Bình minh hé rạng qua ngọn đồi thông phía tây, dội những tia nắng vàng nhạt lạnh lẽo vào phòng làm việc ở tầng hầm biệt thự.
Vết máu khô trên môi Phó Mặc Hàn và bờ môi sưng mọng của Cố Uyên như một dấu ấn tàn nhẫn, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của những lời dối trá ban đầu.
Cố Uyên thu dọn chiếc USB, cố gắng giữ cho hơi thở của mình bình tĩnh trở lại sau nụ hôn mang tính áp đặt tuyệt đối của người đàn ông trước mặt.
Cô nhận ra trò chơi này đã không còn đơn thuần là việc cô núp trong bóng tối rình rập đối phương, mà cả hai đã chính thức bước lên cùng một sới bạc nguy hiểm.
"Hai ngày nữa là đại hội cổ đông thường niên của Phó Thị,"
Phó Mặc Hàn đứng trước chiếc gương lớn, thong thả cài lại măng sét áo sơ mi bằng bạc.
"Kẻ đứng sau thao túng vụ án năm xưa — Phó Quốc Đạt, chú ruột của tôi — sẽ chính thức đề xuất hội đồng bỏ phiếu miễn nhiệm tôi khỏi ghế Tổng giám đốc. Ông ta đã thu gom đủ cổ phần từ các phe phái đối lập."
Cố Uyên khoanh tay tựa vào mép bàn, ánh mắt sắc lẹm khôi phục vẻ tính toán vốn có:
"Và ông ta dùng bản báo cáo tài chính giả của anh trai tôi để đe dọa các cổ đông trung lập, đúng không? Ông ta muốn tạo ra một đốm cháy để thiêu rụi uy tín của anh."
Phó Mặc Hàn xoay người lại, ánh mắt nhìn cô tràn ngập sự tán thưởng không hề che giấu:
"Em rất thông minh. Phó Quốc Đạt nắm giữ một nửa bản mã hóa gốc mà Cố Lâm từng để lại. Ông ta tin rằng tôi không thể giải mã được nửa còn lại nếu không có sự hợp tác của ông ta."
"Nhưng ông ta không biết rằng anh trai tôi đã để lại một thuật toán giải mã đối ứng,"
Cố Uyên nhếch môi cười lạnh, ngón tay khẽ chạm vào chiếc dây chuyền bằng bạch kim đeo trên cổ — nơi giấu chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ chứa di vật thuật toán của Cố Lâm.
"Anh lo cho tôi sao?" Cố Uyên ngước mắt nhìn anh, nụ cười mang theo sự khiêu khích nhẹ nhàng.
"Tôi đang lo cho đồng mưu của mình,"
Phó Mặc Hàn cúi xuống, giọng nói trầm thấp kề sát tai cô.
"Và tôi không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương người phụ nữ mà tôi đã chấm định."
Tối hôm đó, trước ngày diễn ra đại hội cổ đông, Phó Thị tổ chức một buổi dạ tiệc kín tại khách sạn năm sao sang trọng bậc nhất thành phố S để chiêu đãi các cổ đông lớn.
Cố Uyên xuất hiện trong một chiếc đầm dạ hội màu đen tuyền xẻ cao quyến rũ, chất liệu nhung mịn ôm trọn lấy những đường cong kiều diễm của cơ thể.
Không còn vẻ ngây thơ hay sự e ấp giả tạo, cô đi bên cạnh Phó Mặc Hàn với phong thái kiêu hãnh, đôi mắt rực sáng sự tự tin và sắc sảo.
Sự thay đổi đột ngột này khiến toàn bộ giới thượng lưu và các cổ đông có mặt tại buổi tiệc không khỏi bàng hoàng.
Những lời thì thầm mỉa mai về "kẻ thế thân đáng thương" lập tức biến mất, nhường chỗ cho sự ngỡ ngàng và kinh hãi trước khí chất áp đảo của người phụ nữ đi bên cạnh Tổng tài.
Một người đàn ông trung niên với gương mặt xam xẩm, ánh mắt diều hâu bước lại gần hai người — Phó Quốc Đạt.
"Mặc Hàn, cô trợ lý mới của cháu trông không giống một kẻ nghe lời cho lắm,"
Phó Quốc Đạt cười khẩy, ánh mắt soi moi dừng lại trên gương mặt Cố Uyên.
"Ta cứ tưởng cháu tuyển cô ta vì nhớ thương Hạ Bối, không ngờ cháu lại thích nuôi một con mèo biết cào người thế này."
Cố Uyên không hề né tránh, cô mỉm cười nâng ly rượu vang đỏ lên phía ông ta, cất giọng thong thả nhưng sắc đanh:
"Phó phó tổng nói đùa rồi. Mèo chỉ cào những kẻ cố tình giẫm vào đuôi nó thôi. Còn đối với người chủ biết bảo vệ nó, nó sẽ là thứ vũ khí sắc bén nhất."
Sắc mặt Phó Quốc Đạt biến đổi trong tích tắc. Ông ta gằn giọng:
"Một cô gái trẻ ranh ma. Cháu cẩn thận đấy Mặc Hàn, nuôi ong tay áo có ngày bọ vào mắt."
"Cảm ơn chú đã nhắc nhở,"
Phó Mặc Hàn thong thả ôm lấy eo Cố Uyên, kéo cô dính sát vào người mình, ánh mắt lạnh như băng nhìn người chú ruột.
"Nhưng ong của cháu, chỉ chích những kẻ có ý đồ xấu với gia tộc họ Phó mà thôi."
Ngay khi Phó Quốc Đạt tức giận quay lưng đi, Cố Uyên cảm nhận được một luồng sát khí âm thầm bao trùm lấy không gian buổi tiệc.
Cô khẽ ghé sát vào lòng Phó Mặc Hàn, thì thầm:
"Tay sai của ông ta đã bao vây các lối ra. Tối nay ông ta không định để chúng ta rời khỏi đây bình an đâu."
"Tôi biết," Phó Mặc Hàn siết chặt eo cô, khóe môi cong lên một vệt sáng tối đầy nguy hiểm.
"Trò hay chỉ mới bắt đầu thôi."