
Đêm Thượng Hải cuối thu, mưa phùn giăng kín những con phố sầm uất. Căn biệt thự họ Lục tọa lạc trên ngọn đồi đắt đỏ nhất thành phố hiện ra như một lâu đài cổ kính, vừa uy nghi vừa lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tô Hồi đứng trước cánh cửa sắt chạm khắc hoa văn cầu kỳ, hai tay ôm chặt chiếc balo vải đã sờn vai. Bộ quần áo xám rộng thùng hình khiến vóc dáng cô càng thêm nhỏ bé, gầy guộc. Cô hít một hơi thật sâu, cố nén sự run rẩy đang dâng lên trong lồng ngực.
Mẹ cô – bà Lý – đã làm giúp việc cho Lục gia hơn mười năm. Mấy ngày trước, căn bệnh ung thư dạ dày tái phát khiến bà gục ngã ngay trên sàn bếp.
Tiền phẫu thuật và hóa trị là một con số thiên văn mà cả đời cô chưa từng dám mơ tới. Vì không muốn mất đi công việc duy nhất để lấy tiền trang trải viện phí, Tô Hồi đành xin quản gia cho mình vào làm phụ việc thay mẹ.
"Cái Tĩnh, nhớ kỹ lời tôi," giọng nói nghiêm nghị của quản gia Vương vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. "Lục gia là danh gia vọng tộc, đặc biệt là Lục tổng. Thiếu gia không thích sự ồn ào, không thích những kẻ lề mề, và cực kỳ ghét người thuộc tầng lớp dưới cố tình giơ trò. Làm việc thì cúi đầu xuống, xong việc liền biến mất khỏi tầm mắt của ngài ấy. Rõ chưa?"
"Cháu... cháu nhớ rõ rồi, bác Vương," Tô Hồi đáp nhỏ như tiếng muỗi kêu, đôi mắt đơm đầy sự e sợ.
Cô được phân công làm những việc nặng nhọc nhất ở hậu viện: lau chùi sàn đá cẩm thạch rộng hàng ngàn mét vuông, giặt đồ bằng tay và phụ dọn dẹp phòng tiệc. Mặc dù mệt mỏi đến mức lưng như muốn gãy đôi, Tô Hồi vẫn cắn răng chịu đựng.
Mỗi lần nghĩ đến gương mặt xám ngắt của mẹ trên giường bệnh, cô lại có thêm sức mạnh để nhẫn nại.
Sự bình yên giả tạo ấy chỉ kéo dài được đúng ba ngày.
Tối hôm đó, Lục gia tổ chức một buổi tiệc nhỏ đón tiếp các đối tác tài chính quốc tế. Không khí trong biệt thự lung linh ánh đèn pha lê, tiếng nhạc cổ điển êm dịu hòa cùng tiếng cụng ly tưng bừng của giới thượng lưu.
Tô Hồi đeo tạp dề đen, dốc sức bưng bê những khay ly thủy tinh nặng trịch vào phòng rửa đồ.
Khi đi qua dãy hành lang dẫn đến phòng làm việc riêng ở tầng hai — nơi được coi là "vùng cấm địa" của Lục gia — cô thấy bóng một nam nhân cao lớn bước ra từ bóng tối.
Người đó mặc bộ suit thủ công màu đen tuyền, áo sơ mi mở hai cúc ngực lộ ra phần xương quai xanh quyến rũ. Gương mặt anh ta đẹp như tạc tượng, sống mũi cao thẳng, góc hàm sắc lẹm.
Tuy nhiên, thần thái phát ra từ người nam nhân này lại lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, đôi mắt hẹp dài đen thẫm chứa đựng sự kiêu ngạo tàn nhẫn của kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối.
Lục Tiêu. Tổng tài đương nhiệm của Lục Thị.
Tô Hồi giật mình, lập tức cúi gập người, lùi sát vào góc tường để nhường đường, tim đập liên hồi vì sợ hãi.
Lục Tiêu trên tay cầm một ly rượu vang Romanée-Conti đắt giá, vừa bước đi vừa xem tài liệu trên điện thoại. Anh hoàn toàn coi sự tồn tại của cô gái nhỏ bé bên cạnh như không khí.
Đúng lúc đó, một con mèo Ba Tư sủng vật của phu nhân bất ngờ từ góc rẽ lao ra, quấn lấy chân Tô Hồi. Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến Tô Hồi giật mình vấp chân. Khay đồ đựng ly thủy tinh trên tay cô chao đảo mạnh.
*RẮC! XOẢNG!*
Khay đồ va chạm vào tay Lục Tiêu. Ly rượu vang trị giá hàng chục ngàn đô-la trên tay vị tổng tài rơi tự do xuống sàn đá cẩm thạch trắng tươi, vỡ tan tành thành hàng trăm mảnh nhỏ. Chất lỏng màu đỏ thẫm bắn tung tóe, văng đầy lên đôi giày da bóng lộn và gấu quần suit hàng hiệu của anh.
Không gian trong dãy hành lang lập tức đóng băng. Tiếng nhạc từ tầng dưới hình như cũng xa xăm đi.
Tô Hồi mặt cắt không còn một giọt máu. Cô hốt hoảng quỳ gối xuống sàn, hai tay run rẩy chạm vào những mảnh vỡ: "Lục... Lục tổng! Em xin lỗi! Em vô ý quá! Em thật sự xin lỗi ngài!"
Một bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng thô bạo túm lấy tóc cô, ép cô phải ngẩng đầu lên.
Tô Hồi nhăn mặt vì đau đớn, ánh mắt va phải đôi mắt đen ngòm, sâu thẳm như vực thẫm của Lục Tiêu. Trong mắt anh không có sự giận dữ bùng nổ, mà chỉ có sự khinh bỉ, coi thường đến tận cùng – thứ ánh mắt người ta dùng để nhìn một sinh vật bẩn thỉu dưới chân.
"Mắt cô để dưới đít à?" Lục Tiêu cất giọng, âm thanh trầm thấp nhưng chứa đựng sự đe dọa rợn người. "Rác rưởi từ đâu chui vào đây thế này?"
"Con... con là con gái của bà Lý... con thay mẹ dọn dẹp..." Tô Hồi giọng run rẩy, nước mắt chực trào ra vì sợ hãi và đau đớn.
Lục Tiêu nhếch môi tạo thành một nụ cười giễu cợt đầy tàn nhẫn. Anh nhàn nhã buông tóc cô ra, rút chiếc khăn tay màu trắng trong túi áo ra lau cẩn thận từng ngón tay vừa chạm vào cô, rồi thản nhiên ném chiếc khăn bẩn dính máu và rượu xuống đầu Tô Hồi.
"Con gái bà Lý?" Lục Tiêu nhìn chiếc quần dính bẩn của mình, giọng nói lạnh như tiền. "Tao thấy mày cố tình thì đúng hơn. Loại người nghèo hèn như chúng mày, tao gặp nhiều rồi. Dùng mấy trò mèo vờn chuột này để thu hút sự chú ý của tao à? Háng hèn hạ!"
Tô Hồi ngẩn ngơ, lòng tự trọng bị chà đạp dữ dội. Cô ngước mắt lên, giọng nói nghẹn ngào nhưng kiên định: "Lục tổng! Tôi vô ý làm vỡ ly, tôi có thể đền tiền! Nhưng xin ngài đừng sỉ nhục tôi và gia đình tôi!"
"Đền tiền?" Lục Tiêu bật cười, tiếng cười chứa đầy sự mỉa mai. Anh tiến lại gần, dùng mũi giày da đắt tiền nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình. "Bộ quần áo này của tao đủ để mua đứt cái mạng cùi của mày đấy. Mày đền bằng gì? Bằng cái thân xác bẩn thỉu này à?"
Tô Hồi cắn chặt môi đến mức bật máu. Sự sỉ nhục công khai này như một lưỡi dao đâm thấu tim cô.
"Nói cho mày biết," Lục Tiêu hạ thấp giọng, ghé sát tai cô thì thì thầm bằng chất giọng tàn nhẫn nhất: "Ở Lục gia, tao là trời.
Mày làm bẩn giày của tao, vậy thì dùng tay mà nhặt sạch từng mảnh vỡ này cho tao. Nhặt không sạch, tao nhốt mày vào kho đông lạnh!"
Lói xong, Lục Tiêu thẳng tay đạp nhẹ một phát vào vai cô khiến Tô Hồi ngã xoài ra sàn, tay đâm thẳng vào những mảnh thủy tinh sắc nhọn. Máu tươi đỏ thẫm lập tức ứa ra, hòa cùng màu rượu vang trên nền đá trắng.
Lục Tiêu không thèm quay đầu lại, bước đi thong thả về phía phòng tiệc. Tô Hồi quỳ trên sàn đá lạnh ngắt, nhìn bàn tay chằng chịt vết thương đang chảy máu, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má gầy gò.
Cô biết, cuộc sống của cô ở nơi hào môn này, từ giây phút này trở đi, sẽ là một chuỗi địa ngục không có hồi kết.