Sau vụ ám sát bất thành trong đêm bão, Viện Giám định Tâm lý Pháp y Trung tâm lập tức bước vào trạng thái báo động đỏ.
Thẩm Khinh Dật trực tiếp gửi bản báo cáo khẩn cấp cùng bằng chứng vật chứng là chiếc xilanh lên Bộ Công an, yêu cầu cắt cử một đội cảnh sát đặc nhiệm túc trực 24/7 xung quanh khu vực lưu trú.
Bản thân anh cũng đưa ra một quyết định chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Viện: di chuyển bàn làm việc vào phòng quan sát kế bên và túc trực bên Thịnh Lạc Dao suốt toàn bộ thời gian còn lại của kỳ giám định.
Những ngày dưỡng bệnh và hồi phục tiếp theo trôi qua trong một bầu không khí hoàn toàn khác biệt.
Không còn những cuộc đấu trí nảy lửa, không còn những kịch bản điên dại hay các đòn tâm lý sắc lạnh. Trút bỏ lớp vỏ bọc "Hoa đán" kiêu kỳ lẫn tư cách "bệnh nhân giả vờ", Thịnh Lạc Dao trở lại là chính mình — một cô gái thông minh, tinh tế nhưng cũng đầy nữ tính và ngọt ngào.
Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng ấm áp rọi qua khung cửa kính, Thẩm Khinh Dật bước vào phòng kiểm tra các chỉ số sinh lý sẽ luôn thấy cô ngồi bên chiếc bàn nhỏ. Trên bàn là hai ly trà hoa cúc nóng bốc khói nghi ngút.
"Bác sĩ Thẩm, uống chút trà đi. Anh đã thức đêm đọc hồ sơ hai ngày liên tiếp rồi đấy," Thịnh Lạc Dao chống cằm nhìn anh, đôi mắt hồ ly khẽ chớp chớp, đong đầy sự trêu ghẹo dịu dàng.
Ở nơi đó, ai cũng muốn em diễn đúng kịch bản mà họ dàn dựng. Chỉ có ở đây, trước mặt anh... em mới được là Thịnh Lạc Dao thật sự."
Cô quay đầu lại, bước tiến tới một bước ngắn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở trầm ấm của anh:
"Thẩm Khinh Dật, anh dùng tư duy logic tâm lý để đọc vị cả thế giới. Vậy anh có đọc được... trái tim em lúc này đang nghĩ gì không?"
Thẩm Khinh Dật nhìn gương mặt kiều diễm đang ửng hồng của cô. Vị bác sĩ pháp y nổi tiếng với cái đầu lạnh và lý trí tuyệt đối lúc này lại cảm thấy lồng ngực mình chấn động mạnh mẽ.
Anh vươn tay, nhẹ nhàng gạt đi sợi tóc rủ trước trán cô, cất giọng trầm thấp nhưng tràn ngập sự dịu dàng:
"Tôi không cần đọc vị. Vì nhịp tim của cô lúc này... đang đập cùng một tần số với tôi."
Thịnh Lạc Dao bật cười — một nụ cười trong trẻo, rực rỡ và hạnh phúc nhất kể từ khi cô bước chân vào vòng xoáy hào quang. Cô kiễng chân, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên gò má anh.
Ngọn lửa tình yêu nhen nhóm giữa gian phòng giám định lạnh lẽo giờ đây đã bùng cháy mãnh liệt, sưởi ấm hai tâm hồn từng trải qua quá nhiều cô đơn.