Sự biến chuyển trong tâm lý của Thịnh Lạc Dao kéo theo sự thay đổi cục diện căng thẳng bên ngoài. Khi hay tin Bác sĩ Thẩm Khinh Dật bắt đầu bóc gỡ được các manh mối tâm lý và phát hiện ra vụ án hợp đồng đen có dấu hiệu gài bẫy, phía tập đoàn Thịnh Thị bắt đầu đứng ngồi không yên.
Bọn họ không thể để Thịnh Lạc Dao được tuyên bố hoàn toàn tỉnh táo và xuất viện để ra tòa làm chứng.
Một đêm mưa bão mù trời. Sấm chớp đùng đoành xé rách bầu trời đêm thành phố.
Khoảng ba giờ sáng, hệ thống điện của Viện Giám định Pháp y bất ngờ bị ngắt kết nối do sự cố trạm biến áp bị sét đánh.
Toàn bộ tòa nhà chìm vào bóng tối mịt mùng. Hệ thống máy phát điện dự phòng gặp sự cố kỹ thuật, phải mất ít nhất mười phút mới có thể kích hoạt.
Trong phòng bệnh, Thịnh Lạc Dao co ro dưới góc tường. Hội chứng ám ảnh bóng tối và không gian hẹp tái phát dữ dội khiến hơi thở của cô trở nên dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ra đầm đìa làm ướt đẫm mái tóc.
*Xoạch.*
Tiếng khóa cửa hợp kim vang lên một tiếng khô khốc.
Một gã nam nhân mặc đồ bảo hộ y tế, đeo khẩu trang kín nặc thong thả bước vào phòng.
Anh tung một cú đá thẳng vào bụng gã, dồn hắn văng mạnh vào tường khiến gã ngất xỉu tại chỗ.
Ngay sau đó, ánh đèn dự phòng bật sáng trở lại, phủ ánh sáng vàng nhạt lên gian phòng hỗn loạn.
Thẩm Khinh Dật hơi thở dốc, chiếc áo blouse trắng xộc xệch. Anh hoàn toàn bỏ qua gã sát thủ nằm trên đất, lập tức lao đến góc phòng nơi Thịnh Lạc Dao đang cuộn tròn run rẩy.
"Lạc Dao! Cô có sao không?!" Anh quỳ một bên gối xuống, hai tay ôm lấy gương mặt tái nhạt của cô.
Thịnh Lạc Dao nhìn thấy gương mặt anh, nghe thấy tiếng gọi tên mình của anh chứ không phải hai chữ "Thịnh tiểu thư" xã giao như mọi khi. Sự sợ hãi tích tụ bấy lâu vỡ òa, cô lao vào lòng anh, ôm chặt lấy cổ anh như người chết đuối bấu lấy cọc gỗ giữa dòng nước xiết.
"Thẩm Khinh Dật... em sợ... em rất sợ..." cô thì thầm trong tiếng nấc.
Thẩm Khinh Dật siết chặt vòng tay, ôm trọn thân hình mảnh mai đang run lên vào lòng mình. Anh tựa cằm lên mái tóc mềm mại của cô, trái tim vốn nổi tiếng là lạnh lẽo, lý trí của vị bác sĩ pháp y lúc này lại đập liên hồi vì lo sợ mất đi cô.
"Không sao rồi. Có tôi ở đây," anh thì thầm bên tai cô, giọng nói kiên định như một lời thề. "Từ bây giờ, tôi sẽ không rời xa cô một bước nào nữa."
Ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân, giữa sự quan sát lý trí và tình cảm sâu kín, vào đêm mưa ấy, đã hoàn toàn bị xóa bỏ.