Cơn sốt cao hành hạ Thẩm Dao suốt ba ngày đêm trong căn ngục tối ẩm ướt. Mỗi hơi thở của cô đều mang theo mùi nấm mốc và mùi máu loãng bắt đầu hoại tử từ mười đầu ngón tay. Chiếc tivi trên tường đã bị tắt từ lâu, trả lại cho căn hầm một khoảng không gian đen tối, lạnh lẽo đến rợn người. Ý thức của Thẩm Dao trôi nổi giữa lằn ranh sinh tử. Có những khoảnh khắc cô mơ thấy bố đang mỉm cười đón cô ở hiên nhà cũ, nhưng ngay sau đó, gương mặt đẫm máu của ông và nụ cười vặn vẹo của Thẩm Uyển lại kéo cô về thực tại tàn khốc.
*Cạch.*
Tiếng động rất nhẹ từ phía cửa sắt nặng nề vang lên. Đó không phải là tiếng bước chân nện gót đầy ngạo nghễ của Thẩm Uyển, cũng không phải tiếng cười khẩy của bọn lính canh. Đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Một luồng ánh sáng từ chiếc đèn pin chuyên dụng quét qua căn hầm, dừng lại trên thân ảnh gầy gộc, xơ xác của Thẩm Dao đang nằm co quắp dưới đất. Chiếc váy cưới "Hồng Sa Vũ" giờ đây rách nát, bám đầy bùn đất và những vệt máu khô đen kịt.
"Vẫn còn thở. Mang đi."
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng tựa như băng tuyết ngàn năm vang lên trong bóng tối.
Thẩm Dao cảm thấy cơ thể mình được nhấc bổng lên bởi một vòng tay vững chãi nhưng vô cùng xa lạ. Mùi hương gỗ tuyết tùng phảng phất chút mùi khói thuốc lá nhàn nhạt xộc vào mũi cô, thay thế cho thứ mùi ẩm mốc dơ bẩn của ngục tối. Cô cố gắng hé mở hàng mi nặng trĩu, chỉ kịp nhìn thấy một góc cằm góc cạnh, sắc sảo và đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng của người đàn ông đang bế mình trước khi hoàn toàn chìm vào hôn mê sâu.
Khi Thẩm Dao tỉnh lại một lần nữa, cô không còn ngửi thấy mùi hôi thối của ngục tối. Xung quanh cô là một căn phòng vô trùng màu trắng với đầy đủ các thiết bị y tế hiện đại bậc nhất. Trên tay cô đang cắm đầy những đường ống truyền dịch dinh dưỡng và thuốc giảm đau.
"Tỉnh rồi?"
Giọng nói trầm thấp kia lại vang lên từ phía góc phòng. Thẩm Dao khó khăn quay đầu lại. Ngồi trên chiếc ghế bành bằng da cao cấp là một người đàn ông mặc bộ âu phục ba mảnh màu xám tro được cắt may hoàn hảo. Gã sở hữu một khuôn mặt đẹp như tạc tượng nhưng lại mang một khí chất tà mị, nguy hiểm khôn lường. Một vết sẹo nhỏ kéo dài từ dái tai xuống cổ càng làm tăng thêm vẻ phong trần và tàn nhẫn của gã.
Lục Tuân.
Tổng giám đốc của Tập đoàn Lục Thị — đối thủ một mất một còn, kẻ thù truyền kiếp đã nhiều lần dồn Tần Thị vào thế bí trên thương trường. Thẩm Dao từng gặp gã vài lần trong các buổi tiệc tối thượng lưu, khi đó cô luôn đứng bên cạnh Tần Phong để giúp chồng đối phó với sự bành trướng của Lục Thị. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng, người cuối cùng cứu mạng cô khỏi vũng bùn lầy lại chính là "con quái vật" mà Tần Phong luôn căm ghét và sợ hãi nhất.
"Lục... Lục tổng..." Giọng Thẩm Dao khàn đặc, khô khốc như sa mạc.
Lục Tuân thong thả đứng dậy, bước đến bên cạnh giường bệnh. Gã nhìn xuống đôi bàn tay đang được băng bó kín mít như hai chiếc kén trắng của cô, ánh mắt không một chút thương hại, chỉ có một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn:
"Đại tiểu thư Thẩm gia danh giá, người từng dùng trí tuệ của mình để cướp đi ba dự án lớn của Lục Thị chúng tôi, giờ đây lại thảm hại thế này sao? Thẩm Dao, cô có biết nếu tôi chậm một bước, đôi tay này của cô sẽ phải cưa bỏ hoàn toàn vì hoại tử không?"
Thẩm Dao khẽ nhắm mắt, một giọt nước mắt uất ức chảy dài bên thái dương: "Tại sao anh lại cứu tôi? Tôi và Thẩm gia từng là kẻ thù của anh."
"Kẻ thù của kẻ thù là bạn," Lục Tuân khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn của một kẻ săn mồi đỉnh cao. "Tần Phong nghĩ rằng gã đã có được tất cả sau khi nuốt chửng Thẩm gia. Nhưng gã quên mất rằng, không có cô làm bộ não phía sau, gã chỉ là một con hổ giấy hữu dũng vô mưu. Tôi cứu cô không phải vì làm từ thiện. Tôi muốn cô trở thành thanh kiếm sắc bén nhất của tôi, cùng tôi chém đứt vương triều họ Tần."
Gã cúi người xuống, ghé sát tai cô, từng chữ thốt ra như một lời giao ước với ác ma:
"Tôi sẽ cho cô một thân phận mới, tiền tài không giới hạn, và những bác sĩ chỉnh hình giỏi nhất thế giới để hồi phục đôi tay này. Đổi lại, cô phải dùng nửa đời còn lại để kéo Tần Phong và Thẩm Uyển xuống địa ngục. Thẩm Dao, cô có dám ký bản khế ước bán linh hồn này cho tôi không?"
Thẩm Dao mở trừng mắt, ánh mắt cô lúc này không còn sự yếu đuối, chỉ còn lại ngọn lửa hận thù rực cháy gầm thét. Cô dùng đôi bàn tay đang băng bó run rẩy nắm chặt lấy vạt áo vest của Lục Tuân, rít qua kẽ răng:
"Tôi ký. Chỉ cần có thể khiến chúng sống không bằng chết, bắt tôi làm gì tôi cũng cam lòng!"