
Căn phòng thu âm của Huy nằm sâu dưới lòng đất của một tòa nhà cũ, được bao bọc bởi bốn lớp vách thạch cao cách âm, mút trứng tiêu âm màu xám xịt và những tấm cửa thép miết cao su kín thít. Ở đây, độ ồn nền (background noise) tiệm cận mức 0 decibel. Đó là một khoảng không gian im lặng tuyệt đối—thứ im lặng đặc quánh đến mức nếu bạn ngồi yên đủ lâu, bạn sẽ bắt đầu nghe thấy tiếng máu chảy rào rào qua động mạch cảnh và tiếng khớp xương khẽ rắc nhẹ mỗi khi ngón tay cọ xát.
Với một kỹ sư âm thanh hàng đầu như Huy, sự im lặng này là môi trường sinh tồn.
Anh ngồi trước bàn điều khiển SSL 48 kênh, đôi tai được bao bọc bởi chiếc tai nghe monitor Beyerdynamic đắt tiền. Trên ba màn hình cong cỡ lớn xếp ngang trước mặt anh, phần mềm Pro Tools đang hiển thị hàng trăm dải sóng âm (waveform) màu xanh lam của một bộ phim tài liệu.
Dự án lần này là vụ án gây chấn động dư luận sáu tháng trước: Đoàn thám hiểm gồm năm nhà khoa học đã hoàn toàn mất tích không dấu vết tại khu bảo tồn thiên nhiên chìm trong sương mù ở biên giới phía Bắc. Chiếc máy thu âm hiện trường Zoom F8 chuyên dụng của họ được tìm thấy dưới một hố sâu bọc rêu phong, vỏ kim loại trầy xước nặng nhưng thẻ nhớ SD bên trong vẫn còn nguyên vẹn.
Đạo diễn dự án đã trả cho Huy một mức thù lao gấp năm lần bình thường chỉ để làm một việc: Lọc sạch tạp âm tiếng gió bão, tiếng mưa rừng và tiếng rít của côn trùng để bóc tách những đoạn hội thoại cuối cùng của năm người đó.
Rè... xoẹt...
Huy kéo cần gạt tần số trên bàn Mixer, hạ dải âm cao (High-cut filter) để loại bỏ tiếng rít tàn nhẫn của gió rừng. Qua thấu kính của tai nghe, giọng nói của trưởng đoàn thám hiểm vang lên, nhòe nhẹt và run rẩy:
"...Báo cáo... hôm nay là ngày thứ mười bốn... Chúng tôi đã mất phương hướng hoàn toàn... Bản đồ GPS không hoạt động... Có một thứ gì đó... không, không phải thú dữ... Nó không phát ra tiếng động nào cả... nhưng tai tôi... tai tôi đang rỉ máu..."
Tiếng nói đột ngột bị đứt đoạn bởi một dải nhiễu trắng (white noise) kéo dài ba giây, rồi kết thúc bằng một tiếng tạch khô khốc.
Huy nheo mắt, dừng dải băng lại. Anh nhấp chuột, phóng to dải sóng âm ở vị trí ba giây nhiễu trắng đó lên gấp mười lần.
Đồ thị sóng âm bình thường của tiếng nhiễu sẽ là những đường răng cưa hỗn loạn, không có quy luật. Nhưng ở dải băng này, dải sóng lại hiện ra dưới dạng những vệt giao thoa cực kỳ đều đặn, mịn màng và có cấu trúc hình học hoàn hảo.
"Lạ thật..." Huy lẩm bẩm.
Anh bật phần mềm phân tích phổ tần số (Spectrum Analyzer). Toàn bộ dải âm thanh hiển thị từ 20Hz đến 20.000Hz—giới hạn thính giác của con người. Nhưng ở vùng dưới 20Hz—dải siêu trầm (infrasound) mà tai người bình thường chỉ có thể cảm nhận bằng sự rung động của cơ thể chứ không thể nghe thấy—có một dải năng lượng cực lớn đang dao động ở tần số 7Hz.
7Hz là tần số cộng hưởng của não bộ con người, thứ tần số có thể gây ra cảm giác hoang tưởng, buồn nôn và hoảng loạn tột độ nếu tiếp xúc lâu.
Huy cắm thêm một plugin lọc âm chuyên dụng, ép dải tần 7Hz đó nâng tone lên 3 octave để đưa nó vào dải tần số mà tai người có thể nghe được. Anh đeo tai nghe áp sát vào hai bên thái dương, nhấn nút Play.
Ùuuuuuu...
Một âm thanh trầm đục, như tiếng gió rít qua một đường ống kim loại gỉ sét rỗng ruột vang lên. Nhưng ẩn sâu dưới tiếng ồn đó, là một nhịp điệu thì thầm thì thào rất nhanh, giống như hàng ngàn khuôn miệng cùng lúc đang thều thào một chuỗi ký tự không có khoảng nghỉ.
Nó không phải là tiếng gió. Nó là một thứ ngôn ngữ.
Huy rùng mình, sống lưng lạnh ngắt. Anh nhấn tổ hợp phím Ctrl + S để lưu lại tệp tin vừa xử lý.
Đúng lúc đó, một hiện tượng kỳ quặc xảy ra trên màn hình Pro Tools.
Ngay khi thanh trạng thái “Saving...” hoàn tất, dải sóng âm màu xanh lam của đoạn nhiễu trắng không hề giữ nguyên. Nó bỗng nhiên nén lại, tự động nhân bản (duplicate) thêm một lớp sóng âm mới chồng lên lớp cũ. Biên độ sóng nhô cao hơn, sắc nét hơn.
Dung lượng tệp tin từ 500MB đột ngột nhảy vọt lên 1.2GB.
Huy nhíu mày: "Lỗi phần mềm sao?"
Anh thử nhấn Ctrl + S một lần nữa. Màn hình chớp nhẹ một cái. Lớp sóng âm lại tự động phân tách, dày đặc thêm một cấp độ nữa. Dải tần 7Hz ban đầu giờ đây đã lan rộng, xâm chiếm sang cả các dải tần số lân cận.
Tệp tin không hề bị lưu đè (overwrite). Nó đang tự "sinh sôi" và hấp thụ dữ liệu sau mỗi lần Huy thao tác!
Cạch.
Tiếng động nhỏ vang lên từ chiếc loa kiểm âm (studio monitor) Yamaha đặt ở góc phòng. Dù Huy đã ngắt kết nối đầu ra của loa để chỉ dùng tai nghe, nhưng màng loa bằng sợi Kevlar của chiếc loa bên trái vẫn khẽ run lên, phát ra một tiếng rít rất mỏng.
Huy tháo tai nghe ra. Căn phòng thu âm dưới lòng đất lại rơi vào sự im lặng tuyệt đối.
Nhưng đó không còn là sự im lặng nguyên bản nữa. Huy cảm nhận được một luồng áp suất không khí rất nhẹ đang đè lên hai màng nhĩ của mình. Một thứ áp lực tương tự như khi bạn đi máy bay và cất cánh đột ngột, làm lỗ tai bị ù đi.
Anh từ chầm chậm quay đầu nhìn chiếc loa Yamaha bên trái.
Trên bề mặt màng loa phủ một lớp bụi mỏng. Khi Huy nhìn xoáy vào đó, anh bàng hoàng nhận ra lớp bụi trên màng loa không nằm yên. Chúng đang tự động di chuyển, xếp thành những đường tròn đồng tâm xoáy trôn ốc—đúng theo hình dạng của dải sóng âm 7Hz mà anh vừa phóng to trên màn hình máy tính!
Có một thứ gì đó đang thực sự rung động bên trong chiếc loa đã ngắt điện.
Huy tiến lại gần bàn làm việc, tay anh run run cầm lấy chiếc micro thu âm condenser Neumann U87—chiếc micro có độ nhạy cực cao có thể bắt được tiếng kim rơi. Anh bật cổng thu âm, chĩa thẳng đầu micro về phía chiếc loa Yamaha.
Trên màn hình Pro Tools, dải tín hiệu thu vào (input meter) lập tức nhảy vọt lên vạch đỏ (clipping).
Không gian phòng thu hoàn toàn không có tiếng động nào mà mắt người nhìn thấy hay tai người nghe thấy, nhưng chiếc micro lại đang thu được một lượng tín hiệu âm thanh khổng lồ với cường độ cực đại!
Huy lại đeo chiếc tai nghe monitor lên. Anh hít một hơi sâu, kéo cần gạt nghe lại đoạn tín hiệu vừa thu trực tiếp từ không khí căn phòng.
Tiếng thì thầm bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa lúc này không còn mờ nhạt dưới dải siêu trầm nữa. Nó đã tiến gần hơn, rõ ràng hơn. Và lần này, giai điệu thều thào gớm ghiếc đó không còn là những chuỗi ký tự vô nghĩa.
Nó đang nhại lại chính nhịp thở gấp gáp và tiếng đập thình thịch... thình thịch... của trái tim Huy qua tai nghe theo thời gian thực.
Tạch.
Tệp tin trên màn hình lại tự động thực hiện lệnh Save.
Sóng âm trên màn hình bỗng nhiên co rúm lại, biến đổi thành hình dáng của một đường thẳng tắp—giống như đường điện tâm đồ của một người vừa trút hơi thở cuối cùng. Và ngay trong tai nghe của Huy, tiếng thì thầm rỉ rả đột ngột dừng lại, nhường chỗ cho một âm thanh rõ mồn một, cất lên bằng chính chất giọng khàn đặc của Huy:
"Ta... đã... ở... bên... trong..."