Từ phía cuối con đường, Cố Thời Luật bước lại gần. Hôm nay anh mặc một bộ vest đen may thủ công sang trọng bậc nhất, trên ngực áo vẫn ghim chiếc sticker chú mèo con mà Đường Đường dán ngày nào. Trên tay anh không ôm tài liệu nghiên cứu, mà ôm một bó hoa hồng đỏ rực rỡ gồm đúng 99 bông. Gương mặt anh tuấn tú, ngập tràn vẻ kiên định bước thẳng về phía cô gái của mình.
Đường Đường ngơ ngác nhìn anh: "Anh Cố? Sao anh lại đến đây, không phải anh có tiết dự giờ sao?"
Cố Thời Luật dừng lại trước mặt cô, ánh mắt sau làn kính gọng vàng nhìn cô sâu thẳm, chứa đựng sự dung túng và tình yêu thương gom góp suốt một năm qua. Anh trao bó hoa vào tay cô, rồi thong thả quỳ một gối xuống thảm cỏ xanh mướt trước sự chứng kiến và những tiếng hét lên vì kinh ngạc của hàng trăm sinh viên có mặt tại sân trường.
Anh rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đỏ, mở ra. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương được thiết kế vô cùng đặc biệt: mặt nhẫn là một viên kim cương cắt theo hình cấu trúc chuỗi xoắn kép DNA, chính giữa đính một viên đá ruby hồng lấp lánh như một trái tim nhỏ.
"Đường Đường." Cố Thời Luật ngước đầu nhìn cô, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng, rõ ràng từng chữ qua bầu không khí náo nhiệt. "Một năm trước, em vô tình làm đổ màu vẽ vào cuộc đời tôi, phá vỡ toàn bộ hệ thống lý trí ngăn nắp mà tôi tự hào nhất. Nhưng một năm qua, em đã dùng sự ấm áp, vụng về và nụ cười của em để chứng minh cho tôi thấy, thế giới này đẹp đẽ hơn các công thức hóa học rất nhiều."
Anh hít một hơi thật sâu, bàn tay thon dài nâng lấy bàn tay nhỏ nhắn đang run lên vì xúc động của cô: "Chiếc nhẫn này được thiết kế dựa trên mã di truyền của sự vĩnh cửu. Tôi đã tính toán rất kỹ, xác suất tôi gặp được em trong số 8 tỷ người trên trái đất là $1/8,000,000,000$ — một con số siêu việt gần như bằng không. Nhưng chúng ta đã thành công tạo ra kỳ tích. Đường Đường, em có đồng ý ký vào bản hợp đồng dài hạn nhất cuộc đời, trở thành nghiệm số duy nhất hợp pháp trong phương trình cuộc đời của Cố Thời Luật tôi không?"
"Đồng ý! Đồng ý đi Đường Đường ơi!!!" Toàn bộ sinh viên xung quanh, bao gồm cả hội bạn thân và các giáo sư đồng nghiệp của Cố Thời Luật đứng xem từ xa, đồng loạt vỗ tay rầm rộ, hô vang cả một góc trời.
Nước mắt hạnh phúc tràn mi, Đường Đường vừa khóc vừa cười, cô gật đầu lia lịa, chủ động đưa ngón tay áp út ra cho anh: "Em đồng ý! Em đồng ý làm nghiệm số của anh cả đời!"
Cố Thời Luật mỉm cười — nụ cười rạng rỡ, nhu hòa và hạnh phúc nhất từ trước đến nay của anh. Anh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào tay cô, rồi đứng dậy, ôm trọn cô vào lòng, nhấc bổng cô lên xoay một vòng giữa bầu trời đầy những chiếc mũ cử nhân đang tung bay và những cánh hoa phượng vĩ rơi rụng.