8 truyện

Lâm Hy và Trần Mặc từng có một mùa hè không thể quên — hay ít nhất, cô không thể quên. Bảy năm sau, anh trở về với đôi mắt không còn nhận ra cô. Tai nạn đã cướp đi ký ức của anh, nhưng không cướp được trái tim cô. Cô quyết định ở lại, dù chỉ là người lạ trong mắt anh.

Trong khi những người khác xuyên không được giàu sang và địa vị, nàng lại vô cùng bất hạnh, xuyên không vào thân xác con gái của một phi tần ở 1 tẩm cung hẻo lánh thuộc phủ của một thế tử. Sau 3 năm gian khổ, cuối cùng nàng cũng có cơ hội trở về kinh đô, nhưng lại bị bọn cướp bắt giữ trên đường đi, và người con gái thứ hai của phi tần đã chết ngay tại chỗ. Người anh trai lạnh lùng và tàn nhẫn của nàng đã ép nàng thế chỗ người.

Sau khi đốt lễ cúng thất đầu cho cha, tôi nhận ra mình đã sống quá nhẫn nhịn trong suốt những năm qua. Chồng phản bội, gia đình nhà chồng lạnh nhạt, những toan tính xảo quyệt vây quanh. Nhưng bố tôi đã để lại cho tôi thứ quý giá hơn tiền bạc — bản lĩnh để đứng vững và không bao giờ cúi đầu.

Trợ lý của bạn trai tôi công khai sỉ nhục tôi trong bữa tiệc công việc, còn anh ta thì thản nhiên đứng nhìn. Tôi đặt bút xuống và quyết định: hợp đồng ba trăm triệu này, tôi sẽ không ký. Từ đó bắt đầu hành trình tôi tìm lại chính mình — và phát hiện ra điều gì mới thật sự đáng giữ.

Trì Dã — cậu ấm giới nhà giàu Bắc Kinh — tỏ tình thất bại. Tôi hớn hở chen vào đám đông định nhặt 999 đóa hồng mang đi bán. Nhưng một dòng bình luận đã thay đổi tất cả. Từ cô gái nhặt hoa đến người được cậu ấm theo đuổi — đây là câu chuyện tình yêu ngọt ngào nhất mùa hoa hồng.

Nguyệt Nguyệt lớn lên trong gia đình họ hàng với đủ mọi lạnh nhạt và khinh thường. Cô bé quê mùa bị cả đám trẻ xa lánh. Cho đến khi người ta nhận ra cô gái đứng ngoài khung cửa ấy đã trở thành người không ai có thể xem thường.

Chồng tôi ngã cầu thang, mất trí nhớ 7 năm. Người đàn ông 25 tuổi trở về với tâm hồn 18 tuổi không còn biết tôi là ai. Một cuộc hôn nhân nửa năm tuổi đứng trước nguy cơ tan vỡ. Liệu tình yêu có thể tồn tại khi người ta quên đi tất cả?

Trong bữa tiệc độc thân trước đám cưới của cô bạn thân, mọi người cùng chơi trò "Tôi có bạn không có". Tôi giơ ngón tay cuối cùng còn lại lên, tung ra một cú chốt hạ: "Tôi từng hẹn hò với Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh." Cả căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng khi tôi nói tên anh — Chu Dực Xuyên, Thập Sát Hải, họ Chu. Vậy người con gái năm đó đá anh chính là tôi sao?