Ba tuần sau khi ly hôn, cuộc sống của Thẩm Kính Niên vẫn vận hành theo một quỹ đạo chính xác đến từng giây. Anh ta vẫn là vị tổng tài tối cao của Tập đoàn Thẩm Thị, lịch trình dày đặc từ các cuộc họp cổ đông cho đến những buổi ký kết hợp đồng nghìn tỷ.
Trong mắt thư ký và cấp dưới, Thẩm tổng vẫn lạnh lùng, quyết đoán như xưa. Chỉ có điều, bầu không khí xung quanh phòng làm việc của anh ta dạo này áp lực đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Thẩm Kính Niên nới lỏng chiếc cravat, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính nhưng tâm trí lại vô thức trôi về căn penthouse trống trải. Không còn mùi hương tinh dầu oải hương thoang thoảng, không còn tách trà gừng ấm đặt trên bàn mỗi khi anh ta về muộn.
Đặc biệt là không gian im lặng đến đáng sợ ấy khiến anh ta bắt đầu mất ngủ. Sự biến mất của Khương Dao giống như một chiếc dằm nhỏ cắm vào da thịt, không gây chết người nhưng cứ âm ỉ nhức nhối.
*Cốc, cốc.*
"Vào đi," Thẩm Kính Niên lạnh giọng.
Thư ký trưởng bước vào, cung kính đặt lên bàn một tấm thiệp mời mạ vàng sang trọng:
"Thẩm tổng, đây là thiệp mời tham dự buổi tiệc tối từ thiện của Hiệp hội Doanh nhân Thành phố vào cuối tuần này. Có một thông tin bên lề... Người chịu trách nhiệm cố vấn tâm lý truyền thông cho dự án lớn lần này của Hiệp hội chính là phu... à không, là cô Khương Dao ạ."
Đôi mắt Thẩm Kính Niên nheo lại, một tia sáng sắc lạnh lóe lên:
"Khương Dao? Cô ấy nhận lời làm cố vấn cho Hiệp hội?"
Đêm tiệc từ thiện diễn ra tại khách sạn năm sao bậc nhất thành phố Giang Vũ. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ soi bóng những bộ âu phục, váy dạ hội xa hoa của giới tinh hoa.
Khi Thẩm Kính Niên vừa bước vào sảnh chính, anh ta lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Nhưng ánh mắt của vị tổng tài kiêu ngạo này lại nhanh chóng quét qua đám đông, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Và anh ta đã thấy cô.
Khương Dao đứng ở khu vực VIP, xung quanh là ba bốn vị tổng giám đốc của các tập đoàn công nghệ lớn. Đêm nay, cô không còn mặc những bộ váy nhẹ nhàng, nhã nhặn theo gu của Thẩm Kính Niên trước đây.
Cô diện một chiếc đầm hai dây màu đỏ rượu vang xẻ sâu, ôm sát lấy những đường cong cơ thể hoàn mỹ. Mái tóc xoăn dập sóng buông lơi, đôi môi tô son đỏ thẫm quyến rũ. Cô cười nói tự nhiên, phong thái tự tin, sắc sảo và đầy cuốn hút, hoàn toàn làm chủ bầu không khí xung quanh.
Thẩm Kính Niên cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại. Một cảm giác sở hữu ích kỷ trỗi dậy, anh ta chưa từng thấy một Khương Dao rực rỡ và lộng lẫy đến thế này khi còn ở bên anh ta.
Không kìm được bước chân, Thẩm Kính Niên cầm một ly rượu vang, sải bước thẳng về phía nhóm của Khương Dao. Sự xuất hiện của vị đại gia ngành tài chính khiến các vị giám đốc xung quanh lập tức im lặng, cung kính chào hỏi:
"Thẩm tổng! Không ngờ hôm nay anh cũng hạ cố đến đây."
Thẩm Kính Niên khẽ gật đầu đáp lễ, nhưng ánh mắt dường như muốn thiêu đốt Khương Dao. Anh ta nhìn cô, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần mỉa mai:
"Cô Khương, đã lâu không gặp. Xem ra cuộc sống hậu ly hôn của cô có vẻ khá phong phú."
Cứ ngỡ Khương Dao sẽ lúng túng hoặc né tránh, nhưng cô lại xoay người, thản nhiên nâng ly rượu đối diện với anh ta. Đôi mắt trong vắt của cô không một chút gợn sóng, nụ cười trên môi chuyên nghiệp đến mức hoàn hảo:
"Chào Thẩm tổng. Ly hôn là để hai bên tìm lại giá trị bản thân mà. Tôi chỉ đang làm những việc mình giỏi nhất thôi. Nghe nói quý công ty dạo này đang gặp chút rắc rối về mặt tâm lý nhân sự ở các chi nhánh phía Nam? Nếu cần, văn phòng của tôi sẵn sàng cung cấp gói dịch vụ ưu đãi cho người quen cũ."
Lời nói của cô vô thưởng vô phạt, nhưng lại ngầm đâm một nhát vào lòng tự trọng của Thẩm Kính Niên. Cô không còn gọi anh là "Kính Niên", mà gọi là "Thẩm tổng". Cô vạch rõ ranh giới, biến mối quan hệ vợ chồng từng đầu ấp tay gối thành đối tác làm ăn lạnh lùng.
"Khương Dao, em không cần phải dùng cách này để kích thích anh," Thẩm Kính Niên tiến lên một bước, áp sát cô, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe. "Thay đổi phong cách, cố tình tiếp cận giới kinh doanh, chẳng phải là muốn anh chú ý đến em sao? Nếu em muốn quay lại, chỉ cần nói một câu, anh có thể cân nhắc."
Khương Dao nhìn gã đàn ông tự phụ trước mặt, trong lòng thầm cười lớn. Đúng như những gì cô dự đoán trong giáo trình huấn luyện, Thẩm Kính Niên vẫn giữ nguyên cái tôi quá lớn của một kẻ luôn ban phát ân huệ cho người khác. Hắn nghĩ rằng tất cả những gì cô làm đều là vì hắn.
"Thẩm tổng, anh tự tin quá rồi đấy," Khương Dao khẽ lắc ly rượu, ghé sát vào tai anh ta, hơi thở mang theo mùi rượu vang ngọt ngào nhưng lời nói lại sắc bén như dao. "Trong tâm lý học hành vi, biểu hiện của anh hiện tại được gọi là 'hội chứng mất mát sau khi bị tước đoạt vùng an toàn'. Anh không hề yêu tôi, anh chỉ là không chịu nổi việc món đồ chơi mình từng sở hữu bỗng nhiên có cuộc sống tốt hơn khi rời xa anh mà thôi."
Nói rồi, cô lùi lại một bước, khẽ mỉm cười gật đầu chào anh ta rồi quay lưng bước đi cùng vị tổng giám đốc bên cạnh, để lại Thẩm Kính Niên đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt điển trai tối sầm lại vì tức giận.
Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Kính Niên nếm trải cảm giác bị một người phụ nữ quay lưng một cách dứt khoát. Anh ta nhìn theo bóng lưng quyến rũ của Khương Dao, bàn tay siết chặt lấy ly rượu đến mức các đốt ngón tay trắng bợt.
Khương Dao không hề biết rằng, cái bẫy tâm lý của cô đã bắt đầu phát huy tác dụng. Thẩm Kính Niên — con mồi kiêu ngạo nhất — đã chính thức nảy sinh lòng hiếu thắng và sự khát khao muốn thuần phục lại người vợ cũ này. Trò chơi này, anh ta quyết định đi tiếp đến cùng.