Thẩm Kính Niên gầm lên, giọng nói khàn đặc và run rẩy. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông này hạ thấp cái đầu kiêu ngạo của mình, những giọt nước mắt hối hận chực trào nơi khóe mắt: "Khương Dao, anh thừa nhận anh là một kẻ thất bại trong hôn nhân. Anh sợ căn nhà trống trải không có mùi hương của em, sợ những đêm mất ngủ không có em bên cạnh. Anh sai rồi... Dao Dao, làm ơn, quay về bên anh được không?"
Khương Dao nhìn người đàn ông trước mặt. Trải qua năm giai đoạn của giáo trình huấn luyện tâm lý — từ việc tước đoạt vùng an toàn, đẩy kéo khoảng cách, kích thích lòng ghen tuông cho đến việc ép anh ta phải tự đối diện với phần yếu đuối nhất của chính mình — con sói hoang kiêu ngạo của Thẩm Thị giờ đây đã hoàn toàn bị thuần hóa. Anh ta không còn là vị tổng tài ban phát ân huệ, mà là một người đàn ông thành khẩn cầu xin tình yêu.
Một nụ cười quyến rũ, đắc thắng khẽ nở trên môi Khương Dao. Cô nhẹ nhàng đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt góc cạnh của chồng cũ, giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy quyền:
"Muốn tôi quay lại? Được thôi, Thẩm tổng. Nhưng từ nay về sau, luật chơi trong căn nhà này sẽ do tôi quyết định."
Cô thản nhiên đẩy anh ra, bước đến chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch — nơi ba tháng trước cô từng để lại đơn ly hôn. Khương Dao rút từ trong túi xách ra một tệp tài liệu mới, thong thả đặt xuống:
"Đây là 'Hợp đồng tái hôn'. Tôi đã soạn sẵn mười điều khoản.
* Điều một: Mỗi tuần anh phải dành tối thiểu ba buổi tối về nhà trước sáu giờ để cùng tôi nấu ăn.
* Điều hai: Mọi lịch trình công tác nước ngoài quá ba ngày đều phải có sự đồng ý của tôi.
* Điều ba: Toàn bộ tài sản đứng tên anh sẽ được chuyển sang dạng đồng sở hữu không thể phân chia nếu không có chữ ký của tôi.
* Và điều mười: Nếu anh tái phạm sự vô tâm dù chỉ một lần, tôi sẽ biến mất vĩnh viễn và bán kính quay đầu của tôi lần này sẽ là vô cực."
Khương Dao nhướn mày, chìa chiếc bút máy về phía anh: "Ký, hoặc là bước ra khỏi cuộc đời tôi."
Thẩm Kính Niên nhìn tệp tài liệu được thiết kế hoàn hảo như một cái bẫy ngọt ngào. Anh ta đột nhiên bật cười, một nụ cười nhẹ nhõm và tràn đầy sủng nịnh. Đến lúc này, vị tổng tài thông minh bậc nhất Giang Vũ mới nhận ra, mình đã hoàn toàn lọt vào giáo trình huấn luyện tinh vi của cô vợ cũ ngành tâm lý. Nhưng anh ta tự nguyện chịu trói.
Anh ta đón lấy chiếc bút, dứt khoát ký rẹt một đường dưới văn bản, rồi tiến lên bế thốc Khương Dao lên, đặt cô ngồi vững vàng trên bàn trà, ép cô vào một nụ hôn sâu, nồng nhiệt và ngập tràn chiếm hữu:
"Được, anh ký. Cả đời này, Thẩm Kính Niên anh tình nguyện làm học trò ngoan nhất dưới giáo trình của em, bà xã."
Ánh đèn neon thành phố ngoài cửa sổ vẫn rực rỡ, chiếc lồng kính ngày nào giờ đã tràn ngập hơi ấm của một cuộc săn đuổi mới. Bán kính quay đầu của Khương Dao cuối cùng đã khép lại thành một vòng tròn hoàn hảo, giam giữ trái tim của kẻ kiêu ngạo mãi mãi về sau.