về xe để nghỉ ngơi.
Ngay khi Tạ Vạn Lâm đi ngang qua gốc cây đại thụ nơi Thẩm Lạc đang ngồi, cô bỗng chốc mở bừng đôi mắt phượng, ánh mắt như hai tia chớp sắc lẹm nhìn thẳng vào cơ thể ông lão khiến ông ta bất giác rùng mình, khựng bước chân lại ngay tại chỗ. Thẩm Lạc nhìn thấy trên vai và đỉnh đầu của Tạ Vạn Lâm bấy giờ đang bị ba ngọn lửa sinh mệnh lung lay sắp tắt vây quanh bởi một tầng oán khí đỏ ngầu như máu tươi. Đó không phải là bệnh tật thông thường, mà là do ông đã vô tình chạm phải một món đồ cổ mang tà thuật hiến tế mạng sống cực kỳ thâm độc từ sâu trong lăng mộ cổ dưới lòng đất.
"Ông lão, nếu ông bước lên chiếc xe kia và trở về nhà vào lúc này, tôi dám đảm bảo trước ba giờ sáng nay, huyết quản toàn thân ông sẽ đồng loạt vỡ tung mà chết, ngay cả thần tiên cũng không cứu nổi mạng của ông." Thẩm Lạc thản nhiên buông lời, giọng nói thanh lãnh cắt ngang tiếng ồn ào của khu phố đêm khiến người trợ lý đi bên cạnh Tạ Vạn Lâm lập tức biến sắc, giận dữ quát lớn.
"Gia hỏa ở đâu ra mà dám ăn nói càn quấy, trù ẻo chủ tịch Tạ của chúng tôi? Người đâu, lập tức đuổi con nhỏ lừa đảo này đi cho tôi!" Người trợ lý định lao lên đẩy Thẩm Lạc ra ngoài nhưng đã bị Tạ Vạn Lâm giơ tay ngăn cản lại với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, trầm trọng.
Bởi vì ông biết rõ, chuyện sức khỏe của mình bị suy kiệt nghiêm trọng là một bí mật tuyệt mật của gia tộc, ngoài người trợ lý thân cận này ra thì không một ai ở bên ngoài có thể biết được. Vậy mà cô gái trẻ tuổi xa lạ trước mặt này chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra điểm bất thường, thậm chí nói chính xác thời điểm ông phát bệnh hằng đêm là vào lúc ba giờ sáng.
Tạ Vạn Lâm chậm rãi tiến lại gần sạp hàng nhỏ của Thẩm Lạc, cúi người hành lễ một cách cực kỳ kính cẩn theo đúng nghi thức đối với một vị bậc thầy huyền học bấy lâu nay ông vẫn hằng tôn kính: "Đại sư, xin bớt giận, là người của tôi vô lễ không biết đại nhân đại lượng. Cô nói đúng lắm, ba ngày nay cứ đúng ba giờ sáng là lồng ngực tôi đau nhức như có hàng ngàn vạn con dao đâm vào, toàn thân lạnh toát như băng giá. Xin hỏi đại sư có cách nào cứu vãn mạng sống già này của tôi không, Tạ gia chúng tôi sẵn sàng dâng lên một nửa gia sản để hậu tạ ơn cứu mạng của cô!"
Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh tượng vị chủ tịch tối cao của tập đoàn Tạ gia quyền lực lại đi khom lưng quỳ gối trước một cô gái quê mùa rách rưới thì đều há hốc mồm vì kinh ngạc, không gian xung quanh bỗng chốc rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Thẩm Lạc thản nhiên nhìn ông lão rồi đưa tay chỉ thẳng vào chiếc nhẫn ngọc bích màu xanh lục đậm mà ông đang đeo trên ngón tay cái bên tay trái.
"Nguyên nhân mạng sống của ông sắp tận không nằm ở đâu xa, mà chính là ở chiếc nhẫn ngọc bích kia của ông." Thẩm Lạc chậm rãi giải thích, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu qua lớp ngọc thạch cổ xưa. "Chiếc nhẫn này là một món đồ bồi táng được đào lên từ một ngôi mộ cổ của một vị tướng quân chết oan dưới thời nhà Minh, oán khí tích tụ bên trong suốt mấy trăm năm qua đã biến thành một loại Nguyền Rủa Sát Trận. Ông đeo nó bên mình ba ngày nay, oán khí đã xâm nhập vào tận tim phổi, hút cạn sinh khí của ông để nuôi dưỡng linh hồn tà ác bên trong viên ngọc. Nếu muốn sống, lập tức tháo nó ra ném xuống đất cho tôi!"
Tạ Vạn Lâm nghe đến đây thì toàn thân run rẩy, mồ hôi hột đổ ra như tắm vì ông nhớ lại đúng là chiếc nhẫn này ông vừa mới đấu giá thành công với giá ba mươi triệu tệ từ một tay buôn đồ cổ ba ngày trước, và kể từ đó sức khỏe của ông bắt đầu sa sút thảm hại. Không một chút do dự, ông lập tức dùng hết sức bình sinh giật chiếc nhẫn ngọc bích ra khỏi tay rồi ném mạnh xuống nền đất đá tảng trước mặt Thẩm Lạc theo đúng lời dặn của cô.
Ngay khi chiếc nhẫn vừa chạm đất, một cảnh tượng kinh hoàng, quỷ dị xảy ra trước mắt mọi người khiến tất cả những kẻ đứng xem xung quanh đều hoảng sợ thét lên một tiếng rồi đồng loạt lùi lại phía sau mấy bước lớn. Từ bên trong viên ngọc bích màu xanh lục bỗng chốc bốc lên một làn khói màu đỏ quạch như máu tươi, ngưng tụ thành hình thù một gương mặt quỷ dữ tợn đang há miệng gầm gừ định lao về phía Tạ Vạn Lâm để cắn xé. Ông lão sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân bủn rủn suýt chút nữa là ngã quỵ xuống đất nếu không có người trợ lý kịp thời đỡ lấy.
Thẩm Lạc vẫn ngồi bất động trên mặt đất, cô khẽ hừ lạnh một tiếng, ngón tay trỏ thon dài bấy giờ khẽ búng một cái nhẹ nhàng vào viên đá cuội đặt trước mặt mình. Một luồng linh lực vô hình mang theo kim quang chói mắt từ đầu ngón tay cô bắn thẳng vào làn khói đỏ quỷ dị kia như một mũi tên thần kỳ của thiên đình giáng xuống trần gian. Tiếng xèo xèo vang lên kèm theo một tiếng rít rống thảm thiết đau đớn của gương mặt quỷ, làn khói đỏ trong chớp mắt bị kim quang của cô nghiền nát tan tành, biến mất hoàn toàn vào trong không trung không để lại một dấu vết nào. Viên nhẫn ngọc bích đắt giá dưới đất cũng bỗng chốc rạn nứt thành trăm mảnh vụn vỡ ố vàng, không còn một chút linh tính nào nữa.
Ngay khi làn khói tà ác bị tiêu diệt, Tạ Vạn Lâm bỗng chốc cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫm đi rất nhiều, luồng khí lạnh thấu xương đè nặng lên cơ thể suốt ba ngày qua hoàn toàn tan biến sạch sẽ, sắc mặt ông trong phút chốc trở nên hồng hào, khỏe mạnh trở lại một cách thần kỳ. Ông biết mình vừa được diện kiến một vị chân chính đại năng huyền học cải tử hoàn sinh từ cõi chết trở về, lập tức quỳ sụp cả hai đầu gối xuống đất trước mặt Thẩm Lạc, dập đầu lia lịa với sự sùng bái tột cùng.
"Tạ ơn đại sư cứu mạng! Ơn tái sinh này của đại sư, Tạ Vạn Lâm tôi suốt đời suốt kiếp không bao giờ quên!" Tạ Vạn Lâm run rẩy rút từ trong túi áo ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen hoàng gia có khắc biểu tượng của Tạ gia, hai tay cung kính dâng lên trước mặt cô. "Trong chiếc thẻ này có sẵn một trăm triệu tệ tiền mặt chi tiêu tự do, đây chỉ là một chút lòng thành nhỏ bé của tôi để xin đại sư nhận lấy làm phí xem quẻ hằng ngày, xin đại sư đừng từ chối tấm lòng của gia tộc họ Tạ chúng tôi!"
Thẩm Lạc không hề khách khí, cô thản nhiên đưa tay nhận lấy chiếc thẻ ngân hàng màu đen rồi đút vào túi áo khoác cũ kỹ của mình như thể một trăm triệu tệ đối với cô chỉ là vài đồng bạc lẻ không đáng để tâm. Cô nhìn ông lão rồi chậm rãi căn dặn: "Sinh mệnh của ông đã tạm thời giữ được, nhưng phong thủy của tòa nhà trụ sở Tạ gia ở trung tâm thành phố hiện tại đang bị một kẻ tiểu nhân ngầm đặt một cái lỗi phong thủy nhỏ, ba ngày sau tôi sẽ đích thân đến đó giúp ông giải quyết triệt để vấn đề này."
Tạ Vạn Lâm nghe vậy thì vui mừng khôn xiết, ông vội vàng ghi lại số điện thoại cá nhân và địa chỉ biệt thự của mình cho cô, đồng thời ngỏ ý muốn dùng xe sang đưa cô đến khách sạn năm sao cao cấp nhất thủ đô để nghỉ ngơi hoàn toàn miễn phí nhưng Thẩm Lạc đã khéo léo xua tay từ chối. Cô muốn tự mình trải nghiệm cuộc sống hồng trần ở thế giới mới này một cách tự nhiên nhất để nhanh chóng khôi phục lại toàn bộ linh lực tu vi đỉnh cao của mình từ kiếp trước. Sau khi tiễn đoàn người của Tạ gia rời đi trong sự kinh hãi và kính phục của toàn bộ khu phố cổ, Thẩm Lạc thong thả đứng dậy bước đi, chính thức có được chỗ đứng đầu tiên trong hành trình thâu tóm giới hào môn thượng lưu thủ đô.
Trong khi Thẩm Lạc đang thong dong tận hưởng cuộc sống mới thì tại căn biệt thự hoa lệ của nhà họ Cố, bầu không khí bấy giờ lại vô cùng náo nhiệt và tràn ngập niềm vui mừng hân hoan khi một bữa tiệc rượu nhỏ đang được tổ chức ấm cúng. Cố Vạn Sơn cùng vợ và con trai cả Cố Trình liên tục nâng ly chúc mừng Hứa Thiên Thành và Cố Dao vì bản hợp đồng thỏa thuận hủy hôn với Thẩm Lạc đã được ký kết thành công một cách trọn vẹn, không gặp phải bất kỳ sự cản trở nào. Họ cười nhạo về những lời trù ẻo, điên cuồng của Thẩm Lạc trước khi rời đi, coi đó chỉ là những lời nói nhảm nhí của một đứa con gái nông thôn ghen ăn tức ở với hạnh phúc của người khác.
"Thiên Thành à, con đừng chấp nhặt lời nói của con nhỏ điên khùng đó, nó ở quê đầu óc bị thần kinh không bình thường đâu." Bà Cố vừa cười vừa gắp thức ăn cho gã con rể tương lai giàu có với vẻ mặt đầy nịnh nọt, lấy lòng. "Dao Dao nhà chúng ta từ nhỏ đã mang số mệnh vượng phu ích tử, hai đứa kết hôn với nhau chắc chắn dự án bất động sản phía Tây thành phố của nhà họ Hứa sẽ thành công rực rỡ, đưa hai gia tộc chúng ta lên một tầm cao mới trên thị trường tài chính."
Hứa Thiên Thành uống cạn ly rượu vang, vẻ mặt vô cùng đắc ý và hống hách: "Mẹ yên tâm, dự án phía Tây thành phố đã được bố con lo liệu vô cùng chu toàn từ các mối quan hệ cấp cao, ngày mai là chính thức mở bán đợt đầu tiên rồi. Con số lợi nhuận dự kiến lên đến hàng trăm tỷ tệ, loại người nghèo khổ thấp kém như Thẩm Lạc cả đời này cũng không bao giờ có thể hiểu được tầm vóc kinh doanh của tầng lớp thượng lưu chúng ta đâu." Cố Dao bên cạnh cũng cười thầm đầy mãn nguyện, cô ta liếc nhìn vị trí chiếc ghế trống từng là của Thẩm Lạc với ánh mắt ngập tràn sự khinh bỉ tột cùng.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang, đúng ba mươi sáu tiếng đồng hồ sau kể từ khi Thẩm Lạc bước chân ra khỏi nhà họ Cố, một cơn bão tài chính khủng khiếp chưa từng có bất ngờ ập xuống đầu nhà họ Hứa đúng như những gì cô đã định đoạt trước đó. Sáng sớm ngày thứ hai, khi Hứa Thiên Thành còn đang ôm Cố Dao ngủ say trong khách sạn sang trọng, thì tiếng điện thoại liên tục reo vang như đòi mạng đã đánh thức gã dậy với một linh cảm vô cùng bất an, lo sợ. Gã vừa nhấc máy lên thì giọng nói hoảng loạn, khóc lóc của người trưởng phòng tài chính tập đoàn đã vang lên thất thanh qua đầu dây bên kia.
"Hứa thiếu gia! Toàn rồi! Tập đoàn Hứa Thị của chúng ta toàn thật rồi! Dự án bất động sản phía Tây thành phố vừa mới bị cục điều tra trung ương ban lệnh phong tỏa khẩn cấp vì dính líu đến đường dây lừa đảo chiếm đoạt tài sản và rửa tiền xuyên quốc gia của một tập đoàn ma nước ngoài! Bố của cậu, chủ tịch Hứa vừa mới bị cảnh sát kinh tế dẫn đi cách đây mười phút để phục vụ công tác điều tra mở rộng chuyên án rồi!" Tin tức như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu khiến Hứa Thiên Thành bàng hoàng đứng hình ngay tại chỗ, chiếc điện thoại đắt tiền trên tay rơi rụng xuống sàn nhà vỡ tan tành.
Gã không kịp đánh răng rửa mặt, vội vàng bật tivi lên thì tất cả các kênh thời sự kinh tế lớn nhỏ của thủ đô bấy giờ đều đang đồng loạt đưa tin khẩn cấp về vụ đại án kinh tế của tập đoàn Hứa Thị với những tiêu đề đỏ chói mắt. Toàn bộ dòng vốn đầu tư hơn hai mươi tỷ tệ của nhà họ Hứa đổ vào dự án phía Tây hoàn toàn bị đóng băng vô thời hạn, cổ phiếu của công ty trên sàn chứng khoán liên tục giảm sàn không phanh, hàng ngàn nhà đầu tư phẫn nộ đang bao vây chặt trụ sở tập đoàn để đòi lại tiền mặt. Nhà họ Hứa chỉ sau một đêm từ đỉnh cao của hào môn đã chính thức rơi xuống vực thẳm của sự phá sản tận gốc rễ.
Sự việc chưa dừng lại ở đó, đến ngày thứ ba, đúng vào mốc mười hai giờ trưa, một tin tức kinh hoàng khác tiếp tục nổ ra làm chấn động toàn bộ giới thượng lưu thủ đô bấy giờ. Bố của Hứa Thiên Thành, vì không chịu nổi cú sốc quá lớn khi chứng kiến toàn bộ cơ nghiệp cả đời gầy dựng bị tịch thu sạch sành sanh và đối mặt với mức án tù chung thân, đã dứt khoát đẩy cửa sổ văn phòng từ tầng bốn mươi của tòa nhà tập đoàn nhảy xuống tự tử chết ngay tại chỗ. Cái chết thảm khốc của ông ta như một đòn kết liễu hoàn toàn ý chí kháng cự cuối cùng của gia tộc họ Hứa tội lỗi.
Hứa Thiên Thành nghe tin bố chết thì điên cuồng vơ vét toàn bộ số tiền mặt và vàng bạc còn sót lại trong két sắt biệt thự, lao lên chiếc xe thể thao sang trọng của mình dốc hết tốc lực phóng chạy ra đường cao tốc hướng thẳng về phía biên giới hòng trốn ra nước ngoài thoát thân. Tâm trí hoảng loạn, tay chân run rẩy khiến gã không thể làm chủ được tay lái khi chiếc xe đang di chuyển với vận tốc hơn một trăm năm mươi km trên giờ dưới trời mưa tầm tã.
Đúng vào lúc gã đang cố vượt qua một khúc cua nguy hiểm, một chiếc xe tải chở hàng cỡ lớn từ phía làn đường đối diện bất ngờ bị mất lái do đường trơn trượt, lao thẳng về phía xe của gã với một tốc độ kinh hoàng. Tiếng rít phanh chói tai cùng tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi chiều tà nghèo khó.
Chiếc xe thể thao sang trọng của Hứa Thiên Thành bị húc văng xa hàng chục mét, phần đầu xe bị bẹp rúm hoàn toàn, nghiền nát chặt toàn bộ đôi chân của gã dưới đống sắt vụn nát nhem nhuốc đúng từng chi tiết như lời tiên tri thần kỳ của Thẩm Lạc ba ngày trước. Khi lực lượng cứu hộ đưa được gã ra ngoài, Hứa Thiên Thành tuy giữ được mạng sống nhưng vĩnh viễn mất đi đôi chân, trở thành một kẻ tàn phế suốt đời phải ngồi trên xe lăn trong trại giam lạnh lẽo.
Tin tức về sự sụp đổ kinh hoàng và cái kết bi thảm của nhà họ Hứa truyền đến tai nhà họ Cố khiến cho ba người Cố Vạn Sơn, bà Cố và Cố Trình đều sợ hãi đến mức mặt mũi xám ngoét như tro tàn, toàn thân lạnh ngắt như vừa bước ra khỏi hầm băng. Họ ngồi chết lặng trong phòng khách xa hoa, nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận hủy hôn có chữ ký của Thẩm Lạc bấy giờ đang đặt trên bàn trà với một nỗi sợ hãi tột độ bùng lên từ sâu trong tâm khảm. Họ bàng hoàng nhận ra rằng đứa con gái quê mùa mà họ vừa nhẫn tâm xua đuổi cách đây ba ngày không phải là một con điên, mà là một vị chân chính đại năng huyền học có khả năng định đoạt họa phúc, mở miệng thành sấm của thiên hạ.
"Bố... bố ơi... chuyện này làm sao có thể xảy ra được? Thẩm Lạc làm sao có thể biết trước chính xác từng ngày, từng giờ và từng chi tiết về tai nạn của nhà họ Hứa như vậy được chứ?" Cố Trình run rẩy hỏi, giọng nói lạc hẳn đi vì nỗi sợ hãi bấy lâu nay chưa từng có trong đời gã thiên tài tài chính này.
Bà Cố bên cạnh thì khóc lóc thảm thiết, hai tay chắp lại liên tục lạy trời lạy đất vì bà ta nhớ lại lời cảnh báo của Thẩm Lạc về việc cung phu thê của mình bị đứt đoạn và người chồng ngoại tình có con riêng bên ngoài bấy lâu nay.
Cố Vạn Sơn bấy giờ không còn vẻ hống hách, oai phong của một vị chủ tịch tập đoàn nữa, ông ta điên cuồng lục tìm số điện thoại của Thẩm Lạc để gọi điện cầu xin cô tha thứ nhưng tất cả đều thuê bao không thể liên lạc được vì gã đã tự tay tịch thu điện thoại của cô từ trước. Đúng lúc này, thư ký riêng của Cố Vạn Sơn hớt hải chạy vào phòng khách, mặt mày hoảng hốt thông báo một tin tức động trời khác liên quan trực tiếp đến vận mệnh của nhà họ Cố.
"Chủ tịch Cố! Không hay rồi! Ba dự án bất động sản lớn nhất của tập đoàn chúng ta bấy giờ đột nhiên gặp phải sự cố phong thủy nghiêm trọng, toàn bộ công nhân xây dựng hằng đêm đều nhìn thấy những hiện tượng quỷ dị, không một ai dám tiếp tục thi công nữa! Đồng thời, tất cả các ngân hàng đối tác lớn bấy giờ đột ngột đồng loạt ra thông báo tạm dừng giải ngân dòng vốn vay cho tập đoàn chúng ta mà không rõ nguyên nhân vì sao cả!" Tin tức như một tiếng sét đánh ngang tai khiến Cố Vạn Sơn ngã quỵ xuống chiếc ghế sofa da, miệng lẩm bẩm trong sự hối hận tột cùng tột cùng.
Ông ta chợt nhớ lại lời nói cuối cùng của Thẩm Lạc trước khi bước ra khỏi biệt thự về việc căn nhà này bị đặt một cái Đoạt Vận Sát Trận thâm độc và việc họ đang tự tay nuôi dưỡng một con sói mắt trắng bên mình. Cố Vạn Sơn dứt khoát quay sang nhìn Cố Dao, người bấy giờ đang ngồi thu mình ở góc ghế với vẻ mặt vô cùng hoảng loạn, sợ hãi khi thấy vây cánh nhà họ Hứa của mình đã hoàn toàn bị chặt đứt sạch sẽ.
"Dao Dao! Con nói thật cho bố biết, cái la bàn phong thủy và những bức tượng tỳ hưu đặt ở sảnh lớn là do ai hướng dẫn con sắp xếp hả?" Cố Vạn Sơn gầm lên một tiếng đầy nghi ngờ, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào đứa con gái nuôi bấy lâu nay ông luôn mực chiều chuộng.
Cố Dao nghe vậy liền giật mình thon thót, ánh mắt cô ta đảo liên tục, lộ rõ vẻ tật giật mình và tội lỗi bởi vì cô ta biết rõ toàn bộ cách bài trí phong thủy đó là do cô ta nghe theo lời của một vị tà sư huyền học ngầm hướng dẫn nhằm mục đích hút cạn khí vận của nhà họ Cố để bồi đắp cho bản thân mình.
Nhìn thấy phản ứng tật giật mình của Cố Dao, Cố Vạn Sơn và Cố Trình lập tức hiểu ra mọi chuyện, họ bàng hoàng nhận ra lời cảnh báo của Thẩm Lạc về việc họ tự tay nuôi sói trong nhà hoàn toàn là sự thật 100%. Nhà họ Cố bấy lâu nay vì một đứa con nuôi giả tạo, thâm độc mà nhẫn tâm xua đuổi đi vị cứu tinh, vị thần minh thực sự của gia tộc mình, tự tay đẩy bản thân vào con đường diệt vong không có lối thoát. Sự hối hận và nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy toàn bộ căn biệt thự sang trọng bấy giờ đang dần rơi vào cảnh ảm đạm, lạnh lẽo dưới bóng đêm đen kịt của thủ đô đầy sóng gió.