RẦM... RẦM... RẦM...
Tiếng tuyết lở gầm thét như một dã thú khổng lồ bị xé rách màng họng. Luồng sóng tuyết trắng xóa hàng trăm tấn trút xuống dốc đá, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.
Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng, bản năng sinh tồn sinh học bùng lên trong Nam. Khi cơ thể anh cùng kẻ săn người vẫn đang vật lộn và trượt dài trên mặt băng, Nam không tiếp tục đánh trả. Anh dùng chút sức lực cuối cùng ở tay phải, vung mạnh chiếc rìu băng ghim sâu vào một kẽ nứt của khối đá gốc nhô ra ngay giữa dòng chảy.
PĂNG!
Mũi thép móc chặt vào khe đá. Thắt lưng bảo hộ của Nam giật mạnh một cú nẩy người, giữ chặt thân hình anh treo lơ lửng ngay dưới gờ đá che chắn.
Kẻ săn người không may mắn như vậy. Khi thị giác chưa kịp phục hồi và tay trống rỗng, hắn hoảng loạn vây lấy chân Nam để bấu víu.
"CỨU... CỨU TÔI!" Kẻ săn người gào lên trong tiếng bão tuyết, hai tay ôm ghì lấy cổ chân Nam.
Khối tuyết lở cuồng cuộn ập đến, quật mạnh vào gờ đá. Lực ép tàn nhẫn của hàng tấn tuyết lạnh đè nặng lên lưng Nam như một khối bê tông khổng lồ. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu ở lợi, hai tay run lên bần bật ôm chặt cán rìu băng.
CẠCH!
Quần bảo hộ của Nam bị kéo căng hết mức. Lực trượt của khối tuyết cùng trọng lượng của kẻ săn người bên dưới bắt đầu làm mũi rìu băng trượt nhẹ ra khỏi kẽ đá.
"Xuông... thả ra!" Nam gào lên, giọng đứt quãng vì lực ép ở ngực.
Kẻ săn người ngước khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi lên. Sự tàn nhẫn, cợt nhả lúc trước hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự van xin hèn nhát của một kẻ đối diện với cái chết. Hắn cố trèo lên người Nam, khiến vết thương ở vai trái của Nam đau nhói như bị xé rách.
Mũi rìu băng lại nhích ra thêm một milimét. Nếu cả hai tiếp tục níu kéo, kẽ đá sẽ bung ra và cả hai sẽ bị luồng tuyết lở cuốn văng xuống vực sâu "Hẻm Cổng Trời".
Nam nhìn xuống kẻ đã biến đồng loại thành mồi nhử, kẻ đã sẵn sàng bóp cò kết liễu anh chỉ vì vài hộp thịt đóng hộp. Anh không chọn sự thù hận, anh chọn sự sống.
Nam dùng gót giày còn lại nện mạnh vào cẳng tay kẻ săn người.
BỐP!
Hai tay kẻ săn người tuột khỏi chân Nam. Sự mất điểm tựa đột ngột khiến hắn văng ra khỏi gờ đá chắn, rơi trực tiếp vào lòng sóng tuyết đang cuộn trào bên dưới.
"KHÔNGGGGG—!"
Tiếng gào của kẻ săn người nhanh chóng bị tiếng rầm rầm của trận tuyết lở nuốt chửng hoàn toàn. Bóng đen của hắn biến mất vào lòng hố sâu ngập tuyết, không còn một vệt dấu vết.
Cơn tuyết lở qua đi sau hai phút dài như hai thế kỷ.
Không gian xung quanh trở lại sự tĩnh lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng gió bão rít nhẹ qua các kẽ đá.
Nam treo mình dưới gờ đá, toàn bộ cơ thể tê dại. Tay phải anh đã mất hoàn toàn cảm giác, cố định trên cán rìu nhờ lớp băng đóng cứng găng tay vào kim loại. Anh mất gần mười phút mới có thể tự kéo mình bò ngược lên gờ đá an toàn.
Balo của Nam vẫn còn trên lưng, dù lớp vỏ ngoài đã bị rách vài đường. Chiếc bếp ga dã ngoại cỡ nhỏ và nửa bình ga còn lại vẫn nguyên vẹn.
Nam gục xuống trên tuyết, thở dốc. Nhiệt độ cơ thể anh đang tụt xuống mức nguy hiểm. Anh biết mình không thể gục ngã ở đây.
Dùng chút tàn lực cuối cùng, Nam bò trở lại Trạm nghiên cứu số 4. Căn nhà container bằng kim loại lúc này là nơi duy nhất giúp anh che chắn khỏi luồng gió bão hoang dại.
Anh chui vào phòng kho, dùng những mảnh gỗ mục từ chiếc thùng bị trúng đạn chất thành một đống nhỏ. Nam lấy chiếc bếp ga dã ngoại, bật lửa.
TẠCH... XOẸT!
Một ngọn lửa màu xanh cam nhỏ bé bùng lên giữa căn phòng lạnh giá.
Nam đưa hai bàn tay đóng đóng cứng ra trước ngọn lửa. Ánh sáng vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt tái nhợt, rách rưới vì những vết xước của anh. Hơi nóng chầm chậm lan tỏa, làm tan chảy lớp sương băng trên lông mi và khẩu trang, mang cảm giác sống trở lại với từng tế bào đang đóng băng.
Nam lấy thỏi lương khô cuối cùng trong túi, bẻ một nửa thả vào chiếc cúp kim loại đựng tuyết tan, đun sôi thành một loại súp nóng đơn sơ. Anh chậm rãi nuốt từng ngụm nước ấm áp.
Nằm dựa lưng vào tường gỗ, nghe tiếng lửa lách tách và tiếng gió bão bên ngoài, Nam nhắm mắt lại. Trong cái lạnh âm 35 độ C của đại ngàn, ngọn lửa nhỏ bé này chính là ranh giới duy nhất giữ anh lại với sự sống.
Sáng hôm sau.
Trận bão tuyết kỷ lục sau mười ngày cuối cùng cũng chịu tan đi. Mây đen rút lui, nhường chỗ cho một bầu trời xanh trong vắt và ánh nắng mặt trời buổi sáng rực rỡ chiếu xuống những đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa.
Tiếng động cơ trực thăng cứu hộ vang vọng từ xa, xé tan sự im lặng của vùng núi cao.
Nam bước ra khỏi cửa Trạm nghiên cứu số 4. Anh mặc chiếc áo lông vũ rách tơi tả, tay chống chiếc rìu băng đã mòn dốc.
Từ trên cao, chiếc trực thăng màu cam của lực lượng cứu hộ chầm chậm hạ độ cao, thả dây đu xuống lòng chảo đá. Nhìn thấy ngọn khói tín hiệu màu cam bốc lên từ chiếc bình ga của Nam, viên phi công đưa tay lên chào qua lớp kính cabin.
Nam đứng trên đỉnh dốc băng, ngước mắt nhìn ánh mặt trời ấm áp đang dát vàng lên khắp các dãy núi. Trận chiến sinh tồn khốc liệt giữa bão tuyết và bản chất tàn nhẫn của con người đã khép lại.
Anh hít một hơi thật sâu—luồng không khí buổi sáng trong lành, buốt giá nhưng tràn đầy sự sống.