Trần Minh Quân ngồi bất động trước màn hình máy tính.
Đồng hồ trên tường chỉ 1 giờ 23 phút sáng.
Tầng biên tập gần như tối om.
Ngoài cửa kính, những vệt mưa mỏng kéo dài dưới ánh đèn đường vàng nhạt.
Trên màn hình là thư mục mang tên:
**HỒ SƠ 47**
Thư mục duy nhất được Thu Hà đặt mật khẩu.
Suốt sáu năm làm việc cùng nhau, Quân hiểu rất rõ thói quen của cô.
Thu Hà gần như không bao giờ đặt mật khẩu cho tài liệu thông thường.
Nếu một thứ bị khóa lại, nghĩa là nó cực kỳ quan trọng.
Hoặc cực kỳ nguy hiểm.
Anh thử ngày sinh của cô.
Sai.
Ngày sinh con gái cô.
Sai.
Tên mẹ cô.
Sai.
Sau gần hai mươi phút, Quân dựa lưng vào ghế.
Mệt mỏi xoa mặt.
Đúng lúc đó, ánh mắt anh dừng lại ở cuốn sổ tay nằm bên cạnh.
Cuốn sổ mà mẹ Thu Hà đưa cho anh.
Quân mở ra.
Những trang đầu chỉ là ghi chép công việc bình thường.
Tên nguồn tin.
Số điện thoại.
Lịch hẹn.
Nhưng đến những trang cuối cùng, chữ viết bắt đầu thay đổi.
Nét bút gấp gáp hơn.
Ngắn hơn.
Như thể người viết không còn nhiều thời gian.
Ở góc một trang giấy, Thu Hà ghi:
> "47 = ngày đầu tiên."
Quân nhíu mày.
Ngày đầu tiên?
Anh lật thêm vài trang.
Một dòng khác hiện ra:
> "Mọi thứ bắt đầu từ ngày 04/07."
Quân chợt hiểu.
Anh quay lại máy tính.
Nhập mật khẩu:
0407
Màn hình khựng lại vài giây.
Rồi thư mục mở ra.
Tim anh đập mạnh.
---
Bên trong không có nhiều tài liệu.
Chỉ bảy file.
Nhưng file đầu tiên đã khiến Quân lạnh sống lưng.
Đó là danh sách các vụ tai nạn lao động xảy ra trong vòng mười năm tại các công trường liên quan đến Tập đoàn Hưng Phát.
Mười bảy người chết.
Chín người bị thương nặng.
Ba mươi bốn người mất khả năng lao động.
Thoạt nhìn, mọi thứ hoàn toàn bình thường.
Ngành xây dựng vốn luôn tiềm ẩn rủi ro.
Nhưng Thu Hà đã đánh dấu đỏ bốn cái tên.
Bốn người chết ở bốn thời điểm khác nhau.
Bốn công trường khác nhau.
Bốn tỉnh khác nhau.
Tuy nhiên tất cả đều từng gửi đơn tố cáo trước khi tử vong.
Quân đọc lại lần nữa.
Không phải một người.
Không phải hai người.
Mà là bốn.
Quá nhiều để gọi là trùng hợp.
---
File thứ hai là các bản ghi âm.
Quân đeo tai nghe.
Giọng Thu Hà vang lên.
"Anh xác nhận đơn tố cáo này từng được gửi?"
Một người đàn ông trả lời.
"Có."
"Sau đó thế nào?"
"Bị rút."
"Ai rút?"
Im lặng.
Rất lâu.
Rồi giọng người đàn ông gần như thì thầm:
"Tôi không biết."
"Có người ép anh?"
"Tôi không muốn nói thêm."
Bản ghi âm kết thúc.
Quân mở tiếp file khác.
Nội dung gần giống.
Một nguồn tin khác.
Một đơn tố cáo khác.
Nhưng kết quả vẫn giống nhau.
Những hồ sơ biến mất.
Những người tố cáo im lặng.
Và cuối cùng là tai nạn.
---
Đến file thứ năm.
Quân dừng lại.
Đó là một đoạn ghi âm chỉ dài hơn ba phút.
Âm thanh rất kém.
Có vẻ được ghi bí mật trong một quán cà phê.
Tiếng chén đĩa va chạm.
Tiếng người nói chuyện.
Rồi giọng của Thu Hà.
"Anh đang nói có người bảo kê cho Hưng Phát?"
Người đối diện đáp ngay.
"Không phải bảo kê."
"Vậy là gì?"
Lại một khoảng im lặng.
Sau đó là câu nói khiến Quân sởn gai ốc.
"Người ta chính là Hưng Phát."
Bản ghi âm kết thúc đột ngột.
Không tên.
Không danh tính.
Không lời giải thích.
Chỉ còn tiếng nhiễu kéo dài.
---
Quân ngồi yên rất lâu.
Trong đầu hiện lên câu nói Thu Hà để lại.
Đừng nhìn vào doanh nghiệp. Hãy nhìn vào người đang bảo vệ họ.
Lúc này anh mới hiểu.
Có lẽ cô đã phát hiện điều gì đó lớn hơn nhiều so với một vụ khai thác khoáng sản trái phép.
Một mạng lưới.
Một hệ thống.
Một nhóm người có khả năng khiến hồ sơ biến mất.
Khiến đơn tố cáo bị rút.
Và khiến những cái chết trở thành tai nạn.
---
Sáng hôm sau.
Quân xin nghỉ làm.
Anh quyết định tìm tới nguồn tin cuối cùng trong danh sách của Thu Hà.
Một người đàn ông tên Vũ Văn Long.
Cựu kỹ sư giám sát công trình.
Hiện sống ở ngoại thành.
Theo ghi chú của Thu Hà, đây là người cuối cùng cô gặp trước khi chết.
Ngôi nhà của Long nằm cuối con đường bê tông nhỏ.
Cửa đóng kín.
Khóa ngoài.
Hàng xóm cho biết ông ta đã chuyển đi ba ngày trước.
"Đi đâu?"
"Không biết."
"Ông ấy có nói gì không?"
Người phụ nữ bán tạp hóa lắc đầu.
"Chỉ bảo có việc xa."
Quân cảm thấy bất an.
Thu Hà chết.
Nguồn tin cuối cùng biến mất.
Mọi chuyện bắt đầu có mùi của một cuộc dọn dẹp.
---
Buổi chiều.
Khi trở về tòa soạn, anh phát hiện có người đã vào bàn làm việc của mình.
Thoạt nhìn mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Nhưng Quân nhận ra ngay.
Chiếc bút anh thường đặt bên trái đã nằm bên phải.
Một tập hồ sơ bị lệch vị trí.
Ngăn kéo mở không hết.
Ai đó đã lục tìm thứ gì đó.
Rất cẩn thận.
Nhưng chưa đủ cẩn thận.
Quân lập tức kiểm tra ổ cứng.
May mắn.
Anh đã mang theo từ sáng.
Không có gì bị lấy.
Tuy nhiên điều đó cũng có nghĩa.
Ai đó biết anh đang tiếp tục cuộc điều tra của Thu Hà.
---
Tối hôm ấy.
Quân nhận được cuộc gọi từ số lạ.
"Anh Quân?"
Giọng phụ nữ.
Khá trẻ.
"Tôi nghe."
"Tôi là Lan."
"Ai?"
"Con gái chị Hà."
Quân ngồi thẳng người.
"Có chuyện gì vậy?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi cô bé nói nhỏ.
"Hôm trước cháu tìm thấy thứ này trong phòng mẹ."
"Thứ gì?"
"Một chiếc USB."
Quân chết lặng.
"Mẹ cháu giấu trong hộp bút."
"Cháu nghĩ chú nên xem."
---
Một giờ sau.
Anh có mặt tại căn hộ của Thu Hà.
Lan đưa cho anh chiếc USB màu bạc nhỏ bằng ngón tay cái.
"Cháu tìm thấy khi dọn bàn học."
Quân cắm thử vào laptop.
Bên trong chỉ có một video.
Dài khoảng mười hai phút.
Ngày ghi hình là ba ngày trước khi Thu Hà chết.
Anh mở video.
Màn hình hiện lên khuôn mặt của Thu Hà.
Cô ngồi trong xe ô tô.
Trời bên ngoài đang mưa.
Ánh mắt mệt mỏi.
Nhưng rất tỉnh táo.
Thu Hà nhìn thẳng vào camera.
Giống như biết trước sẽ có người xem được đoạn này.
Cô nói:
"Nếu video này được mở..."
"... có lẽ tôi đã gặp chuyện."
Quân cảm thấy cổ họng khô lại.
Trong video, Thu Hà hít sâu một hơi.
Rồi tiếp tục.
"Tôi đã xác định được người đứng sau toàn bộ vụ việc."
"Nhưng tôi chưa có đủ bằng chứng để công bố."
"Vì vậy tôi phải tiếp tục."
Cô cúi xuống nhìn một tập tài liệu.
Sau đó đọc lên một cái tên.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Video đột nhiên nhiễu mạnh.
Màn hình giật liên tục.
Âm thanh biến dạng.
Tên người đó hoàn toàn không nghe rõ.
Quân lập tức tua lại.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Vẫn không thể nghe được.
Nhưng trước khi video kết thúc, Thu Hà còn nói thêm một câu.
Câu cuối cùng.
Cũng là câu khiến máu trong người Quân như đông lại.
"Tôi không nghĩ họ muốn giết tôi."
"Tôi nghĩ họ muốn lấy lại thứ tôi đang giữ."
Video dừng lại.
Màn hình chuyển sang màu đen.
Quân nhìn chằm chằm vào khoảng tối trước mặt.
Một ý nghĩ chợt lóe lên.
Nếu Thu Hà bị sát hại.
Thì thứ hung thủ cần không phải mạng sống của cô.
Mà là bằng chứng.
Vậy câu hỏi quan trọng nhất lúc này không phải:
**Ai giết Thu Hà?**
Mà là:
**Thứ mà Thu Hà giữ trước khi chết đang ở đâu?**
Và đúng lúc ấy.
Điện thoại của Quân rung lên.
Một tin nhắn nặc danh hiện ra.
Chỉ có một dòng duy nhất.
Muốn biết sự thật về đêm Thu Hà chết? Hãy đến bến phà cũ lúc 23 giờ. Đi một mình.