Lý Mộc quỳ sụp xuống đất, bộ áo đạo袍 trắng tinh giờ đã biến thành một đống giẻ rách đen thui. Hắn ngẩng khuôn mặt bết mồ hôi và than đen lên, đôi mắt co rút lại vì kinh hoàng. Hắn không thể tin được một kẻ phế vật Luyện Khí Tầng 10 lại có thể hạ gục một Trúc Cơ Đỉnh Phong chỉ trong một nốt nhạc!
"Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì?!" Lý Mộc run rẩy chỉ tay vào Lục Họa.
Lục Họa từ tốn bước ra khỏi hang, ánh mắt u uất và lạnh lẽo đến mức khiến không khí xung quanh như đóng băng. Hắn nhặt thanh mây kiếm của Lý Mộc lên, bước từng bước tạt qua mặt hắn.
"Tà thuật?" Lục Họa cất giọng trầm thấp, chứa đựng sát khí cuồng bạo. "Đây là ân huệ của Lạc Lạc ban cho ta. Kẻ như ngươi, không có quyền được gọi tên nó."
Hắn giơ cao thanh kiếm, ngũ sắc linh lực bao bọc lấy lưỡi kiếm định chém xuống để diệt khẩu.
"Lục Họa, dừng tay một chút!" Lạc Lạc vội vàng chạy ra ngăn lại.
Lục Họa lập tức thu lại kiếm khí, quay sang nhìn cô. Ánh mắt tàn nhẫn, khát máu vừa rồi trong giây lát đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự dịu dàng và ngoan ngoãn đến khó tin: "Lạc Lạc, sao vậy? Kẻ này muốn hại cô, ta phải giết hắn."
Lạc Lạc xua tay: "Giết hắn thì dính bug 'Truy Nã Toàn Thế Giới' ngay lập tức đấy! Hiện tại chúng ta chưa đủ điểm năng lượng để cân cả môn phái đâu. Để tôi 'sửa' lại trí nhớ của hắn một chút!"
Nói rồi, Lạc Lạc mở giao diện Admin, chọn vào mục đối tượng Lý Mộc. Vì Lý Mộc đang ở trạng thái bị thương nặng và tinh thần hoảng loạn, khả năng kháng cự của hệ thống thần trí rất yếu.
Cô thao tác nhanh trên màn hình: • Chức năng: *Xóa bộ nhớ tạm thời (Clear Cache)*.
• Nội dung cần xóa: Toàn bộ diễn biến trận chiến trong 30 phút qua.
Hắn bước đến gần Lạc Lạc, đột nhiên giơ tay nắm lấy vạt áo cô.
"Lạc Lạc..."
"Hả? Sao thế?" Lạc Lạc quay lại nhìn hắn.
Lục Họa cúi đầu, mái tóc đen rủ xuống che bớt nửa khuôn mặt, nhưng cô vẫn có thể thấy rõ vành tai hắn đang đỏ lây. Giọng nói của hắn run run, chứa đựng một sự khát khao mãnh liệt:
"Sau này... cô có xóa ký ức của ta không?"
Lạc Lạc ngẩn người, rồi bật cười: "Tào lao! Tôi xóa ký ức của cậu làm gì? Cậu là nhân vật tôi phải bảo vệ mà!"
"Vậy..." Lục Họa ngẩng mặt lên, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào mắt Lạc Lạc, ánh lên một tia sáng cuồng nhiệt và u tối. "Cô hứa đi. Vĩnh viễn không được xóa bất kỳ ký ức nào về cô trong đầu ta. Dù ta có đau đớn, có điên loạn thế nào... ta cũng muốn giữ lại từng nụ cười, từng lời nói của cô."
Lạc Lạc bị ánh mắt quá đỗi nghiêm túc và mãnh liệt của hắn làm cho hơi hoảng. Tên này... sao tự dưng lại sên súa thế nhỉ? Nhưng nghĩ lại thì hắn vừa trải qua mười mấy năm bị cả thế giới ruồng bỏ, vừa tìm thấy một chỗ dựa là cô nên mới bị tâm lý phụ thuộc sâu sắc như vậy.
"Được rồi, hứa đấy! Tôi thề với danh dự của một kỹ sư IT cấp cao luôn!" Lạc Lạc ngoắc tay với hắn.
Lục Họa nhìn ngón tay út nhỏ nhắn của cô, chậm rãi giơ ngón tay út của mình ra ngoắc lấy. Sự đụng chạm da thịt ấm áp làm tim hắn đập liên hồi như trống ngực. Trong đầu vị Ma Tôn tương lai lúc này không còn suy nghĩ về việc trả thù thế giới hay diệt sạch chúng sinh nữa. Mọi ngóc ngách trong tâm trí hắn đã bị hình bóng của Tề Lạc Lạc lấp đầy.
*Chỉ cần có cô ấy bên cạnh, thế giới này có ra sao cũng chẳng sao cả. Nhưng nếu ai dám cướp cô ấy đi... ta sẽ hủy diệt toàn bộ cái thế giới này!*
Đêm đó, hai người dựng một đốm lửa nhỏ trong sâu khu rừng. Lạc Lạc ngồi dùng Điểm Năng Lượng Vá Lỗi vừa thu được từ việc giải quyết sự cố Lý Mộc để mở khóa thêm các tính năng mới của Hệ Thống Mệnh Kịch.
**[CẬP NHẬT HỆ THỐNG PHIÊN BẢN 1.1]**
• Mở khóa tính năng: *Bản Đồ Tài Nguyên (Resource Radar)*.
• Mở khóa tính năng: *Chế Tạo Đạn Dược Tu Tiên*.
• Nhiệm vụ tiếp theo: Đưa Lục Họa đến *Bí Cảnh Thái Cổ* để thu thập 'Năng Lượng Lõi Thiên Đạo' nhằm khôi phục hoàn toàn cấu trúc thế giới.
"Bí Cảnh Thái Cổ sao?" Lạc Lạc lẩm bẩm. "Nghe nói nơi đó gom tụ hàng trăm thiên tài của các đại môn phái đến tranh đoạt bảo vật."
Lục Họa ngồi bên cạnh, lặng lẽ nướng một con thỏ rừng thơm phức rồi xé miếng thịt ngon nhất đưa cho Lạc Lạc: "Lạc Lạc, ăn đi. Dù nơi đó có là đầm rồng hang hổ, ta cũng sẽ mở đường cho cô."
Lạc Lạc đón lấy miếng thịt nướng ngọt lịm, mỉm cười rạng rỡ: "Tốt lắm! Với bộ trang bị và thuật toán tôi chuẩn bị cho cậu, chúng ta sẽ biến cái Bí Cảnh Thái Cổ đó thành khu vui chơi giải trí của riêng hai đứa mình!"
Lục Họa nhìn nụ cười của cô dưới ánh lửa hồng, ánh mắt tràn ngập sự si mê không thể che giấu. Hắn siết chặt nắm tay, thầm hứa sẽ trở thành người mạnh nhất thế giới này — không phải để xưng bá, mà là để có đủ sức mạnh giữ cô lại bên mình vĩnh viễn.