Đại hội cổ đông thường niên của tập đoàn Phó Thị diễn ra trong một không gian ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Toàn bộ các cổ đông lớn, ban quản trị và giới truyền thông tài chính đều tụ họp tại phòng họp lớn tầng 65.
Phó Quốc Đạt ngồi ở vị trí phó chủ tịch, gương mặt tự tin tuyệt đối khi ông ta đứng dậy phát biểu, đưa ra hàng loạt chứng cứ cáo buộc Phó Mặc Hàn dung túng cho sai phạm an ninh năm xưa của Cố Lâm, gây thiệt hại hàng tỷ đô la cho tập đoàn.
"Tôi đề nghị hội đồng lập tức bãi nhiệm chức vụ Tổng giám đốc của Phó Mặc Hàn và chuyển toàn bộ hồ sơ cho cơ quan điều tra!"
Phó Quốc Đạt dằn mạnh xấp tài liệu xuống bàn, giọng nói vang vọng khắp phòng họp.
Các cổ đông bắt đầu xôn xao, nhiều người tỏ vẻ dao động.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp lớn đột ngột bật mở.
Cố Uyên bước vào trong bộ suit nữ màu trắng quyền lực.
Cô không đi một mình, phía sau cô là lực lượng cảnh sát kinh tế cùng các chuyên gia an ninh mạng quốc tế.
Cô tiến thẳng lên bục phát biểu, kết nối chiếc thẻ nhớ của mình trực tiếp vào hệ thống trình chiếu trung tâm.
"Rầm!"
Màn hình LED khổng lồ phía sau lập tức hiển thị hàng nghìn dòng giao dịch chuyển tiền ngầm từ tài khoản cá nhân của Phó Quốc Đạt sang các công ty vỏ bọc tại Thụy Sĩ.
Đi kèm với đó là đoạn ghi âm cuộc hội thoại kín giữa ông ta và kẻ đâm thuê chém thuê năm xưa — bằng chứng chứng minh chính ông ta đã cố tình dàn dựng tai nạn để mưu sát Cố Lâm và bắt giữ Hạ Bối nhằm khống chế Phó Mặc Hàn!
Cả phòng họp bùng nổ trong sự bàng hoàng tột độ!
"Lũ dối trá! Tắt ngay cái màn hình đó đi!"
Phó Quốc Đạt gào lên, mặt cắt không còn một giọt máu. Ông ta đập bàn đứng dậy, định lao lên giật lấy thiết bị điều khiển.
Thế nhưng, Phó Mặc Hàn đã đứng chắn trước mặt ông ta.
Ánh mắt anh lạnh lẽo như vị thần chết bước ra từ địa ngục, cất giọng trầm thấp chấn động toàn bộ không gian:
"Chú hai, màn kịch năm năm của chú... đến lúc hạ màn rồi."
Lực lượng cảnh sát lập tức tiến lên khống chế Phó Quốc Đạt.
Trong sự hoảng loạn, Phó Quốc Đạt bất ngờ rút từ trong túi áo ra một chiếc điều khiển từ xa tiểu hình, gào lên điên loạn:
"Muốn chết cùng nhau đúng không? Ta đã cài bom ở tầng hầm máy chủ rồi! Mặc Hàn, tao không sống được thì mày và con ranh này cũng phải chết!"
Ông ta dằn tay ấn nút!
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía tầng hầm, toàn bộ tòa nhà rung chuyển dữ dội, hệ thống điện lập tức bị ngắt hoàn toàn, không gian chìm vào bóng tối và sự hỗn loạn tột cùng!
Mọi người gào khóc chen chúc lao ra phía cửa thoát hiểm.
Trong làn khói đen mù mịt bốc lên từ cầu thang bộ, Cố Uyên bị đám đông xô đẩy văng ra xa.
Đúng lúc một thanh xà kim loại từ trần nhà bị rung chấn rơi xuống thẳng đầu cô, một vòng tay mạnh mẽ đã lao đến, ôm chặt lấy cô xoay người che chắn!