Thẩm Khinh Dật bước ra khỏi xe, thong thả tiến lại từ phía sau. Anh nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, kéo cô tựa lưng vào lồng ngực vững chãi và ấm áp của mình.
"Tân Ảnh hậu thịnh hành nhất hiện nay mà lại đi chân trần trên cỏ, không sợ sáng mai lên trang nhất các báo sao?" Anh trêu ghẹo, cằm tựa nhẹ lên vai cô, hơi thở trầm ấm phả vào vành tai cô.
Thịnh Lạc Dao xoay người lại trong vòng tay anh, hai tay tự nhiên vòng qua cổ anh, ngước nhìn gương mặt điển trai hoàn hảo dưới ánh trăng sao:
"Ở trước mặt công chúng, em có thể là Ảnh hậu, là ngôi sao hào quang. Nhưng ở trước mặt anh, em mãi mãi chỉ là cô bệnh nhân nhỏ ngoan ngoãn của Bác sĩ Thẩm thôi."
Thẩm Khinh Dật bật cười — một nụ cười trầm ấm xua tan mọi cái lạnh của đêm thu.
Anh lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung màu xanh thẫm. Khi nắp hộp chậm rãi mở ra, một chiếc nhẫn kim cương mạ bạch kim được thiết kế tinh xảo hình giọt nước tỏa sáng lung linh, phản chiếu ánh trăng rực rỡ.
"Thịnh Lạc Dao," giọng Thẩm Khinh Dật trở nên trầm lắng, đong đầy sự nghiêm túc và chân thành nhất từ trước đến nay. "Thế giới công việc của tôi là những phòng giám định lạnh lẽo, những bản báo cáo sinh lý khô khốc và góc tối trong tâm lý tội phạm. Nhưng từ ngày cô xuất hiện và giăng ra những cái bẫy cảm xúc đó, cô đã mang toàn bộ màu sắc, sự rực rỡ và sức sống mãnh liệt đến cho cuộc đời tôi."
Anh nhìn sâu vào đôi mắt hồ ly đong đầy nước mắt hạnh phúc của cô:
"Trò chơi giám định tâm lý 30 ngày năm đó... tôi chấp nhận thua cô cả đời. Thịnh Lạc Dao, đồng ý làm vợ tôi nhé?"
Thịnh Lạc Dao cảm thấy trái tim mình như tràn ngập một làn sóng ngọt ngào không gì đánh đổi được. Những giọt nước mắt hạnh phúc đọng trên bờ mi lăn dài trên gò má, cô gật đầu thật mạnh, nụ cười rạng rỡ như đóa hoa hồng nở rộ giữa đêm đông:
"Em đồng ý! Bác sĩ Thẩm, anh đã ký vào bản đánh giá cuộc đời em rồi, từ nay về sau tuyệt đối không được phép đổi ý đâu đấy!"
Thẩm Khinh Dật mỉm cười dịu dàng. Anh tháo chiếc nhẫn, nhẹ nhàng xỏ vào ngón tay đeo nhẫn thon thả của cô, rồi cúi xuống trao cho cô một nụ hôn sâu thẫm, nồng nàn và trọn vẹn giữa không gian bao la của bầu trời sao.
Ánh đèn sân khấu chói lóa ngoài kia rồi cũng sẽ tắt, những lời đồn đại hay thị phi của thế gian rồi sẽ trôi vào quên lãng theo thời gian. Nhưng ngọn lửa tình yêu chân thành được thắp lên từ sự thấu hiểu, chữa lành và hy sinh vì nhau sẽ mãi mãi tỏa sáng, chiếu soi vào từng góc nhỏ nhất trong trái tim họ đến suốt cuộc đời.