Câu nói cất lên bằng chính chất giọng của Huy trong tai nghe vang vọng lại như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu anh.
"Ta... đã... ở... bên... trong..."
Huy giật phăng chiếc tai nghe monitor Beyerdynamic ra khỏi đầu, quăng mạnh nó xuống mặt bàn điều khiển SSL. Chiếc tai nghe nện xuống bàn một tiếng RẮC chát chúa, hai củ tai rung lên rồi nằm lăn lóc giữa hàng trăm nút gạt.
Toàn bộ gai góc trên da thịt Huy dựng đứng. Căn phòng thu âm chìm vào một khoảng không im lặng đến gai người. Không có tiếng thầm thì. Không có tiếng nhịp tim nhại lại. Chỉ có tiếng quạt gió kêu rì rì rất nhẹ từ khối máy tính chuyên dụng đặt dưới chân bàn.
Huy thở dốc, hai tay bấu chặt vào mép bàn kim loại lạnh ngắt. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình Pro Tools.
Đường sóng âm tắp lừ như điện tâm đồ chết trùng xuống, rồi đột ngột... biến mất. Toàn bộ dải sóng màu xanh lam của đoạn băng thu âm từ chiếc micro Neumann U87 tự động xóa sạch, như thể nó chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại tệp âm thanh gốc của đoàn thám hiểm đang nằm thu mình ở kênh số 1.
"Mình bị ảo thanh... Do làm việc quá tải... Do thiếu ngủ..." Huy tự trấn an bản thân bằng những lý do logic nhất mà một kỹ sư âm thanh có thể nghĩ ra.
Anh đưa tay dụi mắt, rồi nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Đã 2 giờ sáng. Anh đã nhốt mình trong gian phòng cách âm này suốt mười bốn tiếng đồng hồ liên tục. Cảm giác áp lực vỡ màng nhĩ lúc nãy hoàn toàn có thể là triệu chứng của hội chứng suy nhược thính giác hoặc suy nhược thần kinh.
Huy quyết định tắt máy. Anh di chuột về phía góc màn hình, nhấp vào biểu tượng dấu X để đóng phần mềm Pro Tools.
Cạch.
Một hộp thoại thông báo màu xám hiện ra giữa màn hình:
"Do you want to save changes to 'UNNAMED_SESSION_01' before closing?"
Huy di chuột đến ô "Don't Save" (Không lưu). Anh bấm chuột trái.
Màn hình chớp nhẹ một cái. Hộp thoại biến mất, nhưng phần mềm Pro Tools không đóng lại. Thay vào đó, một tiếng TẠCH khô khốc lại vang lên từ ổ cứng.
Dung lượng tệp tin ở góc dưới màn hình nhảy vọt từ 1.2GB lên 3.4GB.
Huy trố mắt nhìn. Anh tiếp tục di chuột, nhấn tổ hợp phím Alt + F4 để cưỡng chế đóng ứng dụng. Không có tác dụng. Anh bấm nút nguồn trên case máy tính để ép tắt nguồn. Đèn nguồn vẫn sáng xanh, quạt tản nhiệt vẫn quay đều đặn.
Tệp tin âm thanh đang tự bảo vệ chính nó. Nó từ chối bị xóa, từ chối bị ngắt quãng.
Rè... xoẹt...
Đột nhiên, chiếc micro Neumann U87 đang đặt trên chân đế giữa phòng tự động sáng đèn báo nhận tín hiệu (phantom power +48V)—dù Huy chưa hề bật lệnh thu âm trên bàn điều khiển.
Trên màn hình, một kênh thu âm mới (Audio Track 2) tự động được khởi tạo. Dải sóng âm màu đỏ rực—màu của chế độ thu âm trực tiếp (Record)—bắt đầu chạy từ trái sang phải với tốc độ ổn định.
Nó đang tự thu âm không gian xung quanh.
"Cái quái gì thế này?!" Huy quát lên, lao tới giật phăng sợi dây cáp XLR cắm ở đuôi chiếc micro.
Anh ném sợi dây cáp xuống sàn. Chiếc micro giờ đây hoàn toàn bị ngắt kết nối vật lý với bàn Mixer và máy tính.
Nhưng dải sóng âm màu đỏ trên màn hình Pro Tools vẫn tiếp tục chạy.
Nó vẫn đang thu vào! Biên độ sóng nhấp nhô liên tục, bắt trọn từng âm thanh đang diễn ra trong phòng: tiếng bước chân lùi lại của Huy, tiếng đế giày cao su cọ xát vào lớp thảm tiêu âm, và tiếng hơi thở dồn dập, sợ hãi của anh.
Huy đóng sầm mắt lại, hai tay ôm lấy đầu. Anh nhận ra một sự thật kinh hoàng: Tệp tin không cần micro. Bản thân không gian của căn phòng này—không khí, vách thạch cao, mút xốp—đã bị "nhiễm" tần số của thực thể. Cả căn phòng đã biến thành một màng thu âm khổng lồ.
CẠCH... CẠCH... CẠCH...
Một chuỗi âm thanh lạ vang lên. Nguồn âm không phát ra từ loa, cũng không phát ra từ máy tính.
Nó phát ra từ bên trong vách cách âm phía sau lưng Huy.
Đó là tiếng gõ. Nhẹ nhàng, đều đặn, gõ từng nhịp vào lớp mút trứng tiêu âm màu xám.
Cạch... cạch... cạch...
Huy quay phắt người lại, lưng dán chặt vào bàn điều khiển. Căn phòng thu âm được thiết kế theo tiêu chuẩn "Box-in-Box" (hộp trong hộp)—tức là có một khoảng trống không khí rộng khoảng 20cm ngăn cách giữa tường bê tông của tòa nhà và vách thạch cao của phòng thu để triệt tiêu hoàn toàn sự truyền âm qua chất rắn. Không một ai, không một sinh vật nào có thể chui vào khoảng trống đó.
Nhưng tiếng gõ vẫn tiếp tục di chuyển. Nó gõ từ góc tường bên trái, chầm chậm bò dọc theo vách cách âm, chạy qua đỉnh trần nhà, rồi dừng lại ngay đúng vị trí phía trên đầu Huy.
Huy ngước mắt nhìn lên trần nhà.
Trên màn hình máy tính sau lưng anh, phần mềm phân tích phổ tần số lại tự động kích hoạt. Dải sóng âm đỏ rực đang mã hóa tiếng gõ trên trần nhà thành một chuỗi âm thanh đã được đảo ngược dải tần (reverse phase).
Xoẹt...
Không cần tai nghe, tiếng âm thanh đảo ngược ấy tự động cất lên trực tiếp từ hai chiếc loa kiểm âm Yamaha—dù chúng đã bị giật cáp nguồn từ trước.
Giọng nói không còn là tiếng thì thầm vô diện nữa. Nó là một tập hợp hàng ngàn dải tần số chồng xé lên nhau, như thể hàng trăm người đang cùng nói qua một chiếc micro bị hỏng:
"Huy... bước sang bên trái ba bước..."
Huy đông cứng toàn thân. Anh không nhúc nhích.
"Bước sang bên trái... ba bước..." Giọng nói lặp lại, lần này kèm theo tiếng cười khúc khắc rít qua kẽ răng của một đứa trẻ.
Sự sợ hãi vượt quá giới hạn khiến Huy hành động như một cỗ máy. Anh bước vô thức sang bên trái ba bước.
RẦM!
Ngay lập tức, một tấm thạch cao lớn cùng khối mút tiêu âm nặng hàng chục cân từ trên trần nhà đổ ập xuống đúng vị trí Huy vừa đứng mười giây trước. Bụi thạch cao trắng xóa bùng lên, phủ kín bàn điều khiển SSL.
Nếu Huy không bước sang bên trái, khối thạch cao với những thanh sắt nhọn chĩa xuống đã đâm xuyên qua hộp sọ của anh.
Thực thể sóng âm không chỉ đang thu âm anh. Nó đang điều khiển không gian theo thời gian thực. Nó biết rõ cấu trúc của căn phòng, biết rõ giới hạn vật lý của vật chất, và nó đang "dựng" lại một kịch bản sinh tử mà Huy là diễn viên chính.
Huy ho sặc sụa trong đống bụi thạch cao. Anh nhìn lên khoảng trống đen kịt trên trần nhà vừa bị sập.
Bên trong khoảng không gian 20cm giữa hai lớp tường—nơi lẽ ra chỉ có dây điện và không khí—không hề trống rỗng.
Dưới ánh đèn neon chập chờn của phòng thu, Huy nhìn thấy hàng triệu dải sợi màu đen mảnh như tơ nhện, đang giăng kín khắp khoảng trống. Những dải sợi ấy không phải là vật chất sinh học. Chúng là những dải sóng âm đã được cụ thể hóa thành dạng sợi, đang rung lên liên tục ở tần số 7Hz, tạo ra một mạng lưới nhện khổng lồ bằng âm thanh.
Chúng đang dùng tần số để tự lắp ráp một bản thể vật lý ngay bên trong ngôi nhà của anh.
Tạch.
Tệp tin Pro Tools trên màn hình nhảy sang một trạng thái mới:
"EXPORTING AUDIO FILE... 12%..."
Nó đang tự xuất bản thu ra thành một tệp tin âm thanh hoàn chỉnh (.WAV) và chuẩn bị kết nối với hệ thống mạng Wi-Fi của phòng thu để tải lên internet.
Huy hiểu ra toàn bộ thảm họa. Nếu tệp tin này được xuất ra và phát trên internet, bất kỳ ai đeo tai nghe hay bật loa nghe phải dải tần 7Hz này đều sẽ trở thành một "màng thu âm" mới, biến không gian sống của họ thành tổ tơ sóng âm cho thực thể này sinh sôi.
"Không bao giờ!" Huy gào lên.
Anh lao tới chiếc búa sắt dùng để sửa chữa thiết bị đặt ở góc phòng. Huy vung búa hết sức bình sinh, nện mạnh xuống chiếc case máy tính chuyên dụng.
RẰM! XOẢNG!
Mảnh kim loại và bo mạch chủ vỡ tan tành. Tia lửa điện bắn ra xè xè. Màn hình máy tính tối sầm lại.
Căn phòng thu âm chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn lại ánh đèn tích điện khẩn cấp màu đỏ mờ nhạt.
Huy gục xuống, ngực phập phồng thở dốc. Chiếc búa sắt rơi khỏi tay anh. Anh nghĩ mọi chuyện đã kết thúc khi phần cứng bị phá hủy.
Nhưng trong bóng tối đỏ sẫm của căn phòng, tiếng quạt gió kêu rì rì vẫn không dừng lại.
Từ bên trong đống bo mạch vỡ nát của chiếc máy tính đã bị đập nát, dải sáng màu đỏ của đèn báo ổ cứng vẫn sáng rực. Và từ tất cả các góc tường, từ đống mút xốp đổ nát, từ chính những dải tơ sóng âm trên trần nhà, một âm thanh đồng thanh vang lên—rõ ràng, sắc nét và vang dội như được phát ra từ một hệ thống loa sân khấu công suất lớn:
"Cảm ơn... vì đã cung cấp... năng lượng va đập..."
Màng nhĩ bên phải của Huy đột ngột nhói lên một cơn đau thấu xương. Một dòng máu nóng hổi, tanh nồng chầm chậm rỉ ra từ bên trong tai anh, chảy xuống cổ.
Thực thể sóng âm không còn nằm trong máy tính nữa. Nó đã chính thức xâm nhập vào bên trong hệ thống xương búa, xương đe và màng nhĩ của chính anh.