Ánh đèn trắng lóa của phòng giải phẫu dường như thu hẹp lại, chỉ còn chừa lại không gian giữa hai con người đứng đối diện nhau. Khương Mặc cảm nhận rõ nhịp đập cuồng nhiệt từ lồng ngực Lục Hoành truyền qua đầu ngón tay cô, nơi vẫn còn vương lại chút hơi lạnh của găng tay cao su. Sự cự tuyệt và lớp mặt nạ băng giá mà cô dày công xây dựng suốt năm năm qua suýt chút nữa đã vỡ vụn trước ánh mắt thiêu đốt của anh.
Nhưng bản năng sinh tồn và nỗi sợ hãi chôn giấu sâu trong tâm trí đã kịp kéo cô trở lại thực tại. Khương Mặc đột ngột rút tay lại, lùi ra xa hai bước, hít một hơi thật sâu để khôi phục lại vẻ điềm tĩnh đáng sợ của một chuyên gia pháp y.
"Đội trưởng Lục, đây là phòng khám nghiệm tử thi, không phải nơi để anh bày tỏ tình cảm hay ôn lại chuyện cũ," giọng cô lạnh lùng cắt ngang bầu không khí căng thẳng, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn thẳng vào anh. "Nếu anh chỉ đến đây để nói những lời vô nghĩa này, xin mời rời đi. Tôi còn phải hoàn tất biên bản giám định độc chất cho nạn nhân."
Lục Hoành không hề lùi bước. Anh đứng thẳng người dậy, ánh mắt phượng sâu thẳm đảo qua gương mặt thanh tú nhưng cứng ngắc của cô. Hơi thở mang theo mùi khói thuốc và hơi lạnh của anh vẫn còn vương vấn trong không gian nhỏ hẹp.
"Vô nghĩa sao?" Lục Hoành bật cười nhạt, một nụ cười mang đầy vẻ tự giễu cợt nhưng cũng đậm chất cố chấp. "Khương Mặc, nếu năm năm trước em thực sự muốn cắt đứt, tại sao trên bàn làm việc của tôi ngày hôm qua lại xuất hiện một tập tài liệu ẩn danh cung cấp toàn bộ sơ đồ dòng tiền của tập đoàn Hoàng Long, kèm theo câu hỏi mở về cái chết của cha em? Đừng nói với tôi rằng em không biết ai đứng sau việc này."
Khương Mặc khựng lại nửa nhịp. Trái tim cô lỡ một nhịp, nhưng nét mặt vẫn không hề biến sắc. Cô quay người lại, tiếp tục cặm cụi thu thập mẫu mô từ thi thể nạn nhân, cất giọng đều nhịp: "Tôi không hiểu anh đang nói gì. Tài liệu ẩn danh gì chứ? Công việc của tôi là mổ xẻ tử thi và tìm nguyên nhân cái chết qua khoa học chứng cứ, không phải đi giải mã những trò chơi khăm của tội phạm."
"Được thôi," Lục Hoành bước chậm rãi đến gần bàn làm việc của cô, cúi xuống cầm lấy mảnh bản nhạc chép tay đẫm máu được đặt trong khay vật chứng. "Em có thể tiếp tục giả vờ lạnh lùng. Nhưng bản nhạc này... chính là điểm chung duy nhất giữa vụ án năm xưa và vụ án đêm nay. Bản giao hưởng số 5 của Beethoven—phần mở đầu với bốn nốt nhạc định mệnh: *ba ngắn, một dài*. Tương đương với nhịp đập của sự suy sụp."
Khương Mặc dừng tay. Cô quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào mảnh giấy trong tay Lục Hoành. Những nốt nhạc được viết bằng loại mực đỏ đặc biệt, nét bút sắc lẹm, dứt khoát—nó không chỉ là dấu hiệu của một kẻ cuồng sát, mà là chữ ký của một kẻ đang cố tình khiêu khích hệ thống tư pháp.
"Hắn không chỉ để lại ký hiệu," Lục Hoành tiếp tục, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm. "Hắn đang chọn chúng ta làm thính giả cho bản giao hưởng trả thù này. Và nạn nhân tiếp theo... không phải ngẫu nhiên mà là giám đốc tài chính của Hoàng Long, kẻ từng nắm giữ hồ sơ kiểm toán trong vụ án của cha em."
Không gian trong phòng khám nghiệm bỗng chốc trở nên đặc quánh lại. Khương Mặc hiểu rõ ý nghĩa của những lời đó. Kẻ đứng trong bóng tối không hề ẩn nấp; hắn đang công khai bước ra ánh sáng, từng bước một dồn họ vào chân tường. Việc Lục Hoành xuất hiện ở đây không phải là ngẫu nhiên, và sự tái ngộ này chính là một phần trong kịch bản mà hung thủ đã biên soạn sẵn.
"Anh đã kiểm tra camera giám sát tại căn hộ penthouse chưa?" Khương Mặc cất giọng, sự chuyên nghiệp cuối cùng đã lấn át hoàn toàn những xúc cảm cá nhân. Cô bước đến bên bàn làm việc, cầm lấy chiếc máy tính bảng kiểm tra dữ liệu số hóa.
"Toàn bộ hệ thống camera tầng thượng và thang máy đều bị vô hiệu hóa đúng mười lăm phút trước thời điểm nạn nhân tử vong," Lục Hoành đáp, bước lại gần cô, khoảng cách giữa hai người một lần nữa thu hẹp lại. Lần này không có sự tranh cãi, chỉ còn lại sự tập trung cao độ của hai bộ óc hàng đầu trong lĩnh vực điều tra. "Nhưng đội kỹ thuật của tôi đã khôi phục được một đoạn clip ngắn từ camera hành lang phụ. Có một bóng người mặc áo khoác sẫm màu rời khỏi hiện trường đúng thời điểm đó. Đáng chú ý là... kẻ đó đi hơi khập khiễng ở chân phải."
Khương Mặc nheo mắt, đoạn ký ức từ vụ án năm năm trước bỗng loé lên trong đầu cô giống như một tia chớp xé rách màn đêm. Chân phải khập khiễng. Dáng đi ấy... cô đã từng nhìn thấy nó ở một nhân vật có máu mặt trong giới tài chính, kẻ từng đứng sau lưng Lê Văn Hùng thao túng toàn bộ mạng lưới rửa tiền.
"Là Trịnh Khải," Khương Mặc thốt lên, giọng nói sắc lạnh. "Cánh tay phải của tổ chức ngầm bảy năm trước. Hắn chưa từng chết trong vụ hỏa hoạn như báo chí đưa tin!"
Lục Hoành nheo mắt, ánh mắt phượng lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo: "Trịnh Khải? Xem ra chúng ta đã tìm đúng đầu mối rồi. Hắn quay lại thủ đô không phải để trốn chạy, mà là để thu nốt những món nợ cũ."
"Không," Khương Mặc lắc đầu, sắc mặt bỗng chốc tái đi khi cô nhận ra một logic đáng sợ ẩn sau chuỗi hành động của hung thủ. Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Lục Hoành, giọng nói mang theo sự khẩn thiết chưa từng có. "Hắn không chỉ tìm món nợ cũ. Mục tiêu của hắn từ đầu đến cuối không phải là những kẻ tôm riu như Hoàng Minh Đức... Mục tiêu thực sự của hắn là dụ anh ra khỏi vùng an toàn, để tạo ra một cái bẫy hoàn hảo tại chính nơi cha tôi từng ngã xuống."
Lục Hoành nắm chặt lấy bả vai cô, lực tay mạnh đến mức khiến Khương Mặc hơi nhíu mày đau đớn, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng kiên định và dịu dàng.
"Vậy thì chúng ta cùng nhau bước vào bẫy," Lục Hoành trầm giọng nói, không một chút do dự. "Tôi đã để mất em một lần cách đây năm năm, Khương Mặc. Lần này, dù có phải đối đầu với cả thế giới ngầm, tôi cũng sẽ không bao giờ buông tay nữa."
Ngoài kia, màn đêm thành phố vẫn chìm trong cơn mưa dầm dề, nhưng trong căn phòng giải phẫu lạnh ngắt, sự im lặng đã bị phá vỡ hoàn toàn bởi một quyết định mang tính sinh tử. Trò chơi mèo vờn chuột đã hạ màn, và ván cờ thật sự chính thức bắt đầu.