
Tiếng mưa rào xối xả như trút nước xuống những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Khlong Toei, nằm lọt thỏm giữa lòng thủ đô Bangkok hoa lệ. Khói nghi ngút từ những hàng hủ tiếu gõ ven đường quyện cùng mùi nước sông đen ngòm bốc lên, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt đến khó thở.
Nguyễn Hạ Vy, một cô gái Việt Nam hai mươi tư tuổi đang làm thiết kế đồ họa tự do tại Thái Lan, bấy giờ đang chật vật che chiếc ô rách bươm, bước từng bước run rẩy qua những vũng nước đục ngầu trong con hẻm sâu hun hút. Đêm nay là đêm thứ ba liên tiếp cô lang thang ở khu này để tìm kiếm tiệm bói của một vị thầy Ajarn mù nổi tiếng — người được mệnh danh là có thể thay đổi nhân duyên, xoay chuyển tài vận chỉ bằng một quẻ gieo đồng xu.
Vy khẽ vuốt những giọt nước mưa dính trên má, lòng tràn ngập sự rệu rã. Ở cái tuổi này, bạn bè xung quanh đều đã yên bề gia thất hoặc có sự nghiệp vững vàng, còn cô thì hoàn toàn trắng tay. Sau ba mối tình sâu đậm nhưng đều kết thúc bằng sự phản bội cay đắng, người yêu gần nhất còn lừa sạch số tiền tiết kiệm năm năm qua của cô để bỏ trốn cùng nhân tình, Vy hoàn toàn rơi vào khủng hoảng.
Sự cô độc nơi xứ người cùng vết thương lòng rỉ máu đã đẩy cô đến bờ vực của niềm tin tâm linh, bấu víu vào những điều huyền bí của đất Thái với hy vọng tìm lại chút bình yên cho số phận lận đận của mình.
Con hẻm nhỏ hẹp dần, ánh đèn đường vàng vọt khuất hẳn sau những bức tường bám đầy rêu mốc. Trước mắt Vy hiện ra một ngôi nhà gỗ kiểu cổ biệt lập, trên cửa treo một chiếc mặt nạ bùa Lersi bằng đồng xám xịt, đôi mắt khoét rỗng như đang nhìn xoáy vào tâm can người đối diện. Vy hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ ba tiếng lên cánh cửa gỗ mục nát.
"Vào đi." Một giọng nói thều thào, mỏng dính như giấy vớ phát ra từ bên trong.
Căn phòng tối om, chỉ được thắp sáng bởi hai ngọn nến sáp ong màu vàng mỡ gà đặt trên bàn thờ cúng các vị linh thần Thái Lan. Mùi hương sầu khét, nồng nặc mùi tinh dầu hoàng đàn và một chút mùi ngai ngái khó tả xộc thẳng vào mũi Vy.
Ngồi xếp bằng trên tấm thảm thêu hoa văn cổ là một ông lão gầy trơ xương, làn da xám ngắt bọc lấy những khúc xương sườn nhô ra. Ông ta mặc bộ đồ trắng của các thầy tu tại gia (Ajarn), đôi mắt nhắm nghiền, hai hốc mắt sâu hoắm lún sâu vào hộp sọ, chứng tỏ ông ta đã mù từ rất lâu. Nhưng điều kỳ lạ là ngay khi Vy vừa bước vào, chiếc đầu của ông lão khẽ xoay nhẹ, hướng thẳng về phía cô như thể ông ta nhìn thấy rõ từng sợi tóc của cô vậy.
"Ngồi xuống đi, đứa trẻ tội nghiệp." Ajarn Somchai cất lời, bàn tay run rẩy gõ nhẹ chiếc vồ gỗ xuống sàn. "B bát tự của con bị bọc trong một tầng sương đen của sự phản bội. Ba đời duyên kiếp đều đứt đoạn, cung Phu Thê đầy vết nứt, có đúng không?"
Vy kinh hoàng bấu chặt gấu áo, mông vừa chạm xuống chiếu tre đã vội vã gật đầu: "Vâng... vâng đúng thế thưa Ajarn. Con phải làm sao đây? Con mệt mỏi quá rồi, con chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, một người chồng thực lòng yêu thương con thôi."
Ajarn Somchai khẽ bật ra một tiếng cười húng hắng đầy ẩn ý trong cổ họng. Ông ta với tay lấy một chiếc hộp bằng gỗ mun đen bóng đặt trên bàn thờ, mở nắp ra. Bên trong chiếc hộp, nằm chễm chệ trên một tấm lụa đỏ thắm, là một chiếc vòng tay bằng ngọc bích màu xanh đậm. Viên ngọc nhẵn nhụi, tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo dưới ánh nến, nhưng khi nhìn kỹ, Vy có cảm giác bên trong chất ngọc xanh ấy có những sợi chỉ màu đỏ bầm như những mạch máu li ti đang uốn lượn.
"Số mệnh của con sắp chuyển vần rồi. Gieo một quẻ đại cát, trong vòng ba ngày nữa, người chồng định mệnh của con sẽ xuất hiện. Anh ta là người giàu sang, chung thủy, có thể che chở cho con cả đời." Somchai nâng chiếc vòng ngọc lên, đưa về phía Vy. "Nhưng với một điều kiện.
Con phải đeo chiếc vòng ngọc bích này trọn vẹn ba mươi ngày đêm. Tuyệt đối không được tháo ra, dù chỉ một giây. Đây là vật giúp con giữ chặt lấy sợi tơ hồng, thanh tẩy bớt những oán khí duyên trần kiếp trước. Con làm được không?"
Vy nhìn chiếc vòng ngọc đẹp đẽ, lòng trào lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Cô không hề đắn đo, đưa bàn tay trái ra để Ajarn Somchai lồng chiếc vòng vào cổ tay. Kỳ lạ thay, chiếc vòng có kích thước khá nhỏ, nhưng khi chạm vào da thịt cô, nó lại mềm mại co giãn một cách bất thường, dễ dàng trượt qua các khớp xương rồi ôm khít lấy cổ tay cô. Một cảm giác mát lạnh thấu xương lập tức truyền từ chiếc vòng, chạy dọc theo cánh tay lên thẳng đỉnh đầu khiến Vy rùng mình một cái.
"Nhớ kỹ lời ta... Ba mươi ngày. Không được tháo." Giọng Somchai vẳng lại phía sau khi Vy cúi đầu tạ ơn và bước ra cửa. Khi cánh cửa gỗ khép lại, hai ngọn nến trên bàn thờ bất thình lình phụt tắt, để lại lão thầy bói mù ngồi trong bóng tối, khóe miệng lão vẹo sang một bên, nở một nụ cười rùng rợn đến gai người.
---
Quẻ bói của Ajarn Somchai linh nghiệm một cách thần kỳ. Đúng hai ngày sau, khi Vy đang đứng trú mưa dưới mái hiên của một trung tâm thương mại sầm uất tại Siam, một chiếc xe sang trọng trờ tới. Bước xuống xe là Kasem — một tổng tài trẻ tuổi người Thái gốc Hoa, sở hữu chuỗi nhà hàng cao cấp tại Bangkok.
Anh có một ngoại hình hoàn hảo với sống mũi cao, đôi mắt một mí sắc sảo và nụ cười ấm áp như nắng mùa thu. Kasem vô tình làm rơi chiếc ví, Vy nhặt giúp, và cuộc trò chuyện định mệnh bắt đầu từ đó.
Kasem dịu dàng, tinh tế và yêu thương Vy vô điều kiện. Anh đưa cô đến những nhà hàng sang trọng nhất, mua cho cô những bộ váy áo lộng lẫy và luôn nắm chặt tay cô mỗi khi đi dạo bên bờ sông Chao Phraya. Vy cảm thấy mình như một nàng công chúa bước ra từ câu chuyện cổ tích.
Sự lận đận, đau khổ suốt nhiều năm qua biến mất, thay vào đó là mật ngọt của tình yêu. Mỗi khi Kasem nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình, Vy lại đưa tay vuốt ve chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay trái. Nó như một minh chứng cho thấy quyết định đi tìm thầy bói của cô là hoàn toàn đúng đắn.
Tuy nhiên, niềm hạnh phúc ấy ngắn chẳng tày gang. Bắt đầu từ ngày thứ bảy sau khi đeo vòng, những hiện tượng kỳ quái bắt đầu bủa vây lấy cuộc sống của Vy.
Đầu tiên là những giấc mộng. Đêm nào Vy cũng mơ thấy cùng một giấc mơ kinh hoàng. Trong mơ, cô thấy mình đang nằm ngửa trong một chiếc quan tài bằng gỗ dày cộp, xung quanh tối đen như mực và nồng nặc mùi đất ẩm, mùi xác thối rữa. Cô nghe thấy tiếng "bôm bốp" của từng xẻng đất dội xuống nắp quan tài bên trên. Vy gào khóc, dùng hai bàn tay cào xé điên cuồng vào thành gỗ đến mức móng tay bật máu, nhưng không một ai nghe thấy.
Không khí cạn dần, lồng ngực cô thắt lại đau đớn, vị mặn của máu và vị đắng của đất cát tràn vào miệng. Cứ mỗi lần chuẩn bị ngạt thở đến chết, cô lại giật mình tỉnh dậy, toàn thân đầm đìa mồ hôi lạnh, tim đập điên cuồng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Điều đáng sợ là, cứ sau mỗi giấc mơ bị chôn sống như thế, chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay Vy lại dường như... nhỏ đi một chút. Ban đầu, chiếc vòng ôm khít vừa vặn, nhưng giờ đây nó bắt đầu siết chặt vào da thịt cô. Vùng da dưới chiếc vòng đỏ ửng lên, ngứa ngáy và đau rát. Vy cố gắng dùng xà phòng và dầu mỡ để bôi trơn, hy vọng có thể nong chiếc vòng ra một chút cho dễ thở, nhưng chiếc vòng ngọc giống như một vòng kim cô bằng sắt, bám rễ chặt vào thịt xương cô, không cách nào xê dịch dù chỉ một milimét.
Và điều kinh khủng nhất xuất hiện vào tuần thứ ba, liên quan đến Kasem — người tình trong mơ của cô.
Hôm đó là kỷ niệm hai tuần yêu nhau, Kasem đón Vy về căn biệt thự ngoại ô của anh để dùng bữa tối lãng mạn. Căn biệt thự rộng lớn nhưng vắng lặng đến kỳ lạ, không có một bóng người làm, xung quanh trồng toàn những hàng cây champa hoa trắng tỏa hương thơm nồng, thứ hoa mà người Thái thường dùng trong các đám tang.
Khi Kasem vào bếp chuẩn bị rượu vang, Vy đi vào phòng vệ sinh để chỉnh sửa lại lớp trang điểm. Căn phòng vệ sinh được ốp đá hoa cương đen bóng, giữa tường treo một tấm gương lớn có khung viền mạ vàng phong cách hoàng gia. Vy đứng trước gương, dặm lại chút son môi. Đúng lúc cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào hình ảnh phản chiếu của Kasem trong gương — anh vừa thong thả bước vào từ cửa phòng vệ sinh, trên tay cầm hai ly rượu.
"Xoảng!"
Chiếc thỏi son trên tay Vy rơi xuống sàn gạch, vỡ tan. Toàn thân cô đóng băng, đôi đồng tử co rụt lại vì kinh hoàng tột độ.
Người đứng trong gương... không phải là Kasem!
Đó là một thực thể dị hợm, một cái xác đàn ông đang phân hủy nghiêm trọng. Làn da của gã xanh xao, bợt bạt và rách tươm, để lộ những thớ thịt thối rữa màu xám xịt bên trong.
Một bên mắt của gã đã bị thối hoắc, rơi rụng chỉ còn lại một hốc mắt đen ngòm đầy dòi bọ đang bò lổm ngổm, bên mắt còn lại đục ngầu, trợn trừng nhìn Vy đầy thèm khát. Khuôn mặt gã biến dạng, môi sứt sẹo để lộ hàm răng vàng khè, lởm chởm. Trên cổ gã có một vết cắt sâu hoắm, máu đen rỉ ra thành dòng.
Vy kinh hãi quay ngoắt đầu lại phía sau. Nhưng khi nhìn bằng mắt thường, người đứng trước mặt cô vẫn là Kasem với gương mặt bảnh bao, nụ cười ấm áp quen thuộc. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng:
"Vy, em sao thế? Em không khỏe ở đâu à?" Kasem tiến lại gần, đặt tay lên vai cô.
Cánh tay của anh chạm vào vai cô, nhưng Vy không cảm thấy sự ấm áp của người sống nữa. Thứ cô cảm nhận được là một luồng khí lạnh buốt, cứng đờ như một tảng băng vừa vớt lên từ nhà xác.
Vy nhìn chằm chặp vào tấm gương lớn phía sau Kasem. Trong gương, cái xác thối rữa kia đang nhe hàm răng dị hợm ra cười, bàn tay xương xẩu bám đầy đất cát của nó đang đặt chễm chệ trên vai cô, những ngón tay khô khốc vuốt ve cần cổ cô như đang đánh dấu một món mồi ngon.
"Đừng... đừng chạm vào tôi!" Vy hét lên một tiếng thất thanh, cô gạt phắt tay Kasem ra, lao mạnh ra khỏi phòng vệ sinh như một kẻ điên. Cô không kịp lấy túi xách, không kịp xỏ giày, cứ thế chân trần chạy thục mạng ra khỏi căn biệt thự hắc ám, lao thẳng ra con đường lộ vắng vẻ giữa đêm tối, mặc cho tiếng gọi trầm ấm của Kasem vang vọng phía sau: "Vy ơi! Em chạy đi đâu thế? Vy ơi..."
---
Vy chạy, chạy trối chết về căn phòng trọ nhỏ của mình ở trung tâm Bangkok. Cô khóa chặt ba lớp cửa, kéo rèm kín mít, ngồi thu mình vào góc giường, hai tay ôm đầu khóc nấc lên từng hồi. Đầu óc cô rối bời, hoảng loạn. Kasem là ma? Người yêu hoàn hảo mà cô ngỡ là định mệnh của đời mình thực chất là một vong quỷ?
Cô cúi xuống nhìn cổ tay trái của mình. Chiếc vòng ngọc bích bấy giờ đã siết chặt đến mức ăn sâu vào da thịt, tạo thành một rãnh sâu màu tím bầm. Màu xanh của ngọc nay đã biến mất gần hết, thay vào đó là một màu đỏ tươi rực rỡ, toàn bộ các mạch máu bên trong chiếc vòng đã căng phồng lên, như thể nó đang điên cuồng hút máu từ cơ thể cô để nuôi dưỡng chính nó. Vùng da xung quanh chiếc vòng bắt đầu xuất hiện những vết hoại tử nhỏ, bốc lên mùi ngai ngái giống hệt mùi hương trong tiệm bói của Ajarn Somchai.
Đột nhiên, điện thoại của Vy rung lên bần bật trên bàn. Trên màn hình hiển thị một số máy lạ. Vy run rẩy nhấn nút nghe, chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói quen thuộc. Là giọng nói mỏng dính như giấy vớ của lão thầy bói mù Somchai:
"Nguyễn Hoàng Vy... Hôm nay là ngày thứ hai mươi chín rồi. Chỉ còn một ngày nữa thôi, nghi lễ sẽ hoàn thành. Đừng cố gắng trốn chạy, số mệnh của con đã được định đoạt từ khi con đeo chiếc vòng đó vào tay."
"Lão già khốn nạn! Ông đã làm gì tôi?! Kasem là cái thứ gì?! Tháo chiếc vòng này ra cho tôi!" Vy điên cuồng gào thét vào điện thoại.
"Kasem là con rể của ta." Giọng Somchai từ tốn đến đáng sợ. "Nó đã chết trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc cùng con gái ta vào một năm trước. Con gái ta chết không toàn thây, linh hồn nó bị giữ dưới địa ngục, chịu hình phạt tra tấn mỗi ngày. Ta là một Ajarn, ta không thể giương mắt nhìn con gái mình đau khổ. Vì vậy, ta đã lập một giao kèo với tử thần: Nghi lễ Ngọc Thế Mạng, qua mặt tử thần."
Lão thầy bói cười khanh khách, tiếng cười lạch cạch như những khúc xương khô va vào nhau: "Ta dùng một vong quỷ làm mồi nhử, tìm kiếm một kẻ có ngày tháng năm sinh trùng khớp với con gái ta, một kẻ có linh hồn yếu ớt, lận đận vì tình duyên để dễ dàng khống chế. Chiếc vòng ngọc đó chính là vật kết nối thể xác của con và linh hồn con gái ta.
Cứ mỗi đêm con mơ thấy mình bị chôn sống, là một phần linh hồn của con đang bị đẩy xuống lòng đất, nhường chỗ cho con gái ta chiếm giữ thân xác con. Đến ngày thứ ba mươi, tức là đêm mai, khi chiếc vòng ngọc hút đủ máu và thắt chặt hoàn toàn, linh hồn con sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới quan tài sâu chín mét, còn con gái ta sẽ sống lại, danh chính ngôn thuận bước đi dưới ánh mặt trời bằng thân xác của con, hưởng vinh hoa phú quý cùng chồng nó. Con nên tự hào đi, vì con đã hoàn thành một tâm nguyện vĩ đại của một người cha!"
"Tút... tút... tút..."
Cuộc gọi ngắt kết nối. Vy buông thõng chiếc điện thoại xuống sàn. Toàn thân cô run rẩy, hai hàng nước mắt lăn dài. Hóa ra ngay từ đầu, cô không hề gặp được định mệnh. Cô chỉ là một con mồi tội nghiệp bị dồn vào đường cùng, tự mình bước vào cái bẫy chết người của gã thầy bói tà ác. Đêm mai là hạn định ba mươi ngày. Cô chỉ còn đúng hai mươi tư tiếng để tự cứu lấy mạng sống của mình.
Vy lao vào bếp, vớ lấy chiếc dao gọt hoa quả sắc lẹm. Cô đặt cổ tay trái lên thớt, nghiến răng, băm mạnh sống dao vào chiếc vòng ngọc.
"Keng!"
Một tiếng động khô khốc vang lên, lưỡi dao bằng thép bén ngót lập tức sứt mẻ, móp méo, còn chiếc vòng ngọc không hề có một vết xước. Vy điên cuồng lấy một chiếc búa sắt trong hộp dụng cụ, đập liên tiếp vào chiếc vòng. "Ầm! Ầm! Ầm!" Lực đập mạnh đến mức xương cổ tay Vy đau nhói như muốn gãy vụn, nhưng chiếc vòng ngọc bích vẫn trơ trơ, ngược lại, sau mỗi cú đập, nó lại tự động siết chặt thêm một vòng, khiến máu từ vết thương dưới da ứa ra, thấm đẫm cả chiếc vòng ngọc rực đỏ.
Vy bất lực quỳ sụp xuống sàn bếp, gào khóc trong sự tuyệt vọng tột cùng. Cô không thể phá vỡ nó bằng vũ lực. Cách duy nhất là phải tìm ra lão thầy bói Somchai, ép lão phải hủy bỏ nghi lễ này.
---
Đêm thứ ba mươi. Bầu trời Bangkok không một giọt mưa, nhưng mây đen dày đặc che khuất hoàn toàn ánh trăng, khiến không gian chìm vào một màu đen đặc quánh như mực cửu vạn. Đúng mười một giờ đêm, Vy một lần nữa đứng trước ngôi nhà gỗ cổ của Ajarn Somchai ở khu ổ chuột Khlong Toei. Lần này, cô mang theo một chai xăng và một chiếc bật lửa giấu trong túi áo. Nếu lão già không chịu tháo vòng, cô sẽ thiêu rụi cả cái tổ quỷ này.
Vy đạp mạnh cửa bước vào. Căn phòng vẫn tối tăm, hai ngọn nến sáp ong vẫn tỏa ra thứ ánh sáng vàng bủng beo. Nhưng trên tấm thảm thêu, Ajarn Somchai không còn ngồi một mình nữa. Ngồi bên cạnh lão là Kasem.
Lúc này, Kasem không còn che giấu nhân dạng của mình nữa. Dưới ánh nến lờ mờ, khuôn mặt anh ta chính là cái xác thối rữa đầy dòi bọ mà Vy đã thấy trong gương. Mùi tử khí nồng nặc bốc ra từ người Kasem khiến Vy phải lấy tay bịt mũi để không nôn mửa. Đứng phía sau họ là một bóng ma nữ tóc dài rũ rượi, mặc bộ váy cưới đẫm máu, khuôn mặt biến dạng co giật liên hồi — đó chính là con gái của lão thầy bói.
"Con đến đúng giờ lắm, Vy." Ajarn Somchai mở hốc mắt sâu hoắm nhìn về phía cô, bàn tay lão đang liên tục gõ vào một chiếc chuông đồng nhỏ, phát ra những tiếng "boong... boong..." kỳ quái.
Theo mỗi tiếng chuông vang lên, chiếc vòng ngọc trên tay Vy lại co thắt dữ dội. Cơn đau đớn kinh hoàng ập đến khiến Vy ngã quỵ xuống sàn, cô cảm thấy xương cổ tay mình đang rạn nứt ra dưới lực siết của chiếc vòng, máu tuôn ra xối xả chảy xuống sàn nhà.
"Tháo ra... làm ơn tháo nó ra..." Vy đau đớn rên rỉ, hơi thở cô bắt đầu đứt quãng. Cô cảm thấy linh hồn mình đang từ từ tách rời khỏi thể xác, một luồng hắc khí từ bóng ma nữ phía sau Somchai đang điên cuồng lao về phía cô, chuẩn bị chui vào đại não cô.
"Đã quá muộn rồi. Nghi lễ đã kích hoạt, tử thần đã đến nhận lễ tế." Somchai lạnh lùng nói, tay gõ chuông ngày một nhanh hơn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, giữa cơn đau đớn tột cùng làm mờ mịt lý trí, Vy chợt nhớ lại một câu nói của bà ngoại cô ngày trước về các loại bùa ngải phương Nam: *"Mọi thứ bùa chú tà ác trên đời này đều được nuôi dưỡng bằng máu và niềm tin của kẻ tạo ra nó. Muốn phá bùa, phải phá hủy vật tế chủ đạo."*
Vật tế chủ đạo của nghi lễ này là gì? Không phải cô, mà là linh hồn của con gái lão và gã vong quỷ Kasem! Chiếc vòng ngọc bích hút máu cô để làm cầu nối, nhưng nó phải được kết nối với chiếc hộp chứa tro cốt hoặc vật định tình của người chết đặt trên bàn thờ.
Vy nghiến răng, dồn hết chút sức lực cuối cùng còn sót lại, cô không lao về phía lão thầy bói, mà nhoài người, dùng chân đạp đổ chiếc bàn thờ cúng thần linh phía sau.
"Rầm!"
Toàn bộ bài vị, tượng thần và chiếc hộp gỗ mun đựng tro cốt của con gái Somchai rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Đống tro cốt màu trắng xám vương vãi khắp nơi.
"Không!!!" Ajarn Somchai hét lên một tiếng đầy đau đớn, tiếng chuông đồng trên tay lão dừng lại.
Vy lập tức rút chai xăng từ trong túi ra, đổ thẳng vào đống tro cốt và những tấm bùa chú trên sàn, rồi dứt khoát bật lửa, ném chiếc bật lửa đang cháy rực vào đó.
"Bùng!"
Ngọn lửa màu xanh lam hung hãn bốc lên, nhanh chóng thiêu rụi đống tro cốt và bén vào những bức màn che bằng vải xung quanh. Tiếng gào rú thảm thiết, chói tai không phải của con người vang lên từ bóng ma nữ và Kasem. Thân hình của hai vong quỷ bắt đầu bốc khói đen, da thịt chúng rữa nát ra như sáp gặp lửa, quằn quại trong ngọn lửa thiêu.
Ngay khi đống tro cốt bị thiêu rụi, chiếc vòng ngọc trên cổ tay Vy bất thình lình phát ra một tiếng "rắc" giòn giã. Nó vỡ vụn thành trăm mảnh, rơi lả tả xuống sàn nhà, hóa thành những vũng máu đen hôi thối.
Cảm giác ngột ngạt, đau đớn lập tức biến mất, linh hồn Vy như được kéo giật trở lại vào lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận được luồng không khí trong lành tràn vào phổi.
Lúc này, ngọn lửa đã lan ra toàn bộ căn nhà gỗ cổ. Ajarn Somchai điên cuồng dùng đôi bàn tay trần cào bới đống tro tàn rực lửa để tìm lại chút di cốt của con gái, mặc cho lửa thiêu rụi da thịt lão. Lão khóc lóc, gào thét trong tuyệt vọng: "Con ơi! Con của ta! Tử thần ơi, đừng mang nó đi..."
Vy không chần chừ thêm một giây nào nữa, cô ôm lấy cổ tay đầy máu của mình, dùng hết sức bình sinh lao ra khỏi cánh cửa gỗ đang bốc cháy ngùn ngụt. Cô chạy ra khỏi con hẻm sâu, chạy ngược về phía ánh đèn đường rực rỡ của phố thị Bangkok.
Phía sau cô, ngôi nhà gỗ của lão thầy bói mù sụp đổ xuống trong một ngọn lửa khổng lồ, thiêu rụi hoàn toàn một bí mật tà ác của khu ổ chuột Khlong Toei.
---
Sáng hôm sau, Vy đứng trên boong chiếc tàu thủy chạy dọc sông Chao Phraya, hướng về phía sân bay Suvarnabhumi để đón chuyến bay sớm nhất trở về Việt Nam. Cổ tay trái của cô được băng bó một lớp gạc trắng dày, vết thương tuy vẫn còn đau nhức và sẽ để lại một vết sẹo lớn hình vòng tròn, nhưng cô biết mình đã thực sự được sống sót.
Vy nhìn xuống dòng nước sông cuộn sóng, bàn tay khẽ chạm vào vết sẹo dưới lớp gạc. Chuyến đi Thái Lan lần này đã cho cô một bài học nhớ đời bằng máu và nước mắt. Trên đời này, không có quẻ bói nào có thể ban phát hạnh phúc, cũng không có người tình định mệnh nào tự nhiên rơi xuống từ trên trời. Hạnh phúc và số phận phải do chính bản thân mình nắm giữ, chứ không phải bấu víu vào những thứ bùa chú, tâm linh tà ác nơi góc tối của cuộc đời.
Tiếng còi tàu vang lên một hồi dài, vang vọng giữa lòng Bangkok rực rỡ nắng sớm. Vy khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm sau giông bão, sẵn sàng trở về nhà, bắt đầu lại một cuộc đời mới thực sự là của chính cô.