
Tác giả: Chloe Mộng Trân
Thành phố Giang Vũ vào lúc mười một giờ đêm vẫn rực rỡ ánh đèn neon từ các tòa cao ốc. Từ tầng ba mươi tư của căn penthouse sầm uất bậc nhất, Khương Dao lặng lẽ nhìn xuống dòng xe cộ li ti như những kiến bò bên dưới.
Căn nhà rộng hơn ba trăm mét vuông tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc thương hiệu Patek Philippe đặt ở góc phòng khách. Mọi chi tiết trong căn nhà này, từ chiếc sofa da bò bọc thủ công từ Ý cho đến những bức tranh trừu tượng đắt đỏ treo trên tường, đều toát lên một mùi tiền xa xỉ, nhưng lại hoàn toàn thiếu đi hơi ấm của con người.
Đối với Khương Dao, nơi này không phải là nhà. Nó là một chiếc lồng kính đắt giá mà Thẩm Kính Niên đã mua để đặt cô vào đó, giống như một món đồ trang trí quý hiếm chứng minh cho sự thành đạt của anh ta.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa thông minh vang lên, phá vỡ bầu không khí đặc quánh. Thẩm Kính Niên bước vào, áo khoác vest sẫm màu vắt hờ trên tay, cravat đã hơi nới lỏng. Gương mặt anh ta vẫn là vẻ cương nghị, điển trai không góc chết nhưng luôn phủ một lớp băng lạnh lùng quen thuộc. Anh ta liếc nhìn Khương Dao vẫn ngồi bên cửa sổ, chân mày khẽ nhíu lại:
"Muộn thế này rồi sao em chưa ngủ? Ta đã nói rồi, nếu có tiệc tiếp khách, em không cần phải đợi."
Giọng nói của anh ta trầm thấp, mang theo thói quen ra lệnh của một người đàn ông đứng đầu Tập đoàn tài chính Thẩm Thị. Hai năm kết hôn, số lần anh ta về nhà trước mười giờ đêm chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Khương Dao không đứng dậy chuẩn bị nước ấm hay lấy dép đi trong nhà cho anh ta như mọi khi. Cô khẽ quay đầu lại, mái tóc xoăn dài lơi lả trên bờ vai gầy, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào người đàn ông mà cô từng dốc hết lòng để yêu thương:
"Thẩm Kính Niên, chúng ta ly hôn đi."
Bước chân của Thẩm Kính Niên đột ngột khựng lại giữa phòng khách. Anh ta nhìn cô, ánh mắt lóe lên một tia ngạc nhiên rất nhanh, nhưng ngay lập tức lại trở về trạng thái bình thản, pha chút thiếu kiên nhẫn:
"Dao Dao, đừng dùng những lời hờn dỗi trẻ con này để gây sự chú ý nữa. Nếu em không hài lòng về chiếc túi giới hạn tháng này, hoặc muốn đi du lịch Châu Âu, cứ quẹt thẻ của anh. Anh đang rất mệt, ngày mai còn có cuộc họp cổ đông lúc tám giờ sáng."
Trong tư duy của Thẩm Kính Niên, Khương Dao là một người vợ hoàn hảo, dịu dàng, ngoan ngoãn và không bao giờ biết phản kháng. Cô tốt nghiệp ngành tâm lý học loại xuất sắc nhưng sẵn sàng lui về làm hậu phương cho anh. Anh cho cô tiền tài, danh vọng, vị trí Thẩm phu nhân mà biết bao người thèm khát, vậy thì cô có lý do gì để không hài lòng?
Khương Dao khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ tênh nhưng lại khiến tim Thẩm Kính Niên hẫng đi một nhịp. Cô đứng dậy, bước đến chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch, đẩy một tệp tài liệu mỏng về phía anh ta:
"Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn rồi. Tài sản chia đôi theo thỏa thuận tiền hôn nhân, tôi không lấy thêm một đồng nào của Thẩm gia. Quần áo và đồ dùng cá nhân của tôi đã được dọn đi từ chiều. Thẩm tổng, anh tự do rồi."
Thẩm Kính Niên nhìn tệp giấy trắng mực đen trước mặt, chữ ký "Khương Dao" nắn nót sắc sảo đập vào mắt anh ta. Đến lúc này, anh ta mới nhận ra vợ mình không hề đùa. Sự im lặng của cô suốt một tháng qua không phải là thấu hiểu, mà là sự chuẩn bị cho cuộc rút lui triệt để này.
"Lý do là gì?" Sắc mặt Thẩm Kính Niên tối sầm lại, giọng nói hạ xuống vài tông, mang theo áp lực nặng nề. "Anh không ngoại tình, không ngược đãi em. Mọi nhu cầu vật chất của em anh đều đáp ứng đầy đủ. Khương Dao, em đang đòi hỏi cái gọi là 'lãng mạn' vô bổ của đám con gái mới lớn sao?"
Khương Dao nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng không còn một chút gợn sóng oán hận nào. Đúng vậy, Thẩm Kính Niên không sai theo tiêu chuẩn của xã hội: anh ta chung thủy, giàu có, có trách nhiệm với gia đình lớn. Nhưng anh ta lại phạm phải sai lầm chí mạng trong tâm lý học hôn nhân: biến bạn đời thành một sự tồn tại hiển nhiên và tước đoạt đi nhu cầu cảm xúc tối thiểu của họ.
"Thẩm Kính Niên, anh là một thương nhân xuất sắc, nhưng lại là một người chồng điểm không," Khương Dao thản nhiên chỉnh lại cổ áo chỉn chu. "Anh coi hôn nhân như một dự án đầu tư cố định, chỉ cần rót vốn là xong. Tôi không phải là robot cần nạp tiền để vận hành. Hai năm qua, tôi đã cho anh đủ thời gian để học cách làm chồng, nhưng anh đều trượt tất cả các bài kiểm tra."
"Em nghĩ rời khỏi anh, em sẽ tìm được người tốt hơn sao?" Thẩm Kính Niên bật cười lạnh lùng, lòng tự trọng của một kẻ đứng trên đỉnh cao bị tổn thương sâu sắc. Anh ta cầm chiếc bút máy lên, dứt khoát ký rẹt một đường dưới chữ ký của cô: "Được, anh thành toàn cho em. Đừng quay lại cầu xin anh ký quyết định tái hôn."
"Anh nghĩ nhiều rồi. Bán kính quay đầu của tôi từ trước đến nay rất lớn, một khi đã rẽ hướng, tôi sẽ không bao giờ đi đường vòng."
Khương Dao kéo chiếc vali nhỏ màu bạc đã dựng sẵn ở góc cửa. Cô không hề quay đầu nhìn lại căn penthouse xa hoa kia dù chỉ một lần, dứt khoát bước ra ngoài, để lại Thẩm Kính Niên đứng chôn chân giữa phòng khách rộng lớn, bất chợt cảm thấy căn nhà đêm nay lạnh hơn mọi khi rất nhiều.
Khi cánh cửa đóng sầm lại, Khương Dao đứng trong thang máy, nhìn bóng mình phản chiếu qua lớp gương bóng loáng. Đôi mắt cô không hề có một giọt nước mắt nào, ngược lại là một tia sáng đầy tinh quái và sắc sảo.
Là một chuyên gia tâm lý học hành vi chuyên nghiên cứu về phản xạ có điều kiện, cô hiểu rõ bản tính của đàn ông: những gì dễ dàng có được sẽ không bao giờ được trân trọng, và những kẻ kiêu ngạo như Thẩm Kính Niên chỉ thực sự tỉnh ngộ khi bị đẩy rơi xuống khỏi vùng an toàn của chính mình.
"Thẩm Kính Niên, trò chơi ly hôn kết thúc rồi," Khương Dao lẩm bẩm, khóe môi cong lên thành một đường cong quyến rũ. "Bây giờ... giáo trình huấn luyện chồng cũ của tôi mới chính thức bắt đầu."
Cô bước ra khỏi tòa nhà, hít hà bầu không khí tự do của đêm muộn. Chiếc xe taxi đã đợi sẵn đưa cô thẳng về căn hộ nhỏ tự mua ở khu trung tâm cũ — nơi cô sẽ dựng lên một sân khấu mới, một cái bẫy tâm lý hoàn hảo mà Thẩm Kính Niên dù có thông minh đến đâu cũng sẽ tự nguyện bước vào.