Sự việc ở hành lang tối hôm đó đối với Lục Tiêu chỉ là một gợn sóng nhỏ không đáng bận tâm. Nhưng đối với Tô Hồi, đó là sự khởi đầu của một cơn ác mộng kéo dài.
Lục Tiêu là kẻ cực kỳ hiếu thắng và ngạo mạn. Ánh mắt kiên cường, không chịu khuất phục của Tô Hồi trước khi anh bước đi đã vô tình chọc giận sự tự cao của vị tổng tài này. Anh muốn nhìn thấy cô gái nghèo hèn đó phải quỳ gối xin xỏ, phải khóc lóc thảm hại và thừa nhận sự lếp vế tuyệt đối của mình.
Ngay sáng hôm sau, Lục Tiêu đưa ra một chỉ thị đặc biệt cho quản gia Vương: Toàn bộ công việc phục dịch cá nhân của anh ở tầng hai sẽ do một mình Tô Hồi đảm nhận.
Từ đó, cuộc sống của Tô Hồi biến thành một chốn địa ngục trần gian.
Mỗi ngày của cô bắt đầu từ 4 giờ sáng. Cô phải dậy nhóm bếp, chuẩn bị nước tắm cho Lục Tiêu với nhiệt độ chuẩn xác đến từng độ C. Tiếp đó là pha cà phê espresso bằng loại hạt đắt tiền nhập khẩu từ Ý.
Chỉ cần cà phê nguội đi một chút, hoặc độ đắng không đúng ý Lục Tiêu, anh sẽ thản nhiên hất nguyên cốc cà phê nóng rực vào người cô.
"Pha lại!" Lục Tiêu ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tô Hồi đang vội vã lau chùi vệt cà phê dính trên áo. "Trong vòng năm phút, tao không thấy cốc cà phê mới, mày cút khỏi Lục gia!"
Tô Hồi cắn răng chịu đựng cái nóng rát trên da thịt, cúi đầu đáp: "Vâng, Lục tổng."
Không dừng lại ở đó, Lục Tiêu liên tục nghĩ ra những trò hành hạ vô lý để vắt kiệt sức lực của cô.
Anh bắt cô dùng bàn chải nhỏ lau sạch từng khe gạch của hồ bơi ngoài trời rộng lớn giữa tiết trời mùa thu lạnh giá. Nước hồ冰 lạnh thấu xương khiến mười đầu ngón tay của Tô Hồi sưng tấy, tím tái vì cước. Mỗi lần cô định nghỉ ngơi một chút, bóng dáng cao lớn của Lục Tiêu lại xuất hiện ở ban công tầng hai, ánh mắt giám sát tàn nhẫn như một tên cai ngục.
"Nhìn cái gì? Chưa xong công việc thì không có cơm trưa!" Giọng nói của anh vang lên qua bộ đàm.
Tô Hồi phải làm việc liên tục 18 tiếng mỗi ngày. Cơ thể gầy gò của cô nhanh chóng suy kiệt. Đôi bàn tay vốn dĩ mềm mại của cô gái trẻ giờ đây chằng chịt vết thương, da thịt bong tróc vì tiếp xúc với chất tẩy rửa mạnh và nước lạnh.
Đêm thứ năm, Thượng Hải đón một trận giông bão lớn. Mưa như trút nước, gió hú qua các kẽ cửa kính tạo thành những âm thanh ghê rợn.
Lục Tiêu làm việc muộn trong phòng đọc sách. Anh vắt áo suit lên ghế, cất giọng lạnh nhạt: "Người đâu, pha trà."
Tô Hồi ôm cơ thể đang sốt nhẹ bước vào. Đầu cô đau như búa bổ, hai chân run rẩy không đứng vững. Cô cẩn thận bê khay trà hoa cúc nóng tiến lại gần bàn làm việc của anh.
"Lục... Lục tổng, trà của ngài."
Lục Tiêu không ngẩng đầu, mắt vẫn nhìn vào màn hình máy tính: "Để xuống."
Tô Hồi ngoan ngoãn đặt chén trà xuống. Nhưng đúng lúc cô định rút tay lại, một cơn chóng mặt dữ dội ập đến khiến mắt cô tối sầm. Thân hình nhỏ bé chao đảo.
*CẠCH!*
Cánh tay cô vô tình đụng phải chiếc hộp quẹt mạ vàng cẩn kim cương đắt giá nằm trên bàn. Chiếc hộp quẹt rơi xuống sàn, lăn vào gầm tủ sách.
Lục Tiêu ngẩng đầu lên, ánh mắt sa sầm xuống. Anh đứng dậy, bước từng bước tàn nhẫn lại gần cô: "Mày lại ngứa tay đúng không? Hay là muốn trộm đồ của tao?"
Tô Hồi hoảng hốt lắc đầu, giọng nghẹn lại: "Không có! Em không có trộm! Em chỉ bị chóng mặt..."
"Chóng mặt?" Lục Tiêu nhếch môi khinh bỉ. Anh giơ tay túm lấy cổ áo cô, kéo cô lại gần. Hơi thở ngập mùi thuốc lá cao cấp của anh phả vào mặt cô, lạnh lẽo đến tận xương tủy. "Mày giả vờ cho ai xem? Cái loại con gái nghèo hèn như mày, trong đầu chỉ toàn tư tưởng trộm cắp và bấu víu hào môn. Mày nghĩ tao sẽ rủ lòng thương hại cái bộ dạng đáng thương này của mày sao?"
Tô Hồi nhìn anh, đôi mắt đỏ ngầu đấn đẫm nước mắt. Sự bất lực và đau đớn dồn nén suốt nhiều ngày qua bùng nổ: "Lục tổng! Tôi nghèo, tôi thấp kém, tôi là con gái giúp việc! Nhưng tôi cũng là con người! Tôi làm việc cho ngài để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ, tôi chưa từng tơ hào một đồng nào của Lục gia! Tại sao ngài lại luôn sỉ nhục tôi như vậy?!"
Lục Tiêu ngẩn người trong một giây. Đây là lần đầu tiên cô gái nhỏ bé này dám lớn tiếng phản bác lại anh.
Sự tôn nghiêm bị thách thức khiến cơn giận trong lòng Lục Tiêu bùng lên dữ dội. Đôi mắt anh phủ một lớp sát khí tàn nhẫn.
"Được lắm. Có gan cãi lại tao rồi đúng không?" Lục Tiêu lôi xộc cô ra khỏi phòng làm việc, mặc cho cô giãy giụa và van xin.
Anh kéo cô xuống tầng hầm của biệt thự, dứt khoát đẩy mạnh cô vào kho chứa rượu đông lạnh – nơi nhiệt độ luôn duy trì ở mức âm 5 độ C để bảo quản những chai rượu đắt giá.
*RẦM!*
Cánh cửa sắt dày khép lại. Tiếng khóa cơ khí vang lên lạnh ngắt.
"Lục tổng! Mở cửa ra! Lục tổng!" Tô Hồi hốt hoảng đập mạnh vào cửa kính cách âm, giọng nói đầy sự hoảng loạn.
Lục Tiêu đứng ngoài cửa, chỉnh lại nếp áo suit, ánh mắt lạnh lùng qua ô cửa kính nhỏ look down nhìn cô: "Ở trong đó một đêm cho tỉnh táo lại đi. Để xem cái lòng tự trọng rẻ mạt của mày có giữ ấm được cho mày giữa cái lạnh này không."
Nói xong, Lục Tiêu thản nhiên quay lưng bước đi, bỏ lại Tô Hồi một mình trong không gian tối om và lạnh giá thấu xương.
Trong kho đông lạnh, hơi lạnh nhanh chóng xâm nhập vào bộ quần áo mỏng manh của Tô Hồi. Cơn sốt vốn có cộng với cái lạnh âm độ khiến cô bắt đầu run rẩy dữ dội. Mười đầu ngón tay cô bấu chặt vào cánh cửa sắt, nước mắt chảy ra chưa kịp lăn xuống má đã như muốn đóng băng.
Cô gục xuống sàn đá lạnh ngắt, co rúc thân hình nhỏ bé lại. Trong cơn mê man vì kiệt sức và cái lạnh, hình ảnh người mẹ đang nằm trên giường bệnh hiện ra trong tâm trí cô.
"Mẹ ơi... con đau quá..." Tô Hồi thì thầm trong hơi thở thoi hóp. "Con... con sắp không xong rồi..."
Ý thức của cô dần trở nên mơ hồ, đôi mắt nhắm lại, chìm sâu vào bóng tối vô tận của sự tuyệt vọng.