Sự bảo vệ công khai của Lục Tiêu không khiến Tô Hồi hoàn toàn mở lòng, mà ngược lại càng làm cô thấy hoang mang.
Khoảng cách địa vị quá lớn giữa một tổng tài nắm giữ kinh tế thành phố và một cô gái con giúp việc khiến cô luôn cảm thấy bản thân chỉ là một món đồ chơi chốc chánh trong tay anh.
Lục Tiêu nhận ra sự né tránh của cô. Vị tổng tài chưa từng biết hạ mình vì ai bắt đầu học cách "truy thê" đầy chật vật.
Anh không còn xuất hiện với bộ dạng xa cách, ngạo mạn. Mỗi tối, anh đều về nhà sớm, tự tay vào bếp học nấu những món ăn bổ dưỡng cho cô dù bàn tay tay quen ký hợp đồng trăm tỷ bị dầu ăn bắn đến phồng rộp.
Anh nhẫn nại ngồi nghe cô kể về những ước mơ dang dở, lặng lẽ mua lại toàn bộ sách vở và làm thủ tục cho cô quay lại trường đại học.
Nhưng Tô Hồi vẫn giữ khoảng cách. Cô vẫn gọi anh một tiếng "Lục tổng" đầy xa lạ, vẫn cố gắng tính toán từng đồng tiền viện phí để trả lại cho anh.
Một đêm mưa bão khác lại ập đến Thượng Hải.
Tô Hồi đứng ở ban công tầng hai, nhìn mưa rơi tầm tã. Những ký ức về đêm bị nhốt trong kho đông lạnh lạnh giá lại tràn về khiến cô vô thức run rẩy.
Một chiếc áo khoác ấm áp nhẹ nhàng phủ lên vai cô. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao bọc lấy giác quan của cô.
Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang run rẩy vì khóc trước mặt, sự kiêu ngạo của một nam nhân hào môn hoàn toàn sụp đổ.
*BỐP!*
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Tô Hồi, Lục Tiêu — vị tổng tài quyền lực kiêu ngạo nhất Thượng Hải — bất ngờ quỳ một gối xuống sàn đá lạnh ngắt trước mặt cô.
"Lục... Lục tổng! Ngài làm gì vậy?!" Tô Hồi hoảng hốt hốt hoảng lùi lại.
Lục Tiêu ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào cô. Anh rút từ trong túi áo ra một xấp tài liệu pháp lý cùng một chiếc hộp nhung chứa chiếc nhẫn kim cương đắt giá nhất.
"Tô Hồi, tao sai rồi," Giọng Lục Tiêu run lên — một sự run rẩy mà cả đời anh chưa từng có. "Tao là một kẻ tàn nhẫn, một kẻ khốn nạn đã tổn thương em. Tao không mong em quên đi quá khứ, nhưng xin em... cho tao một cơ hội để dùng cả đời này bù đắp cho em."
Anh đặt xấp tài liệu vào tay cô: "Đây là toàn bộ 50% cổ phần cá nhân của tao tại Lục Thị và toàn bộ tài sản đứng tên tao. Tao đã ký tên chuyển nhượng cho em. Nếu tao làm em tổn thương một lần nữa, em có thể khiến tao trắng tay hoàn toàn."
Tô Hồi nhìn xấp tài liệu trị giá hàng chục tỷ đô-la trong tay, rồi lại nhìn nam nhân cao lớn đang quỳ dưới chân mình. Người đàn ông từng coi cô như bụi mịn dưới chân, giờ đây lại sẵn sàng dâng trọn toàn bộ gia tài và danh vọng để đổi lấy một nụ cười của cô.
"Tao không cần em trả nợ," Lục Tiêu nắm lấy bàn tay run rẩy của cô, đặt lên ngực trái của mình — nơi trái tim anh đang đập liên hồi dồn dập. "Tao chỉ cần em. Tô Hồi, tao yêu em... yêu đến mức phát điên rồi."
Ánh mắt chân thành, sự hối hận tột cùng và tình yêu mãnh liệt trong đôi mắt Lục Tiêu cuối cùng cũng đập tan bức tường sợ hãi cuối cùng trong lòng Tô Hồi. Nước mắt cô lăn dài trên gò má, nhưng lần này không phải vì đau đớn hay sợ hãi, mà là sự xúc động bùng nổ sau chuỗi ngày dồn nén.
Tô Hồi quỳ xuống cùng anh, chủ động ôm lấy cổ Lục Tiêu, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của người nam nhân.
Lục Tiêu siết chặt vòng tay, ôm trọn thân hình nhỏ bé của cô vào lòng như ôm lấy báu vật vô giá nhất trên đời. Giữa tiếng mưa rơi ngoài ban công, hai trái tim từng bị tổn thương và ngăn cách bởi ranh giới giàu nghèo cuối cùng cũng đập chung một nhịp điệu chân thành nhất.