Thịnh Lạc Dao bước xuống từ chiếc xe sang trọng. Cô khoác trên mình bộ váy dạ hội lụa tơ tằm màu đỏ rượu lộng lẫy, thiết kế ôm sát tôn lên đường cong quyến rũ, mái tóc xoăn dài gợn sóng xõa lệch một bên vai.
Mỗi bước đi của cô đều tỏa ra thần thái kiêu hãnh, tự tin và quyền lực của một nữ vương thực thụ.
Khi xướng ngôn viên cất giọng xướng tên: *"Giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất thuộc về... Thịnh Lạc Dao!"*, toàn bộ hội trường bùng nổ trong tiếng vỗ tay vang dội.
Thịnh Lạc Dao mỉm cười, thong thả bước lên sân khấu lớn. Cô nhận lấy chiếc cúp mạ vàng lấp lánh từ tay vị đạo diễn tiền bối, ôm nó vào lòng rồi tiến lại gần chiếc micro ở trung tâm sân khấu.
Ánh đèn chiếu hội trường gom lại một vệt sáng chói lóa bao bọc lấy thân hình kiều diễm của cô.
"Cảm ơn Ban giám khảo, cảm ơn khán giả đã luôn tin tưởng và yêu thương tôi trong suốt chặng đường nhiều sóng gió qua," Thịnh Lạc Dao cất giọng, âm thanh truyền cảm và trong trẻo vang vọng khắp không gian. Đôi mắt hồ ly lấp lánh hơi nước, nhưng bờ môi nở nụ cười kiên cường, hạnh phúc.
"Người ta vẫn thường nói, ánh đèn sân khấu là nơi lộng lẫy và đắt giá nhất thế gian. Nhưng trải qua những biến cố lớn nhất của đời người, tôi mới nhận ra rằng: Ánh đèn dù có rực rỡ đến đâu cũng không thể làm ấm một tâm hồn từng gánh chịu quá nhiều tổn thương.
Nếu không có sự thấu hiểu và bảo vệ chân thành, con người ta sẽ rất dễ lạc lối trong chính sự hào hoa giả tạo đó."
Cô ngưng lại một nhịp, ánh mắt dịu dàng xuyên qua làn ánh sáng chói lóa, khóa chặt vào hàng ghế khán giả danh dự ở hàng ghế đầu tiên.
Ở đó, Thẩm Khinh Dật đang ngồi lặng lẽ trong bộ vest đen cắt may thủ công phẳng phiêu.
Đôi mắt màu hổ phách sâu thẫm sau gọng kính titan của vị bác sĩ pháp y nổi tiếng lạnh lùng lúc này ngập tràn sự dịu dàng, tự hào và tình yêu thương vô bờ bến.
"Đêm nay, đứng trên đỉnh cao này, tôi muốn gửi lời cảm ơn đặc biệt nhất đến một người..." Thịnh Lạc Dao cất giọng, ánh mắt không rời khỏi anh. "Cảm ơn vị bác sĩ của em — người đã dùng sự sắc bén, kiên định và ánh sáng ấm áp trong đôi mắt anh để bóc tách từng lớp vỏ bọc, chiếu soi vào góc tối sâu thẫm nhất trong tim em, giúp em tìm lại chính mình."
Toàn bộ các ống kính máy ảnh và camera quay phim lập tức xoay chuyển toàn bộ góc quay về phía Thẩm Khinh Dật.
Bức ảnh vị bác sĩ tâm lý pháp y điển trai mỉm cười, nhẹ nhàng đứng dậy vỗ tay chúc mừng tân Ảnh hậu đã ngay lập tức bùng nổ trên tất cả các nền tảng mạng xã hội chỉ sau vài phút.