
Mùi cồn sát trùng đặc quánh, vị chua chát của fomalin và cái lạnh ngắt tuyệt đối của chiếc bàn mổ inox luôn là khoảng không gian an toàn nhất đối với Khương Mặc. Trong thế giới của những thi thể vô tri, không có sự lừa dối, không có những vỏ bọc đạo đức giả hay những lời thề thốt đầu môi chót lưỡi. Dưới ánh đèn không bóng lóa chói chang của phòng giải phẫu thuộc Viện Khoa học Hình sự thành phố, cô điềm tĩnh siết chặt đôi găng tay cao su màu trắng, chuẩn bị bước vào ca khám nghiệm tử thi được đưa đến vào lúc nửa đêm.
Nạn nhân là Hoàng Minh Đức, một giám đốc tài chính cấp cao của tập đoàn đầu tư Hoàng Long. Thi thể được phát hiện bên trong một căn hộ penthouse khóa trái cửa từ bên trong tại tòa nhà chọc trời giữa trung tâm thủ đô. Theo biên bản hiện trường sơ bộ, không có dấu hiệu của việc cạy phá cửa, không có cuộc ẩu đả nào xảy ra, ly rượu vang hảo hạng đặt trên bàn còn nguyên một nửa, và trên ngực áo của nạn nhân được ghim cẩn thận một mảnh giấy chép tay những nốt nhạc cổ điển nguệch ngoạc bằng mực đỏ.
"Nguyên nhân tử vong sơ bộ: Suy hô hấp cấp tính do độc tố cực mạnh tác động trực tiếp lên hệ thần kinh trung ương, thời gian tử vong ước tính khoảng từ hai đến bốn giờ trước," Khương Mặc cất giọng đều nhịp, rõ ràng và lạnh lùng, đọc kết quả cho trợ lý trẻ tuổi bên cạnh ghi chép vào hồ sơ.
Gương mặt cô thanh tú nhưng mang nét sắc sảo, bất động như tượng tạc. Ngay cả khi dùng dao mổ rạch những đường chính xác trên lồng ngực nạn nhân để bóc tách các mô cơ quan, tay cô vẫn không hề run rẩy dù chỉ một milimét. Đối với đồng nghiệp trong ngành, Khương Mặc là một "cỗ máy pháp y" hoàn hảo, không cảm xúc, không sợ hãi. Nhưng ít ai biết rằng, lớp vỏ bọc thép cứng rắn ấy là thứ duy nhất cô dùng để che giấu những vết thương lòng rỉ máu từ năm năm về trước.
Bỗng, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên từ phía hành lang cách âm bên ngoài. Âm thanh ấy quen thuộc đến mức vừa cất lên đã khiến nhịp tim vốn luôn ổn định của Khương Mặc khẽ lỡ một nhịp. Cô khựng tay lại, chiếc kéo phẫu thuật chạm nhẹ vào khay inox phát ra tiếng *lẻng xẻng* khô khốc.
Cánh cửa thép nặng nề của phòng khám nghiệm đột ngột bị đẩy mạnh mở ra.
Một bóng người cao lớn bước vào, mang theo hơi lạnh buốt của màn mưa tầm tã bên ngoài cùng mùi khói thuốc lá hòa lẫn trong không khí ẩm ướt. Lục Hoành—đội trưởng đội cảnh sát hình sự trọng án vẫn mặc chiếc áo khoác da sờn cũ quen thuộc, bờ vai rộng mang theo áp lực nặng nề của những vụ án chồng chất. Khuôn mặt anh góc cạnh, đôi mắt phượng sâu thẳm, sắc như dao cạo đảo một vòng quanh phòng rồi dừng lại ngay trên người Khương Mặc.
Năm năm trôi qua, những vết sẹo thời gian đã khắc lên người đàn ông này sự phong trần, trầm mặc và nguy hiểm hơn bội phần. Sự tái ngộ giữa họ không có những câu chào hỏi xã giao bẽn lẽn, không có cái sững sờ ngạc nhiên, và tuyệt đối không có sự yếu mềm. Giữa hai con người đứng ở đỉnh cao của hai chiến tuyến điều tra ấy là một khoảng không tĩnh lặng đến nghẹt thở, được ngăn cách bởi bức tường của những bí mật chưa từng được lật tẩy.
Lục Hoành bước chậm rãi về phía bàn mổ. Khoảng cách giữa họ bị thu hẹp lại, chỉ vỏn vẹn một bước chân. Hơi lạnh từ người anh phả sang, mang theo thứ cảm giác quen thuộc đến gai người từng ám ảnh Khương Mặc trong vô số giấc ngủ chập chờn suốt năm năm qua.
"Pháp y Khương," giọng Lục Hoành trầm khàn, vang lên đều nhịp trong căn phòng vắng. "Hiện trường ở tầng thượng tòa nhà vừa phát hiện thêm một chi tiết mà lực lượng pháp y sơ sở bỏ sót. Tôi nghĩ cô cần phải tận mắt nhìn thấy."
Khương Mặc ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô trong veo nhưng lạnh băng, đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc như dao cạo của anh. Cô nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai kín đáo: "Đội trưởng Lục từ khi nào lại kiêm luôn cả việc soi mói công việc của pháp y vậy? Nếu hiện trường có sót, đó là việc của đội khám nghiệm hiện trường, không liên quan đến tôi."
"Nó có liên quan đấy, Khương Mặc," Lục Hoành cúi người xuống, chống hai tay lên mép bàn inox, khoảng cách giữa mặt họ lúc này vô cùng sát sao. Ánh mắt anh xoáy sâu vào tâm can cô, mang theo một thứ sức nặng không thể chối bỏ. "Hung thủ không chỉ dùng độc dược để hạ sát nạn nhân trong phòng kín. Ở trên cột trụ mái vòm tầng thượng, hắn để lại một ký hiệu khắc chìm bằng dao—một biểu tượng hình bông hồng đen bị bẻ gãy. Giống hệt như vụ án 'Bản giao hưởng số 7' cách đây đúng năm năm."
Nghe đến ba chữ *năm năm trước* và tên vụ án ấy, máu trong người Khương Mặc như đông cứng ngắc. Bàn tay đang đeo găng tay cao su của cô bỗng siết chặt lại đến mức các khớp ngón cơ hồ bật trắng. Vụ án đó... vụ án đã cướp đi sinh mạng của cha cô, đẩy gia đình cô vào cảnh tan nhà nát cửa, và cũng là nguyên nhân khiến cô nhẫn tâm buông tay, biến mất khỏi cuộc đời Lục Hoành trong một đêm mưa gió bão bùng.
Ký ức năm xưa ùa về như một cơn lũ dữ. Đêm hôm ấy, cô đứng dưới hiên nhà trọ ngập nước, nhìn người đàn ông đang mặc sức truy đuổi công lý mà không biết rằng anh đang lao đầu vào một cạm bẫy chết người do chính những thế lực ngầm giăng sẵn. Để bảo vệ anh, cô buộc phải chọn cách tàn nhẫn nhất: tự tay cắt đứt tình cảm, tự tay bôi nhọ lòng tin của cả hai để anh căm hận và buông bỏ vụ án đó.
Thế nhưng, bây giờ, năm năm sau, bóng ma ấy lại quay trở lại. Kẻ thù vẫn chưa chịu dừng tay.
Khương Mặc hít sâu một hơi, nhanh chóng thu lại cảm xúc dao động thoáng qua trong mắt, khôi phục lại lớp mặt nạ lạnh lùng hoàn hảo. Cô đẩy nhẹ người anh ra, lùi lại một bước, giọng nói sắc bén như dao cau:
"Đội trưởng Lục, anh đang tự kiêu ngạo quá mức rồi đấy. Anh nghĩ vụ án này đơn giản là một kẻ cuồng sát để lại dấu ấn cá nhân sao? Sai lầm lớn nhất của cảnh sát các anh là luôn dùng logic thông thường để áp đặt lên một kẻ tâm thần có tổ chức. Đây không phải là một vụ án mạng đơn thuần; đây là một lời thách thức công khai, và mục tiêu của hắn... không chỉ dừng lại ở những gã giám đốc tài chính."
Lục Hoành không hề nổi giận trước thái độ gai góc của cô. Ngược lại, anh khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng phức tạp, vừa đau đớn vừa quyết liệt. Anh bước lên một bước, ép cô sát vào tủ đựng dụng cụ y tế phía sau, hoàn toàn phong tỏa không gian của cô.
"Tôi biết đây là một cái bẫy", Lục Hoành thì thầm, giọng nói trầm đục phả trực tiếp bên vành tai cô, mang theo hơi ấm nóng bỏng phá vỡ cái lạnh ngắt của phòng giải phẫu. "Tôi biết kẻ đứng sau đang nhắm vào tôi, hoặc nhắm vào những ai dám lật lại hồ sơ cũ. Nhưng Khương Mặc... em tưởng rằng năm năm trước em ôm tất cả bí mật bỏ đi một mình, thì tôi sẽ đứng yên nhìn em làm mồi cho chúng chắc?"
Khương Mặc trợn tròn mắt, sóng mũi cay xè. Cô nghiến răng, dùng lực đẩy ngực anh ra, giọng run lên vì phẫn nộ và bất lực: "Anh điên rồi! Anh biết thế lực đằng sau lớn cỡ nào không? Nếu anh tiếp tục điều tra, người chết tiếp theo sẽ là..."
"Sẽ là tôi chứ gì?" Lục Hoành cắt ngang lời cô, ánh mắt kiên định đến mức cố chấp. Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo bàn tay đang đeo găng tay dính máu đặt thẳng lên lồng ngực bên trái của chính mình—nơi trái tim đang đập mạnh mẽ từng nhịp cuồng nhiệt.
"Em nhìn đi, Khương Mặc. Trái tim này năm năm qua chưa từng ngừng đập vì em. Bão lớn thế nào đi nữa, từ năm năm trước, khi tôi chọn đứng ở đây, tôi đã không có đường lui. Và em... cũng đừng hòng trốn thoát khỏi tôi lần thứ hai."
Ngoài phòng khám nghiệm, tiếng mưa đêm vẫn trút xuống rả rích trên mái kính. Dưới ánh đèn trắng lóa của phòng giải phẫu, hai con người sắc sảo, kiêu hãnh và mang đầy thương tích của quá khứ đối đầu trực diện với nhau, mở màn cho một ván cờ sinh tử mà không một ai có quyền lùi bước.