
Cơn bão cuối mùa quét qua dãy núi cánh cung, quật những cành thông già đập bôm bốp vào thành chiếc xe khách cũ kỹ. Hoàng Bách nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương mù dày đặc của vùng cao nguyên đang chầm chậm nuốt chửng con đường đèo dốc hiểm trở. Đích đến của anh nằm ở đỉnh ngọn núi phía trước: Biệt thự Dạ Khúc — một viện dưỡng bệnh tâm thần tư nhân cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Là một bác sĩ nội trú xuất sắc chuyên ngành Tâm thần học và Thần kinh học lâm sàng, Bách đáng lẽ có một tương lai rộng mở tại các bệnh viện trung ương. Nhưng anh lại chọn đến đây. Hồ sơ bệnh án đặc biệt của nơi này, cùng với mức lương cao đến kinh ngạc, không phải là thứ duy nhất thu hút anh. Sự tò mò của một nhà khoa học trước những hiện tượng tâm lý học tội phạm cực đoan mới là thứ thôi thúc bước chân anh.
Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt rỉ sét khổng lồ cao quá đầu người. Phía sau hàng rào là một tòa kiến trúc kiểu Gothic ba tầng bằng đá xám, những ô cửa sổ vòm nhọn hoắt như những con mắt vô hồn nhìn xuống thung lũng sâu hoắm. Nơi đây từng là dinh thự của nhạc sĩ thiên tài thiên tài vĩ đại Trịnh Hoài Nam trước khi ông phát điên, sát hại cả gia đình rồi tự sát vào ba mươi năm trước. Người ta đồn rằng, trước khi chết, ông đã dùng máu viết ra bản nhạc "Hiến Tế Cho Quỷ" — một giai điệu có thể nguyền rủa bất kỳ ai nghe thấy nó.
"Chào mừng bác sĩ Hoàng Bách đến với Dạ Khúc."
Người đón anh ở sảnh lớn là Nữ điều dưỡng trưởng tên Nhã, một người phụ nữ ngoài bốn mươi với khuôn mặt nghiêm nghị, mái tóc bới cao không một sợi tóc thừa và đôi mắt lạnh lùng sau cặp kính cận dày cộm.
"Viện dưỡng bệnh của chúng ta hiện có mười hai bệnh nhân," Nhã vừa dẫn Bách đi dọc hành lang lát đá lạnh ngắt vừa đều đều giới thiệu. "Họ đều thuộc các gia đình quý tộc, mắc các chứng rối loạn lưỡng cực, hoang tưởng thể nhẹ hoặc trầm cảm sau sang chấn. Quy tắc ở đây rất đơn giản: Không tự ý thay đổi phác đồ điều trị khi chưa có sự đồng ý của Viện trưởng, và tuyệt đối không được bước vào cánh cửa cuối hành lang tầng ba."
Bách khựng lại, ngước nhìn lên phía cầu thang xoắn ốc bằng gỗ mun. "Căn phòng cuối hành lang tầng ba? Đó là phòng làm việc cũ của nhạc sĩ Trịnh Hoài Nam đúng không?"
Nhã đứng lại, quay đầu nhìn anh, ánh mắt lóe lên một tia cảnh cáo: "Đó là nơi lưu giữ những ký ức không lành mạnh. Viện trưởng đã khóa kín nó bằng ba lớp xích. Bác sĩ Bách, là một người làm khoa học, tôi hy vọng anh tập trung vào chuyên môn hơn là những lời đồn thổi đô thị."
Buổi tối đầu tiên diễn ra một cách tẻ nhạt. Sau khi dùng bữa tối đơn độc trong phòng ăn lớn, Bách trở về căn phòng dành cho bác sĩ ở tầng hai. Anh mở vali, sắp xếp sách vở và những chai thuốc biệt dược chuyên dụng lên bàn. Căn phòng sặc mùi gỗ mục và mùi chất khử trùng tinh khiết. Tiếng mưa bão bên ngoài vẫn gào thét, gió rít qua khe cửa sổ tạo nên những âm thanh như tiếng khóc than ai oán.
Quá nửa đêm. Mười hai giờ bốn mươi lăm phút.
Hoàng Bách đang chìm vào giấc ngủ thì đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Một luồng khí lạnh buốt không biết từ đâu lùa vào phòng, khiến da thịt anh nổi đầy gai ốc.
Đong... Đong... Đong...
Không phải tiếng mưa. Đó là tiếng dương cầm.
Âm thanh trầm buồn, nặng nề rồi đột ngột vút lên cao bằng những nốt nhạc dồn dập, hỗn loạn. Giai điệu ấy không tuân theo bất kỳ một quy luật nhạc lý thông thường nào, nó méo mó, rách rưới và đầy oán hận, giống như một kẻ điên đang dùng những ngón tay gãy nát để đập phá phím đàn.
Bách bật dậy, vớ lấy chiếc đèn pin trên bàn. Bản năng của một bác sĩ bảo anh rằng có bệnh nhân nào đó đã trốn ra khỏi phòng biệt giam và lẻn vào phòng nhạc. Anh mở cửa bước ra hành lang. Không gian tối đen như mực, các ngọn đèn tường đã bị ngắt điện từ mười một giờ đêm.
Tiếng đàn dương cầm mỗi lúc một rõ ràng hơn, nó dội vào những bức tường đá, vang vọng khắp tòa nhà hun hút. Bách bước chầm chậm lên những bậc thang dẫn lên tầng ba, bước chân anh nhẹ nhàng để tránh gây tiếng động.
Điểm phát ra âm thanh chính là căn phòng cuối hành lang tầng ba — căn phòng bị khóa kín của cố nhạc sĩ Trịnh Hoài Nam.
Khi Bách đến gần, anh kinh ngạc nhận ra những sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh tay nắm cửa vẫn nguyên vẹn, ổ khóa lớn vẫn khóa chặt và bụi bặm bám đầy. Thế nhưng, tiếng đàn dương cầm rợn người ấy rõ ràng đang phát ra từ ngay phía sau cánh cửa gỗ dày cọp này.
Reng... Reng... Reng...
Một nốt nhạc cao vút, sắc nhọn đột ngột vang lên rồi ngưng bặt, trả lại sự im lặng chết chóc cho hành lang.
Bách áp sát tai vào cửa gỗ, tim đập thình thịch. Thần kinh anh căng lên như dây đàn. Giữa không gian tĩnh mịch, anh bỗng ngửi thấy một mùi hương rất lạ — mùi hoắc hương mục nát hòa lẫn với mùi ẩm mốc sâu thẳm dưới lòng đất, và thoang thoảng đâu đó là mùi hắc nồng của một loại hóa chất biệt dược quen thuộc.
"Ai ở bên trong?" Bách gõ mạnh vào cửa.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ cuối hành lang đáp lại anh.
"Bác sĩ Bách, anh đang làm gì ở đây?"
Một giọng nói thản nhiên, thông tuệ vang lên từ phía sau. Bách quay đèn pin lại. Đó là Vũ, một trong những bệnh nhân đặc biệt của viện. Vũ ngoài ba mươi tuổi, là một thiên tài toán học bị hoang tưởng hệ thống nghiêm trọng, luôn mặc một bộ đồ bệnh nhân màu xanh nhạt phẳng phiu. Anh ta đang đứng đó, tay cầm một cuốn sách dày, đôi mắt sáng quắc nhìn Bách qua ánh đèn pin.
"Cậu Vũ? Sao cậu lại không ở trong phòng vào giờ này?" Bách hạ đèn pin xuống.
Vũ khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý: "Tôi ra ngoài để nghe bản giao hưởng. Anh cũng nghe thấy nó đúng không, bác sĩ? Giai điệu của chương đầu tiên: Sự thức tỉnh của Quỷ. Bản nhạc đang tìm kiếm nhạc công của nó."
"Đó chỉ là ảo giác thính giác do cấu trúc cộng hưởng âm thanh của tòa nhà này khi gặp gió bão thôi, cậu Vũ", Bách cố giữ giọng bình tĩnh của một bác sĩ tâm thần để trấn an bệnh nhân. "Về phòng ngủ đi, ngày mai tôi sẽ điều chỉnh lại liều lượng thuốc an thần cho cậu."
Vũ nhìn Bách một lúc lâu, rồi chầm chậm quay lưng bước đi, miệng lẩm nhẩm một chuỗi những con số toán học hỗn loạn: "Nốt Đô thăng... tần số 277Hz... cái chết đầu tiên sẽ nằm ở nốt Đô thăng..."
Sáng hôm sau. Viện dưỡng bệnh Dạ Khúc bị chấn động bởi một thảm kịch kinh hoàng.
Một nữ y tá trẻ tên Mai được phát hiện đã tử vong ngay trong phòng trực ở tầng một. Cảnh tượng hiện trường khiến ngay cả những điều dưỡng lâu năm như Nhã cũng phải nôn mửa vì kinh hãi.
Mai ngồi gục trên chiếc ghế làm việc, đầu ngả ra sau, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà đầy bàng hoàng. Toàn bộ mười ngón tay của cô đã bị ai đó dùng một vật sắc nhọn chặt đứt lìa. Những ngón tay rướm máu được xếp ngay ngắn trên mặt bàn gỗ thành một hàng ngang, mô phỏng chính xác hình dáng của các phím đàn dương cầm.
Kinh hoàng hơn, kẻ thủ ác đã dùng máu của nạn nhân để vẽ một khuông nhạc lớn ngay trên bức tường vôi trắng phía sau lưng cô. Trên khuông nhạc ấy, chỉ có duy nhất một nốt nhạc được tô đậm bằng một khối máu đông đặc: Nốt Đô thăng.
Hoàng Bách đứng trước hiện trường, toàn thân lạnh ngắt. Câu nói đêm qua của bệnh nhân Vũ lập tức vang lên trong đầu anh: "Cái chết đầu tiên sẽ nằm ở nốt Đô thăng..."
"Bác sĩ Bách, anh nhìn cái này đi." Đại úy công an địa phương, người vừa đến phong tỏa hiện trường, đưa cho Bách một túi nilon bọc tang vật.
Bên trong túi là một chiếc ống tiêm thủy tinh cũ kỹ, loại chuyên dụng dùng trong phòng y tế của viện. Điều khiến tim Bách như ngừng đập chính là nhãn dán trên ống tiêm. Đó là chữ viết tay của anh, và dung dịch còn sót lại bên trong chính là Haloperidol — loại thuốc chống loạn thần nồng độ cao được lấy từ chính tủ thuốc cá nhân có khóa của anh ở phòng riêng.
"Dấu vân tay trên ống tiêm và trên khay đựng dụng cụ đều là của anh, bác sĩ Bách", Viên sĩ quan cảnh sát nhìn anh bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. "Hơn nữa, camera an ninh của hành lang tầng một cho thấy, vào lúc hai giờ sáng, có một bóng người có vóc dáng và chiều cao hoàn toàn trùng khớp với anh đã bước vào phòng trực của nạn nhân."
"Không thể nào! Đêm qua tôi ở tầng ba, tôi nghe thấy tiếng đàn...", Bách kích động thanh minh.
"Hành lang tầng ba không hề có camera, và điều dưỡng trưởng Nhã xác nhận đêm qua toàn bộ hệ thống xích khóa phòng nhạc không hề bị dịch chuyển," Viên sĩ quan ngắt lời anh. "Bác sĩ Bách, anh có chứng cứ ngoại phạm nào chứng minh mình không xuống tầng một vào lúc hai giờ sáng không?"
Bách há miệng nhưng không thể thốt ra lời. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng đang run rẩy một cách vô thức. Một ý nghĩ kinh hoàng, đen tối chợt lóe lên trong đầu vị bác sĩ tâm thần: Liệu anh có thực sự tỉnh táo? Hay trong những đêm sương mù u uất của tòa biệt thự này, anh đã rơi vào một trạng thái mộng du phân liệt, tự mình thực hiện những hành vi tội ác mà đại não hoàn toàn xóa sạch ký ức?
Từ phía góc hành lang xa xa, bệnh nhân Vũ đang ngồi trên chiếc ghế mây, chầm chậm dùng ngón tay gõ nhịp xuống thành ghế, miệng mấp máy tạo thành những âm thanh không phát ra tiếng:
Két... réc... két... Bản giao hưởng chỉ mới bắt đầu.