Họ đang thử nghiệm một loại thuốc an thần thần kinh thế hệ mới chưa được cấp phép, và họ cần những người tình nguyện khỏe mạnh để kiểm tra độc tính với mức thù lao cực kỳ cao, đủ để chi trả toàn bộ ca phẫu thuật cho Hàn Vũ. Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ tàn nhẫn: loại thuốc này có tác dụng phụ phá hủy dần các bao myelin của sợi thần kinh vận động, có thể dẫn đến chứng run rẩy tay chân vĩnh viễn không thể cứu chữa. Lâm Đường nhìn xuống đôi bàn tay của mình, đôi bàn tay đang nắm giữ tương lai của một kiến trúc sư, đôi bàn tay mà các thầy cô trong khoa luôn khen ngợi là có thiên phú. Cậu mỉm cười, một nụ cười thê lương nhưng không một chút do dự.
Đôi tay này của cậu có thể vẽ nên những tòa nhà, nhưng nếu không có đôi tay của Hàn Vũ, thế giới của cậu sẽ không còn một giai điệu nào nữa. Đêm đó, trong một căn phòng thí nghiệm ngầm ẩm thấp và lạnh lẽo ở ngoại ô, Lâm Đường đã đặt bút ký vào bản hợp đồng bán đi chính bản thân mình. Từng mũi kim tiêm mang theo thứ chất lỏng lạnh ngắt chảy vào huyết quản của cậu, mang theo những cơn đau buốt tận xương tủy. Suốt một tuần liền, Lâm Đường bị giam trong phòng cách ly, cơ thể cậu liên tục co thắt, những cơn sốt cao khiến cậu mê sảng, và đau đớn nhất là đôi bàn tay bắt đầu xuất hiện những nhịp run rẩy vô thức đầu tiên. Nhưng ngay khi nhận được số tiền chuyển khoản, Lâm Đường đã lập tức làm thủ tục chuyển toàn bộ dưới danh nghĩa một “nhà tài trợ ẩn danh” đến bệnh viện nơi Hàn Vũ đang nằm.
Ca phẫu thuật diễn ra thành công rực rỡ ngoài mong đợi. Vị bác sĩ người Đức đã nối liền từng sợi thần kinh vỡ nát, trả lại sự hoàn hảo cho đôi tay của thiên tài. Ngày Hàn Vũ có thể cử động lại những ngón tay đầu tiên, cả khoa Nghệ thuật như vỡ òa trong niềm vui sướng. Hàn Vũ lao vào tập luyện để lấy lại phong độ, anh như một con phượng hoàng hồi sinh từ đống tro tàn, càng thêm kiêu ngạo và rực rỡ. Nhưng cùng lúc đó, thế giới của Lâm Đường bắt đầu sụp đổ.
Tác dụng phụ của thuốc bắt đầu bộc phát mạnh mẽ. Đôi bàn tay từng rất đẹp của cậu giờ đây run rẩy một cách mất kiểm soát. Ban đầu chỉ là những cái rùng mình nhẹ khi cầm đũa, nhưng dần dần, cậu không thể giữ vững một đường thẳng trên bản vẽ kỹ thuật. Trong buổi bảo vệ đồ án kiến trúc quan trọng, cây bút trên tay Lâm Đường rơi xuống đất tận ba lần, những nét vẽ nghệch ngoạc, méo mó như một trò đùa khiến vị giáo sư nghiêm khắc phải lắc đầu thở dài. Lâm Đường biết, tương lai làm kiến trúc sư của cậu đã kết thúc từ đây, đôi bàn tay này đã trở thành một phế vật.
Giữa lúc Lâm Đường đang chơi vơi ở bờ vực của sự tuyệt vọng, Hàn Vũ lại nhận được sự chú ý của Diệp Chi — con gái của một giáo sư âm nhạc danh tiếng, một tiểu thư giàu có sở hữu những mối quan hệ có thể đưa Hàn Vũ thẳng tiến sang các sân khấu châu Âu. Diệp Chi luôn xuất hiện bên cạnh Hàn Vũ như một cặp bài trùng xứng đôi vừa lứa. Để dọn đường cho Hàn Vũ và loại bỏ cái bóng phiền phức là Lâm Đường, Diệp Chi đã tung ra một lời đồn ác ý trong trường rằng chính Lâm Đường là kẻ đã hám tiền, bán đứng thông tin về tai nạn và tình trạng chấn thương của Hàn Vũ cho các tờ báo lá cải để nhận một khoản tiền nhuận bút kếch xù.
Hàn Vũ, với bản tính kiêu ngạo và lòng tự trọng bị tổn thương, đã lập tức tin vào lời đồn đó mà không một lời xác minh. Anh hẹn Lâm Đường ra phòng tập vĩ cầm cũ vào một buổi chiều muộn, khi hoàng hôn nhuộm đỏ ối cả không gian như màu máu. Khi Lâm Đường bước vào, cậu chưa kịp mở lời thì một chiếc hộp gỗ cũ đã bị ném mạnh dưới chân cậu. Chiếc hộp vỡ ra, bên trong là những bản nhạc chép tay rách nát mà cậu đã thức bao đêm để làm cho anh. Hàn Vũ đứng đó, đôi mắt anh nhìn cậu ngập tràn sự căm phẫn và khinh bỉ tột cùng.
Anh bước đến, bóp chặt lấy cằm Lâm Đường, giọng nói sắc lạnh như dao cạo găm thẳng vào tim cậu: *"Tôi cứ nghĩ cậu chỉ là một kẻ bám đuôi rẻ tiền, không ngờ cậu lại là một con quỷ hám tiền đến mức chà đạp lên nỗi đau của tôi để kiếm chác. Cậu có biết những bài báo đó suýt chút nữa đã hủy hoại danh tiếng của tôi không?"* Lâm Đường bàng hoàng, cậu nhìn anh, đôi môi run rẩy muốn giải thích, nhưng khi cậu đưa tay lên định níu lấy vạt áo anh, Hàn Vũ đã thô bạo hất tay cậu ra. Ánh mắt anh hạ xuống, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang co rút, run rẩy bần bật của Lâm Đường vì xúc động và vì di chứng của thuốc. Hàn Vũ khẽ nhếch môi, buông ra một lời sỉ nhục tàn nhẫn nhất thế gian: *"Nhìn đôi bàn tay run rẩy ghê tởm của cậu kìa. Đây chính là quả báo cho kẻ phản bội. Đôi tay phế vật đó không xứng đáng được chạm vào âm nhạc của tôi, và cậu cũng không bao giờ xứng đáng đứng cạnh tôi nữa. Cút đi!"*
Lâm Đường đứng chết trân trong bóng tối đang dần nuốt chửng phòng tập. Cậu không khóc, không biện minh, vì cậu hiểu rằng trong lòng Hàn Vũ, cậu chưa bao giờ có một vị trí tối thiểu để anh bằng lòng tin tưởng. Cậu cúi xuống, dùng đôi bàn tay run rẩy đến tội nghiệp của mình, lặng lẽ nhặt từng mảnh giấy chép nhạc rách nát bỏ vào lòng, rồi quay lưng bước đi, bóng lưng gầy gò của cậu hòa tan vào màn đêm lạnh giá của thành phố.
Một năm sau...
... Nhà hát Lớn thành phố ngập trong ánh đèn neon rực rỡ và những bộ trang phục sang trọng của giới thượng lưu. Đêm nay là buổi hòa nhạc tôn vinh giải thưởng vĩ cầm quốc tế của Hàn Vũ trước khi anh chính thức lên đường sang Vienna phát triển sự nghiệp. Khán phòng không còn một chỗ trống, những tràng pháo tay vang lên không ngớt khi Hàn Vũ bước ra sân khấu trong bộ vest đen lịch lãm. Đôi bàn tay hoàn hảo của anh nâng chiếc vĩ cầm lên, và khi tiếng đàn vang lên, cả khán phòng như lặng đi trước một kỹ thuật điêu luyện đến mức thượng thừa. Nhưng kỳ lạ thay, những vị giám khảo lão luyện ngồi ở hàng ghế đầu lại khẽ nhíu mày; tiếng đàn của Hàn Vũ rất chuẩn xác, rất lộng lẫy, nhưng nó thiếu đi một thứ gì đó cốt lõi — nó lạnh lẽo và trống rỗng, như một cỗ máy phát ra âm thanh không có linh hồn.
Ở một góc khuất sâu nhất của hàng ghế cuối cùng, nơi ánh sáng đèn sân khấu không thể chạm tới, có một người ngồi lặng lẽ. Lâm Đường mặc một chiếc áo khoác cũ rộng thùng bành, đôi bàn tay tàn phế của cậu co rút, run rẩy dữ dội được giấu chặt sâu trong túi áo. Cậu chăm chú nhìn người đàn ông đang tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu kia, đôi mắt cậu ngập tràn nước mắt nhưng khóe môi lại nở một nụ cười mãn nguyện. Đây là ước mơ của anh, và cậu đã giúp anh hoàn thành nó, dù cái giá phải trả là cả cuộc đời cậu. Khi bản nhạc kết thúc bằng một nốt cao ngân vang, cả khán phòng đứng dậy vỗ tay vang dội, Lâm Đường cũng lặng lẽ đứng lên.
Cậu không chờ xem anh nhận hoa và huy chương, cậu quay người, bước từng bước tập tễnh ra khỏi nhà hát, một mình đi vào cơn mưa đầu đông buốt giá. Cậu đã làm thủ tục xin nghỉ học và đăng ký tham gia một chương trình trị liệu dài hạn dành cho người khuyết tật ở một thị trấn nhỏ vùng biên giới, nơi không có ánh đèn sân khấu, và quan trọng nhất, nơi đó không có Hàn Vũ.
Ngày hôm sau, Hàn Vũ trở lại căn phòng trọ cũ của mình để dọn dẹp những đồ đạc cuối cùng trước khi ra sân bay sang Đức. Căn phòng trống rỗng, chỉ còn lại một vài thứ đồ bỏ đi. Khi kéo chiếc hộc bàn cũ ra để kiểm tra, Hàn Vũ vô tình nhìn thấy một cuốn sổ da màu nâu đã sờn góc bị bỏ lại ở góc khuất. Anh cầm lên, nhận ra đó là cuốn nhật ký chép nhạc cũ của Lâm Đường. Hàn Vũ định vứt nó vào thùng rác, nhưng một tờ giấy kẹp bên trong bất ngờ rơi ra. Đó là một tờ biên lai y tế có đóng dấu đỏ của một tổ chức ngầm, ghi rõ: *“Hợp đồng thử nghiệm lâm sàng chất độc thần kinh AX-20. Người tình nguyện: Lâm Đường. Số tiền chi trả: Ba tỷ đồng”*, ngày ký chính là một ngày trước ca phẫu thuật của anh. Hàn Vũ bàng hoàng, đầu óc anh như có một luồng điện mạnh đánh thẳng vào. Anh điên cuồng lật từng trang nhật ký của Lâm Đường. Những trang đầu là những nét chữ thanh mảnh, nắn nót chép lại những bản nhạc của anh, bên cạnh là những dòng suy nghĩ ngây ngô: *"Hôm nay Vũ đàn rất hay"*, *"Ước gì anh ấy nhìn mình một lần"*. Nhưng càng về những trang sau, nét chữ bắt đầu nguệch ngoạc, run rẩy và nhòe đi vì những vệt mực loang lổ. Trang cuối cùng được viết vào cái đêm anh sỉ nhục cậu ở phòng tập, nét chữ méo mó đến mức suýt chút nữa không thể đọc được: *"Tay của Vũ khỏi rồi, anh ấy lại có thể đàn, anh ấy sắp được đi Vienna rồi. Đôi bàn tay này của mình, coi như tặng cho âm nhạc của anh ấy. Vũ ơi, tiền đồ vạn dặm, xin anh đừng ngoảnh lại nhìn đứa phế vật này..."*
Cuốn sổ da rơi khỏi tay Hàn Vũ, đập vào nền nhà vang lên một tiếng động chát chúa. Toàn bộ thế giới kiêu ngạo của anh sụp đổ hoàn toàn trong một giây. Hóa ra không có nhà tài trợ ẩn danh nào cả, không có sự phản bội nào cả. Người duy nhất yêu anh hơn cả sinh mạng đã tự tay hủy hoại bản thân để đổi lấy đôi tay này cho anh, vậy mà anh lại dùng chính đôi tay đó để tát vào mặt cậu, để ném trả cậu những lời sỉ nhục cay đắng nhất.
Hàn Vũ điên cuồng lao ra khỏi phòng, anh chạy như điên dưới cơn mưa tầm tã, bỏ mặc cả hành lý, bỏ mặc cả chuyến bay sang châu Âu đang chờ đợi. Anh chạy đến trường đại học, đến phòng trọ của Lâm Đường, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là chiếc giường tre trống không và lời nói lạnh lùng của người chủ nhà: *"Cậu cậu ấy đi từ sáng sớm rồi, nghe nói đi đến một nơi rất xa để chữa tay, cậu ấy bảo không bao giờ quay lại đây nữa."* Hàn Vũ quỳ sụp xuống giữa phòng trọ của Lâm Đường, anh áp khuôn mặt mình vào chiếc gối cũ vẫn còn thoang thoảng mùi gỗ tùng của cậu, bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh nhìn xuống đôi bàn tay hoàn hảo, không một tì vết của mình, đôi bàn tay đã mang lại cho anh vinh quang vương giả, nhưng lúc này đây, anh lại cảm thấy nó ghê tởm và nặng nề đến mức không thể nhấc lên nổi.
Nhiều năm về sau, Hàn Vũ đã trở thành một đại vĩ cầm thủ danh tiếng lẫy lừng thế giới, anh đứng trên đỉnh cao mà mọi người nghệ sĩ đều mơ ước, sở hữu một kỹ tài không ai có thể sánh bằng. Thế nhưng, người ta truyền tai nhau rằng, kể từ sau đêm hòa nhạc định mệnh năm đó, tiếng đàn của Hàn Vũ không bao giờ còn mang lại cảm xúc cho người nghe nữa. Nó giống như một khúc ca câm lặng, một âm thanh chuẩn xác nhưng chết chóc.
Mỗi khi bước lên sân khấu, trước khi đặt cây vĩ lên dây đàn, Hàn Vũ luôn nhìn xuống đôi bàn tay hoàn hảo của mình và nhìn về phía hàng ghế cuối cùng của khán phòng trống rỗng. Anh biết, linh hồn của tiếng đàn và người duy nhất hiểu được âm nhạc của anh đã mang theo đôi bàn tay run rẩy bước ra đi, để lại anh cô độc trên đỉnh cao vinh quang với một nỗi hối hận muộn màng, gặm nhấm tâm can đến tận hơi thở cuối cùng.
HẾT