"Các người... các người đã thông đồng với nhau từ bao giờ?" Giọng Thẩm Dao nghẹn lại, lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp váy cưới đắt giá.
Tần Phong khẽ vuốt ve vòng eo thon gọn của Thẩm Uyển, nhếch môi nở một nụ cười đầy khinh bỉ: "Từ bao giờ ư? Thẩm Dao, từ mười năm trước, khi cô dắt Uyển Uyển về Thẩm gia, tôi đã yêu cô ấy rồi. Cô nghĩ tôi thực sự yêu loại tiểu thư cao cao tại thượng, lúc nào cũng mang vẻ mặt ban phát ơn huệ như cô sao? Bố cô coi tôi như một con chó sai vặt, mỗi lần Thẩm gia rót vốn cho Tần Thị là một lần ông ta sỉ nhục tôi! Tôi đã phải nhẫn nhịn, đóng vai một người chồng hoàn hảo suốt mười năm qua chỉ để chờ đợi ngày hôm nay."
"Anh..." Thẩm Dao tức đến mức toàn thân run rẩy, cô chỉ tay vào mặt gã. "Tần Phong, anh là đồ súc sinh ăn cháo đá bát! Nếu không có bố tôi cứu mạng anh trong vụ tai nạn năm đó, không có Thẩm gia nâng đỡ, anh chỉ là một kẻ nghèo hèn rách nát ngoài đường phố! Sao anh có thể đối xử với Thẩm gia như thế?"
"Cho nên ông ta mới phải chết!" Thẩm Uyển thình lình cắt lời, đôi mắt cô ta trợn trừng lên đầy vẻ điên cuồng và hả hê. "Chị hai, chị có biết tại sao chiều nay bố không đến dự tiệc nhậm chức của con rể cưng không? Vì ông ta đã hộc máu chết trong phòng cấp cứu từ hai tiếng trước rồi! Chính em đã đưa cho ông ta xem bản hợp đồng 'bán đứng công ty' có chữ ký của chị, ông ta tức quá đứt mạch máu não mà chết đấy! Ha ha ha!"
"Bố..."
Hai từ ấy như hai nhát dao sắc lẹm găm thẳng vào tim Thẩm Dao. Toàn bộ thế giới của cô như sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc. Bố cô — người đàn ông vĩ đại nhất đời cô, người luôn yêu thương và lo lắng cho cô từng chút một — đã chết. Chết trong sự uất ức tột cùng vì nghĩ rằng đứa con gái duy nhất đã bán đứng gia tộc.
"Aaa! Tôi phải giết các người!"
Thẩm Dao điên cuồng lao về phía Tần Phong và Thẩm Uyển, mười đầu ngón tay co lại như muốn xé xác hai kẻ thủ ác trước mặt. Nhưng cô chưa kịp chạm vào chéo áo của bọn họ thì hai tên vệ sĩ lực lưỡng đã lao lên, thô bạo nắm lấy hai cánh tay cô giật ngược ra phía sau, đè chặt cô xuống sàn nhà lạnh buốt.
"Thẩm Dao, thời thế thay đổi rồi. Bây giờ toàn bộ cổ phần của Thẩm gia đã thuộc về tôi. Thẩm Thị và Tần Thị đã hợp nhất. Cô hiện tại chỉ là một kẻ tội đồ bán nước, bán công ty. Tội danh này đủ để cô ngồi tù mọt gông đến chết," Tần Phong cười gằn, hất mạnh đầu cô ra.
Thẩm Uyển bước đến bên cạnh, đôi mắt cô ta dừng lại trên đôi bàn tay mềm mại, thon dài của Thẩm Dao — đôi bàn tay thiên tài từng thiết kế ra vô số bộ trang phục lộng lẫy cho giới hoàng gia.
"Anh Phong, đôi tay này của chị hai khéo léo lắm đấy," Thẩm Uyển khẽ cười, giọng nói ngọt ngào như rắn độc rít lên bên tai cô. "Chính đôi tay này đã vẽ ra chiếc váy cưới 'Hồng Sa Vũ' mà em đang rất thích này. Nhưng từ nay về sau, em không muốn thấy chị ta vẽ thêm bất cứ thứ gì nữa."
Tần Phong thản nhiên quay lưng đi, vẫy tay ra hiệu cho bọn vệ sĩ: "Tùy em xử lý. Đừng làm chết người là được, cảnh sát còn đang đợi ngoài kia."
"Cảm ơn anh yêu," Thẩm Uyển cười khúc khích, rồi ánh mắt cô ta thình lình trở nên vô cùng tàn độc. Cô ta rít lên với hai tên vệ sĩ: "Dẫm nát tay nó cho tao!"
"Không! Thẩm Uyển, đồ rắn độc! Buông tôi ra!"
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương ngón tay gãy vụn vang lên giòn giã và rùng rợn trong không gian cách âm của căn phòng. Thẩm Dao thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, âm thanh xé lòng ấy dội vào bốn bức tường rồi tắt lịm. Cơn đau thấu tận tim gan khiến toàn thân cô co giật dữ dội, mười đầu ngón tay bị giày da của bọn vệ sĩ dẫm đạp điên cuồng, máu tươi đỏ thẫm phun ra, nhuộm đỏ cả tà váy cưới trắng tinh khôi dưới đất. Màu đỏ của máu hòa cùng màu trắng của lụa tơ tằm tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng, thê lương đến tột đỉnh. Thẩm Dao không chịu nổi cơn đau quá lớn, đầu óc cô tối sầm lại rồi ngất lịm đi trong vũng máu của chính mình.
Khi Thẩm Dao tỉnh lại, cô nhận ra mình đang nằm trên nền đất ẩm ướt, lạnh lẽo và bốc mùi ẩm mốc nồng nặc của một căn hầm ngầm tối tăm. Đây là hầm ngầm dưới căn biệt thự biệt lập ở ngoại ô của Tần Phong — nơi gã dùng để tra tấn những kẻ chống đối. Toàn thân cô đau đớn như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé, đặc biệt là mười đầu ngón tay đã sưng vù, biến dạng hoàn toàn, rỉ ra thứ nước vàng lẫn máu đen kịt.
Phía trên bức tường bê tông xám xịt của hầm ngầm, một chiếc tivi màn hình phẳng thình lình bật sáng.
Trên màn hình đang phát sóng trực tiếp lễ nhậm chức của Tần Phong tại sảnh chính khách sạn Grand Opera. Hàng trăm ống kính máy quay chĩa về phía gã. Tần Phong đứng trên bục vinh quang, dùng giọng điệu tiếc nuối và giả nhân giả nghĩa tuyên bố với truyền thông: *"Vợ tôi, Thẩm Dao, vì lòng tham không đáy đã cấu kết với đối thủ bán đứng bí mật công nghệ của gia tộc, hiện đã bỏ trốn ra nước ngoài. Tôi vô cùng đau lòng..."*
Ngay sau đó, dưới sự chứng kiến của toàn thể giới truyền thông, Tần Phong quay sang quỳ một gối xuống trước mặt Thẩm Uyển. Cô ta lúc này đang khoác trên mình chiếc váy cưới "Hồng Sa Vũ" lộng lẫy — chiếc váy cưới đã được giặt sạch những vệt máu tươi của Thẩm Dao bằng tiền tài và quyền lực dơ bẩn của bọn họ. Thẩm Uyển khóc nấc lên vì hạnh phúc, kiêu hãnh gật đầu nhận chiếc nhẫn kim cương khổng lồ từ tay tra nam.
Bên dưới khán đài, những tràng pháo tay vang lên giòn giã. Trên màn hình điện thoại được trình chiếu, hàng triệu bình luận của cư dân mạng không ngừng mắng chửi Thẩm Dao là "tiện nhân phản bội", "kẻ hám tiền hại chết cả bố ruột", đồng thời chúc phúc cho cặp đôi "trai tài gái sắc" mới của giới tài phiệt.
Nhìn cảnh tượng đó qua màn hình tivi, Thẩm Dao không còn khóc nữa. Nước mắt của cô đã hoàn toàn cạn kiệt, chảy ngược vào trong hóa thành một ngọn lửa hận thù rực cháy, thiêu đốt đến tận cùng linh hồn cô. Đôi mắt cô trợn trừng, đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm vào nụ cười đắc thắng của Thẩm Uyển trên màn hình.
*Tần Phong, Thẩm Uyển. Các người cướp đi gia tộc của tôi, hại chết bố tôi, hủy hoại đôi bàn tay tôi.* *Tôi thề, nếu tôi có thể bước ra khỏi căn ngục tối này, tôi nhất định sẽ biến chiếc váy cưới màu đỏ kia thành chiếc áo liệm của các người!*