
Tác giả: Khương Noãn Nhi
Trong thế giới ẩm thực cao cấp của thành phố này, cái tên Đường Phong được ví như một vị lưỡi hái của tử thần. Ông ta là nhà phê bình ẩm thực quyền lực nhất, người sở hữu chiếc lưỡi "độc đắc" có thể ngửi ra từng miligram gia vị bị nêm lệch trong một nồi súp khổng lồ. Một bài đánh giá năm sao của Đường Phong trên tạp chí Thượng Vị có thể biến một quán ăn vỉa hè thành thánh địa của giới tài phiệt chỉ sau một đêm.
Ngược lại, một lời chê bai lạnh lùng, cay độc của ông ta có thể bóp chết sự nghiệp của những đầu bếp ba sao Michelin, đẩy họ vào cảnh phá sản và nợ nần chồng chất. Đường Phong kiêu ngạo, độc tài, luôn mặc bộ comple màu xám tro, ngồi ở góc tối của các nhà hàng sang trọng, phán xét công sức của người khác như một vị chúa tể.
Năm mươi tuổi, Đường Phong tuyên bố mình đã nếm trải mọi mỹ vị trên trần gian và chuẩn bị viết cuốn hồi ký cuối cùng trước khi giải nghệ. Đúng lúc này, ông ta nhận được một bức thư mời không đề tên người gửi, bên trong chỉ vỏn vẹn một địa chỉ nằm sâu trong khu phố cổ và một dòng chữ viết tay bằng mực tàu: *"Mời ông đến nếm thử món ăn cuối cùng của cuộc đời. Một món ăn sẽ khiến chiếc lưỡi độc đắc của ông phải cúi đầu bật khóc."*
Sự kiêu ngạo của một kẻ đứng trên đỉnh cao danh vọng đã thôi thúc Đường Phong tìm đến địa chỉ kia vào một đêm mưa gió. Đó là một nhà hàng ẩn danh, không có biển hiệu, nép mình dưới một tầng hầm của ngôi nhà cổ kiến trúc Pháp. Không gian bên trong tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có một chiếc bàn độc nhất đặt giữa phòng dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
Đường Phong thong thả cởi chiếc áo khoác, ngồi xuống ghế với phong thái của một vị vua bước lên ngai vàng để chuẩn bị ban phát sự phán xét. Người phục vụ bước ra từ trong bóng tối, gương mặt che khuất sau chiếc mũ vải đen, nhẹ nhàng đặt lên bàn một chiếc đĩa sứ trắng tinh, bên trên là một món súp có màu hổ phách trong vắt, tỏa ra một làn khói mỏng manh nhưng mang theo một mùi hương kỳ lạ.
Mùi hương đó không nồng nặc, nhưng nó có một khả năng kỳ quái là xuyên qua khứu giác, đánh thẳng vào đại não của Đường Phong, làm sống dậy những ký ức xa xưa tưởng chừng đã ngủ quên từ thuở thiếu thời.
Đường Phong nhướng mày, khẽ mỉm cười đầy vẻ giễu cợt. Ông ta cầm chiếc thìa bạc lên, múc một muỗng súp nhỏ rồi đưa vào miệng.
Ngay khi chất lỏng màu hổ phách chạm vào đầu lưỡi, toàn thân Đường Phong thình lình chấn động mạnh. Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng, xa cách của ông ta trợn trừng lên vì kinh ngạc. Vị giác của ông ta như bị nổ tung bởi một sự kết hợp hoàn hảo đến mức điên rồ. Đó là vị ngọt thanh tao của củ cải sương muối, vị béo ngậy nhưng không ngấy của tủy xương ống, và một chút vị cay nồng ấm áp của hạt tiêu rừng.
Nhưng điều kinh khủng nhất là, món súp này không hề dùng đến bất kỳ loại gia vị nhân tạo nào, tất cả đều là sự thuần khiết tột cùng của tự nhiên được nhào nặn bởi bàn tay của một bậc thầy phù thủy ẩm thực.
Mỗi một ngụm súp trôi qua cổ họng, Đường Phong lại cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Những giọt nước mắt vô thức trào ra từ khóe mắt già nua của vị nhà phê bình độc tài. Ông ta khóc, không phải vì đau đớn, mà vì xúc động trước một tác phẩm nghệ thuật vị giác quá mức hoàn hảo, một món ăn vượt xa mọi quy chuẩn cấu trúc ẩm thực mà ông ta từng biết trong suốt ba mươi năm sự nghiệp.
"Quá xuất sắc... Đây chính là món ăn ngon nhất đời tôi!" Đường Phong buông thìa, giọng run rẩy, đứng bật dậy hét lớn về phía gian bếp tối tăm. "Ai là người đã nấu món súp này? Bước ra đây! Tôi sẽ dùng toàn bộ tầm ảnh hưởng của mình để biến người đó thành huyền thoại vĩ đại nhất của nền ẩm thực quốc gia!"
Tiếng vỗ tay chậm rãi bộp, bộp vang lên từ phía sau tấm rèm nhung đen của gian bếp. Một người đàn ông trung niên bước ra, người đó mặc bộ quần áo đầu bếp màu trắng nhưng đã sờn cũ, trên ngực áo có thêu một cái tên đã bị gạch bỏ bằng mực đen. Khi người đầu bếp ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt có một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống má, nụ cười của anh ta tràn đầy sự lạnh lùng và thù hận.