
Tác giả: Tô Nhuyễn Nhuyễn
Khách sạn Grand Opera đêm nay rực rỡ như một tòa lâu đài phủ đầy kim cương giữa lòng thành phố thượng lưu. Hàng trăm chiếc xe siêu sang nối đuôi nhau đổ về thảm đỏ, ánh đèn flash từ cánh phóng viên không ngừng nhấp nháy, xé toạc màn đêm bằng thứ ánh sáng trắng chói mắt của quyền lực và tiền tài.
Hôm nay là đêm tiệc nhậm chức Chủ tịch Tập đoàn tài phiệt Tần Thị của Tần Phong — người đàn ông từng bị coi là "con rể chui gầm chạn" của Thẩm gia, giờ đây đã leo lên đỉnh cao của giới tài phiệt nhờ cuộc hôn nhân thế kỷ với Thẩm Dao, đại tiểu thư danh giá nhất giới dầu khí Nam Hải.
Phía sau cánh cửa gỗ sồi chạm khắc hoa văn hoàng gia của phòng chuẩn bị, không gian yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cổ. Thẩm Dao đứng trước tấm gương lớn cao sát trần nhà. Cô khẽ vuốt ve tà váy cưới độc bản mang tên "Hồng Sa Vũ" đang khoác trên người.
Chiếc váy là một kiệt tác thời trang đúng nghĩa: được dệt từ hàng vạn sợi tơ tằm thượng hạng nhập khẩu trực tiếp từ Pháp, trên nền vải trắng tinh khôi là hàng ngàn viên kim cương đỏ và kim cương trắng li ti được thêu tay thủ công suốt nửa năm trời. Khi ánh sáng rọi vào, chiếc váy như phát ra một dải ngân hà lộng lẫy bao bọc lấy thân hình thanh mảnh của cô.
Để có được chiếc váy cưới này, và để có được chiếc ghế Chủ tịch ngày hôm nay cho Tần Phong, Thẩm Dao đã dốc cạn kiệt tài lực cá nhân, thậm chí ký bảo lãnh cho Tần Thị vay hàng nghìn tỷ đồng từ quỹ tín thác của gia tộc cô.
*Cạch.*
Tiếng chốt cửa khẽ động. Thẩm Uyển — cô em gái nuôi được Thẩm gia cưu mang từ cô nhi viện mười năm trước — thong thả bước vào. Hôm nay cô ta mặc một chiếc đầm lụa trắng bó sát, mái tóc uốn lượn sóng xõa trên bờ vai gầy, khuôn mặt thanh tú trang điểm theo phong cách ngây thơ, trong sáng như sương mai. Thẩm Uyển là người mà Thẩm Dao yêu thương nhất sau bố mình, cô luôn bảo bọc cô ta khỏi những lời gièm pha của giới thượng lưu về xuất thân thấp kém.
"Chị hai, chị hôm nay đẹp đến mức khiến người ta phải ghen tị đấy," Thẩm Uyển bước đến phía sau Thẩm Dao, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô qua tấm gương, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào những viên kim cương lấp lánh trên ngực váy cưới với một sự thèm khát vặn vẹo.
"Em cứ khéo trêu chị," Thẩm Dao mỉm cười dịu dàng, quay lại nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của em gái. "Tần Phong đâu rồi em? Tiệc sắp bắt đầu rồi, anh ấy nói muốn cùng chị bước vào lễ đường tuyên bố nhậm chức, sao đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi?"
"Anh Phong đang đợi chị ở phòng VIP số 309 trên tầng thượng," Thẩm Uyển khẽ cười, khóe mắt cong lên một nét quỷ dị mà Thẩm Dao không kịp nhận ra. "Anh ấy nói có một món quà bất ngờ, một bất ngờ cực kỳ lớn muốn tặng riêng cho chị trước khi hai người ra mắt truyền thông. Anh ấy dặn em phải dẫn chị lên đó ngay."
"Anh ấy lúc nào cũng thích bày vẽ mấy trò bất ngờ này," Thẩm Dao khẽ thở dài đầy hạnh phúc. Cô nâng tà váy cưới nặng nề, từng bước uyển chuyển bước ra khỏi phòng.
Hành lang dẫn lên tầng thượng vắng lặng một cách bất thường. Những người phục vụ thường ngày đứng dọc lối đi nay đã biến mất không một bóng người. Ánh đèn vàng vọt từ những chiếc đèn tường cổ điển hắt xuống thảm đỏ, kéo dài cái bóng của Thẩm Dao thành một vệt đen hun hút, cô độc. Một cảm giác bất an thình lình dâng lên trong lòng cô, nhưng khi nghĩ đến nụ cười của Tần Phong, cô lại tự gạt đi sự nghi ngờ của mình.
Khi Thẩm Dao đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của phòng VIP 309 ra, đập vào mắt cô là một khoảng tối đen như mực.
*Rầm! Cạch!*
Cửa sau lưng cô lập tức bị đóng sầm lại và tiếng chốt khóa điện tử vang lên đanh gọn. Thẩm Dao giật nảy mình, xoay người đập mạnh vào cửa sổ kính: "Uyển Uyển? Ai ở ngoài đó vậy? Mở cửa ra!"
*Tạch.*
Hệ thống đèn huỳnh quang công suất lớn trên trần nhà vụt sáng, rọi luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo xuống căn phòng rộng lớn. Thẩm Dao nheo mắt lại vì chói. Khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, hơi thở của cô như nghẹn lại ở cổ họng.
Tần Phong đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế sofa da bò sang trọng ở giữa phòng. Gã mặc bộ vest đen lịch lãm được may đo riêng cho lễ nhậm chức, mái tóc vuốt keo gọn gàng, nhưng gương mặt tuấn tú từng thề thốt yêu thương cô trọn đời nay chỉ còn lại một sự lạnh lùng, tàn nhẫn đến ghê người. Đứng phía sau gã là bốn tên vệ sĩ mặc đồ đen, khuôn mặt lạnh tanh không một chút biểu cảm.
"Tần Phong? Anh làm trò gì thế này? Tiệc nhậm chức sắp bắt đầu rồi, sao lại khóa cửa?" Thẩm Dao cố giữ bình tĩnh, bước về phía gã.
Tần Phong không thèm trả lời. Gã nhấp một ngụm rượu vang đỏ, rồi lạnh lùng cầm xấp tài liệu dày cộp trên bàn ném mạnh về phía cô. Những tờ giấy trắng bay lả tả trong không trung, đập thẳng vào mặt Thẩm Dao rồi rơi rụng ngổn ngang dưới đất.
"Thẩm Dao, cô nhìn cho kỹ đi. Xem cô đã làm ra những chuyện đồi bại gì sau lưng tôi!" Giọng Tần Phong vang lên lạnh ngắt, đầy ghê tởm.
Thẩm Dao bàng hoàng cúi xuống nhặt một tờ giấy lên. Đó là bản sao hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ công nghệ lõi của dự án năng lượng sạch — dự án huyết mạch trị giá hàng tỷ USD của Thẩm gia — cho tập đoàn đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Tần Thị. Bên dưới tờ tài liệu, nét ký tên thanh mảnh quen thuộc của cô và con dấu cá nhân của cô đỏ rực như một vết máu.
Chưa dừng lại ở đó, Tần Phong bấm nút điều khiển từ xa. Chiếc loa lớn trong phòng lập tức phát ra những đoạn ghi âm cuộc gọi: *"Chỉ cần anh chuyển cho tôi 50 triệu USD vào tài khoản ở Thụy Sĩ, tôi sẽ đưa toàn bộ hồ sơ đấu thầu của Tần Phong cho anh..."* Giọng nói đó, ngữ điệu đó, giống giọng của Thẩm Dao đến mức chính cô cũng phải rùng mình.
"Không thể nào! Đây không phải là tôi!" Thẩm Dao thét lên, mặt cắt không còn một giọt máu. "Tần Phong, tôi dốc lòng dốc sức vì anh, Thẩm gia đổ bao nhiêu tiền để cứu Tần Thị khỏi phá sản, tại sao tôi phải bán đứng anh? Chữ ký này là giả, cả đoạn ghi âm này cũng là giả! Ai đó đã dùng công nghệ AI để hại tôi!"
"Hại cô?"
Một giọng nói lảnh lót, đầy mỉa mai vang lên từ phía phòng nghỉ bên trong. Thẩm Uyển thong thả bước ra, gót giày cao gót gõ xuống sàn đá hoa cương những tiếng *cộc... cộc...* giòn giã. Cô ta không còn vẻ mặt ngây thơ thường ngày, mà thay vào đó là một nụ cười đắc thắng, bước đến tự nhiên ngồi sụp vào lòng Tần Phong, hai tay ôm lấy cổ gã trước mặt chính thất.
"Chị hai ơi là chị hai, bằng chứng rành rành ra đó, chị còn muốn chối cãi sao?" Thẩm Uyển áp mặt vào má Tần Phong, nũng nịu. "Chính em đã tận mắt thấy chị lén lút gặp gỡ giám đốc tập đoàn đối thủ ở khách sạn. Chị làm vậy vì chị ghen tị đúng không? Chị biết anh Phong chỉ yêu một mình em, nên chị muốn hủy hoại sự nghiệp của anh ấy để bắt anh ấy phải quỳ lạy dưới chân chị!"
Đầu óc Thẩm Dao hoàn toàn trống rỗng. Cô nhìn người chồng mười năm thanh xuân, nhìn đứa em gái nuôi cô hết lòng yêu thương, bảo bọc giờ đây đang ôm ấp nhau ngay trước mắt mình. Một sự thật tàn khốc, tanh tưởi như vũng bùn lầy thình lình phơi bày ra trước mắt cô.
Hóa ra, từ đầu đến cuối, cô chỉ là một quân cờ ngu ngốc trong bàn cờ của bọn họ.