Căn phòng thu âm chìm trong một thứ ánh sáng đỏ quạch, chập chờn từ chiếc đèn pin dự phòng sắp hết pin. Cơn đau trong đầu Huy đã chạm tới ngưỡng chịu đựng của một cơ thể sinh học. Hai mắt anh mờ đi, dòng máu chảy ra từ tai phải đã đốm đen, đông lại thành những vệt khô ráp trên cổ.
Nhưng bàn tay Huy vẫn bấu chặt vào núm xoay kim loại của chiếc máy phát tần số Analog.
Ommmmm...
Một luồng âm thanh trầm đục, vô hình nhưng mang sức nặng của nghìn cân thủy lực bắt đầu cuộn trào từ hai củ loa phát tần số cực đại. Đó không phải là âm thanh thông thường; đó là dải sóng sin 7Hz đã bị đảo ngược pha 180 độ.
Ngay khoảnh khắc hai dải sóng—một từ trong bộ não Huy và một từ cỗ máy Analog va chạm vào nhau trong bầu không khí đặc quánh của phòng thu, một hiện tượng vật lý tàn nhẫn xảy ra.
BỘP!
Không khí trong phòng như bị hút cạn trong một phần mười giây. Áp suất âm tăng vọt rồi rơi thẳng xuống âm độ.
Thực thể sóng âm bên trong hộp sọ Huy gào lên. Đó không còn là giọng nói hay tiếng thầm thì nữa, mà là một tiếng rít ma quái xé rách màng nhĩ, vang vọng như tiếng hàng ngàn thanh kim loại cọ xát vào nhau ở tốc độ cao.
"NGƯƠI... SẼ... CHẾT..."
Những dải tơ sóng âm màu đen giăng kín trên trần nhà bị sập bắt đầu rung lên dữ dội. Chúng quằn quại, đứt gãy từng đoạn như những sợi dây cáp bị kéo căng quá mức dưới tác động của dải sóng triệt tiêu.
"Tao đã chết... từ lúc bật bản thu đó rồi!" Huy gào lên trong họng, dù anh không còn nghe thấy chính giọng nói của mình.
Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, vặn núm công suất của bộ khuếch đại lên mức cao nhất: 140 Decibel.
RẮC!
Chiếc gương treo trên tường vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn. Bốn lớp vách thạch cao cách âm nứt ra những đường chéo khổng lồ.
Trong tai Huy, một tiếng TẠCH vang lên khốc liệt. Màng nhĩ của anh chính thức rách nát. Bóng tối thính giác hoàn toàn sập xuống. Anh không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của thế giới bên ngoài, không nghe thấy tiếng vỡ tan của phòng thu, cũng không nghe thấy tiếng gào thét của thực thể.
Nhưng trên cấp độ tế bào, cuộc chiến tần số vẫn diễn ra khốc liệt.
Dải sóng triệt tiêu cực đại như một luồng sóng thần vô hình, quét sạch từng dải tần số 7Hz đang bám vào hệ thống xương hốc mắt, xương bánh chè và màng nhĩ của Huy. Thực thể sóng âm bị mất đi điểm tựa sinh học, không thể tiếp tục cộng hưởng.
Trên màn hình chiếc máy tính bị đập nát dưới sàn, vệt sáng đỏ của đèn báo ổ cứng chớp nháy liên hồi rồi... vụt tắt hẳn. Luồng dữ liệu tự động đồng bộ trên đám mây bị đứt gãy kết nối vĩnh viễn ở vạch 99%.
Những dải tơ sóng âm màu đen trên trần nhà tạ ơn tan ra thành những hạt bụi vô hình, biến mất hoàn toàn vào không trung.
Căn phòng thu âm trở lại trạng thái im lặng nguyên bản của nó. Một sự im lặng tuyệt đối, vĩnh viễn và không còn dấu vết của sự ký sinh.
Một tuần sau.
Ánh nắng mặt trời buổi sáng rọi qua khung cửa kính của bệnh viện phục hồi chức năng. Thành phố Hà Nội đã trở lại nhịp sống hối hả thường ngày. Các vụ tai nạn giao thông và hiện tượng hoảng loạn hàng loạt xảy ra tuần trước được chính quyền giải thích là do sự cố rò rỉ khí công nghiệp cục bộ gây hiệu ứng tâm lý đám đông. Không ai còn nhớ hay hiểu về dải tần 7Hz đã từng suýt nuốt chửng thành phố.
Huy ngồi trên chiếc xe đẩy ở ban công bệnh viện, mặc bộ quần áo bệnh nhân màu xanh nhạt.
Hai tai anh được quấn gạc trắng tinh. Huy đã mất đi 100% thính giác—một sự thật tàn nhẫn đối với một kỹ sư âm thanh hàng đầu. Anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ còn nghe thấy tiếng nhạc, tiếng mưa rơi, hay tiếng bước chân của con người.
Thành bước ra ban công, đặt lên đùi Huy một cuốn sổ tay cùng một chiếc bút máy.
Huy cầm bút, chậm rãi viết lên trang giấy trắng:
"Lâm thế nào rồi?"
Thành lấy chiếc bút, viết lại bên dưới:
"Lâm đã trút hơi thở cuối cùng tối qua. Hắn ra đi rất nhẹ nhàng. Tần số nhịp tim của hắn đã trở lại bình thường trước khi dừng đập."
Huy gật đầu nhẹ. Anh nhìn ra khoảng trời xanh ngắt phía xa.
Dù đôi tai đã hoàn toàn câm lặng, nhưng Huy biết rằng anh đã trả lại sự bình yên cho thành phố này. Thực thể sóng âm đã bị triệt tiêu hoàn toàn, bản thu không dựng đã bị xóa vĩnh viễn khỏi thực tại.
Huy mỉm cười nhẹ, nhắm mắt lại. Trong thế giới hoàn toàn không có âm thanh của anh giờ đây, chỉ còn lại sự thanh thản tuyệt đối—thứ im lặng thật sự mà anh đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời.