Mùa đông năm ấy ở Thượng Hải trôi qua không còn cái lạnh buốt giá của những trận bão tuyết tủi hờn, mà được sưởi ấm bởi một tình yêu hồi sinh từ trong tro tàn tổn thương.
Sau đêm mưa giông định mệnh ấy, mối quan hệ giữa Lục Tiêu và Tô Hồi hoàn toàn bước sang một trang mới. Bức tường rào cản về địa vị xã hội, sự tự ti dồn nén và những bóng đen quá khứ tàn nhẫn dần dần bị xóa bỏ bởi sự dịu dàng, nhẫn nại đến mức vô điều kiện của vị tổng tài tập đoàn Lục Thị.
Lục Tiêu thực hiện đúng từng lời mình đã hứa. Anh không chỉ hoàn tất thủ tục chuyển nhượng khối tài sản khổng lồ sang tên Tô Hồi, mà còn chính thức đăng ký cho cô quay trở lại Đại học Fudan — tiếp tục ước mơ dở dang ở khoa Tài chính - Ngân hàng.
Mỗi buổi sáng, chiếc xe Maybach sang trọng của tổng tài Lục Thị đều đặn đỗ trước cổng trường. Vị tổng tài nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn ngày nào giờ đây thản nhiên bước xuống xe, mở cửa cho cô sinh viên nhỏ nhắn, chỉnh lại khăn len cho cô giữa cái lạnh đầu xuân trước những ánh mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ của hàng ngàn sinh viên trong trường.
Mẹ của Tô Hồi — bà Lý — sau ca phẫu thuật do đội ngũ chuyên gia hàng đầu thực hiện đã hoàn toàn bình phục. Khi biết chuyện tình cảm của con gái và cậu chủ, bà từng vô cùng hoang mang và lo sợ.
Bà sợ con gái mình sẽ lại chịu tổn thương trước chốn hào môn sâu như biển. Nhưng chính Lục Tiêu đã đích thân đến tận bệnh viện, quỳ gối trước giường bệnh của bà Lý để cúi đầu xin lỗi vì những sai lầm trong quá khứ, đồng thời chân thành xin phép được chăm sóc Tô Hồi suốt phần đời còn lại. Sự chân thành và hạ mình của vị tổng tài cao cao tại thượng ấy đã đập tan mọi lo âu của người mẹ già.
---
Thời gian trôi qua nhanh như một chớp mắt, hai năm sau.
Mùa hè năm 2026, thành phố Thượng Hải xôn xao bởi một thông tin chấn động giới kinh doanh lẫn truyền thông toàn quốc: **Lễ kết hôn của Lục Tiêu — Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Lục Thị — cùng cô dâu Tô Hồi.**
Danh tính của cô dâu ban đầu khiến cả giới thượng lưu phải bàng hoàng. Một cô gái có xuất thân là con gái của người giúp việc trong biệt thự họ Lục, từng phải nghỉ học vì không có tiền đóng học phí! Những lời xì xào, đố kỵ và mỉa mai xuất hiện không ít trong các buổi tiệc dạ hội của giới nhà giàu.
Thế nhưng, Lục Tiêu đã dập tắt toàn bộ những tin đồn độc hại ấy theo cách tuyệt đối nhất. Anh cho đăng tải một thông cáo báo chí chính thức trên toàn bộ các phương tiện truyền thông lớn: *"Tô Hồi không chỉ là người phụ nữ duy nhất tôi yêu, mà cô ấy còn là cổ đông lớn nhất nắm giữ mệnh mạch của Lục Thị. Bất kỳ ai xúc phạm phu nhân của tôi, chính là tự tuyên chiến với toàn bộ tập đoàn Lục Thị."*
Sự bảo vệ độc đoán và kiên quyết ấy khiến tất cả những kẻ có ý đồ xấu đều phải ngậm đùi bái phục.
Hôn lễ được tổ chức tại một hòn đảo tư nhân thuộc Nam Thái Bình Dương do Lục Tiêu mua lại và đổi tên thành "Đảo Hồi An". Toàn bộ không gian tiệc cưới được trang trí bởi hàng trăm ngàn bông hoa linh lan trắng — loài hoa tượng trưng cho sự trở về của hạnh phúc, cũng là loài hoa mà Tô Hồi yêu thích nhất.
Sáng hôm đó, trong phòng trang điểm dát vàng của lâu đài trên đảo, Tô Hồi ngồi trước gương lớn.
Cô mặc chiếc váy cưới haute couture được thiết kế riêng bởi nhà mốt hàng đầu Paris, đính hàng ngàn viên kim cương li ti lấp lánh như hàng ngàn ngôi sao đêm. Mái tóc đen mượt được búi cao tinh tế, để lộ bờ vai mỏng mong manh và chiếc cổ cao thanh tú.
Những lời tuyên thệ chân thành từ đáy lòng của vị tổng tài khép lại bằng một nụ hôn sâu, nồng nàn và say đắm dưới ánh hoàng hôn rực rỡ trên biển. Tiếng pháo hoa vang trời hòa cùng tiếng vỗ tay chúc phúc rộn rã của quan khách.
---
Đêm tân hôn.
Căn phòng tổng thống của lâu đài tràn ngập ánh nến thơm và hương hoa linh lan thoang thoảng. Màn đêm buông xuống ngoài cửa kính bao la biển lớn, chỉ còn tiếng sóng biển rì rào dịu êm.
Tô Hồi thay chiếc váy cưới nặng nề, mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa tơ tằm màu trắng giản dị, đứng ở ban công nhìn ra biển đêm.
Một vòng tay to lớn, ấm áp từ phía sau ôm trọn lấy vòng eo thon gọn của cô. Lục Tiêu tựa cằm lên bờ vai trần mềm mại của cô, hít hà mùi hương cơ thể tự nhiên quyến rũ của vợ mình.
"Đang nghĩ gì thế em?" Lục Tiêu thì thầm, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống gáy cô.
Tô Hồi xoay người lại, hai tay ôm lấy cổ anh, ánh mắt nhìn sâu vào gương mặt điển trai của người chồng: "Em đang nghĩ về mấy năm trước... Cái ngày em làm vỡ ly rượu ở hành lang Lục gia, bị anh mắng là kẻ nghèo hèn bẩn thỉu."
Lục Tiêu giật mình, sắc mặt lập tức tràn ngập sự xót xa và hối hận. Anh siết chặt eo cô hơn, cúi đầu vội vã giải thích: "Hồi Hồi, anh xin lỗi... Anh thật sự..."
Tô Hồi đưa ngón tay nhỏ nhắn lên môi anh, khẽ cười ngăn anh lại: "Em không nhắc lại để trách anh đâu. Em chỉ thấy... cuộc đời thật kỳ diệu. Em từng nghĩ nơi biệt thự đó là địa ngục trần gian của đời mình, từng ghét sự tàn nhẫn của anh đến mức muốn biến mất. Nhưng cuối cùng, người đàn ông đã hành hạ em ngày đó, lại là người yêu em nhiều nhất, bảo vệ em nhất."
Lục Tiêu nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, trái tim anh rung động mãnh liệt. Anh bế xốc cô lên theo kiểu công chúa, bước lại gần chiếc giường lớn phủ đầy cánh hoa hồng.
Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống đệm êm, cơ thể cao lớn áp xuống, ánh mắt đen thẫm đong đầy tình yêu mãnh liệt và sự khát khao sâu thẳm.
"Hồi Hồi," Lục Tiêu cất giọng khàn đặc, ngón tay thô ráp vuốt nhẹ lên gò má ửng hồng của cô. "Quá khứ anh không thể xóa bỏ, nhưng tương lai của em... từng giây từng phút đều thuộc về anh. Anh sẽ dùng cả đời này để đền bù cho em."
Tô Hồi mỉm cười, đôi mắt rạng rỡ như hàng ngàn ngôi sao. Cô chủ động ngẩng đầu, đặt một nụ hôn ngọt ngào lên bờ môi anh: "Em yêu anh, Lục Tiêu."
Lời tỏ tình dịu dàng ấy như đốm lửa châm bùng lên ngọn lửa tình yêu đã đè nén bấy lâu. Lục Tiêu cúi xuống, nuốt trọn nụ cười của cô vào một nụ hôn sâu nồng nàn, đam mê và mãnh liệt.
Đêm dài trôi qua trong sự ngọt ngào, chiều chuộng và thăng hoa của tình yêu trọn vẹn. Bông hoa nhỏ từng bị chà đạp dưới chân hào môn, giờ đây đã thực sự nở rộ rực rỡ và vĩnh cửu trong lòng vị tổng tài kiêu ngạo nhất thế gian.